Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 03- Chương 08( part 01)



Chương 8: Trò chơi, bắt đầu rồi Nụ cười tà của Thương Nghiêu giống như quỷ dữ báo hiệu tai hoạ sắp ập xuống, khoé môi rung động khiến người khác cảm thấy vô cùng bất an. Dưới ánh mắt cuồng dã của hắn, Lạc Tranh cảm thấy bản thân như sa vào vũng lầy, tuy bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh nhưng tâm tình đã sớm khẩn trương.

Hình ảnh hắn lớn mật làm bậy lại một lần nữa hiện lên rõ ràng trong đầu, thậm chí ngực của nàng lại bắt đầu nổi lên cảm giác nóng rát. Đối với người đàn ông này, nàng có bao nhiêu sợ hãi cùng mâu thuẫn đan xen…

“Sao vậy, em thấy sợ? Khó có chuyện khiến em phải sợ hãi mới đúng.” Thương Nghiêu rốt cục dừng bước trước mặt nàng, bên môi nở ra nụ cười thoải mái, “Yên tâm, tôi sẽ không làm thương tổn em. Tôi thích em như vậy, sao có thể nhẫn tâm làm tổn thương em chứ?”

Lạc Tranh gắt gao siết chặt nắm tay, nàng không thể dung túng chính mình tiếp tục bối rối trước ánh mắt sắc bén của người đàn ông này. Hắn có thể dễ dàng vạch trần tâm tư của đối phương, chuẩn xác nhìn thấu người đó đang nghĩ gì. Nếu như nàng mất đi tỉnh táo, sẽ rất nhanh chóng thảm bại trong tay hắn.

Vội điều chỉnh lại tâm trạng, nhìn thẳng vào mắt hắn, Lạc Tranh hít một hơi thật sâu, dần tĩnh tâm lại.

“Hiếm khi Thương Nghiêu tiên sinh có nhã hứng như vậy, đáng tiếc tôi và ngài không thuận đường, để tôi tự đi là được rồi.”

Thương Nghiêu nhìn nàng, ánh mắt lóe lên tia hứng thú, giọng nói có chút giễu cợt: “Tranh, em biết tôi thích em nhất ở điểm nào không?”

Lạc Tranh nhìn thẳng hắn, bình tĩnh, nhưng không trả lời. Bởi vì nàng không cách nào xác định người đàn ông này rốt cuộc muốn gì.

Một lời cũng không nói, chỉ yên lặng quan sát hắn.

Thương Nghiêu tựa hồ cũng nhận ra sự cảnh giác của nàng, đột nhiên tiến lại gần hơn.

Mùi hoắc hương nhè nhẹ trên người hắn lập tức bao vây khiến tinh thần Lạc Tranh không khỏi cứng lại.

” Tôi thích nhất bộ dáng nhanh nhẹn cùng miệng lưỡi sắc bén của em, tôi nghĩ, giữ em bên cạnh, sau này tôi sẽ không phải cô đơn.” Hắn nhìn xuống, ngón tay thon dài khẽ luồn vào một lọn tóc đen nhánh của nàng.

“Em nói hai ta không cùng đường, không sao cả, tôi sẵn sàng vì em thay đổi lộ trình.”

Dứt lời, Thương Nghiêu khóe miệng khẽ cong lên, hiện lên nét tà mị đầy mê hoặc như hoa anh túc.

Nhìn nét mặt của hắn, Lạc Tranh càng cảm thấy nguy hiểm kinh người đang không ngừng tiến tới gần, khẽ chớp mắt, mở miệng nói một cách khách sáo.

“Khiến Thương Nghiêu tiên sinh phải thay đổi lộ trình, thật không dám nhận đặc ân này. Mời ngài cứ tự nhiên, tôi thật sự không thích hợp làm bạn đồng hành.” Nàng đương nhiên có thể nghe ra ý tứ của hắn, chỉ có thể dùng cách lảng tránh để đối phó.

“Nếu em thấy ngại vì khiến tôi phải thay đổi lộ trình thì đi cùng tôi, thấy thế nào?” Thương Nghiêu giọng điệu vui vẻ cùng thái độ ôn nhu và nhẫn nại hiếm thấy cất tiếng.

Lạc Tranh khẽ nhíu mày, không muốn hỏi bất cứ điều gì, nhưng vẻ mặt dường như đã bán đứng nàng. Chợt phát giác được trong mắt hắn lóe lên tia đùa cợt, chỉ có thể khẽ thở dài, nhẹ nhàng nói, “Thật xin lỗi, tôi không hiểu được ý tứ của Thương Nghiêu tiên sinh. Nhưng ngài nhất định đã nghe qua câu “Đạo bất đồng bất tương vi mưu” (không cùng chí hướng, không thể cùng mưu sự nghiệp). Tôi có thể tự về được, không phiền ngài tiễn nữa.

“Cô bé thông minh!” Thương Nghiêu thanh âm lộ rõ ý tán thưởng.

“Còn không ngừng gọi tôi là Thương Nghiêu tiên sinh”, em muốn nhắc nhở tôi nhớ đến tình bạn với Húc Khiên mà tránh xa em, phải không?” Khóe miệng của hắn tà mị hỏi.

“Yên tâm đi, tôi sẽ đưa em về ! Nhưng, chắc em phải chờ thêm một chút!”

Lạc Tranh ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo ngước nhìn, hắn thực ra muốn cái gì?

Thoáng chốc lặng người, nàng chăm chú dõi theo nhất cử nhất động của hắn. Không thể không thừa nhận, chỉ cần cùng người đàn ông này ở chung một chỗ, nàng liền cảm thấy mệt chết đi. Hắn thực sự có khả năng nhìn thấu tâm trạng người khác, mà nàng lại là người không hề thích để lộ lòng mình. Xem ra, trận chiến với hắn cần phải vận dụng cả trí tuệ và can đảm.

“Bộ dáng của em, làm cho tôi nhớ tới con chuột!” Thương Nghiêu cười tà mị, “Tựa như một con chuột bị đặt dưới móng vuốt của mèo, đáng yêu cực độ, muốn giãy giụa lại hữu tâm vô lực!”

Tâm tư Lạc Tranh theo nụ cười của hắn khẽ run rẩy.

“Làm hướng dẫn viên cho tôi, tôi muốn đi ngắm cảnh Hongkong một chút!” Hắn đột nhiên thu hồi nụ cười tà mị, nhanh chóng xoay người đi về phía xe, dường như không hề lo lắng nàng sẽ không theo, thái độ toát lên sự tự tin tới mức tự đại.

Lạc Tranh đáy lòng nổi lên một hồi oán giận, hàng lông mày xinh đẹp đen nhánh khẽ nhăn lại.

“Nếu Thương Nghiêu tiên sinh muốn đi thăm Hongkong, tôi có thể tìm giúp ngài hướng dẫn viên giỏi nhất.”

Gã đàn ông chết tiệt, hắn coi nàng là gì? Nàng đâu có nhiều thời gian rảnh để làm hướng dẫn viên cho hắn. Mỗi lần nhìn thấy hắn, Lạc Tranh đều toát lên nghi vấn, làm sao người đàn ông này lại có vẻ nhàn rỗi đến vậy. Bản thân là giám đốc một tập đoàn lớn, không phải mỗi ngày đều bộn bề công việc sao?

Hồi 3: Đêm mộng mị

Chương 8 – Phần 2: Trò chơi, bắt đầu rồi

Thương Nghiêu đi đến bên xe, xoay người lại nhìn nàng, nhún nhún vai, lên tiếng, “Con người tôi trước giờ luôn cẩn thận, thay vì tìm hướng dẫn viên xa lạ, không bằng tìm một người bản địa Hongkong, chẳng phải tốt hơn sao?”

“Thực xin lỗi, tôi không có thời gian…”

“Em sai rồi, từ khi ký kết hợp đồng, thời gian của em đã bán cho tôi rồi!” Thương Nghiêu mỉm cười, trong mắt lộ vẻ ưu nhã pha chút lười biếng, “Làm luật sư đại diện cho công ty tôi, thời gian của em chính là theo sát bên tôi tới bất cứ nơi nào tôi muốn.”

Lạc Tranh nghe xong không chút hoảng sợ, nhẹ nhàng lên tiếng.

“Tôi nghĩ Thương Nghiêu tiên sinh đã hiểu lầm rồi. Hợp đồng đúng là đã ký kết, nhưng là hợp đồng giữa quý công ty và văn phòng luật, hơn nữa hợp đồng cũng không chỉ định tôi làm luật sư đại diện cho công ty ngài.”

Thương Nghiêu dường như đã lường trước nàng sẽ nói như vậy, ý cười trong mắt càng thêm nồng đậm, bày ra bộ dạng có vẻ tiếc nuối nói: “Khả năng lại làm em thất vọng rồi, bản thân là luật sư danh tiếng vậy mà lại không cập nhật tin tức gì cả. Chẳng lẽ em không biết mình đã trở thành luật sư đại diện cho công ty tôi sao? Cũng không thể trách em được, cả ngày nay em đều ở trên tòa mà.” 

Cái gì?

Lạc Tranh sắc mặt hơi biến đổi.

Thấy nét cười bên khóe môi hắn, Lạc Tranh không nói lời nào vội lấy di động xoay người bấm một dãy số.

Giọng Ôn Húc Khiên vang lên ở đầu dây bên kia.

“Em muốn xác minh một chuyện, có phải văn phòng đã sắp xếp để em trở thành luật sư đại diện của tập đoàn RM hay không?” Lạc Tranh hỏi thẳng vào trọng điểm.

Rất nhanh chóng, Ôn Húc Khiên xác nhận lại câu hỏi của nàng, “Tranh Tranh, đúng là từ giờ em đã là luật sư đại diện của tập đoàn RM.” 

Lạc Tranh nghe xong, cảm thấy tim như ngừng đập, “Húc Khiên, anh có nhầm lẫn hay không? 

Chuyện lớn như vậy sao không bàn với em? Anh nên tôn trọng quyết định của em, hơn nữa, cho dù sắp xếp em phụ trách, anh cũng phải nói trước cho em mới đúng.”

“Tranh Tranh, em đừng vội kích động, hãy nghe anh nói đã.” Ôn Húc Khiên tính tình vô cùng nhẫn nại an ủi nàng, tiếng nói lộ ra ôn thuận nhu tình, “Điện thoại di động của em tắt máy, cho nên anh nghĩ, chờ em từ tòa án trở về, sẽ nói chuyện này rõ ràng với em.”

“Húc Khiên, chuyện này còn gì để nói nữa? Anh rõ ràng biết em đang phụ trách vụ án khác, không thể phân tâm.” Lạc Tranh giọng điệu có chút kích động, “Tóm lại, em sẽ không nhận phụ trách tập đoàn RM. Húc Khiên, cho dù chúng ta gặp mặt nói chuyện, em vẫn giữ nguyên quyết định như vậy. Anh sắp xếp luật sư khác phụ trách tập đoàn đó đi.”

“Chuyện này…” Ở đầu bên kia, giọng Ôn Húc Khiên có chút chần chừ.

“Anh sao vậy?” Lạc Tranh cảm giác có chuyện không ổn.

Ôn Húc Khiên trầm giọng tiếp, “Là như vậy, Tranh Tranh. Từ trưa nay, tất cả luật sư ở văn phòng đều có vụ án cần phải xử lý gấp, còn nhận được lệnh từ tòa án báo phiên tòa sẽ mở sớm hơn thường lệ. Hơn nữa còn có mấy tập đoàn tìm tới văn phòng yêu cầu hợp tác. Giờ mỗi luật sư trong văn phòng chúng ta đều cáng đáng cùng lúc mấy vụ án, thực sự là không đủ nhân lực.”

“Cái gì?” Lạc Tranh quả thực bị dọa, vô thức nghiêng đầu nhìn người đàn ông cách đó không xa, thấy hắn đang mỉm cười nhìn nàng, thái độ giống như có thể nghe được cuộc nói chuyện giữa nàng và Ôn Húc Khiên. 

Tâm trí có chút hoảng loạn, Lạc Tranh vội vàng quay lại, đi xa thêm vài bước, hạ giọng nói tiếp.

“Húc Khiên, tình huống như thế rất khác thường. Một loạt vụ án yêu cầu mở phiên tòa sớm hơn thường lệ, lại cùng lúc mấy tập đoàn tới tìm chúng ta hợp tác, anh không thấy kỳ quái chút nào sao?”

“Tranh Tranh, em lo xa quá rồi. Thời gian trước đây, chúng ta không có mấy khách hàng, mỗi ngày đều lo cuống lên, hiện tại có nhiều khách hàng, em lại thấy kỳ quái. Muốn biết ý kiến của anh không? Anh không thấy kỳ quái chút nào cả. Đó là vì chúng ta ký kết thành công hợp đồng với tập đoàn RM. Em đừng quên RM là một trong những tập đoàn hàng đầu thế giới, trong giới kinh doanh có uy tín không nhỏ. Việc hợp tác được với RM đã giúp uy tín của văn phòng được nâng cao rõ rệt nên các tập đoàn khác muốn hợp tác với chúng ta cũng là điều hợp lý. Ôn Húc Khiên ôn nhu giải thích.

“Nhưng mà…” Lạc Tranh vẫn cảm thấy trong chuyện này có điểm kỳ quái nhưng không thể nói rõ ràng thành lời, đành thở dài nói: “Húc Khiên, em thật sự không có hứng thú làm luật sư đại diện cho tập đoàn RM. Vậy đi, em cùng luật sư khác tạm thời lo vụ án, rồi tranh thủ tìm một luật sư nhiều kinh nghiệm tới thay cho em, không được sao?”

“E rằng không được.” Ôn Húc Khiên vẫn nhẹ nhàng từ chối nàng, “Tranh Tranh, em xử lý pháp vụ nhiều năm như vậy, biết rõ với khách hàng mà nói uy tín quan trọng tới mức nào, từ chối vụ hợp tác này e rằng họ sẽ nghĩ chúng ta thiếu chuyên nghiệp. Lại thêm Thương Nghiêu, hắn vừa là bạn của anh, vừa là khách hàng lớn của chúng ta, cho nên, em tới làm cố vấn pháp luật cho tập đoàn RM mới khiến anh có thể an tâm. Hơn nữa, Thương Nghiêu thật sự đánh giá rất cao năng lực của em, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì làm khó em đâu.”

“Riêng em lại cho rằng bạn của anh còn khó đối phó hơn cả giám đốc Từ .” Lạc Tranh thầm nghĩ. Trước mặt bạn trai mình, cô gái dù kiên cường đến mấy lúc gặp chuyện ủy khuất cũng muốn có chỗ bày tỏ, Lạc Tranh khẽ phụng phịu.

“Bạn của anh, thật quá đáng. Lại muốn em làm hướng dẫn viên du lịch cho hắn. Có lầm hay không? Nếu như thực sự muốn đi thăm thú Hongkong, em có thể sắp xếp hướng dẫn viên giỏi nhất cho hắn.”

“Tranh Tranh, anh cảm thấy em hơi có thành kiến với Thương Nghiêu mà thôi.” Ôn Húc Khiên khẽ thở dài một hơi, “Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta hợp tác cùng bên giám đốc Từ không? Lúc ấy là sinh nhật giám đốc Từ , em chẳng những tự mình tổ chức giúp ông ta một bữa tiệc sinh nhật long trọng, còn vì mua bức tranh ông ta thích mà chạy khắp cả Hongkong này. Hiện tại Thương Nghiêu cũng là khách hàng của em, đưa anh ta đi thăm thú Hongkong một chút cũng là chuyện rất bình thường.”

“Bình thường? Tại sao em phải…”

“Tranh Tranh, Thương Nghiêu có yêu cầu rất cao đối với người cùng hợp tác. Tập đoàn RM đối với uy tín của văn phòng chúng ta có vị trí vô cùng quan trọng. Chỉ có giao cho em, anh mới có thể yên tâm.”

Lạc Tranh tâm trạng u ám, lặng lẽ cúp điện thoại di động. Nàng biết rõ, có nói nữa cũng vô ích. Trong lòng của Húc Khiên luôn nghĩ sắp xếp như vậy là quá hợp lý rồi.

Húc Khiên à Húc Khiên, nếu như anh biết hành vi của bạn anh xấu xa tới mức nào, nhất định sẽ hối hận vì quyết định của mình. 

Hít sâu một hơi, đè nén sự kích động trong lòng, điều chỉnh cảm xúc đến trạng thái tốt nhất, Lạc Tranh xoay người, nhìn thẳng Thương Nghiêu, nhẹ giọng hỏi

“Anh đã sớm biết sự sắp xếp trong văn phòng luật, phải không?”

“Phải. Cho nên tôi mới lái xe tới đây đón em.” Thương Nghiêu cũng không tỏ ý giấu diếm, bộ dáng lơ đãng đáp lời nàng.

Lạc Tranh không tài nào đoán biết được ý tứ thực sự của hắn, cắn cắn môi, trong lòng bỗng nảy sinh một ý nghĩ táo bạo.

“Thương Nghiêu tiên sinh, tôi thực sự muốn biết, văn phòng luật trong thời gian ngắn như vậy nhận được hàng loạt hợp đồng, đây là chuyện ngẫu nhiên hay đã được sắp xếp?”

Hồi 3: Đêm mộng mị

Chương 8 – Phần 3: Trò chơi, bắt đầu rồi

Thương Nghiêu nghe vậy, cười cười, thân thể cao lớn dựa vào xe, không trả lời ngay, lại hướng nàng vẫy tay, “Em qua đây!”

Thái độ vô cùng tự nhiên coi đó như chuyện vẫn thường xuyên làm, như thể nàng là người phụ nữ của hắn vậy.

Lạc Tranh vô thức nhíu nhíu mày, thái độ của hắn như thế khiến nàng ít nhiều có chút không thoải mái. Nhưng việc hắn là khách hàng của nàng là một thực tế không thể thay đổi. Đứng yên tại chỗ vài giây, Lạc Tranh đành điều chỉnh tâm trạng, cố tạo cho mình dáng vẻ bình thản nhất, tiến lên vài bước dừng lại trước mặt hắn.

Nàng không nói một lời, chỉ lẳng lặng nhìn, chờ hắn lên tiếng.

“Phụ nữ biết nghe lời sẽ khiến đàn ông yêu thích.” Thương Nghiêu có vẻ rất hài lòng với  hành động của nàng, đưa tay lên, ngón tay thon dài ám muội lướt qua cánh môi căng mọng trơn mịn của nàng, khiến nội tâm Lạc Tranh nổi lên một hồi run rẩy. “Vì để thời gian của em trở thành của tôi, tôi đã phải hao tốn biết bao sức lực. Nha đầu vô lương tâm này, em phải từ từ đền bù lại tổn thất này cho tốt.”

Giọng nói ôn nhu của hắn như thì thầm bên tai nàng, cùng với mùi hoắc hương nhè nhẹ quanh quẩn trong không khí khiến người nghe thực có cảm giác lâng lâng như uống rượu.

Lạc Tranh nhìn hắn tràn đầy cảnh giác. Tâm tư cũng theo lời nói của hắn mà bất giác rối loạn.

“Thì ra tất cả đều do anh sắp đặt!” Cuối cùng những nghi vấn chất chứa trong lòng nàng cũng được xác thực.

“Đúng vậy, bất quá tôi cũng chỉ tiện tay mà thôi, đưa vài công ty tới cho bên em, phí tư vấn từ những công ty đó cũng đủ khiến lợi nhuận của văn phòng luật tăng gấp bội.” Thương Nghiêu nở nụ cười đầy vẻ chế nhạo, ngôn ngữ có chút hững hờ khiến người khác không khó cảm nhận được địa vị của hắn trong giới kinh doanh nhất định không nhỏ.

Lạc Tranh lẳng lặng quan sát hắn, gương mặt tà mị vui vẻ, một bộ dáng đầy tự tin, khí thế khiếp người… Trong đầu nàng chợt loé lên một nghi vấn khác.

“Vậy còn lệnh triệu tập của tòa án, anh giải thích thế nào? Lạc Tranh vô thức hồi tưởng lại vài vụ kiện đã thẩm tra gần đây… không phải cũng do anh sắp xếp chứ?”

Thương Nghiêu cười cười, không trả lời ngay, đưa tay nhéo nhéo cái mũi nhỏ xinh của nàng, giống như là sủng ái mang theo vài phần tà mị nói: “Vậy em đoán thử xem, rốt cuộc tôi có bản lãnh này hay không?”

Lạc Tranh né tránh bàn tay không an phận của hắn, khẽ nhíu lông mày, lắc lắc đầu, “Không thể nào, cho dù anh trong giới kinh doanh có thể hô phong hoán vũ, nhưng tòa án thuộc về cơ cấu tư pháp, anh không thể nào có năng lực tham dự , anh chỉ là thương nhân…chỉ là thương nhân…” Nói xong lời cuối cùng, ngay cả chính nàng cũng không dám khẳng định.

Bởi vì, nhìn vào ánh mắt như cười của hắn, cùng với gương mặt kiên định khiến người ta nảy sinh cảm giác nghi ngờ cũng khó. 

“Không thể… Thật sự cũng do anh làm?” 

Thương Nghiêu không trả lời, chỉ là nhếch môi cười.

Nụ cười của hắn phản chiếu trong mắt Lạc Tranh khiến nội tâm nàng tỏa ra một trận ớn lạnh… Nếu như chuyện này là thật, thì người đàn ông trước mặt này chẳng những có thể thao túng quy tắc trong giới kinh doanh, mà ngay cả giới tư pháp cũng có thể tham dự. Hắn không thừa nhận, cũng không phủ nhận. Bằng trực giác nghề nghiệp, Lạc Tranh có thể cảm nhận được hắn là người vô cùng khôn khéo và khó nắm bắt. 

“Anh thực ra là người thế nào?” Nàng rốt cục nhịn không được cất tiếng hỏi.

Câu hỏi này đã thường trực trong lòng nàng từ lâu. Kể từ lần đầu tiên gặp hắn, Lạc Tranh đã cảm thấy người đàn ông này thâm tàng bất lộ. Mặc dù hắn có thể trò chuyện rất vui vẻ, nhưng ẩn sau nụ cười thường trực đó ẩn chứa sự nguy hiểm khiếp người. Hắn thực sự không phải người đơn giản. Có lẽ còn rất nhiều khuôn mặt mà mọi người chưa biết.

Tạm gạt bỏ những chuyện đó sang một bên, xét bộ dáng con lai điển hình của hắn lại thêm cái tên Thương Nghiêu, có đánh chết nàng cũng không tin hắn họ Thương.

Hắn đến tột cùng họ gì? Tên phải chăng cũng là giả? Năm nay bao nhiêu tuổi? Tài liêu căn bản nhất về bối cảnh gia đình hắn, Lạc Tranh cho điều tra mà cũng không thu hoạch được gì. Ngay cả Ôn Húc Khiên, luôn miệng gọi hắn là bạn tốt, cũng chỉ biết gọi hắn là Thương Nghiêu mà thôi. Chuyện này, không phải là rất quái dị sao?

Lai lịch của hắn vẫn trong vòng bí mật, không có bất kỳ manh mối để điều tra, không có bất kỳ chút hồ sơ nào lưu lại.

Thật là đáng sợ!

Thương Nghiêu nét vui vẻ càng đậm, gương mặt cương nghị mà tà ác đột nhiên sát lại gần nàng.

“Tranh, yên tâm, em còn rất nhiều thời gian để từ từ tìm hiểu về tôi!” Dứt lời, hắn mở cửa xe, làm động tác mời nàng lên xe vô cùng tao nhã. 

“Lên xe đi, chẳng mấy khi tôi cho người khác cơ hội tìm hiểu về mình, nhưng em là ngoại lệ.”

Hơi thở toát ra sự nguy hiểm càng kề sát gương mặt Lạc Tranh!

“Xem ra, đây là vinh hạnh của tôi?” Lạc Tranh lạnh lùng cười.

“Không, là vinh hạnh của tôi mới đúng, đương nhiên, có thể có được trái tim em thì quá tốt!” 

Thương Nghiêu vui vẻ cười, vô cùng ôn nhu.

“Tranh, tôi là khách hàng của em, theo góc độ pháp lý mà nói, tôi là thân chủ, em là luật sư, nói cách khác, tôi là ông chủ của em, em không có quyền cự tuyệt bất kỳ yêu cầu nào của tôi!”

Lạc Tranh âm thầm hít sâu một hơi, hắn nói không sai, cho dù thế nào, hắn cũng là khách hàng của nàng, chỉ cần hắn không đề xuất yêu cầu quá đáng nào, nàng cũng không có quyền cự tuyệt. Đương nhiên, những lời này nàng cũng không muốn tranh luận cùng hắn, nhân cơ hội này tìm hiểu thêm cũng là chuyện tốt.

Làm luật sư, ngoại trừ tâm tư kín đáo, lòng hiếu kỳ cũng rất trọng yếu. Có đôi khi, lòng hiếu kỳ có thể trợ giúp bản thân giải quyết vụ án rất nhanh, giúp người trong cuộc thu thập được chứng cứ có lợi nhất. Nhưng đôi khi, lòng hiếu kỳ giống như lưỡi dao bén nhọn, có thể trực tiếp xuyên thấu trái tim, lấy mạng kẻ tò mò.

Lạc Tranh cũng không biết, bản thân mình sẽ bước trên con đường nào, chờ đợi nàng sẽ là kết cục ra sao. Nhưng nàng có thể chắc chắn, mình muốn đi tiếp bởi vì đã không còn cơ hội quay lại nữa.

“Rầm..”

Bước lên xe, theo âm thanh của cửa xe đóng lại, lòng nàng bất giác nổi lên một hổi run rẩy…

***

Trời về khuya, ánh đèn neon rực rỡ lấp lánh.

Hongkong vẫn luôn là thiên đường rực rỡ sắc màu của cuộc sống về đêm.

Một chiếc xe thương vụ cao cấp màu đen dừng tại một toà nhà ẩn dưới tàng cây. Gió nhẹ thổi qua, vang lên tiếng lá cây xào xạc trong đêm tĩnh mịch.

Ánh đèn mờ ảo trong xe chiếu sáng khuôn mặt thâm thúy ngũ quan cân đối, nét cương nghị cùng khí chất mạnh mẽ mê hoặc lòng người. Nhưng là, ánh mắt hắn vô cùng lạnh lùng, không tìm thấy một chút hơi ấm….

Khẽ quay đầu, ánh mắt lạnh băng rơi vào cô gái đang ngủ say bên ghế lái phụ. Hàn khí trong mắt hắn chợt lóe lên, thực khiến người khác cảm thấy lạnh đến thấu xương.

Lạc Tranh bên cạnh ngủ thiếp đi, vẻ mặt an ổn, ánh đèn trong xe chiếu lên da dẻ trắng mịn của nàng tựa như bạch ngọc không tỳ vết.

Thương Nghiêu nhếch môi, bộ dạng giống như ma quỷ, ánh mắt có chút u ám, đưa tay khẽ vuốt nhẹ từ vầng trán xuống tới cánh môi căng mịn của nàng, bất chợt dừng lại…

“Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, em có biết, tôi đã tìm em rất lâu rồi…” Hắn trầm giọng, thanh âm không còn chút cảm giác tà mị, mà là lộ ra lãnh khí trước giờ chưa từng có.

 


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.