Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 04 – Chương 09 phần 1



Chương 9: Ai sợ ai?

Hai ngày yên ả lại trôi qua. Hai ngày nay, Lạc Tranh hệt như một người máy, không ngường làm việc, làm việc. Chỉ có như vậy nàng mới khiến bản thân mình không nghĩ ngợi lung tung. Mà hai ngày này, Thương Nghiêu hình như cũng vô cùng bận rộn, căn bản không nhìn thấy bóng dáng hắn. Vậy cũng tốt, ít nhất nàng cũng không cần phải lo lắng hắn lại đột ngột xông vào phòng làm việc của mình nói mấy lời xấu xa.

Khi Lạc Tranh đang chỉnh sửa lại tài liệu, điện thoại di động bất ngờ rung lên. Nhìn thoáng qua số điện thoại hiển thị trên màn hình, nàng ấn nút nhận cuộc gọi.

“Chào cô Lạc, tôi là bác sỹ Al, lần trước cô có tới chỗ tôi kiểm tra sức khỏe.”

Lạc Tranh đặt tập tài liệu xuống bàn, trong lòng bất giác căng thẳng, “Bác sỹ, kết quả kiểm tra sao rồi?”

“Cô Lạc, sau khi xét nghiệm máu, thời kỳ rụng trứng của cô hoàn toàn bình thường, tạm thời không có dấu hiệu chậm lại. Nhưng mà, hai ngày trước cũng không phải thời kỳ rụng trứng, căn bản không thể nào mang thai.”

Lạc Tranh nghe xong, tảng đá trong lòng rốt cục cũng được hạ xuống, “Vâng, tôi biết rồi, cảm ơn bác sỹ.”

“Không có gì! Nhưng mà cô Lạc, tôi cũng cần phải nhắc cô một câu. Sau hai ngày nữa sẽ là thời kỳ rụng trứng của cô, nếu như cô muốn có cục cưng, vậy phải tranh thủ cơ hội này.” Bác sỹ cho rằng nàng đang rất thất vọng, khẽ lên tiếng trấn an.

Ách…

Lạc Tranh bất giác choáng váng, sắc mặt lộ rõ sự lúng túng. Thật may mắn vì không có ai nhìn thấy vẻ mặt nàng lúc này.

“Vâng… cảm ơn bác sỹ.”

Ngắt điện thoại xong, Lạc Tranh bất giác thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù nàng chưa từng trải qua những việc kiểu này nhưng mà kiến thức tối thiểu cũng biết ít nhiều. Trải qua chuyện đêm đó, nàng cũng không muốn mang thai con của hắn. Vì thế, nàng rất nhanh chóng tìm tới một bệnh viện đáng tin cậy để kiểm tra. Thật may là không có chuyện gì ngoài ý muốn.

Ngón tay thon dài lùa vào mái tóc đen óng ả, Lạc Tranh nhẹ nhàng xoa bóp da đầu. Hết thảy chuyện tối qua thật quá hoang đường, nàng chỉ mong nó là một cơn ác mộng… Không biết có thể làm được vậy hay không…

Điện thoại di động lại lần nữa vang lên, không cần nhìn màn hình, Lạc Tranh nghe tiếng chuông cũng biết là Ôn Húc Khiên gọi tới.

Mệt mỏi xốc lại tâm trạng rã rời, nhìn màn hình điện thoại liên tục lóe sáng, Lạc Tranh vươn tay cầm lấy điện thoại, trong lòng vô cùng mâu thuẫn…

Nên đối mặt hay trốn tránh đây?

Rốt cục nàng cũng nhận điện thoại

“Húc Khiên…” Lạc Tranh cất tiếng nói nhẹ nhàng, có chút do dự…

“Tranh Tranh, cuối cùng em cũng nhận điện thoại, hai ngày nay em sao vậy? Điện thoại của em luôn không gọi được, hoặc là không có người nghe máy khiến anh rất lo lắng.” Giọng nói của Ôn Húc Khiên trước giờ vẫn ôn nhu như vậy, nhẹ nhàng quẩn bên tai nàng, vô cùng ân cần.

Cổ họng Lạc Tranh như nghẹn lại. Sự ủy khuất, xấu hổ, đau lòng cố đè nén hai ngày nay bất giác ào về. Nàng một mực tránh né điện thoại của Ôn Húc Khiên, sợ hãi nghe thấy tiếng nói của hắn, bởi vì nàng thực sự thấy có lỗi với hắn. Cho tới giờ, nàng cũng không biết phải làm thế nào để đối mặt với hắn.

“Em… gần đây công việc hơi bận.” Lạc Tranh đành viện một cái cớ bình thường nhất.

“Bận rộn thế nào cũng phải chú ý thân thể mới được, bệnh của em sao rồi?” Ôn Húc Khiên dịu dàng hỏi.

“Đã khỏe lên nhiều rồi, Húc Khiên, anh không cần lo cho em đâu…” Lạc Tranh bất giác nhớ đến đêm hôm đổ bệnh đó. Nếu Húc Khiên biết được, lúc hắn đang gọi điện, người bạn tốt của hắn lại đang chiếm hữu thân thể nàng, không biết hắn sẽ thế nào?”

Thật đáng mỉa mai!

“Vậy là tốt rồi, hai ngày nay liên tục không có tin của em khiến anh vô cùng lo lắng. Tranh Tranh, tài liệu pháp vụ của tập đoàn RM cần hiệu chỉnh có phải nhiều lắm không?”

Ôn Húc Khiên nhẹ giọng hỏi.

“Vâng…”

“Thấy em khỏe hơn anh cũng yên tâm rồi. Em cũng biết cha mẹ anh rất quan tâm em mà. Vừa nghe nói em ở Pháp bị bệnh, thiếu chút nữa cha mẹ muốn bay sang đó chăm sóc em, may mà anh đã ngăn lại.” Ôn Húc Khiên khe khẽ cười thành tiếng.

“Giúp em gửi lời cảm ơn hai bác…” Lạc Tranh lúc này thật không còn tâm trạng hưởng thụ sự quan tâm này.

“Còn nói bậy gì thế, chúng ta sắp kết hôn rồi, cha mẹ đương nhiên càng quan tâm em hơn.” Ôn Húc Khiên thanh âm ôn nhu như nước, “Đúng rồi, Tranh Tranh, em đã báo cho bác gái chưa?”

Lạc Tranh sững sờ, một lúc sau mới lên tiếng, “Thực xin lỗi, Húc Khiên… Em.. em quên mất, gần đây có nhiều chuyện quá…

“Tranh Tranh, anh không có ý trách em, chỉ là rất muốn gặp bác gái thôi. Dù sao chúng ta cũng sắp kết hôn rồi. Chúng ta bên nhau nhiều năm như vậy mà bác gái lại ở tận bên Mỹ, tới giờ còn chưa có cơ hội gặp mặt.”

“Húc Khiên, em…” Lạc Tranh ngập ngừng, muốn nói lại thôi

“Em sao vậy?”

“Húc Khiên, hôn lễ của chúng ta…” Lạc Tranh khó khăn cất tiếng, trong lòng nổi lên một hồi đau đớn.

“Tranh Tranh, rốt cuộc em làm sao vậy? Không phải em định hoãn lễ cưới chứ? Chuyện này không thể được, tất cả bạn bè họ hàng đều đã được thông báo rồi, sao có thể đổi ngày đây?”

“Ý của em là…” Lạc Tranh bất giác siết chặt nắm tay, khẽ cắn môi, ngập ngừng, “Anh… anh nhất định phải cưới em sao?”

Nàng không biết nên nói như thế nào.

Đầu bên kia điện thoại bất giác im lặng.

“Tranh Tranh, sao em lại nói ngốc nghếch như vậy? Em phải rất rõ ràng tình cảm anh dành cho em chứ? Chẳng lẽ… anh có chỗ nào khiến em không hài lòng sao?”

“Không, Húc Khiên, anh rất tốt, anh… so với em… tốt… Em chỉ cảm thấy em không xứng với anh.” Tâm tư Lạc Tranh bất giác nổi lên một hồi đau đớn như thể bị dao cứa.

“Cô bé ngốc, những lời này phải để anh nói mới đúng. Tranh Tranh, có phải công việc quá áp lực khiến em nghĩ ngợi lung tung, hay là em bị chứng sợ hãi trước hôn nhân? Tranh Tranh, chúng ta yêu nhau như vậy, cho dù có gặp khó khăn hơn nữa cũng sẽ cùng nhau vượt qua, không phải sao? Vì thế, em không cần có bất cứ gánh nặng nào trong lòng, được không? Anh chờ em, cố gắng trở về Hongkong sớm một chút.”

Lạc Tranh nghe vậy, chóp mũi bất giác ê ẩm. Nếu như là trước kia, nàng đã sớm không nghĩ ngợi mà lập tức trở về. Trước khi phát sinh quan hệ đó với Thương Nghiêu, mỗi ngày nàng đều mong có thể sớm trở về một chút. Nhưng bây giờ, nàng ngược lại mong thời gian trôi đi thật chậm…

“Húc Khiên, có chuyện… em muốn nói với anh…”

“Chuyện gì thế?” Ôn Húc Khiên ở đầu bên kia có chút chần chừ.

“Chờ em trở về, em có chuyện cần phải nói với anh.” Lạc Tranh hít sâu một hơi, nàng quyết định, loại chuyện như vậy có thể giấu diếm nhất thời nhưng không thể giấu diếm cả đời. Có một số việc dù có cố giấu, sớm muộn cũng có ngày bị phát giác.

“Được…” Ôn Húc Khiên khẽ nói, “Mặc kệ là có chuyện gì xảy ra, Tranh Tranh, em phải nhớ rõ, anh yêu em.”

“Em… cũng yêu anh.” Khóe mắt Lạc Tranh bất giác ươn ướt.

Sau khi ngắt điện thoại, Lạc Tranh đem di động đẩy sang một bên, toàn thân vô lực dựa vào thành ghế, nhắm mắt lại. Nàng không khó để tưởng tượng ra, một khi nàng nói ra chuyện này, vẻ mặt của Húc Khiên sẽ bi thương đến cỡ nào. Nàng nhất định phải chân thành xin lỗi hắn…

“Nếu đã luôn miệng nói yêu người ta, sao còn dám ngang nhiên dụ dỗ người đàn ông khác? Lạc Tranh, cô thật sự là người đàn bà không biết xấu hổ!” Bất ngờ, một giọng nữ sắc bén cất lên phá vỡ không khí yên tĩnh trong phòng làm việc, mà giọng nói này mang theo ý mỉa mai rõ ràng.

Lạc Tranh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt khinh khỉnh của cô ta.

Không phải người hiền lành gì!

Đây là ấn tượng đầu tiên của Lạc Tranh. Nhìn thấy cô ta, bất giác lại khiến nàng nhớ tới bữa tiệc đêm đó bị đẩy xuống hồ bơi.

“Tôi tên Sally, Thương Nghiêu là anh rể tôi.” Sally đầy vẻ ngạo mạn lên tiếng. Bộ y phục mỏng manh không che được thân hình quyến rũ. Bước về phía Lạc Tranh, ngồi xuống phía đối diện nàng, Sally lạnh lùng cười, “Xem ra Lạc luật sư ở chỗ này làm việc cũng vô cùng thoải mái?”

Lạc Tranh biết rõ cô ta cố tình tới gây chuyện. Vẻ mặt cùng ánh mắt nàng đã sớm chuyển thành tỉnh táo cùng lạnh lùng, hai tay ưu nhã khoanh trước ngực, cất tiếng.

“Cô Sally cũng nên giữ phép lịch sự tối thiểu, gõ cửa trước khi vào phòng chứ?”

Sally nghe vậy hơi nhíu mày, “Đây là công ty của anh rể tôi, tôi thích thế nào thì làm thế ấy. Đối với loại người cứ thích trở thành kẻ thứ ba, chen chân phá hoại tình cảm của người khác, tôi cũng cần tôn trọng sao? Lạc luật sư cũng nên học cách tự trọng một chút mới có thể khiến người khác tôn trọng cô.”

Lạc Tranh cười lạnh, quả nhiên không hổ là người nhà của Thương Nghiêu, ngay giọng điệu nói chuyện cũng thật giống nhau.

“Sally, những gì cần nói hôm trước tôi đều nói cả rồi. Đối với hành vi của cô, tôi đã hết sức nhẫn nhịn. Xem ra hôm nay, người không tự trọng phải là cô Sally mới đúng. Từ lần đầu gặp cô đến giờ, vẫn luôn là bộ dạng đi hỏi tội người khác thật khiến người ta phải nghĩ, không biết Thương Nghiêu tiên sinh có phải chỉ là anh rể cô hay không đây?

Gương mặt Sally dường như co rúm lại. Không khó nhìn ra, cô ta đang cố kìm chế sự giận dữ. Một lúc sau, Sally lạnh lùng nhìn Lạc Tranh, lên tiếng.

“Tôi tới giờ chưa từng gặp kẻ thứ ba nào không biết xấu hổ như cô. Đừng tưởng tôi không biết, cô đã cùng anh rể tôi lên giường, không phải sao?”

Tâm tư Lạc Tranh bất giác run lên, lo lắng Sally đã biết hết mọi chuyện. Nhưng khi nghe thấy giọng điệu nghi vấn của cô ta, sự bất an trong lòng nhanh chóng được trấn định lại.

“Vậy sao? Là anh rể cô nói cho cô biết? Theo nhận xét của tôi, Thương Nghiêu không giống kiểu người đem chuyện riêng tư nói cho người ngoài.” Lạc Tranh cười lạnh lùng hỏi ngược lại, không cho cô ta có cơ hội nhận được câu trả lời.

Nàng dù sao cũng là luật sư, kỹ năng giỏi nhất không phải là biện luận sao.

“Thương Nghiêu? Cô dám trực tiếp gọi tên anh ấy?” Sally quả nhiên bị Lạc Tranh nói trúng tâm sự trong lòng. Đúng là cô ta rất muốn biết anh rể mỗi ngày đang suy nghĩ gì. Nhưng mà, Thương Nghiêu thực sự chưa từng đề cập với cô ta bất kỳ chuyện cá nhân nào.

“Lạc Tranh, cô đừng tưởng mình có thể bay lên ngọn cây thành phượng hoàng. Tôi cho cô biết, phụ nữ bên cạnh anh rể tôi nhiều không đếm hết. Đối với loại người đầy dã tâm như cô, cô nghĩ anh rể tôi sẽ quan tâm sao? Nói trắng ra, dù cô có ở bên cạnh anh ấy, chẳng qua cũng chỉ là một trong vô số tình nhân mà thôi, anh ấy chắc chắn sẽ không vì cô mà rời bỏ chị tôi. Người anh ấy yêu nhất là chị tôi, cô nghe rõ chưa?”

“Đã như vậy, sao cô còn phải cuống lên thế?” Lạc Tranh không chút hoang mang nói, “Hay là, cô muốn số người tình bên cạnh anh ta tăng thêm một người nữa? Sally, cô đã nói người anh ta yêu là chị cô, thiết nghĩ loại chuyện kiểu này cho dù có người cuống lên cũng không đến lượt cô. Bởi vì cô cũng đâu phải là người anh ta muốn.”

“Cô…”

“Sally, tuy đây là công ty của anh rể cô, nhưng mà cô tự ý xông vào phòng làm việc của tôi, còn dám lớn tiếng bôi nhọ danh dự tôi, cô cho rằng, tôi dễ bị bắt nạt lắm sao? Lạc Tranh đưa tay chống cằm, đôi mắt tinh anh nhìn chăm chú vào gương mặt Sally, nở nụ cười lạnh.

Sally hung dữ nhìn nàng chằm chằm, một lúc sau, mới mở miệng.

“Tôi biết cô là luật sư, miệng lưỡi cũng không tệ. Nhưng cô nghĩ rằng tôi đến nơi này chỉ là muốn đấu miệng với cô sao? Cái này dành cho cô…” Nói xong, Sally lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ khá tinh xảo, bên trong không biết đựng cái gì.

Lạc Tranh nhè nhẹ chớp mi, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô ta.

“Đây là của anh rể tôi tặng, kêu tôi mang tới cho cô. Nhìn chiếc hộp tinh xảo như vậy, bên trong nhất định là thứ rất quý giá, cô không muốn mở ra xem chút sao? Sally lạnh lùng cười nhìn nàng.

“Anh rể cô kêu đem tới?” Lạc Tranh cảm thấy có chút kỳ lạ. Người đàn ông kia vô duyên vô cớ tặng quà ình? Nhìn chiếc hộp kia lại khá lớn, xem ra không phải là đồ trang sức.

“Sao thế, có tôi ở đây cô không muốn mở ra à?” Sally châm chọc nói, “Thời gian gần đây anh rể tôi tặng cô không ít thứ quý giá, còn giả bộ thanh cao làm gì? Nói không chừng, trong này là chiếc nhẫn cực lớn, đúng như mong ước của cô đó.”

Lạc Tranh cũng chẳng buồn tranh luận cùng cô ta, nhưng mà nàng thực muốn nhìn xem trong chiếc hộp kia chứa thứ gì. Chậm rãi kéo sợi ruy băng xuống, mở ra giấy bọc quà, chiếc hộp tinh xảo bên trong lộ ra. Khoé môi chợt nổi lên sự nghi hoặc, nàng không hề để ý thấy Sally bất giác nở nụ cười ranh ma…

Lạc Tranh vừa mở nắp hộp, còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy một cái đầu rắn lục đột nhiên chui ra, sau đó thân hình uốn éo lao ra khỏi hộp, ngay sau đó con rắn thứ hai cũng lao tới…

Lạc Tranh bất giác sững sờ…

“Ha ha…sợ rồi sao?” Sally đột nhiên đứng lên, cười lạnh nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của Lạc Tranh, lớn giọng hét, “Loại phụ nữ không biết liêm sỉ như cô, chỉ có mấy con rắn này mới xứng. Hai con rắn này là tôi đã chọn lựa kỹ cho cô, chúng thích nhất bò lên trên người. Để chúng ở lại chơi cùng cô, xem cô sau này còn dám mộng tưởng?”

Sally hận không thể doạ chết Lạc Tranh ngay tại đây, có vậy mới không thể quấn lấy anh rể được.

Lạc Tranh đưa mắt nhìn vẻ mặt tươi cười của Sally, lại nhìn tới đôi rắn trên bàn đang hướng nàng bò tới. Khe khẽ lắc đầu, thái độ vô cùng dửng dưng, ngay trước mắt Sally nhẹ nhàng cầm lấy đôi rắn, ngăn không cho chúng tiếp tục trườn tới.

Nhìn thấy cảnh này Sally sợ đến ngây người, nụ cười trên môi nháy mắt cũng cứng đờ…

Sao có thể? Cô ta không sợ rắn sao?

Lạc Tranh đem một trong hai con rắn thả xuống, mặc cho nó tự do bò lên người nàng, lại đưa con rắn kia về phía Sally, nở nụ cười nhẹ.

“Người bán rắn không nói cho cô biết đây là Thuý Thanh Xà sao? Xem ra cô Sally cũng không biết gì về rắn, để bị lừa mà vẫn không hay?”

“Cô… cô…” Sally đã sớm kinh ngạc không nói nên lời, nhất là nhìn thấy Lạc Tranh tuỳ ý mặc cho con rắn kia bò lên người, toàn thân cô ta bất giác nổi da gà.

Tuy nói cô ta muốn đem rắn tới doạ Lạc Tranh, nhưng bản thân lại cực sợ rắn. Lúc đi mua mấy con rắn này cũng là tim đập chân run phải kêu người bỏ nó vào trong hộp…

Mà Lạc Tranh kia, lại lấy tay sờ vào chúng…

Trời ơi!

Lạc Tranh buồn cười nhìn Sally, đem con rắn trên người bỏ lên mặt bàn, cầm lấy con rắn kia đứng dậy, hướng phía Sally đi tới, dịu dàng lên tiếng khiến toàn thân Sally run rẩy.

“Xem ra cô Sally không hiểu gì về rắn cả. Nhưng không sao, để tôi từ từ dạy cho cô.” Nàng từng bước tiến lại gần, đem con rắn đặt trong lòng bàn tay, dịu dàng vuốt ve. Mà con rắn kia, dường như hiểu được lời nàng, liền an tĩnh nằm yên trong tay nàng, không hề bò loạn.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.