Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 05 – Chương 22 phần 2



Tất cả những cảnh tượng Lạc Tranh chứng kiến ngày hôm nay đã làm ọi sự áy náy trong lòng nàng đều tan biến. Nàng biết ánh mắt của Diêu Vũ mỗi lần nhìn Ôn Húc Khiên có điều gì đó khác thường, cũng biết là cô ta có ý đồ nhưng không ngờ hai người họ lại phát sinh quan hệ đến mức như thế này.

Nực cười, Lạc Tranh đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật sự nực cười!

Dường như cuộc hôn nhân này đã được ấn định sẵn để trở thành bi kịch. Nàng với hắn yêu nhau đã nhiều năm, tới lúc sắp kết hôn thì lại phản bội lẫn nhau.

Cuộc hôn nhân này chỉ trong chớp mắt đã trở thành một trò đùa không hơn không kém. Nàng phản bội hắn không chỉ một lần, mà hắn, chắc hẳn cũng làm điều tương tự đối với nàng.

Ôn Húc Khiên hiểu rất rõ tính cách Lạc Tranh, cảm thấy giọng nói cùng thái độ của nàng hết sức bình tĩnh, một dự cảm xấu lan tỏa trong lòng hắn, nhanh chóng xâm chiếm toàn bộ cơ thể.

Lạc Tranh cảm thấy vô cùng uất ức, nói xong nàng lập tức quay lưng lại tính dời đi. “Tranh Tranh…” Ôn Húc Khiên kéo nàng lại, vẻ mặt hết sức khẩn cầu.

“Anh biết, anh không có tư cách đòi hỏi em điều gì, nhưng Tranh Tranh à, không phải là anh cố tình muốn làm như thế. Em hãy cho anh một chút thời gian, dù chỉ là vài phút cũng được, chúng ta hãy cùng nhau nói chuyện, được không?”

Lạc Tranh quay đầu lại nhìn vẻ mặt cầu xin cùng có chút mong đợi của Ôn Húc Khiên. Một lúc lâu sau, nàng lạnh lùng lên tiếng.

“Tôi đợi anh tại quán cà phê của khách sạn.”

“Lạc Tranh, tôi cũng có điều muốn nói với cô!” Diêu Vũ cũng chen vào, thanh âm lộ rõ vẻ không vui.

Ôn Húc Khiên khẽ nhíu mày, trừng mắt nhìn Diêu Vũ.

Lạc Tranh nghe xong cũng không hề tức giận, chỉ cười nhạt rồi nói. “Được, nhưng trước tiên cô hãy mặc quần áo vào.” Nói xong nàng cất bước đi thẳng không hề quay đầu lại.

Trong không khí an tĩnh của buổi trưa, tách hồng trà kiểu Pháp tỏa ra một hương thơm dịu nhẹ. Chỉ đáng tiếc, Lạc Tranh không còn tâm trạng nào mà thưởng thức. Nhìn đôi nam nữ đang bước lại gần, tim nàng lại nổi lên một hồi đau đớn cùng thất vọng, cứ thế nhói đau, đau mãi…

Nếu nói nàng không đau thì chính là nói dối. Đã nhiều năm trôi qua, nàng luôn tin tưởng rằng Ôn Húc Khiên một mực yêu nàng. Đối với hắn, nàng luôn dành trọn tình yêu và lòng cảm kích của mình.

Có lẽ chỉ bản thân Lạc Tranh mới biết, nàng muốn hết lòng sống với hắn, muốn cùng hắn sống tới đầu bạc răng long tới nhường nào.

Ôn Húc Khiên ngồi bên cạnh Lạc Tranh còn Diêu Vũ ngồi đối diện, cách nàng một khoảng khá xa.

“Tranh Tranh…”

“Diêu Vũ, cô có điều gì muốn nói với tôi?” Lạc Tranh không để cho Ôn Húc Khiên có cơ hội giải thích, mà lại quay sang Diêu Vũ, lạnh lùng lên tiếng.

Diêu Vũ hít sâu một hơi, cũng không quan tâm tới ánh mắt lạnh lùng của Ôn Húc Khiên đang nhìn mình, rất tự tin nói thẳng.

“Tôi yêu Húc Khiên, nhưng cô lại không yêu anh ấy. Vì vậy tôi cảm thấy việc mình làm không hề có lỗi với cô.”

“Im miệng!” Ôn Húc Khiên khẽ quát lên.

Sắc mặt của Diêu Vũ liền trở nên rất khó coi.

Lạc Tranh nghe xong, cảm giác chua xót trong lòng lại trào dâng nhưng nàng vẫn cố đè nén mà nở nụ cười lạnh lùng, “Yêu! Cô có hiểu thế nào là tình yêu không?”

“Lạc Tranh, cô nói thế có ý gì?”

“Xem ra, hôm nay không phải là lần đầu tiên hai người phát sinh quan hệ.” Lạc Tranh quay sang nhìn Ôn Húc Khiên, sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm dường như đã chuyển hóa thành sự bình tĩnh mà nàng có được vào giờ phút này.

“Đây là lần đầu tiên…”

“Chúng tôi đúng là đã có quan hệ từ rất lâu rồi…”

Ôn Húc Khiên và Diêu Vũ cùng lên tiếng nhưng hai câu trả lời lại hoàn toàn khác nhau.

Lạc Tranh nghe xong, thân nhiệt dường như hạ xuống tới mức đóng băng. Nàng không nói gì chỉ lặng lẽ nhìn hai người họ, vẻ mặt bình tĩnh tới mức khiến người khác phải lo lắng.

Vẻ mặt của Ôn Húc Khiên lập tức thay đổi, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn Diêu Vũ, hung dữ quát nhỏ. “Cô, cút ngay cho tôi!”

“Húc Khiên?” Diêu Vũ mở to hai mắt, vẻ mặt tổn thương nhìn Ôn Húc Khiên.

“Nghe thấy chưa? Cút ngay cho khuất mắt!” Ôn Húc Khiên đột nhiên lớn tiếng, dường như đang rất tức giận.

Hô hấp của Diêu Vũ có chút khó khăn, nước mắt bỗng tuôn ra như suối.

“Có nhất thiết phải như thế không?” Giọng nói có chút lạnh nhạt của Lạc Tranh cất lên, cười cay đắng nói. “Húc Khiên, rõ ràng chính bản thân anh đã cho cô ấy hy vọng, sao giờ đây lại đối xử với cô ấy như thế. Anh làm vậy là không đúng chút nào.”

“Tranh Tranh?” Lần này tới lượt Ôn Húc Khiên ngạc nhiên.

“Được rồi, Húc Khiên, tóm lại anh muốn nói gì với tôi?” Đầu Lạc Tranh lại bắt đầu đau nhức. Loại cảm giác quen thuộc này liên tục giày vò tâm trí nàng, làm cho nàng cảm thấy đau khổ đến mức gần như sụp đổ.

Ôn Húc Khiên kéo tay Lạc Tranh, vội vàng lên tiếng. “Tranh Tranh, anh xin em hãy tha thứ cho anh, anh biết trăm nghìn lần không nên lừa dối em như thế. Anh xin thề, từ nay về sau sẽ không làm việc gì có lỗi với em nữa. Tranh Tranh, đừng rời xa anh.”

Dáng vẻ của hắn thực sự làm cho Lạc Tranh cảm động. Nếu như đổi vào một lúc khác, nàng nhất định sẽ mủi lòng, sẽ dao động, nhưng vào hôm nay…

“Còn cô ta? Anh đã quan hệ với cô ta, phải chịu trách nhiệm chứ?” Lạc Tranh rụt tay về, giọng nói hết sức lạnh lùng.

Ôn Húc Khiên dùng ánh mắt chán ghét nhìn Diêu Vũ đang khóc lóc thảm thiết. “Tranh Tranh, anh đối với em mới là thật lòng. Chỉ cần em tha thứ, ngay lập tức anh sẽ cắt đứt quan hệ với cô ta. À không, phải nói là, anh sẽ không nhìn bất kỳ một người phụ nữ nào khác!”

“Ôn Húc Khiên, anh nói cái gì?” Diêu Vũ đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt hắn, phẫn nộ gào lên. “Sao anh có thể đối xử với em như thế? Lần đầu tiên của em cũng đã trao cho anh, thử hỏi còn có người con gái nào dám vì anh mà làm như thế? Còn cô ta…”

Diêu Vũ đột nhiên lạnh lùng nhìn về phía Lạc Tranh. “Trước khi kết hôn đã không còn là người phụ nữ trong trắng nữa rồi. Em mới thực sự thuộc về anh…”

Từng ngón tay Lạc Tranh run lên bần bật, tim như bị lưỡi dao bén nhọn đâm vào…

“Bốp…” Ôn Húc Khiên đứng dậy, bước lên phía trước tát vào mặt Diêu Vũ một cái rất mạnh. Khi cô ta ngẩng đầu lên, trên khóe môi đã chảy máu.

Diêu Vũ và Lạc Tranh đồng loạt nhìn Ôn Húc Khiên, chỉ có điều, Diêu Vũ thì hết sức kinh ngạc còn trong ánh mắt của Lạc Tranh thoáng chút sợ hãi.

Cảnh tượng này lại làm nàng nghĩ tới đêm hôm đó…

Từ khi nào, Húc Khiên của nàng đã không còn dịu dàng nữa?

“Cô cút ngay cho tôi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt cô thêm một giây phút nào nữa!” Ôn Húc Khiên chỉ vào mặt Diêu Vũ, lạnh lùng quát.

Cũng may vào lúc này quán cà phê vắng khách.

Diêu Vũ không biết nên phản ứng thế nào, nước mắt càng chảy mạnh…

Một lúc lâu sau…

“Đứng dậy đi!” Lạc Tranh đi tới trước mặt Diêu Vũ trước ánh mắt kinh ngạc của Ôn Húc Khiên, kéo cô ta đứng dậy, lạnh lùng lên tiếng, “Diêu Vũ, cô cũng đã thấy đấy. Người đàn ông mà cô đem lòng yêu thương lại không hề yêu cô, việc gì lại phải tự chuốc lấy đau khổ chứ? Anh ta là chồng của tôi, cô cho rằng anh ta sẽ vì cô mà chịu hy sinh sao?”

Diêu Vũ khóc đến nỗi hai mắt đỏ hoe. Nghe xong trừng mắt nhìn Lạc Tranh rồi bỏ chạy, không hề quay đầu lại.

Mọi thứ khôi phục lại vẻ yên tĩnh trước đó…

Lạc Tranh lại ngồi xuống, dùng ánh mắt hoàn toàn xa lạ nhìn khuôn mặt đang tái mét của Ôn Húc Khiên. “Tôi không ngờ rằng anh lại xuống tay vô tình như thế, dù gì thì anh cũng là người đàn ông đầu tiên của cô ta.”

“Tranh Tranh…” Ôn Húc Khiên vội vàng ngồi xuống bên cạnh, giữ chặt nàng. “Em đừng nghe cô ta nói bừa. Hôm nay thực sự là lần đầu tiên của bọn anh. Cô ta chỉ muốn em hiểu lầm nên mới nói như thế. Em đừng…”

“Ly hôn đi!” Lạc Tranh lạnh lùng cắt ngang lời giải thích của hắn. Mà thẳm sâu trong đôi mắt nàng lại ẩn chứa sự đau khổ đến tột cùng, “Đây là biện pháp tốt nhất để chúng ta không ai phải nợ ai…”

Lời nói của Lạc Tranh lạnh tựa ánh trăng thu. Âm điệu hờ hững cùng lạnh lùng này giống như sương đêm từ từ xâm chiếm, thẩm thấu vào tận tâm can của đối phương.

Giọng nói của nàng hết sức bình tĩnh, thái độ vô cùng tỉnh táo cùng kiên trì, chậm rãi nhưng không hề do dự, không cho đối phương một cơ hội thương lượng.

“Em nói gì?” Rất lâu sau Ôn Húc Khiên mới có chút phản ứng. Ánh mắt toát lên vẻ sợ hãi tới cùng cực, nắm chặt lấy bàn tay của Lạc Tranh không chịu buông.

“Tranh Tranh, anh không có nghe nhầm chứ? Em vì chuyện này mà muốn ly hôn sao?”

“Húc Khiên, cuộc hôn nhân này vốn dĩ là một sai lầm. Cả hai chúng ta đều phản bội lẫn nhau, nghi ngờ lẫn nhau. Cho dù có tiếp tục sống cùng nhau thì cũng chỉ chuốc lấy đau khổ, thì sao lại phải tiếp tục?” Đáy mắt Lạc Tranh nổi lên một chút ai oán, giống như có một lớp sương mù bao phủ, vô cùng khó nắm bắt.

“Không…” Thái độ của Ôn Húc Khiên rất cương quyết, vẫn nắm chặt lấy tay Lạc Tranh không chịu buông. “Anh không thể để em rời xa anh, anh sẽ không ly hôn. Tranh Tranh, chúng mình vừa mới kết hôn, sao đã có thể ly hôn chứ?”

Lạc Tranh ngước mắt nhìn hắn.

“Anh sợ người ta chê cười?” Nàng khẽ lắc đầu. Cũng phải, thân làm luật sư điều cần chú trọng nhất chính là hình tượng bản thân. Hình tượng không tốt thì làm sao có thể khiến cho khách hàng tin tưởng một cách vô điều kiện được.

Nghĩ tới đây, Lạc Tranh khẽ thở dài. ‘‘Nếu chỉ vì chuyện này thì chúng ta hãy ly thân một năm rồi hãy tiến hành làm thủ tục. Như thế sẽ không có ai dị nghị.’’

‘‘Không, anh sẽ không ly hôn!’’ Ôn Húc Khiên như một đứa trẻ bất lực, vẻ mặt vô cùng kích động, lại cầu xin nàng.

‘‘Tranh Tranh, anh có thể quên đi sự phản bội của em, lẽ nào em không thể quên được sự phản bội của anh sao? Chúng ta sẽ làm lại từ đầu, tất cả đều bắt đầu lại có được không? Chúng ta đã yêu nhau nhiều năm như thế sao chỉ một câu nói ly hôn là có thể quên được tình cảm này chứ?’’

Nghe những lời này của Ôn Húc Khiên khiến trái tim Lạc Tranh quặn lên từng hồi đau đớn, giống như có hàng trăm cây kim nhọn đâm vào vậy.

Quay lại nhìn hắn, ánh mắt nàng tràn đầy vẻ đau thương. ‘‘Húc Khiên, hôn nhân không phải là một cuộc đổi chác, cũng không phải là thước đo sự chân thành. Những chuyện như thế này bảo không nhắc tới nữa là có thể quên đi dễ dàng sao?

Tôi có lỗi với anh, đó là sự thực. Mà quan hệ giữa anh và Diêu Vũ cũng không phải giả. Cả hai người đều phản bội lại sự chân thành trong hôn nhân thì sao có thể hạnh phúc mà tiếp tục ở bên nhau được?

Có thể chúng ta sẽ không nghĩ tới cũng không thèm quan tâm mà vẫn lựa chọn ở bên nhau. Nhưng khi thời gian trôi đi, sự thực mà ta cố tình che dấu sẽ trở thành một cái mụn độc. Giữa tôi và anh rồi cũng sẽ có những vấn đề phát sinh.’’

‘‘Không, anh sẽ không như thế!’’ Ôn Húc Khiên thực sự cuống lên, ‘‘Tranh Tranh, anh biết là em yêu anh, đúng không? Em vẫn còn yêu anh vì thế mới trở nên giận dữ thế này. Anh hứa với em sự việc này sẽ không còn tái diễn. Tranh Tranh, chúng mình không thể ly hôn, anh nhất định sẽ không ly hôn với em.’’

Lạc Tranh cảm thấy ngột ngạt, hô hấp cũng trở nên khó khăn, cổ họng như bị tắc nghẹn. Một lúc lâu sau, đôi môi nàng nở một nụ cười hết sức đau khổ.

‘‘Yêu? Hai chúng ta còn tư cách gì mà nói tới chữ yêu chứ?’’

‘‘Tranh Tranh…’’

‘‘Húc Khiên…’’ Lạc Tranh nhẹ nhàng lên tiếng cắt ngang lời hắn.

‘‘Anh yên tâm, cho dù chúng ta có ly hôn cũng sẽ không ảnh hưởng tới văn phòng luật. Tôi sẽ không mang đi bất kỳ khách hàng nào của văn phòng cả. Các thủ tục liên quan tôi sẽ thu xếp một cách hợp lý.’’

Ôn Húc Khiên kinh ngạc…

“Còn về phía bố mẹ, tôi nghĩ để anh nói thì tốt hơn. Hãy nói lý do thực sự cho họ biết. Bố mẹ đều là người thông minh, nếu lừa gạt họ ngược lại còn chuốc thêm tai họa đó.” Lạc Tranh khẽ thở dài, nhìn nàng có chút mệt mỏi, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.

‘‘Tranh Tranh…’’

‘‘Húc Khiên, đừng nói gì nữa. Thái độ của tôi đã rất rõ ràng. Tôi không muốn chúng ta ngay cả bạn bè cũng không thể làm nữa.’’ Lạc Tranh ngắt lời hắn, đứng dậy.

‘‘Đơn ly hôn tôi sẽ cố gắng hoàn thành sớm và fax cho anh.’’

Nói xong, Lạc Tranh hờ hững nhìn hắn một hồi rồi quay lưng bước đi.

Nhìn bóng dáng Lạc Tranh càng ngày càng khuất xa, vẻ mặt của Ôn Húc Khiên cũng dần dần biến đổi. Khuôn mặt hắn sa sầm lại, vẻ mặt đáng thương cùng cầu xin lúc trước đã biến thành sự giận dữ đầy hung tợn.

Lạc Tranh, cô đừng có mơ! Muốn rời khỏi tôi, không đời nào!

“Binh…” một tiếng, cửa phòng khách sạn bị đẩy ra một cách thô lỗ. Vẻ mặt Ôn Húc Khiên vô cùng giận dữ đi thẳng vào phòng ngủ. Nhìn thấy Diêu Vũ đang nằm trên giường khóc lóc, không nhịn được liền quát lớn.

“Khóc cái gì mà khóc, em chỉ biết khóc thôi!”

“Húc Khiên…” Diêu Vũ thấy thái độ của Ôn Húc Khiên liền nhào vào lòng hắn khóc như mưa. “Có thật là anh sẽ rời xa em không? Húc Khiên, đừng rời xa em, xin anh đừng.”

“Cắt đứt quan hệ ?” Ôn Húc Khiên cười một cách lạnh lùng, nhìn vào khuôn mặt đang ngấn lệ của Diêu Vũ.

‘‘Đó chỉ là cái cớ để cô ta hồi tâm chuyển ý mà thôi. Em phóng đãng như thế này, anh nỡ lòng nào để em rời khỏi giường của anh chứ ?’’

‘‘Húc Khiên…’’ Ánh mắt của Diêu Vũ trong thoáng chốc trở nên sáng hẳn lên.

Trong ánh mắt của Ôn Húc Khiên dường như cũng mất dần sự kiên nhẫn. Hắn không nói năng gì, một tay kéo khóa quần, tay còn lại vươn ra kéo Diêu Vũ lại gần, ấn đầu cô ta xuống.

Mà Diêu Vũ dường như cũng không muốn đợi thêm nữa, đưa tay kéo quần của Ôn Húc Khiên xuống, há miệng ngậm chặt lấy vật nam tính của hắn.

Ôn Húc Khiên hít sâu một hơi tỏ vẻ thỏa mãn, bàn tay ấn đầu Diêu Vũ càng lúc càng tăng thêm lực. Khi dục vọng của hắn đã hoàn toàn được khôi phục liền thô lỗ ra lệnh. ‘‘Nằm sấp lên trên giường!’’

Diêu Vũ vội vàng trút bỏ quần áo trên người, không nói một câu nào nhanh chóng nằm lên trên giường. Phần mông giương cao, ánh mắt nhìn Ôn Húc Khiên hết sức đắm đuối.

‘‘Cao chút nữa, đồ chó cái!’’ Ôn Húc Khiên tiến lên, bàn tay kéo mạnh eo của Diêu Vũ, để cơ thể cô ta gần sát với vật nam tính của hắn, sau đó mạnh mẽ đâm vào không một chút thương tiếc.

Hành động của hắn khiến Diêu Vũ hét lên một tiếng hết sức dâm đãng. Húc Khiên càng ngày càng hưng phấn, hắn luận động kịch liệt, ra sức tấn công, ra sức đè ép…

‘‘Bộp…’’ Húc Khiên giơ tay vỗ vào phần mông của Diêu Vũ, bàn tay còn lại ra sức xoa bóp nơi ngực đang không ngừng đung đưa của cô ta.

‘‘Kẹp chặt vào! Vừa rồi bị con tiện nhân đó phá đám, mới làm được có một nửa nên thực sự chưa được thỏa mãn. Kêu lên nữa đi, hét to vào!’’

Diêu Vũ ngoan ngoãn nghe lời, thoải mái hét lớn cùng không ngừng rên rỉ. Do luận động một cách kịch liệt nên giọng nói của cô ta liên tục bị ngắt quãng.

‘‘Đồ tiện nhân, dám rời xa tôi ư?’’ Động tác của Húc Khiên càng ngày càng mãnh liệt. Hai bàn tay của hắn bắt đầu bóp chặt vào da thịt của người phụ nữ phía dưới. Thậm chí còn hung hăng kéo tóc Diêu Vũ làm cho cô ta hét lên đau đớn.

Nhưng tiếng thét đó lại càng kích thích các giác quan của hắn khiến lực tay hắn càng ngày càng mạnh hơn, hung tợn hơn. Hai tay bóp chặt phía sau cổ của Diêu Vũ, vật nam tính đang không ngừng điên cuồng luận động bên trong cơ thể của người cô ta. Mỗi một lần tiến vào đều làm cho Diêu Vũ có cảm giác muốn ngất lịm đi.

‘‘Tiện nhân, muốn bỏ tôi, không dễ dàng như thế đâu! Tưởng rằng ly hôn rồi thì có thể vui vẻ bên hắn sao? Cho dù có phải hủy hoại cô thì tôi cũng không để cho cô được ung dung tự tại như thế đâu, tiện nhân!’’

Từng tiếng mắng chửi hòa với hơi thở thô trọng của đàn ông cùng với tiếng rên rỉ cầu xin của phụ nữ không ngừng vang lên. Trong khoảng thời gian đó, tất cả dù đúng hay sai, dù trắng hay đen cũng đều đảo lộn hết cả…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.