Đạo Tình

Chương 115



Đạo Tình | Chương 115 : Liên thủ chống địch

Cũng vào lúc này Tề Mặc và Lam Tư đang đối mặt nhau. Do mấy nguyên thủ quốc gia đã biến mất, Tề Mặc và Lam Tư đều biết rõ ý đồ của bọn họ nên hai bên không cần trấn thủ tại địa bàn của mình.

Tất cả mọi người đều tập trung ở đại sảnh, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ nôn nóng căng thẳng. Ngoài hai nhà Tề Gia và Lam Bang, không ai biết rõ chuyện đang xảy ra, họ chỉ ý thức có điều gì đó bất thường.

“Lam lão đại, rốt cuộc anh có chịu giao Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget không?”. Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng với Lam Tư.

Lam Tư ngồi ở vị trí cao nhất, anh ta đưa mắt nhìn Hoàng Ưng: “Người ở trong tay Lam Tư này, Tề Gia có bản lĩnh thì cứ việc đoạt lấy”.

Tề Mặc ngồi bên cạnh Lam Tư, hắn chỉ cau mày mà không lên tiếng. Tề Gia và Lam Bang vốn bất hòa từ lâu, bây giờ hai nhà đang trở mặt, Lam Tư nói không sai, Tề Gia có thể dùng biện pháp mạnh đoạt người từ tay anh ta. Thế nhưng hắn không có thời gian làm vậy.

“Lam lão đại, bây giờ là lúc anh nên chiếu cố đến tất cả mọi người. Tuy đám giáo hoàng Joseph hại anh trước nhưng đã đến nước này, chúng tôi cũng muốn biết xảy ra chuyện gì. Lam lão đại, chi bằng chúng ta cùng thẩm vấn bọn họ, anh nghĩ thế nào?” Trong đám hắc đạo có người lên tiếng.

“Đúng đó, Lam lão đại, nên đưa bọn họ ra xét hỏi công khai”. Một trùm hắc đạo thuộc phe Tề Gia mở miệng.

Lam Đàm đứng bên cạnh Lam Tư cười nhạt: “Lúc này thì sao? Lam Bang cần anh chỉ tay năm ngón từ lúc nào hả?”. Câu nói của anh ta khiến người vừa phát ngôn đỏ mặt tức giận.

Hồng Ưng liền giơ tay ngăn tên trùm hắc đạo, Lam Đàm nói tiếp: “Ba người đó nổ súng vào lão đại của chúng tôi, theo luật của Lam Bang, người ngoài không có tư cách hỏi chúng tôi xử lý ba người đó thế nào. Bây giờ các người còn chỉ thị này nọ, các người tưởng Lam Bang chúng tôi dễ ăn hiếp lắm sao?”.

Lập Hộ liền mở miệng: “Ba người đó không đơn giản chỉ mưu hại lão đại của các anh, mà vào hoàn cảnh bây giờ, bọn họ là người duy nhất có thể giúp chúng ta tìm hiểu nội tình, chuyện này là chuyện của cả giới hắc đạo. Lam lão đại, anh muốn đối đầu với cả giới hắc đạo hay sao?”

Lam Tư nghe vậy nở nụ cười lạnh lùng: “Lam Tư tôi không phải người dễ nói chuyện. Nếu đã vậy, đợi đến khi tôi hỏi xong điều tôi muốn biết, tôi sẽ giao người cho các anh”.

“Thế phải đợi bao lâu?” Bên dưới có tiếng hỏi.

Lam Tư nhếch mép cười: “Thế thì phải xem xương của ba người đó cứng đến mức nào?”

“Được thôi, vậy xin Lam lão đại hãy giải thích cho chúng tôi biết, vụ nữ chủ nhân tương lai của Tề Gia chúng tôi bị tấn công và bị bắt vào phòng Lam lão đại là thế nào?” Hồng Ưng lên tiếng, gương mặt anh ta vô cùng nghiêm nghị.

Lam Đàm nhíu mày nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm, Tề lão đại đã dẫn người vào trong lục soát, các anh có tìm thấy người và chứng cứ không? Lão đại của chúng tôi đã nhẫn nhịn hành vi của các anh, các anh coi Lam Bang chúng tôi là không khí sao?”

Hồng Ưng gật đầu: “Tốt lắm, vậy các anh có chứng cứ gì chứng minh giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget hãm hại Lam lão đại? Nếu có, chúng tôi sẽ miễn ý kiến, để Lam Bang các anh tra hỏi trước. Nếu không có, mời các anh giao người cho chúng tôi”.

“Đúng, nói đúng lắm”.

“Không giao, dựa vào cái gì, Lam lão đại phải xét hỏi trước…”

“Hồng Ưng đại nhân nói đúng. Làm gì có chứng cứ chứng minh gia chủ của chúng tôi hãm hại Lam lão đại. Lam lão đại, mời anh giải thích cho chúng tôi biết”.

“Giải thích? Chúng tôi không chất vấn giáo hoàng Joseph là tận tình tận nghĩa lắm rồi. Mời chúng tôi đến đây rồi xảy ra chuyện này, không biết kẻ nào bày trò?”

Ở bên dưới mọi người bắt đầu cãi cọ ầm ĩ. Họ đều là những ông trùm hắc đạo có tính cách nóng nảy, không ai chịu nhường ai. Lúc này họ cũng đoán ra tình hình bất ổn, tất cả dường như không thể giữ bình tình.

Tề Mặc đảo mắt xuống bên dưới, từ đầu đến cuối hắn đều không lên tiếng. Hắn biết lúc này nói gì với Lam Tư cũng vô dụng, hắn và Lam Tư đều là những kẻ máu lạnh, ngông cuồng và kiêu ngạo. Trong lòng cả hai đều có ý nghĩ kìm hãm đối phương, có ý nghĩ làm thế nào để bản thân thoát ra ngoài còn đối phương ở lại đây. Một núi không thể có hai con hổ chính là như vậy.

“Thế nào rồi?” Tề Mặc dùng ánh mắt hỏi Jiaowen khi thấy Bạch Ưng đi vào thì thầm điều gì đó với Jiaowen.

Jiaowen tiến lại gần nói nhỏ vào tai Tề Mặc: “Người của Lam Tư canh giữ cẩn mật quá, xông vào mấy lần mà không thành công”. Tề Mặc nghe xong sắc mặt càng u ám hơn.

“Lập Hộ thế nào rồi?” Tề Mặc hỏi nhỏ.

Jiaowen lắc đầu: “Lập Hộ vẫn đang tìm kiếm, Lam Tư cũng cử người đi tìm. Hai bên đã tìm thấy một số nơi ngụy trang nhưng vẫn chưa tìm ra chỗ then chốt nhất”.

Jiaowen và Tề Mặc nhanh chóng bố trí thuộc hạ hành động. Ở bên cạnh, Lam Tư cũng không ngừng trao đổi với Lam Đàm. Thuộc hạ của anh ta liên tục ra ra vào vào, Lam Tư hơi cau mày, chứng tỏ anh ta không phải nhận được tin tốt lành.

Tề Mặc và Lam Tư có thế lực lớn nhất ở đây, hai người tuy đem theo ít thuộc hạ nhưng toàn là tinh anh. Đám hắc đạo đang cãi nhau ở bên dưới cũng biết rõ điều này. Thấy người của hai nhà đi đi lại lại, Tề Mặc và Lam Tư có bộ dạng án binh bất động, không hề bộc lộ điều gì, bọn họ đoán hai người vẫn chưa tìm ra mấu chốt của vấn đề.

“Hai vị lão đại cho tôi hỏi một câu, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Chúng tôi là những người thấp cổ bé họng nên không hiểu, hai vị lão đại chắc chắn biết rõ đúng không ạ?”. Một người đàn ông trẻ tuổi ho khan hai tiếng rồi cất cao giọng nói, đám người đang tranh cãi lập tức im bặt.

Một ông già tóc bạc tiếp lời: “Hai vị lão đại, tôi thấy hai vị lão đại hình như cũng chưa tìm ra cốt lõi của vụ này. Xin thứ lỗi cho tôi nói một câu thực tế, lúc này hành sự riêng rẽ không bằng chúng ta cùng đồng tâm hiệp lực, giải quyết việc đại sự. Kẻ mưu hại hai vị lão đại chắc chắn cũng tính nước hại cả chúng tôi. Đây tuyệt đối không phải là một âm mưu tầm thường.

Chúng ta bây giờ cùng ở trên một con thuyền. Hai vị lão đại có thể tạm thời gác những chuyện không vui sang một bên? Chúng ta cùng hợp sức vượt qua cửa ải này. Sau đó hai vị muốn làm thế nào chúng tôi sẽ không có ý kiến, không biết ý của hai vị thế nào?”

Lời nói vừa dứt, không khí bên dưới đại sảnh càng trầm mặc hơn. Tất cả mọi người hồi hộp chờ đợi Tề Mặc và Lam Tư lên tiếng.

Đây cũng là tâm tư của những người có mặt ở nơi này. Tề Gia và Lam Bang là hai gia tộc hàng đầu, nếu lúc này họ có thể hợp tác, hiệu quả sẽ tăng lên gấp mấy lần. Nhưng hai nhà là kẻ thù bao đời, dù có người nghĩ như vậy cũng chẳng ai dám mở miệng đề xuất.

Trong không khí yên tĩnh, Lam Tư đột nhiên cất tiếng cười yêu mị và ngông cuồng. Anh ta quay sang Tề Mặc: “Bọn họ kêu gọi chúng ta hợp tác. Tề Mặc, anh cảm thấy thế nào?”

Tề Mặc đảo mắt qua Lam Tư, hắn cũng nhếch mép nở nụ cười tanh máu và cất giọng lạnh lùng: “Anh nói xem?”

Lam Tư đổi tư thế khác, anh ta cúi đầu nhìn ông ta vừa đưa ra ý kiến: “Ông nghĩ thế à?”

Chỉ bốn chữ đơn giản đã hoàn toàn trấn áp khí thế của ông già. Lam Tư ngồi ở trên cao đưa mắt nhìn tất cả mọi người, từ anh ta tỏa ra sự chết chóc khiến không một ai dám mở miệng.

Thấy mọi người im lặng, Lam Tư nở nụ cười lạnh lẽo: “Hợp tác? Lam Bang tôi và Tề Gia hợp tác chẳng khác nào trời đổ cơn mưa máu. Chúng tôi làm sao có thể hợp tác?”

“Tại sao không thể hợp tác?” Lam Tư vừa dứt lời, một giọng nói khản đặc đột nhiên vọng tới. Tất cả mọi người đều quay đầu về nơi phát ra tiếng nói.

Đúng lúc này, Phong Vân William dìu Ly Tâm đi từng bước tiến vào đại sảnh. Toàn thân hai người đầy vết máu, gần như không nhìn rõ màu sắc ban đầu của quần áo. Sắc mặt hai người trắng bệch như tờ giấy, gió đêm như thổi bay quần áo của hai người, mùi máu tanh lan tỏa khắp nơi. Tất cả những điều này khiến Ly Tâm và Phong Vân William tạo thành một hình ảnh đặc biệt.

Mọi người dưới đại sảnh sững sờ. Tề Mặc là người có phản ứng đầu tiên, hắn sải vài ba bước dài lao đến chỗ Ly Tâm và bế cô lên. Tề Mặc cất giọng đầy lo lắng: “Em sao rồi?”. Nói xong hắn liền bế Ly Tâm đi ra ngoài, đám Hồng Ưng lập tức đi theo hắn.

Thấy Tề Mặc bế mình bước đi, Ly Tâm hiểu ngay ý đồ của Tề Mặc. Cô nắm chặt tay hắn: “Có thuốc nổ”.

Ánh mắt Tề Mặc lóe lên một tia tàn bạo, nhưng hắn vẫn ôm chặt Ly Tâm và không dừng bước. Lời nói của Ly Tâm tuy không lớn nhưng mọi người đều nghe thấy. Tất cả đều biến sắc mặt, đám hắc đạo thuộc phe Tề Gia lập tức đi theo Tề Mặc. Còn người thuộc phe Lam Bang đứng dàn hàng có ý chặn Tề Mặc.

Sắc mặt Lam Tư cũng rất nặng nề. Anh ta nhíu mày nhìn theo bóng lưng Tề Mặc nhưng không lên tiếng. Anh ta một khi có tin tức sẽ không báo cho Tề Mặc biết, tương tự Tề Mặc sẽ không nói với anh ta nên anh ta mở miệng hỏi cũng vô dụng.

“Dừng lại, anh làm gì vậy? Mau dừng lại đi”. Ly Tâm nghiến răng hét lên với Tề Mặc.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm: “Tôi sẽ nghĩ cách”.

Hồng Ưng xông lên trước mặt Tề Mặc và hỏi nhỏ: “Xảy ra chuyện gì, cô mau nói cho tôi biết đi”.

Ly Tâm đưa mắt nhìn Tề Mặc và Hồng Ưng rồi cất giọng đầy giận dữ: “Bây giờ là lúc nào rồi mà các anh còn giữ thể diện và tranh ngôi bá chủ. Các anh có biết ở đây có bao nhiêu thuốc nổ không? Lúc này mọi người nên cùng nhau nghĩ cách chứ không phải làm mấy chuyện vô dụng”. Vừa nói cô vừa giãy giụa đòi xuống đất.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc bất giác im lặng nhìn cô nhưng hắn đã dừng bước chân.

Phong Vân William đứng một bên cười nhạt: “Lúc này mà còn nghĩ đến bản thân, đúng là tác phong của Tề Gia và Lam Bang. Quả nhiên khiến con người có cái nhìn khác về hai nhà”. Cậu ta nói xong đưa mắt nhìn Tề Mặc và Lam Tư bằng ánh mắt khinh miệt.

Đám Hồng Ưng và Lam Tư bất giác đều dồn mọi ánh mắt về phía Phong Vân William. Thằng nhóc này không phải bị câm? Nó đúng là che dấu quá giỏi. Nhưng bây giờ không phải là lúc truy cứu chuyện này. Lời nói của Ly Tâm đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Nghe câu nói của Ly Tâm và Phong Vân William, đám người trong đại sảnh hoảng sợ đứng hết về phía Tề Mặc. Vừa rồi Lam Tư chiếm thế thượng phong, bây giờ đổi thành Tề Mặc chiếm thế thượng phong, đi theo Tề Mặc chắc chắn an toàn hơn.

Một số ông trùm bang phái thuộc phe Lam Bang lo lắng vây quanh Tề Mặc và Ly Tâm: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thuốc nổ ở chỗ nào? Có bao nhiêu?”

Ly Tâm cuối cùng cũng thôi giãy giụa, cô tựa vào ngực Tề Mặc nói chậm rãi: “Tề Mặc, ở mật đạo dưới lòng đất chứa đầy thuốc nổ loại hình mới nhất, có khoảng một tấn”.

“Gì hả?” Jiaowen tái mét mặt, một tấn không phải là trò đùa.

Lam Tư cũng không còn giữ bộ dạng tao nhã, anh ta đứng dậy nhìn Ly Tâm: “Mật đạo ở nơi nào? Còn bao nhiêu thời gian nữa?”

Đáy mắt Tề Mặc thoáng qua một tia kinh hãi, hắn vẫn không buông Ly Tâm. Ly Tâm ngước mắt nhìn hắn: “Lam Tư đã cứu sống em, nếu anh ta không ra tay, chắc em chết rồi”. Ly Tâm không nói dối, dù Lam Tư xuất phát từ mục đích gì nhưng đúng là anh ta đã cứu cô. Nếu anh ta bỏ mặc cô, cô đã mất mạng từ lâu.

Bắt gặp vẻ kiên quyết của Ly Tâm, Tề Mặc từ từ thả cô xuống đất. Ly Tâm thấy vậy càng nắm chặt tay Tề Mặc. Tề Mặc đã thỏa hiệp, con người ngông cuồng cao ngạo này cuối cùng cũng nghe theo lời cô và thỏa hiệp.

Thấy Tề Mặc thả Ly Tâm xuống đất, Phong Vân William lập tức hiểu ý hắn, cậu bé cầm máy hẹn giờ giơ ra trước mặt mọi người: “Vẫn chưa thấy bọn chúng đặt thời gian nhưng chậm nhất chắc cũng chỉ vài phút. Mật đạo dưới lòng tòa lâu đài rất phức tạp, nơi đặt thuốc nổ nhiều nhất chắc là vị trí ở ngay dưới đại sảnh này”.

Nghe Phong Vân William nói vậy, đám người ở đại sảnh toát mồ hôi lạnh. Nơi này là trung tâm của tòa lâu đài cổ, một tấn thuốc nổ đặt dưới lòng đất, một khi phát nổ cả tòa lâu đài sẽ bị san bằng.

Ly Tâm đứng tựa vào người Tề Mặc, cô cất giọng đầy sốt ruột: “Giáo hoàng Joseph đang ở đâu? Mật đạo dày đặc và vô cùng phức tạp. Không có bọn họ, chúng ta sẽ dễ bị lạc đường, bây giờ chúng ta không còn thời gian để lãng phí nữa”.

“Giáo hoàng Joseph đang ở ở trong tay Lam lão đại”. Một người thuộc phái trung lập lên tiếng.

Ly Tâm ngẩng đẩu nhìn Lam Tư đang đứng ở trên cao. Thấy anh ta vẫn không nhúc nhích, cô cất cao giọng đầy nộ khí: “Lam Tư, trời bây giờ chưa đổ mưa máu đâu, nhưng nếu anh không hành động, lát nữa sẽ có mưa máu ngay. Đến lúc này rồi anh còn muốn tranh gì chứ? Phải bảo toàn mạng sống mới có tư cách đi tranh đoạt, mất mạng rồi anh tranh với ai? Ân oán giữa Tề Gia và Lam Bang, anh có thể đợi đến khi rời khỏi nơi này rồi tính sau có được không? Tương lai còn rất nhiều thời gian, đến lúc đó anh thích làm gì thì làm. Bây giờ anh mau giao người ra đây, anh muốn chết, tôi cũng không muốn xuống mồ cùng anh”.

“Đúng, đúng, Tề phu nhân nói rất đúng, có ân oán gì thoát khỏi nơi này rồi tính sau vẫn chưa muộn. Bây giờ chúng ta cần phải đồng tâm hiệp lực”.

“Có lý, Lam lão đại, Tề phu nhân nói rất có lý, Tề lão đại đã tỏ thái độ rồi, mọi người đều chờ anh lên tiếng”.

Trong chốc lát tất cả những người ở đại sảnh đều nhao nhao mở miệng, bất kể thuộc phái Tề Gia, Lam Bang hay phái trung lập. Mọi người đều ủng hộ ý kiến của Ly Tâm.

Lam Tư nhíu chặt đôi lông mày, anh ta hết nhìn Ly Tâm lại nhìn Tề Mặc: “Ý của cô ta là ý của anh?” Lời nói của Ly Tâm dù sao cũng không đại diện cho Tề Gia, ai biết Tề Mặc nghĩ gì? Nhỡ Tề Mặc cho anh ta một đòn chí mạng thì sao?

Tề Mặc lạnh lùng nhìn Lam Tư, ánh mắt hắn lóe một tia sát khí. Hắn ôm Ly Tâm và cất giọng kiên định: “Ý của cô ấy chính là ý của tôi”.

“Được, Lam Đàm, mau dẫn người ra đây”. Thấy Tề Mặc đồng ý trước mặt các ông trùm hắc đại, Lam Tư cũng không phải là người lề mề, lúc này hợp tác tốt hơn hành động đơn độc, dù sao tin tức có lợi cũng nằm trong tay Tề Gia.

Lam Đàm lập tức chạy ra ngoài. Thời gian không đợi con người, càng tiết kiệm bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.

Đám Hồng Ưng và Jiaowen tiến đến hỏi thăm Phong Vân William về địa điểm đặt thuốc nổ, số lượng cụ thể…Không ai còn bận tâm đến việc cậu bé có tâm địa hay mưu đồ gì?

Phong Vân William không che dấu, cậu bé kể hết những điều cậu bé nhìn thấy. Sau đó người của Tề Gia, người của Lam Bang và những bang phái khác lập tức chạy đi xem xét tình hình.

“Chúng tôi không biết, chúng tôi thật sự không biết, chúng tôi không tham gia vào kế hoạch của bọn họ, chúng tôi hoàn toàn không biết mưu đồ của bọn họ…”.

Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget nhanh chóng được người của Lam Bang giải tới. Bọn họ mếu máo xông lên giải thích với Tề Mặc và Lam Tư.

“Đủ rồi, chúng tôi không muốn nghe lời giải thích của các ngài. Chúng tôi cần sơ đồ mật đạo, nhanh lên”. Tề Mặc gầm lên khiến ba người đang tiến về phía hắn đứng sững lại.

“Các ngài có ý đồ gì, đã làm những chuyện gì bây giờ chúng tôi sẽ không hỏi tới. Chúng tôi chỉ cần biết liệu có cách nào tháo gỡ một tấn thuốc nổ đặt ở dưới mật đạo”. Lam Tư lạnh lùng nhìn ba người ở bên dưới, giọng nói của anh ta tương đối ôn hòa nhưng từ người anh ta tỏa ra luồng khí âm u đáng sợ.

Nghe đến đây, sắc mặt của giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget đột nhiên trở nên tái mét, thân thể họ run lẩy bẩy.

Phong Vân William tiến lên một bước nói lớn tiếng: “Chim chết cất cung, thỏ chết nấu chó săn, các ông đến điều này cũng không biết sao. Nếu các ông khai ra, người nhà của các ông không chừng còn có thể giữ mạng sống. Nếu không nói, bọn họ sẽ chết ngay trước mặt các ông. Đừng có cố cãi là các ông không biết gì, dù các ông có thông đồng với bọn họ hay không, bọn họ giở trò ngay trên địa bàn của các ông mà các ông không biết thì sống cũng chẳng có tác dụng gì. Bây giờ các ông có chịu nói hay không?” Lời nói càng về sau càng đanh thép, hoàn toàn không giống ngữ khí của một đứa trẻ mười hai tuổi.

(“Chim chết cất cung, thỏ chết nấu chó săn”: kẻ thống trị sau khi thành công thường bỏ rơi hoặc giết người người giúp đỡ mình )

Phong Vân William vừa dứt lời, con cháu của ba nhà liền bị người của giới hắc đạo bắt ngay tại chỗ. Chỉ trong giây lát, tất cả người thân, thậm chí người hầu của ba nhà bị đẩy tới trung tâm đại sảnh. Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget mặt mũi xanh lét, không hiểu trong lòng bọn họ đang nghĩ gì.

“Xin hãy bảo đảm sự an toàn cho người nhà của chúng tôi”. Giáo hoàng Joseph đột nhiên mở miệng. Phong Vân William nói đúng, để đám nguyên thủ giở trò ngay trên địa bàn của bọn họ, bọn họ đáng tội chết, đây là quy tắc của hắc đạo. Hơn nữa bây giờ mọi gia tộc danh môn hắc đạo đều tập trung ở đây, nếu không lấy công chuộc tội, e rằng cả ba gia tộc sẽ vĩnh viễn biến mất trên cõi đời này.

“Được”. Lam Tư không một chút do dự đưa ra lời khẳng định.

Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget đồng thời quay về phía Tề Mặc. Tề Mặc không lên tiếng, chỉ hơi gật đầu.

Giáo hoàng Joseph khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, ông ta nói với mọi người: “Đi theo tôi, ở đằng sau có một phòng vi tính, sơ đồ mật đạo ở trong đó”. Vừa nói ông ta vừa đi lên bục cao, nơi Lam Tư đang đứng.

Giáo hoàng Joseph giơ tay xoay tượng đá ở đằng sau chiếc ghế của Lam Tư, bức tường ở phía sau từ từ nhấc lên cao, để lộ một căn phòng điều khiển đầy máy móc vi tính. Màn hình vi tính không ngừng nhấp nháy nhưng trong phòng không có một người nào.

Giáo hoàng Joseph tiến vào bên trong bấm bấm bàn phím: “Đây là sơ đồ mật đạo, các anh…” Chưa nói dứt câu, ông ta bị hình ảnh trên màn hình làm cho kinh hãi đến mức không thể thốt ra lời.

Dưới sự điều khiển của hệ thống vi tính, đèn ở dưới mật đạo đều được bật sáng. Cả hệ thống mật đạo hiện ra trước mắt mọi người, thuốc nổ nhiều vô kể đặt ở khắp mọi nơi trong mật đạo, chỉ một số ít lối đi không có thuốc nổ. Bắt gặp hình ảnh thuốc nổ được bố trí dày đặc, tất cả mọi người đều nổi da gà.

“Đồ khốn khiếp”. Thân vương Helian đấm mạnh tay vào bờ tường, ánh mắt ông ta không rõ là phẫn nộ hay hối hận.

“Làm thế nào bây giờ?”

“Trời ơi, nhanh lên, mau cử người đi tháo dỡ…”

Đám người thuộc giới hắc đạo lại bắt đầu hỗn loạn trong giây lát. Tề Mặc và Lam Tư chỉ nhíu chặt lông mày mà không lên tiếng, cũng không có bất cứ biểu hiện nào. Bọn họ đều là nhà sản xuất vũ khí nên khi Phong Vân William cho xem máy hẹn giờ, bọn họ biết ngay là thuốc nổ loại nào. Tất nhiên loại này không thể dỡ bỏ, nếu là loại thuốc nổ bình thường đám nguyên thủ cũng chẳng dùng để đối phó bọn họ.

“Không thể tháo dỡ”. Lam Tư gầm lên. Ở đây không phải ai cũng có hiểu biết về vũ khí. Nếu không cẩn thận dẫn đến phát nổ, thuốc nổ ở bên dưới sẽ sản sinh phản ứng liên hoàn, đến lúc đó liệu có ai thoát nổi?

Tề Mặc nhanh chóng đưa mắt quan sát tình hình cả mật đạo. Thuốc nổ được bố trí cẩn mật, các lối ra đều có thuốc nổ. Kể cả khi có thể tháo bỏ thì bọn họ cũng không có đủ thời gian tháo hết.

Ly Tâm tựa vào người Tề Mặc, cô kéo tay Tề Mặc đặt lên bụng cô để chặn không cho máu chảy ra ngoài. Cô nhìn lên màn hình và mở miệng hỏi: “Giáo hoàng Joseph, đó là gì vậy”. Vừa nói cô vừa chỉ lên một đường màu đen ở phía trên màn hình.

Ly Tâm và Phong Vân William biết tình hình này trước nên bĩnh tĩnh hơn đám Tề Mặc và Lam Tư, do đó cô cũng có nhiều thời gian suy tính hơn. Bây giờ việc tháo dỡ không quan trọng, quan trọng là một lần liệu có thể tiêu hủy nhiều thuốc nổ như vậy mà không làm nổ tung.

Nhìn theo hướng tay Ly Tâm, giáo hoàng Joseph nói: “Trên đó là một con sông. Việc xây dựng tòa lâu đài này là nhờ vào nguồn nước của con sông đó”.

Nghe giáo hoàng Joseph nói vậy, trong đầu Ly Tâm lóe lên một ý nghĩ. Phong Vân William đứng bên cạnh phản ứng nhanh vỗ tay đánh đét: “Dùng nước ngâm”.

“Đúng, dùng nước”. Ly Tâm hét lên, cô quay sang Phong Vân William, ánh mắt cả hai người tràn ngập sự ngạc nhiên mừng rỡ.

Hết chương 115


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.