Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 04 – Chương 10 phần 2



Ánh mắt Lạc Tranh ngưng lại trên gương mặt hắn…

Hắn rốt cuộc là người đàn ông thế nào?

Làm sao lại bị nhiều vết thương đến vậy?

Nếu chỉ đơn giản là giám đốc một tập đoàn kinh doanh lĩnh vực xa xỉ phẩm, sao có thể bị những vết thương không bình thường như thế?

Nghĩ tới đây, Lạc Tranh càng thêm khẳng định suy đoán từ lâu nay của mình. Người đàn ông này, tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Thương Nghiêu dường như không phát giác tâm tư Lạc Tranh, nghe thấy những lời đó, ngược lại còn cười, kéo nàng tới gần, chăm chú nhìn, khẽ nói, “Em thật sự là cô nàng tinh ranh đáng yêu.”

“Thương Nghiêu tiên sinh thật biết cách nói chuyện, ngay cả nghĩa xấu của lời nói đều có thể hiểu thành dễ nghe như vậy.” Lạc Tranh không để ý tới hắn, nhẹ nhàng nói. Băng bó cẩn thận miệng vết thương xong, nàng bất giác không nhịn được duỗi ngón tay khẽ vuốt nhẹ trên mấy vết thương khác trên người hắn.

Trong lòng chợt quặn lên một nỗi đau đớn, nhưng vì sao lại đau đớn như vậy thì Lạc Tranh lại chẳng còn tâm trạng để ý. Giờ phút này, nàng chỉ biết ở dưới đầu ngón tay mình đều là vết thương rất sâu, khiến thoạt nhìn trên thân thể hắn có chút dữ tợn lại thêm một cảm giác mãnh liệt đánh thẳng vào thị giác.

Những vết sẹo xấu xí trên cơ thể càng làm nổi bật khí chất đàn ông tà mị cuồng dã có chút thô ráp trên người hắn.

Ánh mắt Lạc Tranh bất giác không tự chủ, khẽ đánh giá dọc theo những vết thương.

Thân hình cao lớn, rắn chắc, gương mặt khôi ngô, tay chân vạm vỡ của hắn hiện ra trước mặt nàng hệt như một vị thần trong truyền thuyết. Cơ thể con người vốn tiến hoá từ động vật, đương nhiên vẫn còn lưu lại chút dã tính nguyên thuỷ, khiến cho khả năng thích ứng ngoan cường của họ khi đối mặt với tai hoạ vô cùng bền bỉ. Mà trên người Thương Nghiêu dường như hội tụ đầy đủ sức sống mãnh liệt của loài động vật hoang dã, sẵn sàng nghênh đón kẻ thù xâm phạm lãnh địa của hắn.

Ngọn đèn trong phòng chiếu lên da thịt săn chắc, cơ bụng nổi lên từng múi, cánh tay cứng như thép, cùng bắp thịt trên vai cuộn lên đầy mạnh mẽ…lại thêm hơi thở đầy nam tính vây lấy nàng…

Lạc Tranh không khỏi nhẹ run lên một cái…

Qua một lúc sau, Lạc Tranh mới nhận ra dường như Thương Nghiêu có chút hăng hái đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đôi mắt thâm thuý hệt tia X-quang, xem chừng đã sớm nhìn thấu tâm tư nhỏ bé.

Gò má Lạc Tranh không khỏi nóng lên, hắng giọng một cái, có chút lúng túng hạ ánh mắt xuống, nhàn nhạt nói, “Thời gian không còn sớm, nếu Thương Nghiêu tiên sinh đã bị thương, nên trở về nghỉ sớm thì hơn.”

Thương Nghiêu khẽ nhếch môi, “Luôn miệng nói muốn kiếm tiền của tôi, lại cứ hạ lệnh trục khách như vậy thật không hay chút nào.”

Lạc Tranh nhìn hắn hồi lâu, đứng dậy, hai tay khoanh lại trước ngực, nhàn nhạt nói, “Vậy anh còn muốn như thế nào nữa?”

Hàng lông mày rậm của hắn ánh lên tia vui vẻ, liền đứng lên, bộ dạng lười biếng lắc lắc cánh tay không bị thương, nhìn nàng, “Vết thương của tôi đau.”

Lạc Tranh nhìn hắn, có chút nghi ngờ không hiểu lời nói của hắn là thật hay giả.

Thương Nghiêu hướng nàng chậm rãi đi tới, đến trước mặt nàng liền ngừng lại, đột nhiên khuôn mặt hắn áp sát lại, khoé môi khẽ rung lên…

“Chi bằng em hôn tôi một chút, nụ hôn của em đối với tôi mà nói có tác dụng giảm đau rất lớn…”

Đáy mắt Lạc Tranh hơi chấn động, nhất là khi thấy nụ cười của hắn, vô cùng mê người khiến người ta như ngừng thở. Nàng nhìn hắn, không hề chớp mắt, một lúc lâu sau mới lạnh lùng nói, “Xem ra Thương Nghiêu tiên sinh đúng là cần nghỉ ngơi thật tốt, hiện giờ anh đã bắt đầu nói mê sảng rồi.”

Nói xong, nàng bước tới phía trước, mở cửa, tỏ rõ ý tiễn khách.

Thương Nghiêu ngược lại cười ha ha một tiếng, bộ dạng mười phần tán đồng nói, “Ừ, đúng là tôi nên nghỉ ngơi.” Vừa nói, hắn vừa đem áo sơ mi trên người kéo xuống, ném qua sofa, không nói thêm lời nào, thẳng hướng phòng ngủ trên lầu của nàng bước tới.

Lạc Tranh hoàn toàn ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hắn bước lên lầu, ngọn đèn chiếu theo thân ảnh của hắn đổ xuống cái bóng cao lớn thon dài. Mỗi một bước đi của hắn đều rất trầm ổn hữu lực, vô cùng quen thuộc như thể đang ở nhà của mình vậy.

Sửng sốt phải đến vài phút, khi Thương Nghiêu đã bước vào phòng ngủ của nàng, Lạc Tranh mới có phản ứng, vội đưa tay đóng cửa ra vào lại, bàn tay nắm lại thành quả đấm, bước theo lên lầu.

Trong phòng, tràn ngập hơi thở nhàn nhạt mùi hoắc hương thuộc về riêng hắn, hệt như đêm hôm đó…

 “Anh…” Lạc Tranh vừa vào cửa, liền chứng kiến hắn từ phòng tắm của nàng đi ra, cầm trong tay khăn tắm của nàng, không vui nhíu mày, “Sao anh có thể tự tiện xông vào phòng người khác như vậy?”

“Em là người của tôi, sao đây lại gọi là phòng của người khác được?” Thương Nghiêu giống như là nghe được chuyện cười, hàng lông mày khẽ nhếch lên, lại hướng nàng vẫy tay.

“Em đến giúp tôi tắm rửa!” Lời nói của hắn giống như một loại mệnh lệnh, lại có chút…dụ dỗ.

Đầu óc Lạc Tranh như muốn nổ tung, toàn thân đều cảm thấy không thoải mái, nhìn chằm chằm hắn, “Anh nói cái gì? Tôi giúp anh tắm rửa? Đùa kiểu gì vậy?”

Thương Nghiêu cũng không miễn cưỡng nàng, thấy bộ dạng xinh đẹp cùng kinh ngạc đến tròn mắt của Lạc Tranh, cười cười, “Thôi vậy, tôi vẫn còn xoay xở được, tuy trên người có thương tích, nhưng mà bộ dạng như thể muốn mưu sát chồng của em khiến tôi thực sự sợ hãi.”

Nói xong, hắn cười ha ha một tiếng, bước vào phòng tắm…

Lạc Tranh bị hành vi cường đạo cùng lời nói vô lý của hắn làm cho tức giận đến không nói lên lời, không hề nghĩ ngợi trực tiếp bước vào phòng tắm, ánh mắt dường như bốc lửa.

“Anh đừng quá…” Lời nói nửa chừng bất giác bị nàng nuốt trở vào. Bởi vì nàng bất ngờ bước vào khiến cho động tác cởi quần lót của Thương Nghiêu hơi dừng lại để lộ thân hình vô cùng hấp dẫn. Lạc Tranh còn vô tình nhìn thấy quần lót bị hắn kéo xuống giữa hai chân, vật nam tính cứng rắn kia vừa mới được tự do, cơ hồ còn đang rung động…

Thương Nghiêu nở nụ cười vô cùng xấu xa, “Sao thế, em đổi ý muốn giúp tôi tắm rửa? Hay là…” Hắn cố ý dừng lại một chút, đi đến trước mặt nàng, thốt lên một câu nói vô cùng ám muội, “…em đã thích nó?”

“Anh…” gương mặt Lạc Tranh đã sớm đỏ ửng, xấu hổ không chịu nổi, nhíu chặt hàng lông mày, lạnh lùng mắng, “Quả thực là tên điên!” Nói xong, nàng chạy vội khỏi phòng tắm, chỉ nghe tiếng “rầm” của cửa bị đóng lại.

Nàng mơ hồ nghe được tiếng cười của hắn đuổi theo sau lưng…

Chẳng bao lâu, tiếng nước chảy vang lên…

Lạc Tranh vô lực ngồi trên sofa, co lại một góc, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa nhà tắm ở phía xa. Hắn rốt cục là người hay ma quỷ?

Từ khi nàng làm luật sư tới giờ, đã gặp được rất nhiều loại đàn ông khác nhau, nhưng mà không có một người nào khó hiểu như hắn. Hắn khiến nàng có cảm giác vô lực, khẩn trương, mỗi thời khắc đều phải vô cùng cẩn thận. Gặp được hắn nàng cảm thấy thực sự mệt mỏi, giống như mỗi phút đều chuẩn bị xảy ra chiến tranh vậy.

Nàng không dám buông lỏng bản thân, bởi vì vừa buông lỏng, nàng không biết kế tiếp chờ đợi mình sẽ là cái gì…

Cũng giống như đêm nay, Lạc Tranh vô thức nắm chặt tay lại. Hắn…lại muốn làm gì?

Chẳng bao lâu sau, tiếng nước chảy trong phòng tắm im bặt.

Tim Lạc Tranh bất giác đập thình thịch, vội đứng dậy, nhìn thấy Thương Nghiêu từ phòng tắm bước ra, toàn thân nàng bất giác run lên nhè nhẹ.

Hắn chỉ quấn mỗi cái khăn tắm dưới thân liền bước ra ngoài, bọt nước bám trên bờ vai rắn chắc long lanh mê người, tương phản với làn da màu đồng của hắn càng vô cùng nổi bật đánh thẳng vào thị giác…

Lạc Tranh bất giác cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, vội vàng cụp mắt xuống, giả như không hề nhìn thấy thân hình hoàn hảo như thiên thần của hắn…

“Giờ anh có thể đi rồi chứ?” Giọng Lạc Tranh có chút không được tự nhiên, “Nếu như anh kiên trì không đi, vậy chỉ còn cách tôi rời đi mà thôi.”

Không khí mập mờ kiểu này từng giây từng phút đều giày vò Lạc Tranh, khiến nàng rơi vào tình cảnh nước sôi lửa bỏng. Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ phản bội Húc Khiên, cũng chưa từng nghĩ đến sẽ cùng bạn của Húc Khiên phát sinh quan hệ. Nhưng mà đêm nay, nàng lại nhìn ra trong ánh mắt của Thương Nghiêu loé lên tia sáng tựa dã thú. Nàng đã quá hiểu hàm ý của ánh mắt như vậy, kể từ đêm hôm đó, nàng đã hiểu một cách triệt để.

“Em qua đây!” Thương Nghiêu không những không đi, ngược lại còn ngồi xuống giường, bộ dạng lười biếng dựa vào thành giường, hướng về phía nàng ngoắc ngoắc ngón tay, tựa như câu hồn sứ giả từ địa ngục khiến Lạc Tranh tâm ý vô cùng hoảng loạn.

Lạc Tranh chỉ cảm thấy như bị dục vọng dẫn dắt, lý trí có chút mơ hồ nhưng vẫn cố cưỡng chế cảm giác trong lòng, lạnh lùng nói, “Nếu Thương Nghiêu tiên sinh đã thích chiếc giường này như vậy, vậy được, tôi nhường lại cho anh, tôi đi.”

Nàng thà rằng ngồi cả đêm ở quán rượu, cũng không muốn lại cùng người đàn ông này dây dưa không rõ ràng.

Nào ngờ, nàng vừa quay người lại…

Sau một khắc, sau lưng Lạc Tranh vang lên tiếng bước chân vô cùng trầm ổn, ngay sau đó cánh tay nàng bị một lực mạnh mẽ kéo lại.

“Anh…”

“Tranh, đừng động, còn muốn làm cho vết thương của tôi đổ máu sao?” Thương Nghiêu từ phía sau lưng ôm lấy, làm cho thân thể mảnh mai của Lạc Tranh tựa ở vòm ngực vững chãi của hắn, bàn tay thành thục khẽ vuốt ve cánh tay nàng, dọc theo cánh tay mềm mại từ từ hạ xuống khiến một cảm giác an tĩnh nhanh chóng lấp đầy toàn thân nàng. Hơn nữa, giọng nói của hắn lúc này trầm trầm, mang theo bao nhiêu tình ý mê hoặc.

Thân thể Lạc Tranh bất giác căng lên, bàn tay nhỏ bé tính gạt tay hắn ra cũng bị bàn tay to kia nhẹ nhàng nắm lấy, khe khẽ vuốt ve, vô cùng âu yếm giống như biểu hiện giữa hai người yêu nhau. Hắn cúi đầu xuống, hơi thở nóng bỏng cùng cường thế bao phủ hoàn toàn lý trí của nàng…

“Tranh, em có biết, trong mắt tôi, em chính là một tiểu yêu tinh…” Hắn khẽ mở miệng, ngậm lấy vành tai nhạy cảm của nàng, sau đó nhẹ nhàng mút vào, khiến toàn thân Lạc Tranh bất giác run rẩy, “Mỗi một ngày nhìn bóng dáng em ở trước mặt tôi lúc ẩn lúc hiện, trong đầu tôi chỉ hiện lên toàn bộ khung cảnh đêm đó, em nằm dưới thân tôi thở gấp gáp, dáng vẻ xinh đẹp vô cùng mê người…”

“Không…” Lạc Tranh chỉ cảm thấy toàn thân lại bắt đầu nổi lên cảm giác nóng bỏng quen thuộc, từ sâu thẳm trong lòng dâng lên, nhanh chóng lan ra toàn thân, thẩm thấu đến từng tế bào trong người. Muốn tránh thoát, muốn giãy giụa lại phát hiện bản thân đã sớm vô lực xụi lơ trong ngực hắn.

“Anh… đừng nói nữa.”

“Được được, tôi không nói, xấu hổ sao?” Giọng nói của Thương Nghiêu mang theo ý sủng ái vô vàn. Hắn quả không hổ là kẻ lão luyện tình trường, biết rõ phải dùng giọng nói cùng động tác thế nào khiến phụ nữ cam tâm tình nguyện mê man thuần phục…

“Nếu không muốn nghe tôi nói, vậy thì… làm, được chứ?” Giọng nói trầm thấp khe khẽ mơn man như gió xuân, mà bàn tay hắn cũng vô cùng phối hợp, dùng lực nhẹ nhất khẽ xoa nắn thân thể mềm mại, đánh tan ranh giới đạo đức cuối cùng của nàng.

Tim Lạc Tranh lúc này dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bàn tay nhỏ bé cố gắng níu giữ bàn tay to lớn của hắn, “Đủ rồi…buông ra…”

Lạc Tranh đã quá quen thuộc với loại cảm giác đang liên tục dâng lên trong lòng này, nhất là sau lưng lại áp vào một lồng ngực mạnh mẽ rắn chắc, khiến nàng dần vô lực chống đỡ. Nàng không thể như vậy, không thể lại lạc lối thêm lần nữa…

Thương Nghiêu cúi đầu cười, lôi nàng đến trước gương, một cánh tay rắn chắc vây chặt nàng vào trong ngực hắn, “Tranh, em nhìn xem em, nhìn xem tôi, chẳng lẽ em không thấy hai chúng ta thật sự rất xứng đôi sao?”

Lạc Tranh vô thức nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương…

Khuôn mặt đàn ông góc cạnh rõ ràng, nét mặt cương nghị tràn đầy khí thế, thân hình cao lớn hệt thiên thần đứng phía sau nàng. Mà nàng, gương mặt vốn trắng trẻo giờ lại đang ánh lên sắc hồng vô cùng thẹn thùng. Hai người họ chỉ riêng mới nhìn qua hình dáng đã thấy vô cùng hài hoà, thân hình to lớn của hắn bên cạnh thân thể nhỏ xinh của nàng, hài hoà đến gần như hoàn mỹ.

“Tranh, nhìn vào mắt tôi, tôi muốn em biết rõ, tôi khao khát em đến nhường nào…” Khẽ cúi đầu, giọng nói của Thương Nghiêu vô cùng ôn nhu, quyến luyến bên tai nàng, lại ngước mắt nhìn hình dáng nàng trong gương, ánh mắt sâu thẳm của hắn phát ra ham muốn mạnh mẽ.

Lạc Tranh vô thức nhìn người đàn ông trong gương, nhìn thẳng vào cặp mắt đen của hắn. Trong chớp mắt, nàng dường như chìm vào trong ánh mắt đầy cuốn hút của hắn, không cách nào vùng vẫy thoát ra.

Nàng nhìn thấy, bàn tay to của hắn khẽ nâng lên, từ phía sau nàng chậm rãi đưa đến phía trước, dọc theo chiếc cổ thiên nga thẳng tắp một đường đi xuống, tới chỗ eo lưng nàng, bàn tay thon dài nhẹ nhàng kéo dây áo xuống…

Lạc Tranh chỉ cảm thấy trước ngực hơi lạnh, cùng không cách nào không nhìn vào ánh mắt hắn. Hắn vẫn như vậy nhìn nàng qua gương, không hề chớp mắt, trong ánh mắt kia càng lúc càng trầm đục, tràn ngập một loại khát vọng vô cùng nguy hiểm mà nàng đã sớm quen thuộc.

Thân hình xinh đẹp mềm mại trắng muốt hoà với ánh đèn trong phòng đẹp không gì sánh nổi. Da thịt rắn chắc cùng làn da mềm mại, hơi thở đàn ông trầm đục, hương thơm từ thân thể nàng, làn da ngăm tương phản với thân thể trắng nõn, hai chân rắn chắc thon dài cùng đùi ngọc thẳng tắp…Tại thời khắc sự tương phản vô cùng mãnh liệt, ở trong gương như hiện lên một bức tượng điêu khắc vô cùng hoàn mỹ…

Lạc Tranh chỉ cảm thấy bàn tay to của hắn như thể đem theo lửa nóng, ở trên người nàng đốt lên cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc. Nương theo cánh tay hắn đang siết chặt, Lạc Tranh không khó cảm nhận được vật cứng rắn phía dưới khăn tắm kia, trái tim nàng cũng theo sự trỗi dậy của hắn mà đập loạn lên, lý trí dường như bắt đầu phiêu tán. Nàng chỉ cảm thấy hết thảy mọi thứ đang dần bị hoà tan, một cảm giác ham muốn mãnh liệt trào dâng không cách gì ức chế, bạo phát như cơn lũ, hoang dã như cuồng phong, như cơn mưa xối xả tháng sáu ầm ầm kéo đến, làm nổ tung khoảnh khắc cuồng loạn tự do giữa hai người…

“Em đẹp quá…” Thương Nghiêu hôn dọc theo phần cổ của nàng, rơi dần xuống đầu vai, tiếng thì thầm tán thưởng khẽ vang lên, bàn tay to lớn đem thân thể nàng siết chặt, nụ hôn nóng hổi đi vòng qua gáy sau đó chậm rãi dời xuống…

Lạc Tranh không khỏi khó nhọc hít một hơi, nàng có thể rõ ràng cảm nhận được bàn tay đàn ông nóng bỏng dọc theo phần cổ của nàng, một đường mơn man thẳng xuống lưng, khi hắn chậm rãi cúi xuống, nàng rốt cục nhịn không nổi khẽ bật lên tiếng thân ngâm…

Sau một khắc, toàn bộ thân thể nàng bị hắn ôm lấy, cùng lăn xuống chiếc giường êm ái…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.