Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 05 – Chương 10



Chương 10: Gặp lại người quen

Hongkong – Bến tàu.

Từng cơn gió nhè nhẹ mang theo hơi lạnh khiến Lạc Tranh bất giác rùng mình.

Bước vào trong khoang thuyền, Lạc Tranh lặng lẽ ngồi xuống chỗ của mình. Quãng đường từ Hongkong tới Macau không dài nhưng cũng đủ thời gian để nàng sắp xếp lại tâm trạng của mình về những chuyện đã xảy ra gần đây.

Nàng vốn định vào buổi tối trước khi rời đi sẽ nói với hắn một câu. Giờ nghĩ lại mới thấy từ lúc nàng nói với hắn việc muốn rời đi đến giờ mới chỉ khoảng một tiếng đồng hồ mà thôi. Bởi lúc trốn khỏi căn biệt thư ở lưng chừng núi kia, tâm trạng nàng đang vô cùng hỗn loạn nên giờ này mới có thể ước định lại thời gian cụ thể.

Nhìn ra ngoài cửa sổ tàu, từng cơn sóng đang không ngừng khuấy động mặt biển cũng giống như tâm tư đang run rẩy đầy bất an của nàng lúc này. Khẽ thu lại tầm mắt, nàng nhạy cảm phát hiện ra hết thảy hành khách trên tàu đang nhìn mình bằng một ánh mắt khác thường.

Quay mặt đi hướng khác, Lạc Tranh kín đáo đưa tay chỉnh lại quần áo trên người. Nàng biết rõ giờ phút này, trang phục của mình kỳ dị đến mức nào. Từ lúc ở biệt thự trên núi, áo sơ mi của nàng đã không thể mặc lại được nữa. Cho nên lúc rời khỏi đó, Lạc Tranh đã lấy áo sơ mi của Thương Nghiêu kết hợp với chiếc váy của mình. Mặc chiếc áo rộng của hắn lên người thực sự có cảm giác rất không thuận mắt, thậm chí còn mơ hồ có một vẻ ái muội không thể giải thích rõ ràng.

Nhưng nàng không thể không chạy trốn.

Không phải vì nàng coi trọng sự nghiệp của mình mà nguyên nhân chính là người đàn ông kia. Hắn thực sự là một người quá nguy hiểm. Khi hắn dùng ánh mắt vô cùng nghiêm túc nhìn nàng, tâm trí nàng bất giác trở nên hoảng loạn, thật sự hoảng loạn. Nàng sợ hãi ánh mắt của hắn, sợ hãi sự dịu dàng của hắn, sợ hãi nụ cười của hắn, sợ hãi cái cách mà hắn nói với nàng…Nhưng mà, nàng lại không cách nào quên được hắn. Hình bóng của hắn cứ dần dần in sâu vào trong tâm trí nàng.

Ý nghĩ muốn cùng hắn chung sống lâu dài chợt xuất hiện khiến nàng cảm thấy sợ đến mức mười đầu ngón tay siết chặt lại thành nắm đấm.

Nàng sợ hãi bởi không biết từ lúc nào bản thân đã nảy sinh tình cảm với hắn, như vậy chẳng khác nào phản bội lại tình cảm của Ôn Húc Khiên.

Nàng sợ hãi chính mình vì đã đánh mất sự trong trắng, thứ mà nàng luôn coi là chuẩn mực đạo đức. Nàng muốn nhắc nhở bản thân mình rằng nàng đã được gả cho người khác. Làm sao nàng có thể đắm chìm trong ánh mắt của người đàn ông khác được chứ?

Nàng không muốn nghĩ nhiều nữa, cũng không cho phép bản thân mình trầm luân thêm nữa. Nàng chỉ có thể chạy trốn mà thôi. Nàng chỉ có thể dùng lời nói dịu dàng đầy nhu tình để rời khỏi vòng tay của hắn, nhân lúc hắn không để ý mà lặng lẽ trốn đi.

Lạc Tranh nhắm mắt lại, khóe mắt cay nồng cùng cảm giác đau đớn lan khắp toàn thân. Hình ảnh Thương Nghiêu với nụ cười tà mị cùng ánh mắt đầy nghiêm túc mà dịu dàng không ngừng hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng không muốn nghĩ đến nó, thực sự không muốn…

Nàng đã mệt mỏi lắm rồi…

***

Lúc đến Macau, sắc trời có chút ảm đạm. Tiết trời vào thu khiến ngày cũng bắt đầu ngắn lại. Lạc Tranh không khỏi bất giác siết chặt y phục trên người khi cảm nhận được sự se lạnh ở nơi này.

Hành lý đều để ở nhà Lưu Ly, may mắn là nàng còn mang theo túi xách, nếu không thì tới tiền mua đồ cũng chẳng có.

Vừa rời khỏi bến tàu, Lạc Tranh đưa mắt nhìn xung quanh. Theo lẽ thường, bên tập đoàn thần bí kia phải có người ra đón nàng mới đúng. Bởi vì Kỳ Ưng Diêm đã không còn phụ trách vấn đề liên hệ nữa nên xem ra nàng phải tìm gặp người phụ trách vấn đề nhân sự của tập đoàn thần bí ở Macau này mới được.

Đang mải nghĩ, Lạc Tranh liền nhìn thấy trong đám đông có một người không ngừng vẫy tay với nàng. Một dáng người mặc sơ mi trắng, len khỏi đám đông, hướng về phía nàng bước tới.

Ban đầu, Lạc Tranh có chút sững sờ, liền sau đó lại vô cùng mừng rỡ.

Khi người kia tiến tới gần, cô ta chủ động đưa tay ôm lấy nàng.

“Chị Tề Lê, sao chị lại ở nơi này?” Lạc Tranh cảm thấy có chút ngạc nhiên nhưng cũng vô cùng phấn khích vì sự xuất hiện của người phụ nữ kia.

Tề Lê, kể từ sau lần giúp Ôn Húc Khiên giành thắng lợi lớn tại một phiên toà bốn năm trước liền không có liên lạc nữa. Đồng nghiệp ở văn phòng phỏng đoán là Tề Lê đã ra nước ngoài để phát triển sự nghiệp riêng, hoặc là kết hôn rồi theo gia đình di cư.

Thật không ngờ, hôm nay lại có thể gặp được Tề Lê ở nơi này.

Vóc dáng của Tề Lê so với bốn năm trước không thay đổi mấy, vẫn vô cùng xinh đẹp. Nhưng mà dường như nét quyến rũ trong mắt Tề Lê so với trước đây còn tăng thêm vài phần. Tề Lê cũng chỉ lớn hơn Lạc Tranh mấy tuối, nhưng xem ra mấy năm nay chị ta sống cũng khá tốt.

Tề Lê đứng thẳng người lại, ánh mắt vui mừng mang theo vẻ dò xét nhìn Lạc Tranh từ đầu tới chân, khẽ gật gù tán thưởng, “Lạc Tranh, bốn năm không gặp, em càng ngày càng xinh đẹp nha.”

“Chị đừng có chọc em nữa. Bốn năm đủ làm một người phụ nữ già đi nhiều lắm. Nhưng thật không ngờ, chị lại ngày một xinh đẹp hơn.” Lạc Tranh khẽ khoác tay Tề Lê, bộ dạng vô cùng vui vẻ.

“Em nha, không hổ danh đại luật sư danh tiếng lẫy lừng, miệng lưỡi càng ngày càng ngọt ngào rồi. À, nghe nói em với Húc Khiên, người có tình đã thành quyến thuộc rồi phải không?” Tề Lê nở nụ cười, nhìn về phía nàng.

Lạc Tranh chớp chớp mắt, trên môi miễn cưỡng nở nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu.

“Vậy cũng tốt, cũng không uổng công em đã giúp đỡ Húc Khiên nhiều như thế. Tiểu tử đó quả thực rất có phúc”. Tề Lê cười lớn nói. “Nhưng tiếc quá, đám cưới của hai người chị lại không tới dự được”

“Tề Lê, mấy năm nay chị đã đi đâu? Ở Hongkong chẳng nghe được chút tin tức nào của chị cả.” Lạc Tranh tò mò hỏi

“Chị ấy hả? Hai năm trước vẫn ở nước ngoài, năm nay mới về nước bởi vì công việc ở Macau vẫn chưa hoàn thành”. Tề Lê cất tiếng nhẹ nhàng như gió thoảng.

“Em còn tưởng chị đã kết hôn rồi di cư luôn cơ”. Lạc Tranh than nhẹ một tiếng, hỏi tiếp..

 “Nhưng sao chị lại ở nơi này?”

“Không phải là đến đón em sao?” Tề Lê vừa cười vừa nói.

“Đón em?” Lạc Tranh ngẩn người, trong nháy mắt khôi phục lại phản ứng nhìn về phía Tề Lê kinh ngạc hỏi, “Chẳng lẽ chị chính là người phụ trách của tập đoàn thần bí kia ở Macau hay sao?”

Tề Lê cười gật đầu.

Lạc Tranh giật mình, thế giới này thật nhỏ quá đi…

“Không cần nhìn chị với ánh mắt ngạc nhiên như thế chứ? Chị cũng chỉ kiếm cơm ăn mà thôi. Nếu có thể kết hôn với một người đàn ông tốt thì chị cũng chẳng cần liều mạng bôn ba thế này. Đi thôi, chị đã đặt khách sạn cho em rồi. Tối nay cứ nghỉ ngơi trước đã.”

Tề Lê cười cười, lại nhìn Lạc Tranh, khẽ chỉ chỉ ngón tay, “Em cũng thật là, không phải tới Macau làm việc sao? Hành lý cũng không mang còn mặc nguyên áo sơ mi đàn ông nữa. Không phải em mặc áo của Húc Khiên rồi chạy tới đây đấy chứ?”

Sắc mặt Lạc Tranh có chút lúng túng, khẽ cười, ậm ừ đáp lại Tề Lê rồi tò mò hỏi..

“Chị Tề Lê, nói như vậy thì chị đã làm việc ở đây rất lâu rồi, rốt cuộc cái tập đoàn này là thế nào vậy?”

“Chị cũng không rõ lắm, chị cũng mới chỉ tới đây làm có mấy tháng nay thôi. Về bối cảnh của tập đoàn, chị cũng chỉ biết sơ sơ một hai chuyện. Đến khách sạn sẽ từ từ nói cho em hay.” Tề Lê nhún vai nói.

Lạc Tranh gật đầu, cùng Tề Lê rời khỏi bến tàu, tiến thẳng tới khu trung tâm Macau.

Nghỉ ngơi một đêm, Lạc Tranh cảm thấy thân thể mệt mỏi cùng đau nhức của mình đã được xoa dịu phần nào. Ăn sáng xong, Tề Lê kéo nàng ngồi vào một chiếc xe thương vụ màu tối vô cùng sang trọng. Trong xe chỉ có duy nhất người tài xế đang lặng lẽ thực hiện công việc của mình, Lạc Tranh và Tề Lê ngồi ở băng ghế sau.

Nội thất bên trong xe được thiết kế khá tinh tế, chỗ ngồi của hai người rất rộng rãi và thoải mái, còn có ngăn đựng rượu sâm banh rực rỡ sắc màu. Tề Lê rót hai ly rượu rồi đưa một ly cho Lạc Tranh.

Lạc Tranh đón lấy ly rượu từ tay Tề Lê, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, hương thơm dịu nhẹ của rượn lan tỏa, thực sự rất đáng để thưởng thức.

“Chị Tề Lê, chúng ta đang đi đâu vậy? Thế còn công việc của em thì sắp xếp thế nào?”

“Chúng ta đang rời khỏi trung tâm thành phố, đi về phía ngoại ô để lấy một tài liệu dạng video. Còn về phần công việc của em, sắp xếp ra sao thì còn phải chờ ý kiến của ông chủ lớn đã. Em được đích thân ông chủ ưu ái mời tới đây làm cố vấn pháp luật đồng thời chịu trách nhiệm về toàn bộ hoạt động pháp lý của tập đoàn, chị nghĩ ông chủ sẽ trực tiếp tìm em.” Tề Lê nhẹ giọng giải thích.

Lạc Tranh có chút sững sờ. “Tề Lê, chẳng phải chị cũng chịu trách nhiệm về pháp vụ của tập đoàn sao?”

“Không, chị chỉ là cố vấn pháp luật cho sòng bạc bên Macau mà thôi. Sao có bản lĩnh chịu trách nhiệm về cả tập đoàn lớn như thế chứ”. Tề Lê khẽ lắc đầu, thẳng thắn nói với nàng.

“Lạc Tranh, chị nghĩ lần này ông chủ mời em tới Macau nhất định là muốn thử khả năng của em trước. Đầu tiên sẽ để em tiếp nhận việc liên quan đến sòng bạc. Xem ra nhiệm vụ của em thực sự rất nặng nề.”

“Chúng ta chỉ cần lấy được cuộn băng ghi hình kia thôi sao?” Lạc Tranh ngập ngừng hỏi.

“Chị cũng không rõ nữa, tập đoàn này rất thần bí, mỗi người phụ trách một mảng riêng, bình thường cũng không liên lạc với nhau nhiều. Nhưng chị nghĩ ông chủ đã chỉ đích danh em đi lấy tài liệu này chứng tỏ nó rất quan trọng. Lạc Tranh…” Tề Lê ghé sát lại gần nàng, cúi đầu nói nhỏ: “Chị nghĩ tập đoàn này không hề đơn giản”.

Lạc Tranh sớm đã ngờ tới điểm này, liền hỏi: “Tề Lê, chị đã tìm hiểu được những gì rồi?”

Tề Lê đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, hít sâu nói. “Chị nghe nói, hoạt động của tập đoàn này chẳng những hắc bạch khó phân mà ngay cả chính phủ nhiều nước trên thế giới cũng phải nhượng bộ vài phần. Mặc dù chị không rõ sản nghiệp của tập đoàn này lớn tới cỡ nào nhưng chỉ nói riêng về lĩnh vực sòng bạc thì không chỉ có ở Macau này đâu.

“Còn có ở những nơi khác sao?” Lạc Tranh giật mình hỏi.

“Đương nhiên, sòng bạc tại Macau chẳng qua chỉ là một phần của tảng băng chìm mà thôi. Chị nghĩ trước khi tới đây em cũng có tìm hiểu sơ qua rồi. Năm trong số mười thành phố cờ bạc lớn nhất thế giới có sự hậu thuẫn của tập đoàn này.” Tề Lê dường như vừa tiết lộ một bí mật động trời.

Bàn tay đang cầm ly rượu của Lạc Tranh hơi khựng lại giữa không trung. Bình ổn lại tâm trạng, một lúc sau nàng mới chậm rãi nói, “Mười thành phố cờ bạc lớn nhất thế giới mà đã có năm thành phố nằm dưới sự kiểm soát của họ. Nói như vậy, xem ra thực lực của tập đoàn này trong giới hắc đạo thật không tầm thường. Ngoài sòng bạc ra, còn phải kể tới hệ thống ngân hàng nằm rải rác khắp thế giới, quy mô lớn nhỏ thế nào thực sự không thể dễ dàng thống kê hết được.”

Tề Lê cắn môi, nhìn Lạc Tranh đầy bí hiểm, khẽ lên tiếng, “Em đã từng nghe nói đến tổ chức Ảnh chưa?”

“Tổ chức Ảnh?” Lạc Tranh khẽ hồi tưởng lại chút dữ liệu trong đầu rồi gật nhẹ, “Em chỉ nghe nói qua thôi. Tổ chức kia cùng với tập đoàn Lôi thị nổi tiếng trong giới thương nghiệp hiện nay có khả năng có mối liên hệ rất lớn.”

Tề Lê nghe xong cười khẽ: “Cái gì gọi là có mối liên hệ rất lớn chứ? Thực chất đó chính là tổ chức xã hội đen ngầm của tập đoàn, nha đầu ngốc ạ. Chị tin rằng em ít nhiều cũng đã tìm hiểu thông tin về tổ chức Ảnh. Có thể nói hiện nay, trong giới hắc đạo, nếu nói về kinh doanh sòng bạc thì tập đoàn bí ẩn kia và tổ chức Ảnh của Lôi thị hoàn toàn có thể xếp hàng đầu. Cho nên, nếu muốn tranh giành trong thế giới ngầm này thì chỉ có thể lãnh án tử hình từ tổ chức Ảnh mà thôi.” (Câu chuyện liên quan đến Lôi thị mời mọi người đón đọc bộ 2: Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời)

“Tập đoàn bí ẩn mà chúng ta đang đề cập tới thực chất tên là gì?” Lạc Tranh liền hỏi.

Tề Lê cắn môi, nhìn Lạc Tranh, thái độ rất nghiêm túc lên tiếng trả lời: WORLD!

Lạc Tranh có chút ngạc nhiên: WORLD?

“Đúng!” Tề Lê gật đầu.

Lạc Tranh nhất thời cảm thấy choáng váng. Rốt cuộc người đứng sau tập đoàn này là ai mà lại dám đặt một cái tên kiêu ngạo như thế? Có thể thấy rõ ý tứ của ông ta chính là muốn “một tay che cả bầu trời”.

“Tề Lê, chị chỉ biết những thông tin này thôi sao?”

“Em còn muốn biết gì nữa?” Tề Lê hỏi nhỏ.

“Tập đoàn này ngoài kinh doanh trong lĩnh vực sòng bạc, chắc hẳn phải còn ngành nghề khác. Chị vừa nói tập đoàn này hắc bạch khó phân, một số nước trên thế giới cũng phải nhún nhường vài phần. Em đang nghĩ, một tập đoàn có thể làm cho chính phủ các nước cũng phải dè dặt, còn có thể kinh doanh mặt hàng nào nữa?…” Lạc Tranh nhíu nhíu lông mày, suy nghĩ một cách cẩn trọng.

Tề Lê cũng bị cuốn vào suy nghĩ của Lạc Tranh, khuôn mặt trở nên trầm tư.

Đột nhiên trong đầu hai người đều lóe lên một suy nghĩ.

“Năng lượng!” Cả hai người không hẹn mà cùng thốt ra từ này.

“Chính xác, chắc chắn là năng lượng!” Trong mắt Lạc Tranh hiện lên sự phấn khích đặc biệt. “Có năng lượng mới có thể khống chế cả thế giới, em nghĩ đây chính là ý nghĩa về cái tên của tập đoàn bí ẩn kia.”

Tề Lê gật đầu tán thành: “Đúng đó, chị thấy chúng ta đã suy luận hoàn toàn chính xác.”

Lạc Tranh hít một hơi thật sâu, khẽ than nhẹ: “Em thực muốn biết ông chủ đứng đằng sau tập đoàn này là ai, chắc chắn là một người không hề đơn giản”.

Tề Lê gật đầu, vừa suy nghĩ vừa chậm rãi nói: “Chị cũng chỉ là nghe nói, không biết tin này có chính xác hay không. Thấy bảo ông chủ thần bí, người đứng đằng sau tập đoàn này hình như có liên quan đến hoàng thất của một quốc gia nào đó. Nhưng cũng chỉ là lời đồn đại, không biết thực hư thế nào.”

Lạc Tranh bất giác ngẩn người.

Có liên quan đến hoàng thất của một nước?

Dạo này sao thế nhỉ? Sao đi tới đâu cũng gặp phải chủ đề này?

Xe thẳng đường tiến về phía trước, rời khỏi đường lớn bằng phẳng tiến vào con đường đất ghập ghềnh khó đi, không ngừng lắc lư suốt chặng đường. Bên ngoài xe, các tòa nhà cao tầng sừng sững dần bị thay thế bởi các ngôi nhà nhỏ nằm lấp ló trong những rặng cây xanh. Lúc Lạc Tranh còn đang thầm nghĩ xe đã ra khỏi biên giới thì chiếc xe đột nhiên dừng lại.

Những người ở nơi này trông không giống người Trung Quốc cho lắm. Ít nhất là bởi khả năng giao tiếp bằng tiếng Trung của họ không mấy lưu loát. Lạc Tranh cẩn thận quan sát những người xung quanh. Bọn họ trông khá cao to, nhưng từ ánh mắt họ, nàng cảm thấy sự hung ác, giảo hoạt và không chút thiện ý.

Nhưng cũng có thể dễ dàng nhận ra, họ có quen biết với Tề Lê, nhất là khi Tề Lê nắm tay nàng kéo đi, Lạc Tranh cảm thấy ánh mắt họ dường như dịu đi một chút. Nhưng mà, khi nhìn vào ánh mắt kia, Lạc Tranh vẫn cảm thấy có cái gì đó, những ánh mắt đó ngập tràn dục vọng không hề che đậy đối với phụ nữ. Ánh mắt này làm cho Lạc Tranh cảm thấy khó chịu.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.