Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 05 – Chương 02 phần 1



Chương 2: Đêm tân hôn hoang đường (18+)

Ôn Húc Khiên nghe vậy, nở nụ cười nhẹ, ánh mắt nhìn về phía Lạc Tranh càng thêm ôn nhu, “Thương Nghiêu, cậu vẫn cứ thích nói đùa như vậy. Chỉ có cậu không vừa ý người ta chứ làm gì có người phụ nữ nào có thể từ chối cậu.”

Thương Nghiêu nở nụ cười vô cùng thoải mái, lại nhìn về phía Lưu Ly, “Vị tiểu thư đây chắc là phù dâu rồi, cho phép tôi chứ?” Hắn vừa nói vừa đưa tay về phía Lưu Ly, tỏ ý mời vô cùng lịch sự.

Lưu Ly nhìn về phía Lạc Tranh một chút, sau đó liền hướng qua Thương Nghiêu, dịu dàng cười, đem bàn tay nhỏ đặt lên bàn tay to lớn của Thương Nghiêu “Là vinh hạnh của tôi.”

Giờ khắc này, Lạc Tranh không biết tại sao bản thân mình lại có chút ghen tỵ với Lưu Ly…

Hôn lễ, hết thảy đều theo tuần tự tiến hành. Theo tiếng nhạc thánh khiết cất lên, Ôn Húc Khiên cùng Lạc Tranh bước vào giáo đường, tiến về phía cha xứ đang chờ sẵn với quyển kinh thánh trên tay.

Cha xứ bắt đầu tiến hành những nghi thức trang trọng của hôn lễ.

Đầu tiên, cha xứ nhìn về phía Ôn Húc Khiên, giọng nói trầm thấp mang theo thái độ vô cùng thành kính, “Ôn Húc Khiên, con có vững tin vào cuộc hôn nhân này, nguyện ý cưới Lạc Tranh làm vợ không?

Ôn Húc Khiên đưa ánh mắt thâm tình nhìn Lạc Tranh ở bên, kiên định cất tiếng, “Con vững tin cùng nguyện ý!”

Dường như trong lòng Lạc Tranh có chút rung động, nhưng khoé mắt vẫn lơ đãng nhìn về phía người đàn ông đứng cách đó không xa, tim bất giác có chút thắt lại…

Cha xứ lại tiếp tục trang nghiêm hỏi Ôn Húc Khiên: “Ôn Húc Khiên, con có bằng lòng dùng cả đời này yêu thương, chăm sóc Lạc Tranh, tôn trọng cô ấy, chung thuỷ với cô ấy, xây dựng một gia đình hạnh phúc, tôn trọng gia đình vợ cũng như chính gia đình mình, làm tròn bổn phận người chồng cho đến cuối đời không?”

Ôn Húc Khiên khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lạc Tranh, một lần nữa kiên định cất tiếng, “Con bằng lòng!”

Hô hấp của Lạc Tranh dường như có chút dồn dập…

Cha xứ lại đưa mắt nhìn sang phía Lạc Tranh. Giờ khắc này, tâm tình nàng thoáng có chút căng thẳng.

“Lạc Tranh, con có vững tin vào cuộc hôn nhân này, nguyện ý cưới Ôn Húc Khiên làm chồng không?”

Tim Lạc Tranh bắt đầu đập loạn lên, nàng cảm nhận được Ôn Húc Khiên đang dùng sức nắm chặt lấy tay mình. Cánh môi anh đào khẽ mấp máy, nhưng mà giờ khắc này, nàng không thể cất lên câu trả lời lưu loát.

Cô dâu ngay tại hôn lễ có chút chần chừ khiến hết thảy khách mời có mặt tại đó đều khẽ xì xầm bàn tán…

“Tranh Tranh?” Ôn Húc Khiên lo lắng khẽ gọi nhỏ bên tai nàng.

“Lạc Tranh, con có thể trả lời chứ?” Cha xứ dường như cũng có chút bối rối.

Lạc Tranh khẽ ngước mắt lên. Không biết tại sao, ánh mắt nàng có chút mơ hồ, vô thức nghiêng đầu nhìn về phía Thương Nghiêu, hành động này càng khiến cho nhiều người có mặt tại đây vô cùng kinh ngạc.

Thương Nghiêu cũng chăm chú nhìn nàng như vậy. Nhưng không giống như trong kịch bản của mấy bộ phim lãng mạn, có một người đàn ông tiến tới nắm lấy tay cô dâu chạy khỏi lễ đường. Hắn chỉ đứng ở đó, yên lặng như một pho tượng, khoé môi hiện ra một nụ cười vô cùng vui vẻ, mà thẳm sâu trong đáy mắt cũng loé lên tia vui vẻ có chút đùa cợt.

Lạc Tranh đột nhiên có cảm giác như bị bỡn cợt, một cảm giác xấu hổ khó có thể diễn tả thành lời mạnh mẽ dâng lên. Vội nghiêng đầu nhìn qua chỗ khác, nhìn vào đôi mắt có chút thảng thốt của Ôn Húc Khiên, kiên quyết nói, “Con vững tin cùng nguyện ý!”

Ôn Húc Khiên tựa hồ thở phào nhẹ nhõm, bàn tay siết chặt lấy eo nàng.

Cha xứ lại tiếp tục hỏi, “Lạc Tranh, con có bằng lòng dùng cả cuộc đời này chăm sóc cho Ôn Húc Khiên, dịu dàng, đoan trang, tôn trọng anh ấy, chung thuỷ với anh ấy, xây dựng một gia đình hạnh phúc, tôn trọng gia đình chồng cũng như gia đình mình, làm tròn bổn phận người vợ cho đến cuối đời không?”

Trong tim Lạc Tranh mơ hồ có chút cảm giác đau đớn nhưng vẫn kiên quyết trả lời, “Con bằng lòng!”

“Được, vậy hai con hãy đứng trước bàn thờ chúa lập lời thề, để Chúa trời chứng giám cho cuộc hôn nhân của các con.” Cha xứ hướng về phía bàn thờ chúa, khẽ lên tiếng.

Ôn Húc Khiên cùng Lạc Tranh nhẹ nhàng bước lên phía trước, đưa tay đặt lên trên cuốn Kinh thánh, cùng đọc lời thề nguyện trước Chúa trời.

“Con nguyện lòng cưới Lạc Tranh/Ôn Húc Khiên làm vợ/chồng hợp pháp, cùng cô ấy/anh ấy chung sống suốt đời, cho dù gặp bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào cũng nguyện lòng yêu thương cô ấy/anh ấy, an ủi cô ấy/anh ấy, tôn trọng cô ấy/anh ấy, bảo vệ cô ấy/anh ấy cho đến cuối đời.”

Cùng với tiếng nói của họ, tiếng nhạc du dương trầm bổng lại vang lên khắp giáo đường, như thể cùng chứng kiến lời thề nguyện cùng quyết tâm của họ trước Chúa trời.

“Vậy nhân danh Chúa trời, tôi xin long trọng tuyên bố, kể từ giờ phút này, Ôn Húc Khiên cùng Lạc Tranh chính thức trở thành vợ chồng, xin đức Chúa phù hộ cho tình yêu của họ.”

Khi hai người bắt đầu trao nhẫn, cha xứ lớn tiếng tuyên bố, giọng điệu vô cùng trang nghiêm mang theo lời chúc phúc chân thành.

Giờ khắc này, tất cả khách khứa có mặt trong giáo đường đều nhất loạt đứng dậy, vì đôi tân hôn vỗ tay chúc phúc…

Hôn lễ cứ như vậy cử hành xong xuôi. Tiếp đến là màn ném hoa cưới, mở tiệc chiêu đãi khách khứa, mời rượu những khách tới dự. Thế nhưng, Diêu Vũ đã không mời mà tới lại còn tiến lên chủ động mời rượu, “Ôn luật sư, Lạc luật sư, chúc mừng hai vị hôm nay tân hôn đại hỉ.”

Lạc Tranh có chút sững sờ, nhưng vẫn nhẹ nhàng cười một tiếng, khẽ nhấp chút rượu vang.

Diêu Vũ lại nở nụ cười vô cùng mị hoặc, “Lạc luật sư thật có phúc khí nha, có thể gả ột người đàn ông tốt như Ôn luật sư, khiến biết bao phụ nữ phải đau lòng tiếc nuối.”

“Cảm ơn cô!” Lạc Tranh bình tĩnh nói.

Đợi sau khi Diêu Vũ rời đi, nàng nhìn về phía Ôn Húc Khiên, tuy không nói gì nhưng ánh mắt lộ ra chút nghi vấn.

Ôn Húc Khiên nhẹ nhàng cười một tiếng, “A, quên nói cho em biết, Diêu Vũ đã trở lại văn phòng làm việc rồi, là anh gọi cô ấy trở về.”

“Chuyện này vì sao không nói cho em biết trước?” Lạc Tranh nhìn theo Diêu Vũ đang chủ động đi tới bên cạnh cha mẹ chồng nàng nói gì đó, bất giác khẽ nhíu mày cất tiếng hỏi.

Ôn Húc Khiên vẫn giữ nguyên khuôn mặt tươi cười, giọng nói có chút biến đổi, “Tranh Tranh, anh là chủ của cái văn phòng này, dùng người thế nào là do anh quyết định. Sau này, em chỉ cần làm tốt vị trí Ôn phu nhân là được rồi.”

“Húc Khiên!” Lạc Tranh quả thực bị hắn làm cho kinh ngạc, nhìn hắn như thể nhìn một người xa lạ, bản thân còn ngỡ là mình đang nghe nhầm.

Ôn Húc Khiên ngược lại không hề để ý, kéo tay nàng nói, “Đi thôi, qua mời rượu khách khứa một chút, đừng để họ phải đợi lâu.”

Lạc Tranh ngơ ngác nhìn Ôn Húc Khiên, mặc cho hắn tuỳ ý kéo mình về phía khách mời…

***

Hết thảy hôn lễ cuối cùng cũng kết thúc. Mãi cho tới nửa đêm, sự phấn khích của bữa tiệc mới tạm thời lắng xuống. Ôn Húc Khiên vẫn đang cùng mấy người khách tán gẫu nên Lạc Tranh đành phải về phòng tân hôn trước.

Đưa mắt nhìn những đồ dùng mới tinh, căn phòng cũng hoàn toàn mới, Lạc Tranh dường như có chút không thích ứng kịp. Mình thực sự đã kết hôn sao?

Còn chưa kịp ổn định lại tâm tình, cửa phòng khách đã mở ra. Lạc Tranh vội bước xuống lầu, lại chứng kiến cảnh Ôn Húc Khiên say đã không còn biết trời đất là gì, cả người nhũn ra như bùn nhão, mà người đỡ hắn vào cửa lại chính là Thương Nghiêu.

Lạc Tranh hơi sững người, nhưng vẫn lập tức tiến lên hỗ trợ, cùng Thương Nghiêu đưa Ôn Húc Khiên về phòng ngủ, đặt nằm xuống xong xuôi, nàng có chút mất tự nhiên lên tiếng, “Hôm nay thật cảm ơn anh, Húc Khiên đã say tới mức thế này, có tôi chăm sóc là được rồi, mời Thương Nghiêu tiên sinh về…”

Lời nói của Lạc Tranh bất giác bị gián đoạn, chỉ kịp cảm thấy một sức mạnh khổng lồ cường thế ôm lấy mình, liền đó ném thẳng lên giường.

“Anh…” Ánh mắt Lạc Tranh bất giác nhìn về gương mặt Thương Nghiêu đang đứng cạnh giường. Ánh mắt hắn lúc này thật giống như một con hắc báo vô cùng tham lam đáng sợ, thực khiến cho…tâm tình Lạc Tranh bất giác co rút lại.

“Đêm nay là đêm tân hôn…” Thương Nghiêu cúi người xuống, dùng hai cánh tay rắn chắc vây lấy thân hình nhỏ bé của nàng, khuôn mặt tà mị khẽ kề sát gương mặt xinh đẹp, cất giọng nói vô cùng mị hoặc cùng hơi thở nóng bỏng kinh người, “…hắn ta không cần em chăm sóc, mà em, thì thật sự cần được chăm sóc đấy…”

Đầu óc Lạc Tranh bất giác ong ong, còn đang mơ hồ chưa rõ tình hình đã bị hắn liên tục ép lùi về phía sau cho đến khi lưng nàng chạm tới đầu giường.

Nhìn người đàn ông đang không ngừng lấn tới gần, nàng cố gắng giữ tỉnh táo nhưng lại bị ánh mắt của hắn làm cho khiếp sợ. Giờ khắc này, ánh mắt tà mị thường ngày của Thương Nghiêu như hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ánh mắt lạnh băng vô cùng bức bách. Lạc Tranh cũng không phải là người chưa từng trải qua sự việc như vậy, đương nhiên hiểu được hàm ý trong ánh mắt của hắn.

Hắn…

Chuyện này cũng thật quá hoang đường, chẳng lẽ hắn lại muốn động vào nàng lúc này sao?

“Trước hôn lễ tôi đã nói rất rõ ràng, anh đừng có quá đáng!” Giọng nói của Lạc Tranh vô cùng kiên quyết cùng băng giá, lạnh lùng như thể sương lạnh tháng chạp. Thương Nghiêu nghe vậy, khẽ cười thành tiếng, cũng không có tiến lại gần nàng nữa.

Lạc Tranh thấy hắn đứng dậy, thầm cho rằng lời nói của mình có chút tác dụng, lại không ngờ tới hắn chẳng những không rời đi, ngược lại còn đem áo khoác trên người cởi ra rồi ném xuống sàn. Sau đó hắn lại tiếp tục cởi nút áo sơ mi, một nút, hai nút…động tác vô cùng chậm rãi toát lên vẻ ưu nhã tới cực điểm, khiến cho nàng cảm thấy vô cùng kinh hãi…

 “Càng là người phụ nữ thông minh lại càng bị sự thông minh làm hại.” Hắn chăm chú nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn đầy nét hoảng sợ của nàng, khóe môi không còn là nụ cười câu hồn thường ngày mà thay vào đó là sự lạnh lùng, giống như những bông tuyết mùa đông rơi xuống, mang theo hơi lạnh kinh người. Hắn đứng ở đầu giường, từ trên cao nhìn xuống nàng. “Là em không hiểu rõ đàn ông hay là quá xem thường sự nhẫn nại của tôi. Tiểu yêu tinh, tôi đã nói rồi, em đừng cố gắng chọc giận tôi, nếu không, hậu quả em sẽ không gánh nổi đâu…”

Câu nói của hắn lúc này cũng hệt như ánh mắt kia, thâm sâu không thấy đáy, giống như những đám mây đen phía chân trời, nặng nề áp xuống lòng nàng.

Lúc này Lạc Tranh cảm thấy toàn thân như bị nhấn chìm, nàng rốt cục hiểu ra tâm địa của người đàn ông này thâm sâu nhường nào. Nàng vốn nghĩ mình đã thành công uy hiếp được hắn không ngờ tới hắn đã sớm tính toán tới tận từng bước cho ngày hôm nay.

Vào lúc này, ý đồ của hắn đã quá rõ ràng khiến cho Lạc Tranh ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có. Cho nên nàng chỉ có thể đem toàn bộ hy vọng đặt lên Ôn Húc Khiên mà thôi.

Nghĩ tới đây, Lạc Tranh liền leo qua phía giường bên kia, dùng sức cố đẩy thân hình đang bất động vì say rượu của Ôn Húc Khiên…

“Húc Khiên! Húc Khiên…” Thanh âm của nàng tràn đầy lo lắng, một nỗi bất lực bao phủ toàn thân. Hắn là chồng của nàng, hắn cần phải bảo vệ nàng mới đúng.

Nhưng mà, người đàn ông đứng ở đầu giường bên kia không cho nàng có cơ hội. Khi Lạc Tranh còn đang cố sức lay gọi Ôn Húc Khiên, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, một đầu gối chống lên giường, liền đó, bàn tay to lớn vươn ra túm lấy Lạc Tranh như thể bắt gà con thẳng đường kéo ngược trở lại.

“A…” Lạc Tranh chỉ cảm thấy toàn thân bị một sức mạnh điên cuồng khống chế, ngay sau đó thân hình to lớn của hắn áp xuống, một bàn tay to của hắn giữ chặt đầu nàng, hung hăng hôn lên đôi môi mềm mại…

Lạc Tranh nào có trải qua tình huống như vậy bao giờ. Cho dù lần đầu tiên bị hắn hấp dẫn, cũng chưa từng thấy hắn thô lỗ cùng mạnh bạo như vậy. Giờ khắc này, ngay cả hô hấp của nàng cũng thấy vô cùng gian nan, khó nhọc kêu lên, hai tay dùng sức đánh vào thân hình to lớn đang chèn ép lên người mình.

Đáng tiếc, thân thể của Thương Nghiêu quá cường tráng cũng quá cao lớn, Lạc Tranh dù mạnh mẽ đến mấy cũng chỉ là phụ nữ, sức lực sao có thể vượt hơn đàn ông. Nàng căn bản không có cách nào thoát ra, da đầu bắt đầu có cảm giác tê dại, đôi môi anh đào vốn căng mọng bị hắn kịch liệt giày xéo, một nỗi đau đớn nhanh chóng truyền khắp làn môi. Hồi lâu sau, hắn mới chịu buông nàng ra. Lạc Tranh không kịp nghĩ ngợi, một bàn tay liền vung lên.

Giữa không trung, cổ tay nàng bị bàn tay đàn ông cứng rắn bóp chặt. Tay kia của Lạc Tranh cũng vung lên, lại bị bàn tay to của hắn chế trụ, cuối cùng chỉ bằng một tay hắn đem cả hai cổ tay trắng mịn của nàng bẻ quặt ra sau lưng.

“Bé con, nghiện đánh người rồi sao?” Không khí lúc này vô cùng ngột ngạt, hơi thở đàn ông dần trở nên gấp gáp. Hắn nhìn chằm chằm nàng, gò má cương nghị, đôi mắt thâm thuý mang theo tia ma mị hệt ác quỷ, “Muốn cầu cứu? Em muốn tìm ai đây? Là hắn sao? Chẳng lẽ em đã quên, hắn chỉ cần uống say sẽ hệt như bùn nhão, không có chút cảm giác nào?

“Anh thật vô sỉ! Húc Khiên tín nhiệm anh như vậy, sao anh có thể ngay trong đêm tân hôn của anh ấy làm nhục anh ấy như vậy?” Hai tay Lạc Tranh bị hắn siết chặt, một chút cử động cũng không được, chỉ có thể phẫn hận mà nhìn hắn, ngọn lửa tức giận trong mắt cơ hồ có thể thiêu đốt đối phương.

Thương Nghiêu nghe vậy dường như cảm thấy đó là chuyện nực cười nhất thế gian, một bàn tay to liền nâng cằm nàng lên.

“Sao rồi, nhanh chóng thích ứng với vai trò Ôn phu nhân tới vậy sao? Đã được sự đồng ý của tôi chưa?” Vừa nói, bàn tay to của hắn vừa mơn trớn gò má mịn màng, thoải mái hưởng thụ ánh mắt phẫn nộ của nàng, bên môi toát lên nụ cười lạnh mang theo âm mưu quỷ dị…

“Em là người phụ nữ tôi thích, tôi còn chưa đồng ý, gã đàn ông nào dám đụng vào em.”

Lạc Tranh kinh ngạc đến độ trừng lớn hai mắt, giật mình sững người mất một lúc, mới ngập ngừng nói, “Anh ở đây nói bậy bạ gì đó? Anh điên rồi?”

Hắn nói những lời này là ý gì? Cho tới nay nàng đều rất rõ ràng, mỗi câu nói của hắn đều vô cùng hàm nghĩa. Hắn vẫn luôn là người đàn ông không thích nói nhảm, giờ khắc này, hắn lại thốt ra những lời này thực ra là muốn ám chỉ cái gì?

 “Em cảm thấy tôi giống đang nói bừa lắm sao?” Giọng nói trầm thấp vang lên, mái tóc đen khẽ che khuất ánh mắt tà mị của hắn, nhưng không cách nào che kín vẻ mặt xấu xa kia, khóe môi hắn lại lần nữa toát lên nụ cười xấu xa.

“Bảo bối của tôi, là em quá không ngoan, tôi vốn nghĩ sẽ cho em một đêm tân hôn lãng mạn, đáng tiếc, ngày hôm qua em làm cho tôi vô cùng tức giận, cho nên hôm nay nhất định phải dạy dỗ em một chút.”

Thân thể Lạc Tranh khẽ run lên, lúc này nàng thực sự cảm thấy nguy hiểm đang lặng lẽ tới gần. Hắn thực sự không hề nói bậy, cũng không có ý định đùa cợt, thậm chí ngay cả thân hình rắn chắc của hắn cũng thể hiện rõ tính dã thú cùng chiếm hữu mạnh mẽ, ngay cả biểu tình trên gương mặt hắn cũng khiến người khác cảm thấy khó nắm bắt…

Nàng nên làm cái gì bây giờ, nên làm sao để tự cứu mình? Giờ khắc này, nàng không thể không cảm thấy hối hận vì hành động ngày hôm qua.

“Thương Nghiêu tiên sinh, tôi biết… ngày hôm qua mình không nên làm như vậy, xin anh…rộng lượng đừng để bụng, thả tôi ra.” Lạc Tranh khó khăn thốt lên lời xin lỗi, đạo lý người dưới mái hiên nhà không thể không cúi đầu nàng vẫn hiểu rõ. Cho dù nàng có cố chấp đến mấy, cũng phải nghĩ tới Ôn Húc Khiên. Tuy nói rằng cái giường này lớn đến mức bốn năm người nằm cũng không chật, mặc dù hắn ở phía bên kia đã say mềm, nhưng mà nếu bất ngờ hắn tỉnh lại thấy một màn này thì sẽ thế nào đây?

Nàng khó có thể tưởng tượng được!

“Biết sai nhận sai là chuyện tốt, nhưng đáng tiếc, đã quá muộn…” Thương Nghiêu nở nụ cười nhẹ đủ để hấp dẫn hết thảy mọi người, nhưng mà, nụ cười này lại vô cùng nguy hiểm, nguy hiểm đến mức con mồi có thể dễ dàng cảm nhận được ý đồ thôn tính của hắn, “Đêm tân hôn, người đàn ông em cần phục vụ chính là tôi!”

Hô hấp của Lạc Tranh lúc này như ngừng lại.

“Không…”

Gương mặt cương nghị của Thương Nghiêu hơi cúi xuống. Toàn thân hắn vẫn toát lên vẻ nam tính vô cùng mạnh mẽ, hơi thở mang theo sự hấp dẫn khiến người ta khó có thể dời đi tầm mắt. Nhưng mà trong đôi mắt thâm sâu khó lường kia, con ngươi đen sẫm đang dấy lên dục vọng tà ác tựa lang sói, khiến cho nàng sợ hãi đến nỗi toàn thân run rẩy.

Lạc Tranh lúc này đã chẳng còn thời gian để suy nghĩ về hàm ý trong lời nói của hắn.

“Bé cưng, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ đối với em rất dịu dàng.” Hắn đưa ngón trỏ thon dài xoa lên môi nàng, ôn nhu vẽ phác thảo theo viền môi. Sau đó, lại từ từ dời xuống, khẽ vuốt ve cần cổ mảnh mai trắng như tuyết, khiến cho nàng có một cảm giác ngứa ngáy khó chịu. Bất giác hắn đột ngột chuyển mình, cúi đầu cười mang theo một tia lạnh lẽo tàn khốc.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.