Đạo Tình

Chương 65



    Chương 65: Máu kỳ lạ (I)

    Người dịch: greenrosetq

    Nguồn: kites.vn

     

    Đập vào mắt không phải là căn phòng âm u, cũng không phải cảnh tượng đáng sợ, mà là những cỗ máy không ngừng chuyển động. Trong phòng chỉ có vài người đang chăm chú theo dõi thiết bị ở vị trí trung tâm. Hóa ra đây phòng thí nghiệm dưới lòng đất.

    Đám Tề Mặc bất giác cau mày. Phía trước đặt nhiều máy móc như vậy mà chỉ có vài người điều khiển, thêm vào đó là bộ mặt nghiêm túc của tộc trưởng Bunu, xem ra vấn đề không phải đơn giản.

    “Khoáng thạch Titan”. Bạch Ưng lên tiếng khi nhìn thấy cục khoáng thạch màu xám bạc trong cỗ máy giữa phòng.

    Tề Mặc đưa mắt qua tộc trưởng Bunu đứng bên cạnh, hắn cất giọng lạnh lùng: “Tộc trưởng muốn tôi đến đây để xem thứ này?”

    Titan là kim loại nhẹ thuộc loại quý hiếm, một trong những nguyên liệu tốt nhất dùng để chế tạo máy bay và tàu bè. Tuy đứng vào hàng ngũ hy hữu nhưng thế giới có không ít nơi tàng trữ đến cả ngàn tấn vạn tấn Titan. Vì vậy, Titan không quý bằng những kim loại hiếm khác. Tề Gia là nhà sản xuất vũ khí nên không lạ gì nguyên liệu sản xuất máy bay chiến đấu hay quân hạm. Bạch Ưng lại là người chuyên phụ trách về phương diện này nên anh ta thoạt nhìn đã nhận ra ngay.

    Tộc trưởng Bunu gật đầu: “Đúng là tôi muốn cho các anh xem thứ này. Nhưng nó không phải là khoáng thạch Titan”.

    Bạch Ưng hơi sững người. Anh ta từ từ tiến lại gần quan sát cục khoáng thạch. Nó có màu xám bạc, nhưng trắng hơn khoáng thạch Titan một chút. Anh ta ngẫm nghĩ một hồi vẫn không đoán ra là thứ gì.

    “Đây là kết quả trắc nghiệm. Tề lão đại, anh xem đi”. Tộc trưởng Bunu lấy tập tài liệu từ một nhân viên thí nghiệm rồi quay sang đưa cho Tề Mặc.

    Tề Mặc đảo mắt qua tập tài liệu, hắn đột ngột lên tiếng: “Tei” (PS: Công thức hóa học Tc). Câu nói của Tề Mặc khiến Bạch Ưng lập tức đổi sắc mặt. Lập Hộ và Hoàng Ưng đứng ở đằng sau kinh ngạc liếc nhìn nhau rồi quay đầu nhìn cục khoáng thạch màu xám bạc đặt ở trung tâm căn phòng.

    Tộc trưởng Bunu gật đầu: “Đúng vậy. Đây không phải là khoáng thạch Titan mà là Tei”.

    Tề Mặc trầm ngâm đi gần đến chỗ cục khoáng thạch nhìn ngó một hồi, hắn cất giọng lạnh lùng: “Đây không phải là trò đùa đâu”.

    Tộc trưởng Bunu bước đến bên Tề Mặc, nói chậm rãi từng từ: “Tôi biết đây không phải là trò đùa. Vì vậy tôi mới tìm đến anh. Việc phát hiện ra thứ này sẽ khiến thế giới có thay đổi vô cùng to lớn”. Đôi mắt ông ta lóe lên một tia đầy hưng phấn.

    Tề Mặc cau mày nhìn cục khoáng thạch trước mặt. Tei là kim loại cực kỳ quý hiếm, không có sẵn trong thiên nhiên mà có thể được tinh luyện từ trong lòng khoáng thạch Titan. Tei là nguyên tố quan trọng hàng đầu của phản ứng phân hạch hạt nhân, có tác dụng lớn trong lĩnh vực vũ khí hạt nhân. Bởi vì Tei chỉ có thể tạo thành từ quá trình tinh luyện nên máy móc và kỹ thuật đòi hỏi yêu cầu rất cao, không có công nghệ nhất định không thể tinh luyện ra Tei nguyên chất.

    Vậy mà cục khoáng thạch màu xám bạc trước mặt trực tiếp chứa nguyên tố Tei. Điều này khiến đám Tề Mặc vô cùng không khỏi sững sờ. Nếu Tei thực sự tồn tại trong thiên nhiên, Tề Mặc có thể dự đoán thế giới sẽ thay đổi như thế nào một khi nó được khai thác.

    Thấy Tề Mặc không lên tiếng, tộc trưởng Bunu quay đầu nói với Bạch Ưng: “Tôi biết anh là chuyên gia trong lĩnh vực này. Ở đây tôi còn khoáng thạch nguyên dạng chưa từng động đến, anh có thể đích thân đi kiểm tra”. Nói xong, ông ta chỉ tay về một cục khoáng thạch bị đậy kín ở giữa phòng.

    Nghe tộc trưởng Bunu nói vậy, Bạch Ưng ngẩng đầu nhìn Tề Mặc. Tề Mặc vẫn chăm chú quan sát khoáng thạch màu xám bạc, hắn đầu gật đầu biểu thị Bạch Ưng hãy đích thân xác nhận. Nhận được sự đồng ý của Tề Mặc, Bạch Ưng đi sang bên cạnh mặc bộ quần áo chống bức xạ.

    Nắp thủy tinh mở ra, Bạch Ưng một mình đi vào trong, bắt đầu tiến hành phân tích khoáng thạch. Ở bên ngoài, Tề Mặc và tộc trưởng Bunu đều im lặng, chăm chú theo dõi cử động của Bạch Ưng, chờ đợi Bạch Ưng báo cáo kết quả.

    Ly Tâm hoàn toàn mù mờ về nguyên tố quý hiếm. Chứng kiến vẻ mặt nghiêm túc của Tề Mặc, cô bất giác đưa mắt về cục khoáng thạch màu xám bạc ở giữa phòng. Không biết đây là thứ gì, có tác dụng như thế nào mà khiến người đến núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mặt cũng không thay đổi thần sắc như Tề Mặc lại có vẻ căng thẳng đến mức đó. Ly Tâm tò mò tiến lại gần cục đá để nhìn rõ hơn.

    Bên trong chụp thủy tinh, Bạch Ưng tập trung tinh thần tiến hành kiểm trắc. Gương mặt anh ta dần dần bộc lộ sự kinh ngạc, khiến Tề Mặc đứng bên ngoài hơi nhíu mày.

    “Lão đại, đúng là Tei”. Bạch Ưng chui ra khỏi nắp thủy tinh, gương mặt vẫn chưa hết vẻ ngạc nhiên. Đây đúng là một sự kiện động trời. Trên đời này tồn tại khoáng thạch chứa tei. Đây tuyệt đối là phát hiện có một không hai, là phát hiện to lớn phủ nhận các lý luận về nguyên tố hiện hữu.

    Tề Mặc gật đầu rồi quay người về phía tộc trưởng Bunu: “Ngài muốn thế nào?”.

    Thấy Tề Mặc không vòng vo tam quốc, tộc trưởng Bunu thẳng thắn đưa ra đề nghị: “Tề lão đại, tôi muốn tiến hành một vụ giao dịch với anh”.

    Tề Mặc hắng giọng: “Ngài muốn bán cho tôi?”

    Tộc trưởng Bunu gật đầu rồi lại lắc đầu: “Vừa đúng vừa không. Tôi không ngại nói cho anh biết, cục khoáng thạch này là do thuộc hạ của tôi vô tình lượm về. Nghe nói nơi đó có rất nhiều khoáng thạch tương tự. Anh cũng biết đấy, thứ này tuy quý giá nhưng chẳng có tác dụng đối với tôi. Nếu tôi giữ trong tay, nó trở thành mầm mống gây họa cũng không biết chừng. Ngược lại, nó hữu dụng đối với anh. Đây là một trong những nguyên liệu sản xuất vũ khí hạt nhân. Có nó, sau này anh sẽ không đối thủ trong giới buôn bán vũ khí trên thế giới”.

    Nói đến đây, tộc trưởng Bunu mỉm cười. Có trong tay nguyên liệu độc nhất vô nhị này, Tề Mặc không những có thể trở thành lão đại thật sự của thế giới ngầm, mà còn là bá chủ bất cứ quốc gia nào cũng phải nể mặt.

    Tề Mặc cất giọng trầm trầm: “Ngài muốn bao nhiêu?”

    Nghe Tề Mặc nói vậy, tộc trưởng Bunu biết hắn đã đồng ý hợp tác với ông ta. Ông ta tỏ ra bình thản: “Tôi cũng xin nói thẳng, tôi chỉ cung cấp tin tức cho anh, những việc khác tôi không can thiệp. Khẩu vị của tôi không lớn lắm, tôi chỉ lấy hai mươi phần trăm lợi nhuận, còn lại phần anh”.

    Tề Mặc hắng giọng: “Vụ này rất nguy hiểm”.

    Tộc trưởng Bunu mỉm cười. Tề Mặc đã đoán ra, ông ta cũng không cần dấu diếm. Ông ta nhìn Tề Mặc chăm chú: “Đúng là rất nguy hiểm. Thuộc hạ của tôi tuy vô tình lượm được nhưng không một ai sống sót. Tôi liên tiếp cử mấy đợt đi, cuối cùng chỉ một người mang nó về cho tôi. Người đó sau khi về đến đây cũng đã lìa đời. Hình như nguyên tố phóng xạ của khoáng thạch đã làm thay đổi năng lượng và cấu tạo cơ thể của thổ dân địa phương, mức độ vượt quá giới hạn của người bình thường. Mấy thuộc hạ xuất sắc nhất của tôi đều bỏ mạng trong vụ này”.

    Lập Hộ đứng đằng sau lên tiếng: “Tại sao tộc trưởng Bunu lại muốn hợp tác với chúng tôi?”

    Tộc trưởng Bunu quay người nhìn Lập Hộ, ông ta nói thản nhiên: “Lẽ nào các anh không cần?”

    Thấy phản ứng của tộc trưởng Bunu, Bạch Ưng mở miệng: “Tộc trưởng rất anh minh”.

    Đúng vậy, bọn họ cần đến thứ đó. Vũ khí hạt nhân không phải loại vũ khí được đặt mua bừa bãi và dễ dàng sản xuất, nhưng nếu nguyên tố biến dị như Tei bị người khác phát hiện và sử dụng, hậu quả sẽ rất khó lường.

    Nghe câu nói của Bạch Ưng, nụ cười trên môi tộc trưởng Bunu càng rộng hơn: “Không dám”. Tộc trưởng Bunu biết, nếu ông ta sử dụng khoáng thạch Tei vào mục đích nào đó, chuyện ông ta phát hiện ra thứ quý hiếm này sớm muộn gì cũng bị lộ ra bên ngoài. Dựa vào thế lực của ông ta không chắc đã giữ được khoáng thạch. Dầu mỏ đã khiến khu vực Trung Đông chiến loạn liên miên. Cộng thêm khoáng thạch Tei, khu vực này chắc chắn sẽ bị hủy diệt trong nay mai. Vì vậy, tộc trưởng Bunu cần hết sức thận trọng.

    Còn nếu bỏ khoáng thạch đó đi thì quá thiệt, một phát hiện lớn như vậy mà bị chôn vùi thì thật đáng tiếc. Cách tốt nhất là bán tin cho một thế lực lớn. Dù sao tiền nhiều tiền ít không thành vấn đề, quan trọng hơn là thiết lập mối quan hệ, chỉ có lợi cho tộc trưởng Bunu chứ không có hại. Trong số những nhà sản xuất vũ khí có máu mặt trên thế giới, Tề Mặc là đối tượng tốt nhất. Hắn có thế lực mạnh, tuy ra tay tàn nhẫn nhưng lại là người có quy tắc và giữ chữ tín. Hắn hoàn toàn là đối tượng có thể hợp tác.

    Tề Mặc phất tay ngắt lời mấy người ở bên cạnh. Hắn cất giọng lạnh lùng: “Được, tôi đồng ý”.

    Tộc trưởng Bunu tươi cười rạng rỡ: “Tốt lắm. Tôi sẽ chỉ địa điểm và…”

    “Mau lại đây”. Tộc trưởng Bunu còn chưa nói dứt câu, Lập Hộ đột ngột hét lớn. Tiếng hét của anh ta có vẻ rất khẩn trương, khiến tất cả mọi người đều nhìn theo ánh mắt anh ta.

    Lúc này, Ly Tâm đang đứng ở nơi gần nắp thủy tinh nhất. Cô vẫn chăm chú quan sát cục khoáng thạch màu xám bạc. Nghe tiếng hét của Lập Hộ, Ly Tâm giật bắn mình. Cô còn chưa kịp định thần, một lực mạnh kéo cô về hướng ngược lại.

    “Anh làm gì vậy?”. Ly Tâm bị kéo mạnh về đằng sau, cô mất thăng bằng ngồi phịch xuống đất. Ly Tâm nghiến răng nhìn Bạch Ưng, người vừa kéo cô.

    Sắc mặt Tề Mặc lạnh lẽo như núi băng ngàn năm trong giây lát. Hắn giơ tay định túm lấy Ly Tâm. Bạch Ưng đứng bên cạnh Ly Tâm thấy vậy lập tức ngăn cản: “Đừng động vào cô ấy”.

    Ly Tâm chống tay xuống đất đứng dậy. Đám Tề Mặc, Bạch Ưng và Lập Hộ nhìn cô bằng vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt chứa đựng sự lo âu. Ly Tâm bất giác toát mồ hôi lạnh, cô hất cằm hỏi: “Chuyện gì vậy?”

    “Mau đóng nắp phòng hộ”. Sắc mặt Tộc trưởng Bunu rất khó coi, ông ta ra lệnh cho mấy nhân viên nghiên cứu.

    “Kiểm tra đi”. Tề Mặc vừa mở miệng vừa đẩy Bạch Ưng, định đi về phía Ly Tâm.

    “Không được đâu ạ. Độ phóng xạ của Tei mạnh gấp nhiều lần so với lần trước”. Bạch Ưng nghiến răng chặn người Tề Mặc, không cho Tề Mặc đi qua. Hoàng Ưng cũng tiến lên đứng trước Tề Mặc, để hắn không thể tiến lại gần Ly Tâm.

    Tề Mặc cất giọng đầy nộ khí: “Tránh ra”.

    “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Bạch Ưng và Hoàng Ưng còn chưa có phản ứng, Ly Tâm lên tiếng hỏi. Cô không làm sai chuyện gì, chỉ đứng ở đó quan sát mà thôi. Vậy thì tại sao mọi người lại đối xử với cô như vậy?

    “Cô đã đứng ở khu vực phóng xạ”. Lập Hộ nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt căng thẳng. Anh ta nhanh chóng chỉnh lại máy móc, chuẩn bị tiến hành kiểm tra cho Ly Tâm.

    Ly Tâm sững sờ. Cô quay đầu nhìn, thấy nắp thủy tinh nhanh chóng được đóng kín. Một nhân viên nghiên cứu của tộc trưởng Bunu vội vàng phân bua: “Là lỗi của chúng tôi, là lỗi của chúng tôi”.

    Vừa rồi, khi Bạch Ưng đi ra khỏi cỗ máy thí nghiệm, nhân viên nghiên cứu của tộc trưởng Bunu không đóng kín nắp thủy tinh mà để lại một khe nhỏ. Đám Tề Mặc đứng ở góc bên này thì không sao, còn Ly Tâm vừa vặn đối diện với khe nhỏ đó. Do bị khuất tầm mắt nên không ai phát hiện ra sơ suất. Đến khi Lập Hộ đi tới mới phát giác Ly Tâm gặp nguy hiểm.

    Ly Tâm tái mét mặt, hai tay cuộn thành nắm đấm đứng bất động tại chỗ. Cô nghiến răng nghiến lợi nhìn Tề Mặc. Cô không để ý đến cuộc trò chuyện của bọn họ trước đó, chỉ nghe thấy câu nói về sau của Bạch Ưng “Độ phóng xạ của Tei mạnh gấp nhiều lần so với lần trước”.

    Tộc trưởng Bunu thấy vậy phất tay thúc giục: “Nhanh lên, mau kiểm tra đi”. Nói xong ông ta đích thân chạy đến bên máy kiểm tra xem xét tình hình. Đây là sai sót từ phía ông ta. Tề Mặc bao nhiêu năm nay không thấy bóng đàn bà ở bên cạnh, bây giờ phá lệ mới có một người. Nếu cô ta bị nhiễm xạ, không biết hắn sẽ tức giận đến mức nào. Có khi vụ mua bán chưa thành, ông ta phải đền mạng cũng không biết chừng.

    Tề Mặc nắm chặt tay Ly Tâm, dẫn cô đến trước thiết bị kiểm tra. Hắn vỗ vai Ly Tâm và cất giọng lạnh lùng: “Vào trong đi. Hãy nhớ đến lời tôi nói trước kia”.

    Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc. Đối diện với đôi mắt lạnh lẽo và nghiêm túc của hắn, cô đột nhiên cảm thấy yên lòng. Tề Mặc từng nói, dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng đảm bảo cô sống thêm năm mươi năm. Tề Mặc đã hứa, hắn nhất định sẽ làm được. Nghĩ đến đây, Ly Tâm hít một hơi sâu rồi chui vào trong máy.

    Đám Hoàng Ưng và Bạch Ưng đứng yên tại chỗ, đưa mắt nhìn nhau. Ánh mắt họ không che dấu sự kinh ngạc. Họ thấy Ly Tâm điềm tĩnh đi vào trong máy kiểm tra. Tuy họ không nhìn rõ vẻ mặt của cô nhưng bộ dạng của cô toát ra sự kiên cường hiếm thấy. Đây là lần thứ hai Ly Tâm bị chất phóng xạ xâm hại. Lần này là một khảo nghiệm về tâm sinh lý vô cùng lớn đối với Ly Tâm. Hoàng Ưng và Bạch Ưng thầm thán phục Ly Tâm khi thấy cô bình tĩnh như vậy.

    “Tộc trưởng Bunu, tốt nhất đừng xảy ra vấn đề gì. Nếu không…”. Tề Mặc lạnh lùng nhìn tộc trưởng Bunu. Hắn không nói hết câu nhưng ngữ khí hàm chứa sự uy hiếp rõ rệt.

    Tộc trưởng Bunu đưa mắt về phía Bạch Ưng và Hoàng Ưng, thấy thần sắc bọn họ đầy sát khí, ông ta bất giác cúi gằm mặt. Sau đó, tộc trưởng Bunu quay đầu về phía Tề Mặc đang chăm chú theo dõi thiết bị kiểm tra có Ly Tâm: “Nếu xảy ra vấn đề, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm”. Nghe nói câu này, mấy người nhân viên nghiên cứu ở bên cạnh bất giác run lẩy bẩy.

    Tei có độ phóng xạ tương đối mạnh. Muốn đến gần nó phải phòng hộ cẩn thận. Vừa rồi Ly Tâm đứng ở ngay khu vực nắp thủy tinh chưa đóng kín, lại không có bất cứ sự bảo hộ nào. Tuy cô không đối diện trực tiếp với cục khoáng thạch nhưng chắc chắn bị nhiễm xạ. Về điểm này, đám nhân viên nghiên cứu có thể khẳng định. Vì vậy, khi nghe tộc trưởng Bunu nói sẽ chịu trách nhiệm, khác nào bọn họ bị tuyên án tử hình, họ làm sao có thể bình tĩnh nổi.

“Tập trung vào, nếu không tôi sẽ giết chết các anh ngay bây giờ”. Mấy nhân viên nghiên cứu đang kiểm tra cho Ly Tâm tay run lẩy bẩy, điều khiển thiết bị một cách khó nhọc. Tề Mặc nói với họ bằng một giọng vô cùng lạnh lẽo, đôi mắt hắn phóng ra tia giết người.

“Vâng…vâng ạ”. Đám nghiên cứu viên cố gắng đè nỗi sợ hãi, cùng Lập Hộ tiến hành lấy máu từ trong người Ly Tâm.

Ở trong thiết bị kiểm tra, Ly Tâm tái mét mặt. Hai tay cô bị khóa vào hai bên, chỉ có thể cử động năm ngón tay. Lúc này, Ly Tâm cuộn chặt bàn tay thành nắm đấm, chặt đến mức nổi rõ các khớp. Cô phải cố gắng hết sức mới có thể khống chế sự run rẩy. Vô số mũi kim tiêm cắm trên người Ly Tâm, nhanh chóng rút máu từ người cô vào ống truyền. Ly Tâm cắn chặt đôi môi nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền. Chứng kiến bộ dạng đau đớn vừa mềm yếu vừa kiên cường của Ly Tâm, Tề Mặc càng nhíu chặt đôi lông mày.

Tề Mặc đứng sang bên cạnh thiết bị kiểm tra, thò tay vào trong máy nắm lấy bàn tay đang cuộn lại của Ly Tâm. Tề Mặc cảm thấy Ly Tâm túm chặt tay hắn trong giây lát, như muốn truyền bớt cho hắn sự đau đớn của cô. Ánh mắt Tề Mặc càng lạnh hơn. Hắn siết mạnh tay Ly Tâm, ngầm biểu thị hắn luôn ở bên cạnh cô.

“Chức năng gan bình thường”

“Chứng năng phổi bình thường”

“Xét nghiệm máu bình thường”.

Từng hạng mục lần lượt thông báo kết quả. Gương mặt đám nhân viên nghiên cứu lộ rõ vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng. Cô gái kia không có vấn đề gì, điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của họ.

Lập Hộ đứng bên cạnh thiết bị kiểm tra. Anh ta đích thân tiến hành phân tích nên kết quả rất đáng tin cậy. Có điều, Ly Tâm đứng ở cự ly gần mà không bị nhiễm xạ, chuyện này thật khó tin. Lập Hộ nhíu mày lên tiếng: “Kiểm tra lại”.

Ở bên cạnh, Bạch Ưng cũng vô cùng ngạc nhiên khi nghe kết quả kiểm tra. Tei có tính phóng xạ ớn, độ nhiễm xạ nghiêm trọng. Dưới trướng anh ta có một đội các nhà khoa học về ngành hóa nên anh ta biết rõ hơn ai hết. Ly Tâm ở khoảng cách gần mà không bị nhiễm xạ, chứng tỏ không phải khoáng thạch Tei kia có vấn đề thì bản thân Ly Tâm có vấn đề. Bạch Ưng chăm chú dõi theo Lập Hộ.

Ly Tâm vừa thở phào nhẹ nhõm, nghe Lập Hộ thông báo kiểm tra lại, toàn thân cô bất giác run rẩy. Cô không đủ sức chịu đựng thêm nỗi đau đớn cắt da cắt thịt vừa rồi. Ly Tâm liền siết mạnh bàn tay Tề Mặc.

Thấy Lập Hộ chỉ khởi động máy móc, tiến hành phân tích lại dựa trên chỗ máu có sẵn chứ không động đến người Ly Tâm, Tề Mặc liền cởi áo khoác ngoài phủ lên thân thể Ly Tâm rồi bế thốc cô lên.

Cảm nhận được vòng tay của Tề Mặc, Ly Tâm liền mở mắt nhìn hắn: “Không phải kiểm tra một lần nữa sao?”

Tề Mặc bế Ly Tâm đi ra ngoài. Đám Hoàng Ưng, Bạch Ưng và tộc trưởng Bunu biết ý quay mặt đi chỗ khác. Tề Mặc để Ly Tâm ngồi trên đùi hắn, hắn vừa mặc quần áo cho Ly Tâm vừa cất giọng bình thản: “Chỉ cần phân tích lại”.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm thở một hơi dài. Nếu bây giờ họ rút máu cô một lần nữa, không biết cô có thể chịu đựng nổi. Nỗi đau vừa rồi không thể miêu tả thành lời, người chưa từng trải qua cũng không thể hiểu nổi cảm giác đó. Ly Tâm tựa đầu vào ngực Tề Mặc vừa điều hòa hơi thở vừa giơ tay ngăn Tề Mặc: “Để tôi tự mặc”. Tề Mặc không cho Ly Tâm cơ hội phản kháng, hắn dùng một tay khóa chặt người cô. Ly Tâm đành để Tề Mặc muốn làm gì thì làm.

“Không có vấn đề gì, tất cả đều bình thường”. Lập Hộ đột ngột lên tiếng, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh đến căng thẳng. Ly Tâm khép hờ mi mắt, cô lập tức thả lỏng toàn thân rúc vào lòng Tề Mặc.

“Tại sao lại bình thường?”. Sau khi thoát khỏi tình thế nguy hiểm, mấy nghiên cứu viên của tộc trưởng Bunu khôi phục lại bản tính hiếu kỳ của bọn họ, đưa mắt quan sát Ly Tâm.

Bạch Ưng nhìn Lập Hộ bằng ánh mắt khó hiểu: “Tại sao chứ?”

Lập Hộ hiểu ý Bạch Ưng. Anh ta liếc qua Ly Tâm, giơ tay bóp trán: “Tôi không biết. Cô ấy có sức đề kháng rất tốt, mà không chỉ là tốt, phải nói xuất sắc mới đúng, xuất sắc đến mức khó có thể tưởng tượng. Có thể vì lý do này nên Ly Tâm không bị nhiễm xạ”. Có một điểm Lập Hộ không dám chẳng định, dù sao kết quả kiểm tra cũng là một bất ngờ vô cùng lớn.

“Lẽ nào là vấn đề nhóm máu”. Một nhân viên nghiên cứu đột nhiên lên tiếng. Anh ta khoác bộ đồ phòng hộ rồi mở nắp thủy tinh, chui vào thiết bị chứa khoáng thạch Tei.

Người nhân viên đó nhanh chóng rút từ ống nghiệm vài giọt máu của Ly Tâm nhỏ lên bề mặt khoáng thạch. Những người khác lập tức tiến lại gần cỗ máy quan sát. Bạch Ưng cũng chen lên phía trước đứng xem.

“Sao…sao có thể như thế này?”

“Không thể tin nổi, thần kỳ thật đấy”.

Đám nhân viên nghiên cứu thốt lên kinh ngạc. Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày, cúi đầu nhìn Ly Tâm. Ly Tâm nghe nói vậy cũng ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt không hiểu.

“Máu nhanh chóng phân tách sự phóng xạ và tự hình thành lớp bảo vệ kín mít. Bức xạ hoàn toàn không có tác dụng với nó”. Bạch Ưng quay đầu về phía Tề Mặc và Ly Tâm, cất giọng đầy ngạc nhiên.

Nghe Bạch Ưng nói vậy, Ly Tâm bỗng cảm thấy vô cùng hưng phấn. Gương mặt cô sáng bừng, miệng nở nụ cười tươi với Tề Mặc: “Tôi không sợ bị phóng xạ. Tôi không sợ bị phóng xạ cơ đấy”. Đối diện với gương mặt rạng rỡ của Ly Tâm, thần sắc Tề Mặc bớt u ám, nhưng hắn vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng.

“Cái này phải từ từ nghiên cứu. Tôi….anh làm gì vậy?”. Mấy nhân viên nghiên cứu còn đang hưng phấn, Lập Hộ đi đến tịch thu ống nghiệm chứa máu Ly Tâm từ tay bọn họ. Anh ta cất giọng lạnh lẽo: “Hãy làm việc của các anh đi”.

Máu của Ly Tâm quá đặc biệt. Mặc dù Lập Hộ sớm biết Ly Tâm thuộc nhóm máu vô cùng hy hữu nhưng việc cô không bị nhiễm xạ khi tiếp xúc ở cự ly gần khiến anh ta không khỏi kinh ngạc. Chuyện đầu tiên Lập Hộ nghĩ tới là không thể để tin tức này lan truyền ra bên ngoài. Nhóm máu đặc thù tuyệt đối không phải điều tốt lành.

Mấy nhân viên nghiên cứu hơi sững sờ. Nhưng khi đối diện với bộ dạng lạnh lùng của Tề Mặc với vẻ đằng đằng sát khí của đám Bạch Ưng Hoàng Ưng, họ lặng lẽ cúi đầu. Mặc dù họ rất hứng thú với máu của Ly Tâm nhưng bảo họ đem mạng sống đi đổi thì thôi. Họ phải bảo toàn mạng sống mới có thể nghiên cứu hay cống hiến gì đó.

Tề Mặc dùng ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám nghiên cứu viên, hắn ôm Ly Tâm đứng dậy. Lúc này, tộc trưởng Bunu đi về phía Tề Mặc, gương mặt ông ta không che dấu vẻ mừng rỡ: “Tốt quá, tốt quá. Đúng là ông trời giúp chúng ta. Tề lão đại, có một người không sợ bị nhiễm xạ ở bên cạnh, lần này anh nắm chắc phần thắng trong tay rồi. Anh nên biết một nửa số người của tôi chết trong tay đám thổ dân địa phương, nửa còn lại bị chết vì nhiễm xạ. Người như cô gái này là ứng cử viên tốt nhất giúp anh tiếp cận khu vực đó”.

“Tộc trưởng Bunu, đây là việc của tôi”. Tề Mặc lạnh lùng cắt ngang câu nói của tộc trưởng Bunu.

Tộc trưởng Bunu sững người trong giây lát rồi bật cười ha hả: “Đúng vậy, tôi chỉ chịu trách nhiệm cung cấp tin tức. Làm thế nào là việc của anh. Được rồi, cứ quyết định thế đi. Tôi sẽ báo địa chỉ cụ thể cho các anh, việc tiếp theo là của các anh. Mong các anh đừng làm tôi thất vọng”.

Tề Mặc trả lời bằng ngữ điệu bình thản: “Không đâu”. Nói xong hắn bế Ly Tâm đi ra ngoài. Chứng kiến thái độ dứt khoát của Tề Mặc, tộc trưởng Bunu tươi cười bước đi theo Tề Mặc.

Sau khi nhận được tin từ tộc trưởng Bunu, đám Tề Mặc không lưu lại nghỉ ngơi mà lập tức lên máy bay rời khỏi cung điện Halin.

“Lão đại, bây giờ chúng ta đi thẳng đến nơi đó sao?”. Bạch Ưng lên tiếng hỏi, hai tay vẫn tập trung điều khiển máy bay.

Tề Mặc hắng giọng: “Hoàng Ưng, chú tạm thời đi tiếp quản Đông Nam Á, để Hắc Ưng qua đây. Thông báo cho Hồng Ưng sau khi giao hàng xong hãy đưa người đến tiếp ứng. Bạch Ưng, bảo thuộc hạ của chú, mang theo đồ cần thiết hội họp với chúng ta ở bên đó. Bây giờ, chúng ta bay thẳng sang châu Phi”.

Bạch Ưng vâng dạ rồi đổi hướng máy bay về phía châu Phi. Hoàng Ưng biết trong số bọn họ, Hắc Ưng là người có thân thủ giỏi nhất nên sẽ bảo vệ lão đại tốt hơn anh ta. Vì vậy, anh ta không thắc mắc, trực tiếp nối máy liên lạc với Hắc Ưng.

Lúc này, Ly Tâm ngồi bên cạnh Tề Mặc, cơ thể cô không còn đau nhức. Ly Tâm chăm chú nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt ngờ vực. Lẽ nào cô cũng phải đi sao? Cô không biết đánh nhau, thân thủ cũng chẳng ra sao thì đi làm gì? Lẽ nào để đưa thức ăn cho đám thổ dân địa phương? Vùng núi Cape ở châu Phi (*), nghe cái tên cũng có thể hình dung ra là khu vực lạc hậu hoang tàn.

Ly Tâm còn chưa mở miệng chất vấn, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Tôi ở đâu thì em ở đó”.

Ly Tâm lập tức cúi thấp đầu, trong lòng cô tràn đầy sự hối hận, biết vậy cô đã không tuyên bố hùng hồn câu này. Ly Tâm đưa mắt nhìn ra bầu trời trong vắt bên ngoài cửa sổ máy bay. Phi châu, nơi có bộ lạc ăn thịt người, nơi có khoáng thạch phóng xạ, kiểu gì cũng thấy một tương lai mờ mịt đang chờ đón cô.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.