Đạo Tình

Chương 90



Đạo Tình | Chương 90 : Tình địch xuất hiện Chương 90: Tình địch xuất hiện

Ly Tâm quay lại ngôi biệt thự của Tề Mặc với tâm trạng buồn phiền, cô cũng không hiểu tại sao tự nhiên lại xuất hiện sự buồn phiền đó. Nhưng Ly Tâm lập tức lấy lại tinh thần như tác phong vốn có của cô, nếu không hiểu thì không nghĩ đến nữa, hiếm có dịp Tề Mặc rời xa cô, cô phải thư giãn thoải mái mới được.

Ly Tâm gạt mọi tâm trạng không vui ra khỏi đầu, cô nhàn nhã đi vào phòng vi tính của Tề Mặc. Hai ngày nay dù Ly Tâm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhưng Tề Mặc vẫn không tha cho cô, hắn bắt cô tìm hiểu trình tự của nội bộ Tề Gia, đi sâu vào trung tâm Tề Gia. Cô được phép tự do ra vào phòng điều khiển vi tính trung tâm, đây là nơi nắm toàn bộ bí mật của Tề Gia. Nếu cô là gián điệp chắc sẽ giàu to, đáng tiếc cô không phải.  

Về bí mật của Tề Gia, Ly Tâm không mấy hứng thú tìm hiểu, cô không có tham vọng leo lên đầu người khác. Bởi vì Ly Tâm biết cái gì cũng có giá của nó, mà cô không muốn bị trả giá, vì vậy Ly Tâm không mấy tích cực đọc tài liệu, cô tranh thủ lướt web xem tin tức giải trí, chơi game online. Mặc dù hơi ấu trĩ nhưng dùng nó để giết thời gian cũng không tồi.

Trong lúc còn đang download một phần mềm trò chơi, màn hình vi tính đột nhiên nhảy ra một ô massage. Ly Tâm biết vừa có tin được gửi đến, phòng vi tính của Tề Mặc nối với mọi máy chủ của Tề Gia, mọi tin tức cuối cùng cũng sẽ được gửi đến máy của hắn. Trong phòng có mười mấy máy vi tính, lần lượt do đám Hồng Ưng, Hoàng Ưng điều khiển.

Ly Tâm nhìn xuống màu sắc ký hiệu massage, đó là màu đỏ, có nghĩa tin tức được gửi đến từ khu vực do Hồng Ưng quản lý. Ly Tâm hơi nhíu mày, ô tin tức đè lên trò chơi của cô, do đó Ly Tâm thuận tay mở ra xem. Tin tức tự động nhảy ra, chứng tỏ độ bảo mật không cao, không cần đến mật mã vẫn có thể xem được.

“Báo cáo về hành tung của Mộc Tùy Tâm”, sắc mặt Ly Tâm lập tức thay đổi khi nhìn thấy hàng chữ đơn giản đó, ánh mắt cô tóe lửa. Cô không ngờ đây lại là báo cáo về hành tung của Tùy Tâm, Ly Tâm không nghĩ ngợi liền mở ra xem nội dung bên trong.

Mộc Tùy Tâm trung tuần tháng trước xuất hiện ở London, Anh Quốc. Cô bị tổ chức ăn trộm truy sát và bị thương, hiện đang trốn ở Hongkong, Trung Quốc. Tin tức do người phụ trách khu vực Châu Á Thái Bình Dương gửi về.

Ly Tâm nhanh chóng đọc lướt qua nội dung massage. Tùy Tâm bị tổ chức ăn trộm truy sát. Truy sát…Ly Tâm dán mắt vào hai chữ đó. Cô hít một hơi sâu, cố gắng đè nén tâm trạng chấn động và lo lắng. Truy sát là chuyện xảy ra từ tháng trước, còn bây giờ Tùy Tâm đang ở Hongkong, chứng tỏ chị ấy không sao. Vào giây phút này, Ly Tâm cảm thấy vô cùng may mắn khi Tề Mặc cho phép cô ra vào phòng vi tính của hắn. Tùy Tâm, em nhớ chị quá!

Ly Tâm bình tĩnh lại, nhanh chóng xóa tin nhắn. Tề Mặc đem Tùy Tâm ra uy hiếp cô không phải ngày một ngày hai, bây giờ gặp may nhận được tin tức về Tùy Tâm, cô không có lý nào tiếp tục để điểm yếu của mình nằm trong tay Tề Mặc.

Biết được manh mối về Tùy Tâm thì dễ dàng rồi, khóe miệng Ly Tâm nhếch lên thành nụ cười rạng rỡ. Xem ra, Tùy Tâm không quan trọng đối với Tề Gia, nếu không hiệu suất điều tra sẽ chẳng thấp đến thế, đến bây giờ mới có tin báo về. Tề Mặc dùng Tùy Tâm uy hiếp cô một thời gian dài, cô còn tưởng Tùy Tâm nằm trong tay hắn. Nhưng xem ra Tùy Tâm thật sự chẳng là gì đối với Tề Mặc, vì vậy Ly Tâm mới có cơ hội ngày hôm nay.

Ly Tâm nhanh chóng khôi phục máy vi tính trở lại nguyên trạng rồi đi ra khỏi trung tâm dữ liệu. Hongkong là một địa danh không tồi, nếu cô có thể tìm ra Tùy Tâm trước Tề Mặc thì tốt biết mấy. Bây giờ cô đã cam tâm tình nguyện làm thuộc hạ của Tề Mặc nên cô không muốn bị uy hiếp hay bị trói chân trói tay.

“Mộc tiểu thư, cô định đi đâu ạ? Có cần chuẩn bị gì không?” Người gác cổng ở Tề Gia vô cùng kinh ngạc khi thấy Ly Tâm thong dong đi bộ ra ngoài, không mang theo một thứ gì, cũng không ngồi ô tô.

Ly Tâm lãnh đạm trả lời: “Không cần”. Cô vừa nói vừa phất tay ra hiệu mở cổng.

Quy tắc là thứ quan trọng nhất ở Tề Gia, phục tùng là thiên chức của những kẻ có vai vế thấp. Người gác cổng vội vàng cúi gập người rồi ấn nút mở cổng. Lời nói của người có vị trí cao hơn là mệnh lệnh tuyệt đối, không được chất vấn, không được nghi ngờ, chỉ có thể nghe theo.

Ly Tâm giữ bộ mặt nghiêm chỉnh đi ra khỏi Tề Gia.  Cô bắt một chiếc xe tới trung tâm sầm uất nhất New York, sau khi chắc chắn không bị theo dõi, Ly Tâm mới đi ra sân bay. Hongkong, tôi sắp đến đây.

Hongkong, một trong bốn con rồng nhỏ ở Châu Á, là mảnh đất lúc nào cũng sáng choang, được người Trung Quốc ví là “Đông phương minh châu”, là cửa ngõ giao lưu quốc tế.

Sau hơn hai mươi tiếng đồng hồ trên chuyến bay bình thường, Ly Tâm xuất hiện ở sân bay Hongkong vào lúc trời tờ mờ sáng. Hít hít bầu không khí coi như là không khí của quê hương, Ly Tâm vẫn giữ nụ cười tao nhã trên môi, nhanh chóng ra khỏi sân bay.

Ly Tâm thuê một chiếc xe thể thao, lái thẳng về địa điểm có người phụ trách khu vực Châu Á Thái Bình Dương của Tề Gia. Cô mạo hiểm đến Hongkong chỉ vì một mục đích, tìm ra hành tung của Tùy Tâm, sau đó đưa Tùy Tâm đến một nơi an toàn trong lúc Tề Mặc còn chưa phát hiện. Nếu Tề Mặc phát hiện ra hành động ngoài luồng của cô, chắc chắn hắn sẽ giải quyết Tùy Tâm ngay lập tức. Vì vậy mọi việc cần tốc độ nhanh, hy vọng vụ này diễn ra thuận lợi, Ly Tâm quay về Tề Gia mà không ai hay biết.

Ly Tâm lần theo địa chỉ đến khu vực Cửu Long, tìm đến một nơi trông có vẻ giống quán bar. Bây giờ là ban ngày nên quán bar đóng cửa, nhìn từ bên ngoài quán bar có vẻ xập xệ. Ly Tâm hơi nghi ngờ không biết đây có phải hang ổ của Tề Gia, Tề Gia tệ hại đến mức này? Cô quả thật không dám tin, hay là cô đã nhầm lẫn?

Ly Tâm không biết thực ra Tề Gia không có hứng thú với thị trường Trung Quốc, do nơi này bị hạn chế quá nhiều, Trung Quốc lại luôn có chủ trương tự chủ về mặt quân sự, chỉ mua một bộ phận vũ khí từ bên ngoài, vì vậy thế lực của Tề Gia ở đây tương đối yếu.

Mặc dù vậy, Tề Gia vẫn phải cắm chốt ở nơi này, đây là điểm liên lạc, cung cấp tin tức, kết nối các mối quan hệ…Dù sao trên đời cũng không có chân lý tuyệt đối, hơn nữa Trung Quốc dù ít dù nhiều vẫn nhập khẩu vũ khí từ bên ngoài nên Tề Gia không có lý nào từ bỏ thị trường béo bở đó.

Ly Tâm sau khi quan sát kỹ lưỡng phát hiện cô không nhầm địa chỉ, cô liền mở cửa đi thẳng vào bên trong, động tác của cô tự nhiên như ở nhà, không cho người qua lại cơ hội chú ý đến cô.

Ly Tâm nhẹ nhàng đẩy một lớp cửa đi vào bên trong, tất cả khóa cửa đối với cô chỉ là hàng bày mẫu. Nhìn từ bên ngoài nơi này chẳng ra sao, nhưng bên trong trang trí không tồi, đúng kiểu chủ nhân là người có thân phận.

“Anh Ly, có chuyện mà sáng sớm đã gọi hết huynh đệ tới đây?” Một giọng nói còn ngái ngủ hình như vọng ra từ phòng khách, Ly Tâm liền dừng bước, im lặng lắng nghe.

“Đợi mọi người tập trung đầy đủ, tôi sẽ tuyên bố sau. Chú hãy ngồi xuống đây đi, xảy ra chuyện lớn rồi”. Một giọng đàn ông tương đối trầm ổn cất lên.

“Chuyện gì vậy, anh hãy nói cho em biết đi, có phải chỗ chúng ta xuất hiện vấn đề gì không?”. Lại là giọng nói của người đàn ông ban nãy, nhưng lần này không hề ngái ngủ mà hơi sốt ruột.

Người đàn ông có giọng nói trầm ổn lên tiếng: “Không phải là vấn đề của chúng ta, nhưng có khả năng liên quan đến chúng ta. Tôi nghe phong phanh từ bên trên, tin tức về Mộc Tùy Tâm mà hôm qua chúng ta báo về tổng bộ hình như xảy ra vấn đề”. Ly Tâm đứng bên ngoài cửa sững sờ khi nghe đến câu này.

“Mộc Tùy Tâm? Xảy ra chuyện gì, chúng ta có thế nào báo như thế mà”.

“Tôi không biết, chỉ là 5 giờ sáng nay tổng bộ ở New York phát mệnh lệnh, Hồng Ưng đại nhân đích thân thông báo nhiệm vụ cấp một, toàn lực tróc nã Mộc Tùy Tâm”.

Ly Tâm giật mình hoảng hốt, trước khi đi cô đã xem kỹ, nhiệm vụ liên quan đến Tùy Tâm chỉ là cấp năm, vậy mà bây giờ nâng thẳng tới cấp một, chuyện này là thế nào?

“Cấp một ư?” Người ở bên trong thốt lên kinh ngạc, hiển nhiên anh ta cũng bị giật mình.

Ly Tâm nhíu chặt đôi lông mày, tay cuộn chặt thành nắm đấm chuẩn bị đi vào phòng. Cô ngồi ở vị trí số sáu ở Tề Gia, dù cấp bậc thấp hơn Hồng Ưng nhưng ở nơi này cô vẫn là lớn nhất, nếu cô ra lệnh cho đám người ở đây đi tìm Tùy Tâm, bọn họ cũng không có quyền phản đối.

“Anh Ly, xảy ra chuyện gì mà gọi chúng em gấp thế?”. Ly Tâm còn chưa kịp đi vào, có mấy người đàn ông lần lượt đi vào phòng gấp gáp lên tiếng.

“Các chú đã tập trung đầy đủ thì nghe tôi nói đây. Sáng sớm hôm nay tổng bộ ở New York đột nhiên phát lệnh, thứ nhất là Hồng Ưng đại nhân truyền đạt nhiệm vụ cấp một, toàn lực tróc nã Mộc Tùy Tâm. Nhiệm vụ thứ hai là quan trọng hơn, lão đại đích thân ra lệnh bắt bằng được Mộc đại tiểu thư, nhớ giữ lại mạng sống”.

Nghe xong câu này, tất cả đều trầm mặc, bao gồm những người trong phòng và Ly Tâm. Cô cảm thấy rất may là vừa rồi cô không đi vào trong, nếu đi vào chẳng khác gì cô dâng mình đến miệng cọp. Ly Tâm lặng lẽ lùi bước, nơi này không thể ở lại lâu hơn.

Ly Tâm nhẹ nhàng chuồn ra bên ngoài, cô kéo chiếc mũ vành rộng xuống che kín khuôn mặt. Ly Tâm cố rút chiếc nhẫn của Tề Mặc mà không thể tháo ra, cô đành lấy băng dán vết thương dính thành một vòng che chiếc nhẫn.

Không biết Tề Mặc muốn gì, có phải hắn muốn dồn cô vào chỗ chết nên mới ra nhiệm vụ cấp một. Cô chẳng qua chỉ là đi tìm Tùy Tâm thôi, không đến mức tàn nhẫn như vậy đấy chứ? Giữ lại mạng sống có nghĩa là chỉ cần cô không chết, còn biến cô thành gấu trúc hay đánh gãy tay gãy chân cô cũng không sao? Lén lút bỏ đi chỉ là một chuyện nhỏ, có đáng bị trừng phạt như vậy không?

Ly Tâm ngồi lên chiếc xe thuê, cô đập mạnh tay vào vô lăng, tạo thành âm thanh kinh hồn, khiến những người đi bộ ở xung quanh giật bắn mình. Ly Tâm rồ ga phóng xe đi, lúc này cô có cảm giác khóc không ra nước mắt. Cô đã hành động nhanh như vậy mà vẫn bị phát hiện, thế lực của Tề Gia quả nhiên biến thái, vượt ngoài sức tưởng tượng của cô.

Ly Tâm không biết thật ra cô không gặp may. Cô vừa đi khỏi, Tề Mặc đã trở về Tề Gia. Người của Tề Gia không dám hỏi đến hành tung của Ly Tâm, không có nghĩa Tề Mặc không quan tâm. Vừa về đến nhà hắn lập tức phát hiện cô không có ở Tề Gia, sau khi tập hợp một số nguồn tin cộng với khả năng sử dụng vi tính của Bạch Ưng, chẳng mấy chốc Tề Mặc đã biết Ly Tâm đi đâu, sắc mặt của hắn trở nên khó coi vô cùng.

Hơn nữa, Ly Tâm còn cắt mọi nguồn liên lạc, chuyện này khiến Tề Mặc muốn không nổi giận cũng không được. Vì vậy khi Ly Tâm còn chưa đặt chân đến Hongkong, mệnh lệnh của Tề Mặc đã được gửi đến người của hắn ở nơi này.

Ly Tâm không hiểu là người thông minh hay ngu ngốc, cô đến máy bay tư nhân của Tề Gia cũng không dám ngồi, lại đi cải dạng ngồi máy bay thường, kết quả là chậm một bước.

Ly Tâm trầm ngâm, do dự, suy tư hồi lâu, cuối cùng cô quyết định chết sớm đầu thai sớm, sớm nhận lỗi mới là hành động đúng đắn. Một khi cô đã không thể che dấu, nên nhận lỗi và hối cải, may ra Tề Mặc mới bỏ qua.

Nghĩ đến đây, Ly Tâm vội vàng mở thiết bị liên lạc. Cô còn chưa lên tiếng, giọng nói lạnh lùng của Tề Mặt trực tiếp vọng tới: “Về ngay”. Ngữ điệu của hắn lạnh lẽo như núi băng ở bắc cực.

Ly Tâm tươi cười hét lớn: “Lão đại”.

Tề Mặc nói chậm rãi: “Tôi cho em thời gian một ngày xuất hiện trước mặt tôi. Nếu tôi, tôi sẽ giết em”.

Ly Tâm nghiến răng, quả nhiên Tề Mặc đã biết mọi chuyện, cô im lặng một vài giây rồi nói nhỏ: “Đừng mà, lão đại, anh cũng biết tôi chỉ muốn tìm ra Tùy Tâm chứ không làm chuyện gì khác. Tôi không có ý định bỏ đi cùng chị ấy, tôi đã nói ở lại bên cạnh anh, tôi sẽ không thất tín. Bây giờ chị ấy đang bị thương, tôi cảm thấy không yên tâm. Lão đại, anh hãy để tôi đi tìm chị ấy, khi nào về anh muốn xử phạt tôi thế nào cũng được?”. Giọng điệu của Ly Tâm mang chút khẩn cầu và nũng nịu.

Ly Tâm biết một khi Tề Mặc đã nắm rõ mọi chuyện, muốn che dấu cũng vô dụng. Cô vốn chỉ định lợi dụng lúc Tề Mặc bận rộn một mình giải quyết chuyện của Tùy Tâm. Bây giờ rơi vào hoàn cảnh này, phản kháng cũng vô hiệu. Thủ đoạn của Tề Mặc ghê gớm đến mức nào, Ly Tâm không phải chưa từng chứng kiến, vì vậy cô chỉ còn cách ngoan ngoãn nhận lỗi.

Nghe giọng nói khẩn cầu của Ly Tâm, Tề Mặc lên tiếng, ngữ điệu vẫn lạnh lẽo như thường nhưng sát khí đã biến mất: “Tôi chỉ nói một lần”.

Ly Tâm nắm chặt tay lái ô tô, cô nhạy bén phát hiện ra sự thay đổi trong giọng điệu Tề Mặc. Ly Tâm hít một hơi sâu tiếp tục lên tiếng: “Lão đại, anh cũng biết Tùy Tâm rất quan trọng đối với tôi. Anh đã không có ý giải quyết Tùy Tâm thì để tôi đi tìm chị ấy, được không ạ?”

Từ trước đến nay Ly Tâm luôn nghĩ Tề Mặc dùng Tùy Tâm để uy hiếp cô, nhưng trong hai mươi tiếng đồng hồ trên máy bay, Ly Tâm đột nhiên hiểu ra, Tề Mặc về căn bản không có ý đó. Hắn không cần thiết phải dùng Tùy Tâm uy hiếp cô, nếu không làm gì có chuyện đến bây giờ Tề Gia mới tìm thấy Tùy Tâm, làm gì có chuyện hắn phát mệnh lệnh tìm kiếm cấp thấp như vậy. Tề Mặc hoàn toàn không có ý đó, hay nói một cách khác hắn không coi trọng việc này. Tề Mặc cũng chẳng cần uy hiếp cô, hắn thấy cô thuận mắt, lại có tác dụng đối với hắn nên hắn giữ cô lại bên mình, bằng không hắn sẽ hủy diệt cô, việc này đối với Tề Mặc dễ như trở bàn tay. Tề Mặc nhắc đến Tùy Tâm chỉ là do thuận miệng, không ngờ trở thành yếu điểm của cô. Một khi cô đã xuất hiện nhược điểm, Tề Mặc sẽ không từ bỏ cơ hội lợi dụng.

Nghe những lời nói yếu ớt của Ly Tâm, nộ khí trong lòng Tề Mặc từ từ tan biến. Khi trở về không tìm thấy cô, hắn nổi giận lôi đình vì có cảm giác bị phản bội. Bây giờ thấy Ly Tâm thành khẩn nhận lỗi, Tề Mặc dịu đi nhiều, hắn cất giọng trầm trầm: “Về ngay”.

Thấy thái độ kiên quyết của Tề Mặc, Ly Tâm im lặng hồi lâu. Lời nói của Tề Mặc là mệnh lệnh, cô có thể tỏ ra cố chấp nhưng nếu Tùy Tâm rơi vào tay Tề Mặc, chắc chắn Tùy Tâm sẽ chịu thiệt thòi. Ly Tâm cất giọng đầy ấm ức: “Vậy thì anh hãy rút lại mệnh lệnh truy bắt Tùy Tâm, ngộ nhỡ những người đó không biết khiến chị ấy bị thương thì sao?”

Tề Mặc nói lạnh lùng: “Đó là tự em gây ra”.

Thấy Tề Mặc có vẻ nổi giận, Ly Tâm không kìm chế nổi, đập mạnh vào tay lái hét lớn với Tề Mặc: “Tại sao tôi không thể đi tìm Tùy Tâm, dù thế nào tôi cũng ngồi ở vị trí thứ sáu của Tề Gia, việc cỏn con này tôi không thể tự quyết định sao? Tôi không phải là gì của anh….Á á á, làm gì vậy?”

Ly Tâm còn chưa nói hết câu với Tề Mặc, đột nhiên cô nhìn thấy mấy chiếc xe ở đằng trước mặt giống như bị mất tay lái lao điên cuồng về phía cô. Chiếc xe đầu tiên cách cô hơn hai mươi mét, tốc độ hai bên nhanh kinh hồn. Ly Tâm liền đạp mạnh vào chân phanh, đánh tay lái sang một bên.

“Chuyện gì vậy?”. Ở đầu dây bên kia, Tề Mặc đoán Ly Tâm xảy ra chuyện.

Pằng, một viên đạn bay sượt qua đầu Ly Tâm, sắc mặt cô lập tức thay đổi. Ly Tâm vội vàng đánh tay lái, nhưng ở phía trước hai ba chiếc ô tô đi sát gần nhau, chiếm hết cả làn đường, hoàn toàn không có chỗ cho Ly Tâm vượt qua.

Xe Ly Tâm thuê là một chiếc xe thể thao cũ kỹ chưa được cải tạo, vì vậy dù có kỹ thuật siêu việt, Ly Tâm cũng không thể tránh khỏi mấy chiếc xe điên cuồng đi ngược chiều. Vừa nghiêng thân xe tránh qua một chiếc, cô bị một xe khác đâm thẳng vào, Ly Tâm bị mất đà bắn ra khỏi làn đường.

“Khốn khiếp”. Ly Tâm nghiến răng đánh tay lái, nhưng chiếc xe quá cũ nên cô khó có thể triển khai kỹ thuật. Lại do bị đâm mạnh nên chiếc xe theo đà bắn đi trong khi Ly Tâm cố gắng hết sức phanh lại.

Nhìn thấy dốc đứng và bờ biển trước mặt, Ly Tâm nhíu chặt đôi lông mày. Không hiểu tại sao cô tự nhiên lái xe đến nơi này, chắc là do mải nói chuyện với Tề Mặc nên cô không để ý đến đường đi.

Thân xe cô va chạm vào hàng rào chắn bên đường, phát tiếng động rất mạnh, đằng sau vọng đến tiếng súng nổ đầy uy hiếp. Ly Tâm cảm thấy chiếc xe ngày càng mất khống chế. Một làn gió thổi qua, mang một mùi vị nồng nặc. Do quá quen thuộc với xe ô tô, Ly Tâm lập tức phát hiện bình xăng xe cô đã bị rò rỉ.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Em mau nói đi”. Tề Mặc nghe thấy tiếng xe đâm và tiếng súng nổ, sắc mặt hắn xám xịt, giọng nói chứa đầy sự lo lắng.

“Đâm xe, đạn bắn, xăng rò rỉ, sắp nổ”. Ly Tâm nhanh chóng báo cáo với Tề Mặc, ánh mắt cô sắc lạnh đến ghê người.

Ly Tâm chưa bao giờ bị rơi vào tình huống nguy hiểm tương tự khi cô cầm tay lái. Cửa bên tay lái của cô đang quệt mạnh vào hàng lan can nên không thể mở ra. Phía trước xuất hiện đoạn cua, nếu cô tiếp tục tiến lên với tốc độ này, xe sẽ nổ tung ngay tức khắc.

Ly Tâm nhanh chóng thả chân tay rời khỏi cần đạp ga và vô lăng. Cô xoay người đạp mạnh cửa ở ghế lái phụ, bất chấp xe không người lái sẽ đi như thế nào, Ly Tâm túm lấy nóc xe rồi lấy đà leo lên đỉnh xe. Liếc qua làn đường bên này thấy có nhiều xe đi lại, Ly Tâm liền nhảy xuống dốc đứng ở phía trước.

Ly Tâm thuận theo trườn dốc trượt xuống bên dưới, cô cuộn chặt người thành vòng tròn, để tránh bị thương tổn ở mức tối thiểu. Còn chưa chạm xuống mặt đất, Ly Tâm đột nhiên nghe thấy tiếng nổ cực lớn phát ra từ chiếc xe của cô.

“Ly Tâm, mau nói đi, em thế nào rồi? Mau trả lời tôi”. Tề Mặc cũng nghe thấy tiếng nổ, giọng nói của hắn vừa gấp gáp vừa lo lắng, hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng thường thấy. Ly Tâm nghe rõ lời Tề Mặc nhưng do đang mải lăn xuống, cô không thể trả lời hắn.

Đau quá, rơi xuống đúng bãi cát, Ly Tâm mới thở phào nhẹ nhõm. May mà cô phản ứng nhanh, nếu không chưa kịp chết trong tay Tề Mặc đã bị chết ở nơi này, đây mới là chuyện cười to lớn.

“Ly Tâm, mau nói đi, mau trả lời tôi, em có nghe rõ không?”

“Tôi nghe thấy rồi”. Ly Tâm thều thào trả lời, cô ngồi bệt trên bãi cát kiểm tra toàn thân xem có thiếu bộ phận nào?

Thấy Ly Tâm lên tiếng, Tề Mặc dường như thở phào nhẹ nhõm. Ly Tâm im lặng lắng nghe tiếng sóng biển rồi lên tiếng: “Lão đại, xem ra tôi không thể trở về bên đó trong vòng một ngày, toàn thân tôi đau nhức quá”.

Không có tiếng trả lời, thấy Tề Mặc im lặng Ly Tâm cũng không lên tiếng. Từ độ cao mười mấy mét rơi xuống đây, cả người cô không đau mới lạ, cô không hề nói dối Tề Mặc.

Một lúc sau, Tề Mặc mới cất giọng lạnh lùng: “Tự em hãy linh hoạt cho tôi”. Nói xong, hắn liền cắt đứt liên lạc, Ly Tâm bất giác cười thầm, Tề Mặc đã đồng ý rồi.

Lại có hai tiếng súng nổ, sau đó là tiếng một vật nặng rơi xuống, Ly Tâm liền định thần trở lại. Cô có bản lĩnh nhảy xuống, người khác chắc chắn cũng có thể nhảy. Địa hình ở đây không quá nguy hiểm, nhảy xuống tuyệt đối không bị mất mạng.

Trên bãi cát có tiếng bước chân thình thịch chạy về phía Ly Tâm, cô bất giác cau mày, bọn họ muốn giết người diệt khẩu? To gan thật đấy. Cảm giác tiếng bước chân sắp tiến lại gần, Ly Tâm đột nhiên bật dậy, chĩa súng vào đúng mi tâm đối phương.

Người ở trước mặt cô dù bộ dạng khá thảm thương nhưng không thể che lấp vẻ tuấn tú của anh ta. Gương mặt anh ta chỉ thấy vui mừng và kinh ngạc, không hề có tia sợ hãi. Ly Tâm chăm chú nhìn người đang đối mặt với họng súng của cô, cô cất giọng lạnh lùng: “Phương Tuấn Kỷ?”

“Tôi tìm cô lâu lắm rồi”. Tuấn Kỷ chiếu đôi mắt sáng rực vào Ly Tâm.

“Ly Tâm, trời ơi, hóa ra là cô, là cô thật”. Một giọng nói đầy xúc động từ đằng sau Tuấn Kỷ vọng đến, tiếp theo là tiếng bước chân lại gần.

Ly Tâm hơi nghiêng đầu, nhìn ra đằng sau lưng Tuấn Kỷ. Trên bãi cát có hai người đang nằm, toàn thân máu chảy lênh láng, ngoài ra còn có hai người đàn ông khác đi về phía cô, vẻ mặt họ lộ vẻ vui mừng và kinh ngạc. Nhìn ra là Tiêu Vân và Ngô Sâm, Ly Tâm liền thu lại khẩu súng trong tay, nói lạnh nhạt: “Gặp các anh chẳng có chuyện gì hay”.

Tiêu Vân tiến lại gần, ôm chầm Ly Tâm nói bằng một giọng mừng rỡ: “Lâu rồi mới gặp cô, cô đúng là phúc tinh của tôi. Chỉ cần gặp cô là tôi thoát nạn, cô là phúc tinh của tôi mà”.

Ly Tâm trừng mắt nhìn Tiêu Vân, anh chàng này sao có thể nhiệt tình như vậy. Tuy trước đây anh ta vẫn rất nhiệt tình nhưng bây giờ càng quá đáng hơn. Ly Tâm hắng giọng: “Bỏ tôi ra”.

Tiêu Vân vẫn chưa hết phấn khởi và nhiệt tình, Tuấn Kỷ từ nãy đến giờ không rời mắt khỏi Ly Tâm liền túm lấy tay Tiêu Vân: “Thấy vết thương trên người Ly Tâm chưa, cậu còn không buông cô ấy ra”.

Tiêu Vân vội rút tay về: “Tôi xin lỗi đã làm liên lụy đến cô, xin lỗi cô”. Quần áo trên người Ly Tâm có nhiều chỗ rách nát, da cô còn bị toạc một miếng, máu chảy ròng ròng.

Ly Tâm trừng mắt nhìn Tiêu Vân: “Anh biết là được rồi”. Sau khi bỏ lại năm từ, Ly Tâm liền quay người bước đi. Cô luôn gặp xui xẻo mỗi khi đụng phải bọn họ, trước đây cũng vậy, bây giờ còn suýt bỏ mạng, đúng là một đám “sao chổi”.

“Ly Tâm, cô đi đâu vậy?”. Thấy Ly Tâm định bỏ đi, Tuấn Kỷ liền giơ tay định giữ Ly Tâm. Ngô Sâm đứng bên cạnh vội vàng ngăn Tuấn Kỷ: “Chúng ta rời khỏi nơi này rồi tính sau”. Vừa nói anh ta vừa chỉ tay về hai người bị thương nằm trên bãi cát.

Tuấn Kỷ gật đầu, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc, anh ta liền đi theo Ly Tâm về phía trước. Ngô Sâm nhanh chóng gọi điện thoại, nơi này có động tĩnh lớn như vậy, chắc chắn không bao lâu nữa sẽ bị phát hiện, càng sớm rời khỏi đây càng tốt.

Ly Tâm vừa thở hổn hển vừa leo lên đường cái, một chiếc xe thể thao nhanh chóng đỗ trước mặt cô. Ly Tâm không thèm nhìn quay người bỏ đi. Bây giờ cô không muốn dính dáng đến đám người này, cô ghét nhất phiền phức.

“Ly Tâm, đúng là em rồi. Ly Tâm, chị đã tìm thấy em rồi”. Một giọng nói phụ nữ đầy vẻ vui mừng đột nhiên vọng tới, sau đó là tiếng bước chân chạy nhanh. Ly Tâm còn chưa kịp phản ứng đã bị người ở đằng sau ôm chặt.

“Tú Thủy, chúng ta mau rời khỏi nơi này, có gì nói sau đi”. Ngô Sâm ngồi vào vị trí tay lái, thò đầu ra ngoài nói với Tú Thủy.

Tú Thủy nắm chặt tay Ly Tâm, kéo cô đi về phía chiếc xe: “Lần này chị sẽ không để em chuồn mất”.

Ly Tâm nhìn Tú Thủy: “Chị đừng kéo nữa, em có nói không đi đâu”. Ly Tâm không phải ngốc nghếch, nơi này không dễ bắt xe chút nào, nếu ở lại chắc chắn sẽ bị lôi về đồn cảnh sát làm nhân chứng. Hơn nữa, thái độ của Tú Thủy nhiệt tình như vậy, cô cũng không nỡ lòng nào từ chối.

Tuấn Kỷ đang đứng tựa vào cửa xe chờ đợi, nghe câu nói của Ly Tâm, anh ta liền mỉm cười và giơ ngón tay cái với Ngô Sâm. Ngô Sâm ngược lại nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt vô cảm.

Chiếc xe phóng như bay, Ngô Sâm dừng lại trước một ngôi biệt thự cao cấp ở một khu vực đắt đỏ giành cho người giàu có. Ly Tâm còn chưa kịp phát biểu ý kiến, Tú Thủy đã lôi xềnh xệch cô vào bên trong.

“Đây là món thạch hoa quả em thích nhất”. Vừa qua cửa, Tú Thủy liền nhét vào tay Ly Tâm một túi đồ ăn, toàn thứ Ly Tâm thích ăn. Không thấy thì thôi, vừa nhìn đến bụng Ly Tâm liền sôi ùng ục. Cô nhớ ra do quá hưng phấn khi biết tin tức về Tùy Tâm nên cô hầu như không uống ăn gì trong một ngày qua. Bây giờ gặp đồ ăn ngon, Ly Tâm liền không tỏ ra khách sáo.

“Ly Tâm này, sao cô bỏ đi mà chẳng nói một tiếng nào, hại chúng tôi tìm cô chết thôi. Cô có biết Tuấn Kỷ đã lật cả nước Mỹ mà không tìm thấy cô, làm chúng tôi cũng đen đủi theo, phát động mọi thế lực đi tìm cô. Cô đúng là có bản lĩnh, lặn biệt tăm biệt tích, khiến chúng tôi không thể tìm thấy. Ly Tâm, về điểm này tôi không thể không khâm phục cô, tất nhiên là ngoài tài nghệ lái xe của cô ra”.

Ly Tâm nói thản nhiên với Tiêu Vân: “Tôi có bảo anh đi tìm tôi đâu”.

Tiêu Vân ngậm miệng, không biết nên trả lời như thế nào, Tú Thủy lên tiếng: “Nhưng bọn chị muốn tìm em”.

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tú Thủy, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của cô, Ly Tâm liền cúi đầu tiếp tục ăn. Cô không bảo bọn họ đi tìm, nhưng cũng không thể ngăn cản người khác muốn tìm cô. Chữ “muốn” này bao hàm rất nhiều ý nghĩa, Ly Tâm lại không phải là người tuyệt tình, cô không thể tỏ ra vô tình với người thật lòng quan tâm đến cô.

Tuấn Kỷ mỉm cười, đưa một cốc nước lọc cho Ly Tâm: “Không ngờ lại gặp cô trong tình huống nguy hiểm vừa rồi. Cô thử nói xem có đúng với câu “Ta quay cuồng tìm nàng trong muôn vạn- Khi ngoái đầu chợt thấy bóng ai kia” hay không?”

“Thảm rồi”. Tiêu Vân đột nhiên kêu lên, làm động tác không chịu nổi rồi đi vào trong chỉnh đốn lại hình tượng.

“Cô hãy nghỉ ngơi một lát. Vết thương của cô cần nhanh chóng xử lý, đừng để bị nhiễm trùng”. Tuấn Kỷ cất giọng đầy quan tâm và lo lắng với Ly Tâm.

“Không sao đâu”. Vết thương này chẳng là gì cả, nếu so với vết thương khi đi theo Tề Mặc thì đúng là không đáng nhắc đến.

Tú Thủy liền đứng dậy: “Em nói gì thế, em bị rách cả da sao có thể không xử lý. Để chị bôi thuốc giúp em”. Tú Thủy vừa nói vừa kéo Ly Tâm lên tầng trên. Ly Tâm nhíu mày, bắt gặp vẻ kiên quyết của Tú Thủy, cô không nói một lời nào liền đi theo Tú Thủy.

Ở tầng dưới, Ngô Sâm nhìn theo bóng Ly Tâm cho đến khi cô khuất dạng. Anh ta quay sang nói với Tuấn Kỷ đang ngồi tựa người vào ghế sofa: “Tuấn Kỷ, cô Ly Tâm này có vẻ không đơn giản, cậu đừng chìm đắm sâu quá”.

Tuấn Kỷ nhếch mép mỉm cười và cất giọng từ tốn: “Thích một người thì có liên quan gì đến chuyện cô ấy đơn giản hay không?”

Ngô Sâm bất giác lắc đầu, lúc Tuấn Kỷ lật cả nước Mỹ để tìm Ly Tâm, anh ta và những người khác đều đoán ra có lẽ anh chàng playboy này đã thật sự động lòng. Thế nhưng Ly Tâm ngoài danh hiệu vua tốc độ, thân thế của cô có vẻ không đơn giản.

Ngô Sâm liền hạ thấp giọng: “Cảnh tượng vừa rồi chắc cậu cũng đã thấy. Cô ấy không hề chớp mắt khi chứng kiến chúng ta giết người, cô ấy tỏ ra bình tĩnh hơn cả tôi và cậu. Còn nữa, khẩu súng trong tay cô ấy không phải loại bán trên thị trường, mà là loại đặt sản xuất riêng cho một nhân vật thế lực nào đó. Cậu đừng sơ ý quá”.

Tuấn Kỷ lắc đầu không tán thành ý kiến của Ngô Sâm: “Nếu Ly Tâm là Tú Thủy, liệu cậu có phòng bị như vậy không?”.

Ngô Sâm lập tức ngậm miệng, chỉ chăm chú nhìn Tuấn Kỷ mà không lên tiếng. Đôi mắt Tuấn Kỷ sáng rực: “Tôi đã mất công tìm cô ấy lâu như vậy, không ngờ hôm nay tình cờ gặp lại cô ấy. Lần này, tôi tuyệt đối không buông tay”

Hết chương 90


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.