Cô Bé Thơ Ngây Đừng Hòng Trốn

Chương 89: Một Đêm Đau Thương (4)



Mình rốt cuộc là thế nào? ? ?

Bản thân mình dần dần không rõ ràng. Rõ ràng Dạ Thiên Ưng hung dữ đối với mình.

Tại sao mình dần dần cảm thấy không muốn kháng cự cùng chán ghét? ?

Đây rốt cuộc là nguyên nhân gì à? ? Chẳng lẽ mình trời sinh chính là phụ nữ đê tiện thật sao? ? ?

Cô không hiểu! Cô không hiểu tại sao dần dần không muốn kháng cự? ? ? ? ?

Ngô Hiểu Dao không ngừng có cảm giác có điều gì đó không bình thường, Dạ Thiên Ưng say đắm thân thể của cô cũng rõ ràng cảm thấy cô có chút thay đổi.

Mạnh mẽ tấn công, khiến Ngô Hiểu Dao mới vừa mãnh liệt kháng cự cũng dần dần từ bỏ.

A, mình đang từ từ phối hợp sao? ?

Nghĩ tới đây, Dạ Thiên Ưng dịu dàng cười, cảm giác đôi môi hôn nhẹ nhàng hôn lên cổ của cô, từng động tác đều tinh tế cùng êm ái, giống như đối đãi với hạt tuyết, hết sức cẩn thận cùng che chở.

Cùng lúc đó, bàn tay kia cũng theo vòng eo mảnh khảnh của cô mà êm ái hướng đi lên. . . . . . 14967626

Vòng qua eo thon nhỏ , cho đến khi ôm nơi rất tròn kia của cô . . . . . .

Bàn tay to của hắn rốt cuộc không hề chuyển động nữa! ! ! !

Ánh mắt cô quét đến nụ hoa hồng kia. Khóe miệng nâng lên một tia cười, môi nhẹ nhàng hạ xuống xương quai xanh của cô, cẩn thận cắn hút, mới vừa bàn tay không chuyển đổng đột nhiên, ngoài ý muốn lại ôm trọn nơi rất tròn kia, êm ái, êm ái nữa mềm dẻo vuốt ve cô. . . . . .

Trong nháy mắt, thân thể nhỏ nhắn của Ngô Hiểu Dao không cách nào khống chế được rmà run lên. . . . . .

Run rẩy này hoàn toàn khác với run rẩy trong sợ hãi.

Hiện tại không chỉ là gương mặt nóng rực, ngay cả thân thể của cô cũng chầm chậm nóng lên, Dạ Thiên Ưng chạm qua nơi nào, hôn qua nơi nào, cũng đều cảm thấy giống như lửa đốt. . . . . .

Đây rốt cuộc là báo hiệu cái gì? Tại sao trước kia chưa bao giờ có loại cảm giác này? Loại cảm giác này có ý nghĩa gì? ? ?

“Không cần, cầu xin anh. . . . . . Dừng lại. . . . . .” Mềm yếu, bất lực, cô không biết mình cầu xin có hữu dụng hay không, nhưng, hiện nay cô có thể làm gì nào? Hắn rõ ràng là ác ma, hắn rõ ràng chính là một con sói vô cùng hung ác, tại sao mình còn phải cúi đầu trước hắn. . . . . . ?

Ngô Hiểu Dao mềm yếu bất lực cầu xin tha thứ âm thanh truyền vào lỗ tai Dạ Thiên Ưng, tựa như khích lệ hắn, giống như mị hoặc hắn .

Mơ hồ cảm thấy, tâm tình của hắn ở giờ khắc cũng tốt lên.

Tà mị cười, giương mắt nhìn về phía Ngô Hiểu Dao: “Dừng tay? Cô gái nhỏ, đừng tự lừa gạt mình, dáng vẻ của em rất thoải mái? !”

Nghe lời nói của Dạ Thiên Ưng tràn đầy châm chọc lại vô cùng mập mờ, cô càng thêm xấu hổ. 10nlk.

Không thể không thừa nhận, cô hiện tại quả thật. . . . . . Không có kháng cự. . . . . .

Nhưng cô quả thật không hy vọng tiếp tục đi xuống! ! ! ! !

Nếu như vậy mà đi xuống, cô không biết về sau mình sẽ còn có phản ứng như thế nào. . . . . .

“Đâu có đâu! Tôi chán ghét anh! ! ! Anh mau buông tôi ra a! ! !” Thân thể nhỏ nhắn của Ngô Hiểu Dao ở trên người Dạ Thiên Ưng mà không ngừng giãy dụa.

Nhưng cô gái đơn thuần này vĩnh viễn không biết mỗi động tác hôm nay của giống như đang ‘ chơi với lửa có ngày chết cháy ’ thôi!

Thân thể thướt tha càng giãy dụa sẽ càng vô hình mà đốt lên lửa nóng trong người của Dạ Thiên Ưng. Cô còn ngây thơ hoàn toàn không biết.

Chỉ liên tục mấy động tác như thế, cô đã đẩy dục vọng của Dạ Thiên Ưng từ từ ‘ thức tỉnh ’. . . . . .


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.