Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn

Chương 146: Ra Mắt Ngài Chủ Tịch



Đêm tối chắc chắn sẽ bị bình minh thay thế, thời điểm ánh bình mình tỉnh dậy, cũng là lúc Ngô Hiểu Dao quyết định làm lại từ đầu. Thua thiệt không thể biểu lộ rõ ràng cho họ thấy, lừa gạt, những lời nói dối, sự phản bội. Cô chưa bao giờ làm một chuyện không đúng nghĩa với người khác! Cho nên, trong tương lai cô cũng không sợ mình phải xuống Địa Ngục!

Mặc đồ bình thường, Ngô Hiểu Dao cầm theo bộ đồ đồng phục nhân viên đi tới công ty. Còn chưa vào đến đại sảnh, đã nghe thấy tiếng nói chuyện nhao nhao của một nhóm người đứng trước nhà tầng.

“Biết không, thì ra là Trương Mẫn là tình nhân của quản lý Tôn đấy.”

“Không thể nào? ? Làm sao cô biết? ?”

“Ha ha, tôi nói ấy người biết, chiều hôm qua lúc tan việc, vợ của quản lý Tôn chạm đến công ty náo loạn, đánh cho Trương Mẫn nhừ tử luôn đấy!”

“Ha ha ha ha ha, đáng đời, cái loại Hồ Ly Tinh nên thế!”

Chiều hôm qua, vợ quản lý Tôn nghe phong thanh được chồng mình có tình nhan bên ngoài, liền chạy tới công ty cãi lộn.

Thử nghĩ, bây giờ quản lý Tôn mất tích, thành ra cái loại hồ ly tinh này không còn ai để dựa dẫm vào rồi, cho nên vợ hắn ta chạy tới đây để dạy dỗ đúng không? ? ? (Bỉ Bỉ: ông ấy quy tiên rồi ==, Ưng caca: *liếc* cô nhiều chuyện )

Dĩ nhiên, chuyện vợ quản lý Tôn có thể dễ dàng đến công ty gây náo loạn như vậy chắc có người đằng sau dựt dây, không thể nghi ngờ, nhất định đây là âm mưu của Dạ Thiên Ưng.

Hắn không giỏi mấy chuyện đấu đá của phụ nữ với nhau cho nên không thể can thiệp vào, nhưng có người mắng chửi Ngô Hiểu Dao như thế , nếu hắn không thể sử dụng mấy chiêu để dạy dỗ tử tế ả kia, thì sao có thể làm hắn hả giận được chứ?

Vậy mà. . . . . .

Giáo huấn như vậy, bây giờ, lại hoàn toàn ngược lại rồi ! ! !

Nghe đám người kia bàn luận xôn xao, Ngô Hiểu Dao coi như đã không còn đất dung thân. Nói cách khác, mấy lời ấy cũng như đang nói đến cô vậy. Dù sao, hôm qua, Dạ Thiên Ưng với bán gái của hắn đã dạy dỗ cô như vậy!

Hồ ly tinh? Vậy sao? Có lẽ là thế. . . . . .

Lặng lẽ đứng giữa thang máy dành cho nhân viên bình thường, cô trực tiếp vào phòng làm việc của Lăng Thánh Quân. Sau khi tiến vào, cô đưa đồng phục nhân viên cho Lăng Thánh Quân.”Quản lý Lăng, tôi muốn thôi việc!”

Lăng Thánh Quân nghe xong thì ngẩn người trong giây lát, làm sao mà đang yên đang lành cô ấy lại muốn nghỉ việc? Chẳng lẽ đã toàn tâm làm người tình của tên Dạ Thiên Ưng kia rồi sao? ? ? ?

Không đúng! Ngày hôm qua Thiên Ưng gọi điện ình bảo Ngô Hiểu Dao làm thư ký cho Chủ tịch cơ mà, thế sao hôm nay. . . . . .

Hắn càng nghĩ càng thấy không đúng, cau mày, bất đắc dĩ gật đầu một cái: “Vậy thì cô. . . . . .Thôi việc đi! Nhưng mà Chủ tịch muốn cô làm thư ký cho ông ấy!”

Ngô Hiểu Dao thoáng ngẩn người, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc, sao Chủ tịch lại có thể muốn cô làm thư ký cho ông ta? ?

Mình không biết Chủ tịch là ai, lại chưa bao giờ thấy ông ta, làm sao hắn lại chọn trúng mình chứ? ?

“Xin lỗi, tôi không có hứng thú!” Vẻ mặt Ngô Hiểu Dao lạnh lùng nhìn Lăng Thánh Quân nói rõ.

“Chuyện này, cô nên đi tìm Chủ tịch nói rõ đi, ngàn vạn đừng bảo tôi chuyển lời giúp cô.” Nếu như hắn chuyển lời này cho bên kia, Dạ Thiên Ưng không đánh chết hắn mới lạ? ? ?

“Dẫn tôi đi gặp Chủ tịch!” Ngô Hiểu Dao dứt khoát nói, Lăng Thánh Quân lập tức dẫn cô đi cô vào trong thang máy chuyên dụng.

Lúc này, người đang trở thành đề tài nóng hỏi của công ty đang đi tới đây, là Trương Mẫn!

Khi Trương Mẫn thấy Ngô Hiểu Dao và Lăng Thánh Quân đi vào trong thang máy thì ngẩn người ra nhìn, ngay sau đó cúi thấp đầu xuống.

Hôm nay, cô đã trở thành ‘nhân vật quan trọng’ trong công ty rồi, cái danh hiệu này không phải là danh hiệu của một người vinh quang được nhận, mà là một danh từ đi kèm với sự xấu hổ!

Theo lễ phép, Ngô Hiểu Dao mặc kệ hiềm khích lúc trước, nhìn Trương Mẫn cười, khách khí chào cô ta: “Chị Trương.”

“Cô. . . . . .” Trương Mẫn kinh ngạc nhìn cô ta, ánh mắt không ngừng thay đổi liên tục, chỉ sợ sang nay cô ta lại đắc chí, lên làm Phượng hoàng rồi sẽ trả thù cô!

“Ha ha, chị Trương, tôi định thôi việc ở đây.”

Nhìn ra ý của cô ta, Ngô Hiểu Dao thẳn thắng nói rõ cho cô ta hiểu, Trương Mẫn nghe qua thì mày nhíu chặt trên trán.

Nếu muốn thôi việc thì cần gì phải lên phòng của ngài Chủ tịch? ? ?

Mặc dù rất tò mò, nhưng bây giờ cô đang mắc phải tin đồn, cũng không nên hỏi nhiều làm gì. Rất nhanh, thang máy liền dừng ở tầng 50.

Dưới sự hướng dẫn của Lăng Thánh Quân cô đã đến trước cửa phòng làm việc của Chủ tịch. . . . . .

Chỉ thấy, trước cửa phòng hoa lệ đang có vài gương mặt quen thuộc đang đứng đó, theo thứ tự là, Hàn Tuấn Hi, Lăng Thánh Long, Hạ Uyển Uyển, dồng loạt nhìn Ngô Hiểu Dao và Lăng Thánh Quân đang đi tới.

Trường hợp này, đoán chừng người nào nhìn, cũng sẽ không khỏi kinh ngạc. Tứ Đại Thiên Vương tập hợp ở đây. . . . . . Đây là chuyện gì. . . . . .

Tại sao bọn họ lại đứng trước cửa phòng làm việc của Chủ tịch công ty? ? Ngô Hiểu Dao nghi hoặc, không hiểu điều gì.

Trong lúc vô tình liếc mắt nhìn Hàn Tuấn Hi bên trái cô, trên gương mặt lành lùng của Hàn Tuấn Hi hiện lên sự bất mãn đối với cô. (Bỉ Bỉ: em ghét anh rồi ==)

Cô biết nguyên nhân vì sao, hôm qua mình đã đồng ý với Hàn Tuấn Hi sẽ không bao giờ gặp lại Dạ Thiên Ưng lần nữa, kết quả hôm nay mình lại đến công ty.

Không sao, cô gặp mặt Chủ tịch sau đó sẽ biến mất ……

Hạ Uyển Uyển đẩy cửa phòng làm việc lạnh lẽo ra.

Ngô Hiểu Dao hít sâu một hơi, chậm rãi tiến vào bên trong phòng làm việc, nhìn phòng làm việc của ngài Chủ tịch rỗng rãi vô cùng, trang hoàng vừa xa xỉ vừa hoa lệ. Thật không hỗ danh là phòng làm việc của Chủ tịch.

Ánh mắt chậm rãi nhìn về phía cửa sổ cách bàn làm việc bên kia, một người đan foong có vóc dáng cân xứng đang quay lưng về phía cô.

Nhìn bóng lưng người đàn ông bên kia, cô có thể xác định đây là Chủ tịch công ty này rồi!

Vốn tưởng rằng chủ tịch hội đồng quản trị ít nhất sẽ có tướng tá mập mạp với cái bụng phệ và đầu tóc mối tiêu chứ, nhưng là không ngờ nhìn bóng lưng kia lại là người trẻ tuổi, hơn nữa vóc người cũng rất đẹp.

“Ngài Chủ tịch khỏe chứ ạ, tôi tên là Ngô Hiểu Dao, nghe Lăng Thánh Quan nói với tôi rằng ngài bảo tôi làm thư ký, nhưng rất xin lỗi, tôi không thể nào nhận được!”

“Tại sao?” Người đàn ông đang xoay lưng về phía cô chợt lên tiếng hỏi, giọng nói của hắn có chút lạnh lẽo, Ngô Hiểu Dao cảm thấy nó dường như rất quen thuộc.

Cô nhíu mày, không hề suy nghĩ quá nhiều, nói thẳng ra lý do của mình: “Bởi vì tôi đã từng đồng ý với một người, chỉ làm thư ký cho anh ấy , có lẽ anh ấy không thể trở thành chủ tịch như ngài, nhưng đã đồng ý rồi thì phải giữ lời hứa của mình!”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.