Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 06 – Chương 03 phần 1



Chương 3: Sự khiêu khích của kẻ thứ ba

Nụ cười trên môi Louis Thương Nghiêu từ từ tản đi…

Người phụ nữ trong ngực đã an tĩnh chìm vào giấc ngủ. Xem ra tối nay nàng bị rượu cồn hành hạ không ít, vẻ lạnh lùng thường ngày đã không còn, chỉ còn lại dáng vẻ ngây thơ như một cô bé, nhưng mà…

Ánh mắt có chút lạnh lẽo của hắn ngừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn, bàn tay nhè nhẹ vuốt ve mái tóc nàng, trầm giọng nói, “Nếu như có một ngày em biết được sự thật, em cũng sẽ muốn giết Tề Lê mà thôi…”

Ngay cả con kiến hôi còn muốn sống, đáng tiếc Tề Lê kia ngay cả con kiến hôi cũng không bằng.

Lạc Tranh nằm trong ngực hắn khẽ “uhm” nhẹ một tiếng, giống như một con mèo nhỏ biết nghe lời ôm chặt lấy hắn. Dường như lồng ngực ấm áp của hắn khiến nàng có một cảm giác an toàn, thật sự thoải mái chìm vào giấc ngủ.

Ngón tay thon dài của hắn chậm rãi dời xuống, dọc theo phần lưng thanh mảnh của nàng, dừng lại trên cặp mông mềm mại, khe khẽ vuốt ve, giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ…

Ngắm nhìn gương mặt say ngủ của nàng, đáy mắt hắn toát lên nét độc chiếm vô cùng bá đạo, như thể đó là chuyện tất yếu, “Em là của tôi, từ hôm nay trở đi, vĩnh viễn, em đừng mong rời khỏi tôi dù chỉ một bước!”

Trong phòng tắm, nhiệt khí dần dần mờ mịt hết thảy…

***

Khi Lạc Tranh tỉnh lại, ngoài cửa sổ vọng lại tiếng vỗ cánh loạn xạ của mấy chú quạ, dường như nước mưa đã khiến cánh của chúng ướt đẫm, không thể bay được xa vậy.

Tiết trời Paris đã vào thu, trời bắt đầu mưa nhiều hơn, nhưng đều là những cơn mưa nhỏ, từng giọt từng giọt tí tách rơi, đập vào cửa kính, lơ lửng trong không khí, mang theo một cảm giác ẩm ướt, nhưng lại toát lên một chút quyến rũ nồng nàn.

Ngoài cửa sổ, mơ hồ truyền đến tiếng lá cây rơi rụng dưới cơn mưa. Lạc Tranh từ trên giường ngồi dậy, chầm chậm thích ứng với ánh sáng trong phòng rồi mới dần dần khôi phục lại trí nhớ với những chuyện phát sinh ngày hôm qua.

Nàng nhớ rõ mình đã đi theo Ôn Húc Khiên tới khách sạn, lại nhìn thấy Diêu Vũ cũng ở đó. Rồi thấy bộ dạng kích tình của họ quấn lấy nhau trên giường… Sau đó, nàng đề xuất việc ly hôn, Ôn Húc Khiên đau khổ cầu xin tha thứ…Rồi sau đó, nàng tới quán rượu, uống rất nhiều, có người tiến lại gần….dường như Dennis cũng có mặt lúc đó vậy…

Sau đó đã phát sinh chuyện gì?

Nàng mơ hồ nhớ rõ có tiếng người tranh cãi, hình như là Dennis, lại có cả tiếng Louis Thương Nghiêu, hai người bọn họ đã đánh nhau sao?

Lạc Tranh không nhớ gì cả, chỉ cảm thấy đầu rất đau, đây chính là hậu quả của việc say rượu, nó khiến trí nhớ của người ta trở nên hồ đồ. Lúc trước uống hết một bình lớn whisky, kết quả tối qua vẫn chạy tới quán rượu mua say.

Ôn Húc Khiên, cái tên này làm cho trái tim nàng đau nhói như bị mũi khoan xoáy vào. Cảm giác đau đớn như bị chính người thân nhất của mình phản bội vậy. Kỳ thật, nàng có tư cách gì mà oán hận hắn đây? Nàng, không phải cũng phản bội hắn hay sao?

Chỉ là, khi nhìn thấy một màn kích tình kia diễn ra trước mắt, cảm giác tội lỗi trong lòng nàng đã không còn.

Bước xuống giường, ra khỏi phòng ngủ, nàng thấy trên bàn trà đã đặt sẵn một ly trà thơm phức, bên cạnh còn có một tờ giấy ghi gì đó.

Nghi hoặc tiến lại, cầm lấy tờ giấy, trên đó là mấy hàng chữ cứng cáp khá đẹp bằng tiếng Pháp.

“Uống xong ly trà giải rượu kia có thể khiến đầu em hết đau nhức, trong phòng ăn đã chuẩn bị sẵn những món mà em thích nhất cùng với đồ ngọt tráng miệng, còn có nấm cục đen từ Provence mới đưa tới. Về sau, không cho phép em uống rượu nữa, mặc dù tôi rất thích bộ dạng say rượu của em.”

Nhìn vào nét chữ, Lạc Tranh có thể tưởng tượng ra thời điểm Louis Thương Nghiêu viết những dòng này. Người đàn ông này chính là vậy, từng câu từng chữ của hắn cũng giống như tính cách bá đạo của hắn, cuồng ngạo mang theo nét tà mị vô cùng câu dẫn.

Vô thức bước vào phòng ăn, nàng cũng không hề thấy giật mình bởi Louis Thương Nghiêu đã vì nàng mà chuẩn bị nhiều món ngon đến vậy, hết thảy đều do hắn tự tay chế biến.

Tuy vẫn có chút bất mãn đối với hắn, nhưng nàng không thể không bội phục, người đàn ông kia dường như không có thói quen tuỳ tiện ăn uống bên ngoài. Ở chung một thời gian, nàng phát hiện ra cho dù hắn về rất muộn, nếu thấy đói bụng, đều rất nghiêm túc tự mình vào bếp nấu nướng mấy món đặc sản.

Có một số đàn ông không giống như đại đa số những người bình thường khác, mà Louis Thương Nghiêu chính là một người như vậy. Cho dù hắn không có thân phận cao quý, chỉ cần dựa vào tài nghệ nấu nướng tuyệt hảo này, cũng sẽ trở thành đầu bếp nổi tiếng thế giới.

Còn nàng thì sao?

Có thể cự lại những lời ngọt ngào của hắn, có thể chịu đựng việc hắn đột ngột thay đổi tâm tình, nhưng nói thật, nàng không cách nào chống cự lại sự cám dỗ của các món ăn do hắn chế biến.

Nghĩ tới đây, Lạc Tranh không khỏi nở nụ cười khổ.

Những chuyện này là sao đây? Nàng vẫn chưa ly hôn, vậy mà lại cam chịu cùng người đàn ông này ở chung một chỗ. Thực tế không chỉ đơn giản như vậy? Dường như từ khi nàng kết hôn, nàng chỉ thuộc về một mình hắn mà thôi.

Nghĩ tới đây, nàng mới thanh tỉnh lại mà phát hiện ra một việc, Ôn Húc Khiên, cho tới giờ chưa hề chạm vào nàng.

Trong lòng Lạc Tranh không khỏi nổi lên một tia bi thương, mơ hồ tác động đến thần kinh nàng. Đúng vậy, trong mắt hắn, Diêu Vũ ở trên giường mới là người nhiệt tình, không phải sao?

Nàng không thể không thừa nhận một sự thật rằng, trước đám cưới của nàng, Ôn Húc Khiên và Diêu Vũ đã nhiều lần phát sinh quan hệ.

Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, mày sống thật là thất bại, ngay cả chồng mình thay lòng từ lúc nào cũng không hay biết…

Trong lúc nhất thời, Lạc Tranh dường như mất đi vị giác. Cuộc hôn nhân này, đã chủ định là sẽ thất bại từ đầu rồi.

Âm báo có tin nhắn từ điện thoại di động vang lên phá vỡ không khí yên tĩnh. Nương theo tiếng mưa tí tách bên ngoài, dường như là một tin khá dài.

Lạc Tranh cầm lấy di động, mở tin ra xem. Lúc nhìn thấy mấy dòng chữ hiện lên trên màn hình, sắc mặt đột nhiên biến đổi, lại xem thêm phần gửi kèm phía dưới tin nhắn, là một loạt ảnh chụp…

Sắc mặt của nàng càng thêm tái nhợt!

Nội dung tin nhắn rất đơn giản, người gửi chắc hẳn là Diêu Vũ, từng câu từng chữ mang đậm ý khiêu khích.

“Lạc Tranh, cô còn biết xấu hổ hay không? Húc Khiên căn bản không yêu cô, cô còn quấn lấy anh ấy làm gì? Nếu đã muốn ly hôn thì nên làm nhanh một chút đi. Tôi cho cô biết, tối qua Húc Khiên còn muốn tôi. Cô căn bản không thoả mãn được anh ấy.”

Những tấm hình gửi kèm càng rõ ràng hơn, đều là hình ảnh Ôn Húc Khiên cùng Diêu Vũ điên cuồng làm tình, nhìn lại thời gian chụp, chính là tối hôm qua…

Trái tim Lạc Tranh càng trở nên lạnh lẽo. Nếu như nói Diêu Vũ công khai khiêu khích là vì ghen ghét, vậy những tấm hình kia phải giải thích thế nào? Trong hình mọi thứ đều rõ ràng, nếu nói thời gian chụp có thể nguỵ tạo, nhưng ngoài cửa sổ chính là bóng đêm dày đặc quen thuộc. Nàng nhớ rất rõ ràng, Ôn Húc Khiên hôm qua vừa tới Paris liền gọi điện cho nàng. Chính là chiếc giường trong khách sạn đó, là bóng đêm đặc trưng của Paris, thời điểm còn là tối qua.

Người đàn ông luôn miệng nói sẽ không còn liên hệ với Diêu Vũ, vậy mà nàng vừa quay đi lại có thể cùng cô ta lăn lên giường, loại đàn ông đó còn đáng tin không?

Tuy nàng đã đưa ra đề xuất ly hôn, nhưng nhìn những tấm ảnh cùng loại tin nhắn kiểu này, ngón tay nàng bất giác cũng phát run.

Một lúc sau, Lạc Tranh rốt cục nén lại tâm trạng khó chịu, kết nối cuộc gọi. Đáng lẽ nàng phải tức giận mà sỉ nhục cô ta, ít nhất phải như vậy mới có thể bình ổn sự phẫn nộ trong lòng, nhưng mà, nàng chỉ lạnh nhạt lên tiếng với cái người vừa bắt máy ở đầu bên kia.

“Cô muốn thế nào?”

Gương mặt xinh đẹp của Lạc Tranh phần nào bị chiếc ô che khuất. Khi nàng bước vào trong quán cà phê đã là đầu giờ chiều. Mặc dù trời đã dần tạnh ráo, nhưng vẻ chậm rãi của nhịp sống ngày mưa dường như vẫn còn quanh quẩn trong không khí.

Tại một bàn gần cửa sổ nằm ở góc khá kín đáo của quán, Lạc Tranh nhìn thấy Diêu Vũ đã ngồi đó. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ dài, trông toát lên vẻ mê hoặc nóng bỏng, áo khoác ngoài vắt lên thành ghế, trông cô ta đầy phong cách như thể muốn nhanh chóng hoà nhập với không khí của kinh đô thời trang Paris này.

Ngược lại, Lạc Tranh ăn mặc rất đơn giản, quần jean xanh đậm, áo len màu trắng, đuôi tóc buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ thanh thuần như một cô nữ sinh. Vẻ đẹp của nàng hoàn toàn đối lập với dáng vẻ phong trần của Diêu Vũ lúc này.

Diêu Vũ ngẩng đầu nhìn Lạc Tranh, trong nội tâm không khỏi có chút thất kinh. Cô ta vốn nghĩ Lạc Tranh sẽ mang theo một bộ dạng vô cùng tiều tuỵ, mắt thâm quầng, gò má xám đen mà xuất hiện. Nhưng cô ta đã sai rồi. Một Lạc Tranh trước mắt tuy không hề trang điểm, vẫn nhẹ nhàng khoan thai như thiếu nữ, toát lên vẻ xinh đẹp động lòng người. Cho nên, từ khi Lạc Tranh bước vào quán cho tới khi nàng ngồi xuống, những người đàn ông trong quán cà phê đều chằm chằm nhìn theo bóng lưng nàng.

Lạc Tranh ngồi xuống, gọi một ly nước chanh, sau đó nhìn thẳng vào Diêu Vũ, nhẹ nhàng lên tiếng, “Hẹn tôi ra đây, có lời gì thì cứ nói đi.”

“Cô muốn thế nào mới chịu rời khỏi Húc Khiên?” Diêu Vũ hỏi thẳng.

“Đây chắc không phải chủ ý của Húc Khiên rồi.” Lạc Tranh hờ hững nói, cũng không trả lời câu hỏi của cô ta, trong lòng cảm thấy có chút buồn cười.

Chuyện này nên coi là gì đây? Kẻ thứ ba chủ động kêu gào đòi quyền lợi?

Nếu như nàng thực sự có ý đối địch, Diêu Vũ định sẽ làm gì chứ?

Diêu Vũ thấy thái độ hờ hững của nàng, không vui nói, “Đúng là Húc Khiên không biết hôm nay tôi tới tìm cô. Mục đích tôi tìm cô rất đơn giản, chính là hy vọng hai người mau chóng ly hôn.”

“Sau đó thì sao?” Lạc Tranh cũng không hề tức giận, tâm đã chết rồi, còn gì có thể khiến nàng nổi giận chứ.

Diêu Vũ bất giác nghẹn lời.

Lạc Tranh thấy vậy, nhẹ nhàng lên tiếng, “Cái tin nhắn nặc danh kia là từ cô mà ra, ngoài cô ra, tôi không nghĩ ra có người thứ hai có thể làm chuyện đó.”

Sắc mặt Diêu Vũ thoáng hiện lên chút lúng túng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, “Là tôi thì sao, tôi chẳng qua muốn cho cô biết, cuộc hôn nhân của hai người chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi.”

“Cho nên, cô hy vọng tôi và Húc Khiên ly hôn, còn cô? Gả vào Ôn gia?” Lạc Tranh thấy cô ta thừa nhận, đáy mắt toát lên ý mỉa mai.

“Đúng vậy, tôi muốn kết hôn với Húc Khiên.” Diêu Vũ cũng không trốn tránh câu hỏi của nàng, nói thẳng thừng, “Tôi không thể rời bỏ anh ấy, tôi phải lấy anh ấy.”

Lạc Tranh cầm lấy ly nước chanh, nhẹ nhàng đưa lên môi, “Cô là kẻ thứ ba thẳng thắn nhất mà tôi từng thấy. Nếu không phải vì Húc Khiên, tôi đối với dũng khí của cô còn có vài phần kính trọng.”

“Cô từ bỏ đi, tôi biết rõ mặc dù cô đã đề xuất ly hôn, nhưng chẳng qua là muốn doạ Húc Khiên mà thôi. Lạc Tranh, tôi cầu xin cô hãy buông tay đi. Cô là người tài giỏi, muốn người đàn ông thế nào mà chẳng được. Nhưng tôi thật sự không được như thế, mất đi Húc Khiên, tôi thật sự không còn gì cả.” Thái độ của Diêu Vũ đột nhiên trùng xuống, trong mắt cô ta còn lộ ra một tia bất lực.

“Cô nói cho rõ ràng một chút.” Lạc Tranh đặt ly nước xuống, nhìn chăm chú người đối diện. Xem ra, lời nói của cô ta thật sự có chút ẩn tình.

Diêu Vũ hít sâu một hơi, dường như muốn bình ổn lại tâm tình. Cô ta cũng không nói gì, chỉ lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy, đẩy tới trước mặt Lạc Tranh.

Lạc Tranh vừa mới liếc nhìn, một cảm giác mất mát từ đầu ngón tay nhanh chóng len lỏi tận sâu trong tim.

Kết quả dương tính!

Ánh mắt nàng từ trên tờ kết quả kia chuyển sang gương mặt Diêu Vũ, “Cô có thai?”

Diêu Vũ gật đầu, “Sáng nay vừa mới biết, là con của Húc Khiên.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.