Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 06 – Chương 05 phần 1



Chương 5: Vỡ vụn (18+)

“Anh…” Lạc Tranh nghe thấy mấy lời nguỵ biện đầy mờ ám của hắn, còn không biết nên phản bác như thế nào đã cảm thấy bàn tay to không an phận của hắn lại đang chạy loạn trên người nàng, khơi lên cảm giác nóng bỏng quen thuộc.

“Sao anh có thể lưu manh như vậy? Đừng bắt nạt tôi nữa!” Giọng nói của nàng toát lên sự uỷ khuất, đáng lẽ hắn phải là người đàn ông mà nàng căm hận nhất mới đúng.

“Tôi bắt nạt em thế nào cơ?” Louis Thương Nghiêu ghì chặt lấy nàng, kề sát vành tai nhỏ bé khẽ thì thầm, giọng nói vô cùng dịu dàng mang theo bao nhiêu tình ý miên man. Liền sau đó, hắn khẽ há miệng, ngậm lấy vành tai nhạy cảm của nàng, “Tôi thương em còn không đủ, Tranh… chỉ trách em quá mê người mà thôi, nhìn thấy em, tôi sẽ không cầm lòng được, cho nên, em phải chịu trách nhiệm…”

Vừa nói, bàn tay to của hắn lại càng thêm khiêu khích, đè ép, thậm chí có chút đùa bỡn thân thể mềm mại của nàng. Ngón tay thon dài như rắn từ từ mở ra nút áo của nàng, một thân trang phục nhẹ nhàng cùng dáng vẻ mềm mại của nàng làm hắn càng thêm điên cuồng, men theo quần lót tinh xảo khẽ thăm dò vào nơi bí ẩn giữa hai chân nàng, khơi lên từng trận tê ngứa khắp thân thể nhạy cảm. Thân thể nàng lúc này đã không còn nghe theo sự điều khiển của lý trí, bắt đầu có chút ẩm ướt…

“Anh…nói bừa…” Thanh âm mê người từ đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở của nàng vang lên, hơi thở càng lúc càng nóng rực, phả sát vành tai Louis Thương Nghiêu như châm ngòi dục vọng của hắn.

Louis Thương Nghiêu thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nổi lên sắc đỏ, trong lòng không khỏi càng thêm mê muội, bé cưng nhạy cảm như nàng, hắn yêu thương còn cảm thấy không đủ, sao chịu buông tay.

Phụ nữ nhạy cảm đối với đàn ông mà nói thực sự là ân huệ trời ban, mà phụ nữ xinh đẹp nhạy cảm lại càng là vưu vật, huống chi còn là vưu vật mà hắn mê luyến…

Mê luyến?

Louis Thương Nghiêu chưa bao giờ phủ nhận điểm này, hắn thực sự mê luyến nàng.

“Em cũng thích thế này, không phải sao….” Giọng nói đầy dụ hoặc của Louis Thương Nghiêu lại vang lên bên tai nàng mang theo sự đầu độc triệt để, thanh âm của hắn rất êm tai, dễ nghe như thể tiếng nói của nhà thôi miên, khiến cho người ta hoàn toàn bị đắm chìm trong đó.

Hô hấp của Lạc Tranh càng lúc càng thêm gấp gáp, một chút ý thức cuối cùng khiến nàng cố sức giãy dụa, ít nhất hiện giờ nàng biết mình không nên mềm lòng, không nên cùng người đàn ông này có bất kỳ sự tiếp xúc thân thể nào, nhưng mà…

Louis Thương Nghiêu cũng không cho Lạc Tranh bất kỳ cơ hội phản kháng, kéo nàng dậy, vây lấy nàng giữa bàn làm việc và thân thể hắn. Hắn đột ngột đứng dậy khiến Lạc Tranh không thể không lùi về phía sau, dựa vào cạnh bàn, chân phải bị hắn nhẹ nhàng nhấc lên vòng qua thắt lưng hắn…

“Ai nói tôi thích? Tôi ghê tởm hành vi lưu manh này của anh.” Dường như muốn chỉ trích hắn, nhưng mà toàn thân nàng lúc này đã mềm nhũn, thanh âm giống như một cô bé đang hờn dỗi làm nũng, khiến người nghe càng có cảm giác không muốn buông tay.

Câu nói của nàng lại biến thành cái cớ cho Louis Thương Nghiêu.

“Tôi từ sau khi gặp em mới biến thành lưu manh như vậy.” Hắn biết rõ nàng có lòng muốn kháng cự, lại càng bá đạo giữ chặt lấy không cho nàng có chút cơ hội tránh né. Nàng là của hắn, bất luận thế nào, nàng chỉ có thể thuộc về hắn.

Nở nụ cười xấu xa, hắn đem đôi giày xinh xắn trên chân nàng tháo bỏ. Hôm nay nàng mặc đồ khá thoải mái, cũng không mang tất chân, cho nên đôi chân nhỏ lúc này hoàn toàn trần trụi, trắng mịn như bạch ngọc, đường nét tinh tế vô cùng đẹp mắt.

Louis Thương Nghiêu như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, nhẹ nhàng vuốt ve, lại nhịn không được cúi đầu xuống, dịu dàng hôn lên da thịt trắng nõn của nàng, dọc theo mắt cá chân tiến dần lên bắp chân trắng muốt, trơn mịn, càng lúc nụ hôn của hắn càng trở nên tham lam vô độ.

Thân thể Lạc Tranh hết thảy đều do hắn dạy dỗ mà thành, nàng giống như tờ giấy trắng do hắn một tay nhào nặn. Nàng đương nhiên không thể kháng cự lại kinh nghiệm tình trường phong phú của hắn. Đối với loại vuốt ve đặc thù này nàng thực sự bị kích thích không ít nhưng vẫn cố gắng duy trì chút lý trí còn sót lại.

Lạc Tranh thực có chút bối rối, không biết có phải đàn ông đều thích làm như vậy hay không. Lúc trước, nàng từng phụ trách một vụ kiện, bị cáo là một kẻ rất thích hôn chân của phụ nữ, giống như là lên cơn nghiện vậy, lúc đó nàng còn cảm thấy đây là một kiểu yêu thương rất biến thái.

Nhưng mà giờ khắc này, đối mặt với hành động đó của Louis Thương Nghiêu, nàng rất khó để đem suy nghĩ đó hình dung trên người hắn.

Không biết tại sao, một màn này trong mắt nàng lại trở nên đẹp như vậy…

Trên gương mặt cương nghị của hắn lộ ra sự mê luyến cao độ, cơ hồ khiến lòng nàng có chút ám ảnh. Cho dù hắn làm gì cũng đều có một cảm giác vô cùng tự nhiên, dường như có thể khống chế mọi thứ khiến cho nàng không nén nhịn được mà trầm luân vào đó.

Vầng trán mịn màng của nàng bắt đầu rịn lên một tầng mồ hôi mỏng, gò má dần đỏ ửng lên, đầu óc có chút mơ hồ. Phải dừng lại, không được tiếp tục thế này, tối qua không phải hành động của hắn rất có chừng mực sao? Có lẽ, hắn sẽ sớm dừng lại…

Đối với sự việc xảy ra tối qua, nàng có chút mơ hồ nhớ lại chút ít…

Louis Thương Nghiêu đương nhiên không định dừng lại, khẽ nở nụ cười tà, càng thêm lấn tới, cả người Lạc Tranh lúc này đã nằm trên bàn làm việc, đôi chân nhỏ không biết từ khi nào đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Một bàn chân bị hắn kéo rồi đặt lên vòm ngực rộng mở màu đồng ẩn hiện dưới cổ áo sơ mi, bàn chân còn lại bị hắn kéo xuống dưới, đặt giữa hạ bộ hắn, không ngừng nhẹ nhàng chà xát.

Da thịt mát lạnh từ bàn chân nhỏ mềm mịn khiến Louis Thương Nghiêu cảm thấy cực kỳ sảng khoái, bàn tay hắn không ngừng xoa nắn chân nàng, thỉnh thoảng còn dùng sức kìm bàn chân lại, khiến cho thân thể hắn càng dán sát vào lòng bàn chân nhỏ nhắn.

“Sắc lang…” Lạc Tranh thực không dám tưởng tượng hắn có thể quá đáng như vậy, động tác càng lúc càng lớn mật không hề che đậy. Vừa muốn rút bàn chân về, nàng lại cảm nhận được rõ ràng vật cứng rắn giữa hai chân hắn đã thức tỉnh. Lại nghĩ tới bên ngoài phòng làm việc là hàng loạt nhân viên đang bận rộn tới lui, nàng thật sự vừa xấu hổ vừa cuống lên. Nhưng mà thân thể nhạy cảm của nàng lại không chịu nghe lời, dường như đang thông đồng với hắn để bắt nạt nàng. Khi bàn tay có chút thô ráp cùng chiếc lưỡi ấm nóng của hắn không ngừng xâm lấn, kích khởi từng hồi tê dại trên người nàng, một luồng điện lan khắp thân thể đã thôn tính nốt chút ý chí cuối cùng.

Trong phòng vang lên tiếng thở dồn dập của hai người họ, Louis Thương Nghiêu không hề che dấu dục vọng điên cuồng của mình, mà ánh mắt nỏng bỏng của hắn như một thanh sắt rực lửa. Nương theo đôi chân nhỏ của nàng dịu dàng đến mức khiến Lạc Tranh còn không kịp cảm nhận ra, hắn nhẹ nhàng kéo quần jean của nàng xuống, động tác vô cùng tự nhiên, ngón tay thon dài nặng nề áp lên hoa viên ấm áp đã ẩm ướt.

Lạc Tranh cắn chặt môi, ngón tay nóng rực của hắn cơ hồ dâng lên một luồng nhiệt đánh thẳng tới trái tim nàng, không cho nàng có cơ hội tránh né, đột nhiên bàn tay hắn nhanh chóng luồn vào, thành thục đi vào nơi tư mật của nàng, hung hăng chà đạp.

Cuối cùng, Lạc Tranh cũng không thể kìm nén được nữa, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, kéo theo từng chuỗi hơi thở gấp rút cực kỳ êm tai, “A….đừng như vậy….”

Sự kích thích kịch liệt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khiến cho nàng có cảm giác như leo lên một đỉnh dốc cao ngất, cảm giác đó nhanh chóng bao trùm toàn bộ cơ thể…Khi hắn nở nụ cười tà rút tay ra, nơi tư mật của nàng mới đầu chỉ có chút ẩm ướt giờ đã chuyển thành ướt đẫm…

Lạc Tranh không nói nổi lời nào, hơi thở càng lúc càng gấp gáp, mái tóc mềm mại hơi xoã xuống, sự xấu hổ cùng giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng. Nàng không còn hơi sức nhìn tới ánh mắt đầy đắc ý của Louis Thương Nghiêu. Tên hỗn đản như hắn thực thích bắt nạt người khác.

Chẳng lẽ cho dù có ở địa vị cao đến thế nào, là người đàn ông nghiêm chỉnh đến cỡ nào, vào lúc này cũng biến thành mặt dày như vậy?

Mái tóc đen dài óng ả phản chiếu từng đường nét trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng, còn mang theo nét đỏ ửng đầy vẻ quyến rũ khi đắm chìm trong sự khiêu khích cực độ. Từ trên đỉnh cao dục vọng rơi xuống, lý trí của nàng có chút khôi phục lại.

“Anh…” Nàng thực muốn mắng hắn là tên khốn kiếp, nhưng lại thấy có chút hơi quá, “Anh…biến thái, lưu manh!” Vừa nói, nàng vừa cố đứng dậy nhưng lại bị Louis Thương Nghiêu nặng nề áp trở lại bàn làm việc. Hắn cúi đầu xuống, nụ hôn mang theo ý trừng phạt cắn nuốt đôi môi anh đào của nàng mang theo sức thôn tính mãnh liệt.

Trải qua chuyện tối qua, dục vọng của hắn sớm đã căng cứng đến không thể kìm nén, đương nhiên sẽ không muốn bỏ qua cơ hội này.

Lạc Tranh muốn giãy giụa, lại bị hắn ép càng lúc càng sát hơn.

Đúng lúc này…

Điện thoại trên bàn làm việc vang lên, là cuộc gọi nội bộ…

Louis Thương Nghiêu nhíu nhíu mày, đàn ông đương nhiên đều không thích bị quấy rầy vào lúc này. Hắn không hề che giấu cảm giác không hài lòng, nhấc điện thoại lên, thô bạo ra lệnh, “Nói!”

Lạc Tranh được thoải mái đôi chút, khẽ thở hổn hển, đã thấy Louis Thương Nghiêu không chịu cam lòng chen giữa hai chân nàng, một bàn tay không an phận vuốt ve bắp đùi trắng muốt, cũng không có ý định để cho nàng ngồi dậy.

Lạc Tranh không dám giãy giụa nhiều, sợ đầu bên kia điện thoại sẽ nghe ra sự bất thường, đành phải cắn chặt môi, cố gắng ngăn lại bàn tay xấu xa của hắn.

Ở đầu dây bên kia, Isabel nghe thấy giọng nói lạnh lùng của giám đốc, không khỏi khẽ run lên, trong lòng lại bắt đầu thấy lo lắng cho Lạc Tranh.

Lúc nãy, chứng kiến cảnh hỗn loạn trong phòng, Isabel cảm thấy dường như đang có mùi thuốc súng nồng nặc trong đó.

“Giám đốc, Ôn Húc Khiên tiên sinh đang ở đại sảnh tầng dưới, anh ta có chuyện gấp muốn tìm ngài, không biết ý ngài thế nào?” Isabel đương nhiên đã nghe chuyện Lạc Tranh gả cho Ôn Húc Khiên, mà Ôn Húc Khiên kia lại là bạn tốt của giám đốc.

Louis Thương Nghiêu nghe vậy, nhẹ nhàng nhếch môi cười, trong mắt lại thoáng hiện ra một tia lấp lánh. Xem ra Ôn Húc Khiên vẫn chưa chịu từ bỏ. Đáng tiếc, người phụ nữ này là của hắn, hắn đương nhiên sẽ không để cho người khác chạm vào nàng, kể cả tên chồng hờ kia cũng không được. Tên đó, ngay một chút tư cách cảm nhận mùi hương của nàng cũng không có.

Nghĩ như vậy, hắn cúi đầu xuống, nhìn Lạc Tranh vẫn còn đang thở hổn hển. Thân hình quyến rũ mê người cùng cảm giác mềm mại dưới lòng bàn tay truyền đến khiến ánh mắt hắn càng thêm nóng rực. Một ngọn lửa dục vọng không ngừng thiêu đốt toàn thân, lại thêm một cảm giác ghen tuông không ngừng xâm lấn. Từ lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Tranh, lại thấy nàng nở nụ cười với Ôn Húc Khiên, thì bóng hình nàng đã in sâu trong đáy lòng hắn rồi, chỉ là hắn trước giờ vẫn che đậy cực kỳ khéo léo mà thôi.

Bàn tay hắn lại vươn tới bầu ngực tròn đầy của nàng, đầy mê luyến mà xoa nắn trong tay, giọng nói trầm thấp vang lên, “Tốt, tới vừa đúng lúc.”

Ở đầu bên kia, Isabel trong lúc nhất thời không kịp phản ứng với lời nói đầy ẩn ý của giám đốc. Từ “tốt” kia sao lại nghe như đang nghiến răng mà nói ra vậy? Một lúc sau, Isabel mới ngập ngừng hỏi, “Giám đốc, vậy để cho anh ta lên chứ ạ?”

“Được!” Ánh mắt ngập tràn ý độc chiếm của Louis Thương Nghiêu lại càng thêm mãnh liệt, một từ này được thốt ra từ miệng hắn, có cảm giác sắc bén như có thể cắt đứt một khối vàng ròng.

“Là… bây giờ ạ?”

“Phải, bây giờ!” Nụ cười trên môi Louis Thương Nghiêu càng thêm tà mị.

Isabel lập tức cúp máy thu xếp mọi chuyện.

Sau khi để điện thoại xuống, Louis Thương Nghiêu đem toàn bộ tinh lực vùi đầu vào trên người Lạc Tranh, bàn tay hắn kéo hai chân của nàng hướng lên, cúi đầu xuống, từ mắt cá chân nàng liên tục hôn hít, đầu lưỡi ướt át không ngừng tham lam chiếm cứ da thịt thơm ngát của nàng. Da thịt nàng mềm mại như vậy khiến hắn không nhịn được mà không ngừng điên cuồng mút vào.

Lạc Tranh khẽ hít một hơi, nàng sớm đã quen với hành động của hắn, dường như hắn đối với da thịt nàng có sự quyến luyến đặc biệt. Sau mỗi lần điên cuồng, toàn thân nàng đều lưu lại vết hôn dày đặc của hắn…

Ánh mắt nàng đã sớm mê ly, muốn kháng cự lại không cách nào cự tuyệt, cảm giác xấu hổ lên đến cực điểm, khoái cảm tận sâu trong lòng bởi bị hắn kích khởi mà không ngừng dâng lên như thuỷ triều.

Dáng vẻ của nàng rơi vào trong mắt Louis Thương Nghiêu càng khiến hắn được kích thích thêm, khiến hắn không thể nén nhịn thêm nữa, đem Lạc Tranh hoàn toàn áp dưới thân mình, nụ hôn càng lúc càng kịch liệt.

Đem hai tay Lạc Tranh chụm lại trên đỉnh đầu, dùng một tay giữ lại, tay kia của hắn hạ xuống, nhanh chóng tháo bỏ thắt lưng cùng quần áo của mình. Sau đó, lại chuyển qua Lạc Tranh, đem tất cả quần áo trên người nàng cởi ra, chỉ chừa lại chiếc quần lót đăng ten tinh xảo, khiến cho thân hình hoàn mỹ như nữ thần của nàng hoàn toàn lộ ra trước mắt hắn.

Lạc Tranh kinh hoàng thở dốc, hai mắt trừng lớn, từ trong mắt hắn nàng có thể cảm nhận được, hắn thật sự muốn nàng ngay tại nơi này, trên chiếc bàn làm việc này. Mà cửa phòng làm việc lại không hề khoá, bên ngoài, mọi người vẫn còn đang trong giờ làm…

“Đừng… Anh không thể…” Nàng bắt đầu đạp chân, đáng tiếc không làm nên chuyện gì. Louis Thương Nghiêu đã sớm đè nàng đến sít sao, điên cuồng mà cắn nuốt cái miệng nhỏ của nàng, bá đạo cùng cường thế không cho nàng chút cơ hội phản kháng.

Trong lòng hắn đã tích đầy dục hỏa, chỉ muốn lập tức đem toàn bộ giải toả. Bản thân hắn cũng không thể chờ thêm, phóng thích ra cự long đã sớm cứng rắn nóng bỏng, trực tiếp kề sát hoa viên bí mật của nàng.

“Xoạt…” bàn tay thô lỗ của hắn đem quần lót đăng ten tinh xảo của nàng xé tan, tiếng vải bị xé rách thực khiến người ta vừa có cảm giác hưng phấn vừa có cảm giác run sợ.

Lạc Tranh vô lực lắc đầu, còn chưa kịp phản kháng, đã bị thanh sắt cứng rắn nóng hổi của hắn trực tiếp chạm vào thân thể.

“Cốc cốc cốc…” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập, doạ cho Lạc Tranh mặt mày tái nhợt, lại thấy khoé môi Louis Thương Nghiêu tràn ngập sự vui vẻ.

Nàng còn chưa kịp hiểu ra ẩn tình trong nụ cười của hắn thì…

“Thương Nghiêu, là tôi.” Giọng nói quen thuộc của Ôn Húc Khiên vang lên khiến mọi thứ lập tức trở nên rõ ràng.

Lạc Tranh đột nhiên trừng lớn hai mắt, hoàn toàn không thể tin nổi. Cũng đúng lúc đó, Louis Thương Nghiêu mạnh mẽ thúc eo thẳng tới.

Tiếng va chạm giữa hai thân thể nặng nề vang lên…

Sắc mặt Lạc Tranh càng thêm tái nhợt, nàng chỉ cảm thấy trong cơ thể bị một sức mạnh khổng lồ lấp đầy trong nháy mắt, toàn thân bị ép chặt, đầu nàng vô thức ngửa ra sau, bàn tay gắt gao che miệng. Giờ khắc này, nàng rốt cục hiểu được chuyện gì đã phát sinh.

Những giọt nước mắt uỷ khuất trào ra, hai tay dùng hết toàn lực che miệng, bất chấp đôi môi có bị hàm răng cắn nát hay không, nàng chỉ muốn cố gắng ngăn lại tiếng nức nở của mình…

Louis Thương Nghiêu điên cuồng tiến vào cơ thể nàng, so với những lần trước, lúc này hắn tựa như dã thú mạnh mẽ cướp đoạt, động tác cũng không vì sự vô lực của Lạc Tranh mà ngừng lại. Chỉ là hắn đang lẩn tránh ánh mắt đầy kinh ngạc của nàng, dùng sức siết chặt lấy vòng eo mềm mại, điên cuồng mà động thân…

Lạc Tranh giãy giụa một cách yếu ớt, nàng chưa từng dám nghĩ, người đàn ông này sẽ hành động như vậy, mà lý do của hành động kia lại xấu xa đến thế. Hắn thực sự là tên hỗn đản, thật quá đáng.

Nhưng mà, dựa theo tính cách của hắn, có chuyện gì mà hắn không dám làm chứ?

Louis Thương Nghiêu cúi người, động tác dần chậm lại chút ít. Hắn dường như muốn xem xem cái kẻ đứng chờ bên ngoài kia sẽ thế nào, rồi lại tận tình thưởng thức thân hình mỹ lệ của nàng.

Chỉ cách một cánh cửa, Ôn Húc Khiên kia là kẻ mà người phụ nữ đang nằm dưới thân hắn yêu. Nghĩ tới đây, trong nội tâm Louis Thương Nghiêu lại tràn ngập khoái cảm. Từ đầu đến giờ, giờ khắc này là lần đầu tiên hắn cảm thấy rõ ràng nhất, dục vọng của hắn trực tiếp và có mục đích đến thế nào, mãnh liệt và chân thực đến thế nào…

Thậm chí, hắn thật muốn cứ như vậy mở rộng cửa phòng, để cho tên đàn ông ngoài kia nhìn thật rõ, nhìn xem hắn chiếm hữu nàng thế nào, biến nàng thành của hắn như thế nào. Nhưng mà, thân thể mê người của nàng, hắn sẽ không để cho bất kỳ gã đàn ông nào nhìn thấy, dù chỉ một ánh mắt cũng không được.

Thân thể mềm mại của Lạc Tranh nương theo từng động tác tiến vào rút ra của hắn mà rung động, hắn cúi đầu đầy mê muội vùi sâu vào trên người nàng, từ phần bụng mềm nhẵn đến bầu ngực căng tròn, rồi đến nụ hồng đang nở rộ, mút, liếm, hôn, thậm chí nhẹ nhàng cắn xé, gần như dã thú điên cuồng phát tiết dục vọng của mình.

Hắn dùng sức cúi người xuống, hai thân hình trần trụi dán chặt vào nhau, ma sát đến nóng rực…

Hơi thở hổn hển nóng rực trở thành liều thuốc kích thích tốt nhất, đem hai thân thể độc lập trong chớp mắt dung hợp, không chừa lại một chút khoảng cách, thậm chí một chút không khí cũng không còn.

Lạc Tranh đã sớm lãnh hội hành động yêu đương lớn mật của Louis Thương Nghiêu. Từ hôm hắn chiếm đoạt nàng ngay trước mặt Húc Khiên đang say xỉn kia, đây là lần kích tình cuồng bạo nhất. Mặc dù trong lòng có chút không cam chịu, nhưng thân thể nàng đã vượt qua ranh giới mà lý trí và đạo đức có thể khống chế. Hơn nữa, hoàn cảnh có chút cực đoan lúc này khiến người ta có cảm giác đúng như đêm tân hôn ngày đó vậy…

Nàng lại lần nữa trầm luân, bị sự cám dỗ đầy ma quỷ lôi kéo đắm chìm trong dục vọng, thậm chí vượt qua ranh giới đạo đức cuối cùng. Nàng muốn giãy giụa, nhưng cái miệng nhỏ lại vô thức phát ra những âm thanh rên rỉ mê hồn. Sợ hãi, lo lắng, xấu hổ, một loạt cảm xúc dồn dập dâng lên như thuỷ triều dày vò thần kinh yếu ớt của nàng.

Nương theo từng động tác mãnh liệt của hắn, đầu nàng đã tiến sát mép bàn, mái tóc mềm mại rủ xuống, theo từng nhịp tấn công của hắn phiêu đãng đung đưa trong không khí.

Cánh tay của nàng bị Louis Thương Nghiêu kéo lại, từng ngón tay mảnh khảnh bị hắn mút vào, cánh tay trắng như tuyết, bờ vai thon mịn giờ lưu lại đầy vết liếm, hôn ẩm ướt của hắn cùng vết bầm do dùng lực quá mạnh.

“Cốc cốc cốc…” Tiếng đập cửa lại lần nữa vang lên, không khó nhận ra người bên ngoài đã có chút bực bội, “Thương Nghiêu, có trong đó không? Tôi vào nhé?”

“Đợi thêm chút đi!” Louis Thương Nghiêu trầm giọng gầm lên, giọng nói lạnh lùng át đi âm thanh mất kiên nhẫn của người bên ngoài, rất nhanh sau đó người kia không dám lên tiếng nữa.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.