Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 06 – Chương 09 phần 2



Lạc Tranh không nhịn nổi nữa, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, đứng dậy, chủ động chuyển qua ngồi cạnh Dennis, tự tay hướng dẫn anh ta.

“Lực nắm ở tay anh quá lớn, cầm đũa không phải dồn lực vào cổ tay, một ngón cái để ở chỗ này, ngón trỏ cùng ngón giữa thả lỏng ra một chút…”

Thanh âm của nàng rất nhu hòa, giống như dòng suối nhỏ chảy trong khe núi, trong trẻo dễ nghe, vẻ mặt cũng vô cùng tự nhiên, so với nụ cười ác ý trên mặt Louis Thương Nghiêu, nàng thực không có chút ý chê cười nào đối với Dennis.

Tình hình bất ngờ xảy ra chuyển biến…

“A, thì ra là như vậy.” Khoé môi Dennis nổi lên nụ cười nhẹ, nhìn qua thấy rất nghiêm túc nghe Lạc Tranh hướng dẫn, nhưng trong ánh mắt dường như có chút khiêu khích Louis Thương Nghiêu.

Sắc mặt Louis Thương Nghiêu có chút biến đổi. Từ đôi môi mỏng khẽ mím lại của hắn không khó nhìn ra hắn đang rất không hài lòng. Nhưng hắn cũng không cho Dennis cơ hội đắc ý quá lâu, một lời cũng không nói, vươn cánh tay ra kéo ngược Lạc Tranh về chỗ cũ.

“A..anh định làm gì?” Lạc Tranh chỉ cảm thấy cả người trong chớp mắt va vào lồng ngực hắn, mùi hoắc hương thoang thoảng nhanh chóng lấp đầy hô hấp của nàng.

“Ngoan ngoãn ăn đồ của em đi. Tôi nghĩ, thần bài danh tiếng lẫy lừng sẽ dễ dàng học được cách cầm đũa thôi, chút chuyện này nếu làm khó anh ta được thì chịu đói một chút cũng không chết người đâu.” Mấy từ cuối cùng Louis Thương Nghiêu dường như nghiến răng mà nói ra, như thể hắn muốn đem đối phương cắn xé tơi bời vậy.

Lạc Tranh tức giận trừng mắt nhìn Louis Thương Nghiêu đang ngồi bên cạnh, người đàn ông này đêm nay tâm địa thật là bất lương…

Dennis dường như cũng không quan tâm lắm, cười nhẹ như gió thoảng. Anh ta không biết cầm đũa là sự thật, nhưng cũng không để bản thân mình trở thành trò cười cho đối phương. Liền đó, dứt khoát một tay cầm đũa, một tay cầm thìa, phối hợp với nhau, mặc dù nhìn qua khá lạ mắt nhưng cũng giúp anh ta ăn được không ít.

Louis Thương Nghiêu khẽ cười lạnh…

Ván này xem ra hai người họ nửa thắng nửa bại, không ai chiếm được thế thượng phong cả.

“Lạc Tranh, lúc nãy em đã đồng ý cùng tôi đi chơi bowling.” Dennis đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

Lạc Tranh còn chưa kịp trả lời, Louis Thương Nghiêu ngồi bên cạnh lại ngược lại, hắn “rất tích cực” mở miệng.

“Bowling sao? Được đó, đã lâu tôi không chơi rồi, hôm nay vừa vặn đi rèn luyện một chút.”

Lạc Tranh không nói nổi lời nào…

Dennis nghe vậy, ưu nhã nở nụ cười, “Thương Nghiêu à, thật ngại quá, lần này là cuộc hẹn của tôi và Lạc Tranh mà thôi.”

Louis Thương Nghiêu nghe ra ý tứ trong lời nói của anh ta, nhếch môi cười tà mị, “Sao thế, không dám đấu với tôi à?”

Bộ dạng của hắn thực sự rất khiêu khích người khác.

Dennis nhìn hắn, cười lạnh, nhất mạnh từng từ một, “Chấp nhận khiêu chiến!”

Lạc Tranh cảm thấy thật sự nhức đầu. Người ta nói đàn ông cho dù nhiều tuổi cỡ nào, cho dù dáng vẻ có lão luyện thâm trầm đến cỡ nào, nhưng trong xương cốt vẫn ẩn chứa sự hiếu chiến trời sinh. Từ trên người của hai người đàn ông này, nàng đã được tận mắt chứng kiến rồi..

Trong sàn bowling này ước chừng có khoảng 100 đường bóng, cả gian sảnh thực sự đồ sộ, không hề có một cây cột nào che chắn tầm nhìn, thực khiến tầm mắt được thông suốt.

Đây là lần đầu tiên Lạc Tranh tới sàn bowling tại Paris. So với những sàn bowling nàng thường tới khi còn ở Hongkong, nơi này mở cửa suốt 24h mỗi ngày, xem ra việc kinh doanh của nó cũng không tầm thường.

Trên sàn bowling lúc này cũng không có quá nhiều người, dù sao trời cũng đã rạng sáng, nhưng cũng không thể coi là ít. Vẫn có rất nhiều người không ngủ được tìm đến nơi này làm vài đường bóng thả lỏng bản thân mình.

Hai người đàn ông cao lớn xuất hiện nơi này với bộ dạng không phù hợp lắm. Bởi trước khi tới đây, cả hai đều mặc âu phục, giày da cho nên chơi bowling thực sự không được tiện lợi. Nhưng họ cũng không nề hà gì, lập tức mua ình bộ quần áo thật thoải mái. Khi hai người họ từ trong phòng thay đồ bước ra, quả thực thu hút mọi ánh mắt của những phụ nữ có mặt tại nơi này.

Những ánh mắt này, mang theo ý ngưỡng mộ không hề che giấu.

Cũng khó trách những phụ nữ này sẽ điên cuồng như vậy, mà ngay cả Lạc Tranh, nhìn thấy hai người họ cũng không tránh khỏi ánh mắt có chút lấp lánh đầy ngưỡng mộ.

Dennis mặc một bộ thể thao trắng tuyền, màu sắc cũng như tính cách lạnh lùng của anh ta, vừa có chút ý thân cận lại vừa có chút ý xa cách. Lúc thay xong trang phục thoải mái, trông anh ta rất thư giãn, lại thêm ngũ quan cân đối hài hoà, trông thực giống hoàng tử bạch mã.

Mà Louis Thương Nghiêu, dường như lại muốn làm mọi chuyện đối lập với Dennis, hắn lựa chọn một bộ thể thao đen tuyền. Đây là lần đầu tiên Lạc Tranh thấy hắn ăn mặc thoải mái như vậy. Ngoại trừ hai lần trước cưỡi ngựa cùng đua xe không nói tới, thời gian còn lại hắn đều mặc âu phục khá trang trọng. Giờ khắc này, Louis Thương Nghiêu khoác lên người bộ trang phục thoải mái như vậy, dường như sự tà mị trên người hắn càng toát ra dị thường, giống như satan xuống thế gian, dùng sự u tối đầy mê hoặc chinh phục tất cả.

Lạc Tranh âm thầm thở dài, hai người này thật sự là yêu nghiệt…

Khi cả hai người họ cùng tiến về phía nàng, Lạc Tranh có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt đầy thù địch từ xung quanh đang bắn về phía mình.

Bởi trước khi đến đây, Lạc Tranh đã nói rõ ràng, sau khi ăn nàng không muốn vận động, cho nên tới nơi này chỉ là xem hai người họ so tài mà thôi. Tuy rằng nàng cũng chẳng biết ý nghĩa thực sự của cuộc so tài giữa bọn họ là gì.

Hai đường bóng được mở ra, Dennis cùng Louis Thương Nghiêu một trái một phải, một đen một trắng đứng đó. Lạc Tranh ngước mắt nhìn hai người họ, đột nhiên rất muốn cười, bởi vì nàng chợt nghĩ đến một câu của người Trung Quốc, “Hắc bạch vô thường”. Đương nhiên, hai người họ chắc chắn sẽ không biết ý nghĩa của câu này.

Những phụ nữ đang chơi bóng ở đây nhanh chóng bị hai người đàn ông đẹp trai thu hút, hết thảy đều chạy tới vây quanh sofa ở đằng sau hai đường bóng này. Có người thậm chí còn tự nhiên ngồi lên sofa. Còn có vài người đàn ông, bọn họ đương nhiên không thấy vui khi bản thân mình bị mất đi hàng loạt ánh mắt hâm mộ.

“Sao đây, Dennis, một ván quyết định thắng bại?” Louis Thương Nghiêu xoay xoay cổ tay, nhếch môi cười.

Tại sàn bowling này, một ván gồm 10 lượt đi bóng, lần lượt đánh đổ hai hàng kegel.

Dennis nghe vậy, hơi nhíu mày, “Không thành vấn đề, nhưng mà không có gì đánh cuộc hình như có chút không thoải mái.”

“Vậy cũng đúng!” Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng cười, vẻ mặt hoàn toàn tán đồng với lời Dennis.

Lạc Tranh chợt cảm thấy có chút dự cảm xấu, quả nhiên là còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe thấy Louis Thương Nghiêu cười khẽ, nói…

“Dennis, tôi biết rõ anh vẫn muốn cướp đi người phụ nữ của tôi. Tối nay, hành vi của anh thực không phù hợp với quy củ thương trường cho lắm. Nhưng mà, anh là bạn tôi, lần này coi như không chấp. Anh thắng ván này, tôi không can thiệp việc Lạc Tranh làm luật sư đại diện cho anh, nhưng nếu anh thua, không được nhắc đến chuyện đó nữa.”

“Đem Lạc Tranh ra làm phần thưởng, Thương Nghiêu, nước cờ này của anh quả thực không khôn ngoan chút nào.” Dennis cười nhẹ.

Ngồi một bên, sắc mặt Lạc Tranh lạnh băng, ánh mắt càng lộ rõ ý không vui.

Louis Thương Nghiêu quay đầu nhìn vào mắt Lạc Tranh, cười nhẹ, “Không phải tôi không khôn ngoan, mà là tôi có tự tin thắng anh.” Nói xong, hắn quay đầu nhìn Dennis, nói thêm, “Anh cũng biết tôi rồi, trước giờ tôi không làm chuyện mà mình không hề nắm chắc.”

Dennis cười cười, không nói gì thêm.

“Chọn bóng đi, anh đánh trước.” Louis Thương Nghiêu bày ra bộ dạng rất nhàn hạ lên tiếng.

Dennis nhún nhún vai, chọn lấy trái bóng khoảng 16 pound. Chọn bóng là một việc rất quan trọng trong thi đấu, tuỳ theo sức của mình mà người chơi sẽ chọn bóng cho phù hợp. Người bình thường sẽ chọn bóng khoảng 11 pound, phụ nữ chọn từ 7 – 9 pound. Nhưng người chơi chuyên nghiệp thì khác, Dennis dám chọn trái bóng 16 pound, đây là trái bóng khá tầm cỡ, nó thể hiện trình độ của người chơi thực không thể coi thường.

Trái bóng đầu tiên lăn đi, độ bám sàn khá tốt, dường như không hề nghe thấy tiếng bóng lăn, giống như vì sao băng xẹt qua bầu trời, thẳng tiến về phía hàng kegel phía trước. Chỉ nghe “rầm” một tiếng, tất cả kegel đều bị đánh đổ.

“Oa…” những cô nàng quanh đó đều vỗ tay hoan hô rầm trời, quả nhiên là mị lực của người đàn ông đẹp trai không hề nhỏ.

Trái bóng thứ hai chỉ cần qua là được.

Như vậy cũng đã đủ ghi điểm ở vòng một.

Dennis đưa mắt nhìn về phía Louis Thương Nghiêu…

Louis Thương Nghiêu rất điềm nhiên tiếp nhận ánh mắt khiêu khích của anh ta, cũng chọn một trái bóng 16 pound hệt như vậy, đem tay áo thể thao xắn cao lên, lộ ra cánh tay rắn chắc với làn da màu đồng hấp dẫn thu hút hết thảy ánh mắt các cô nàng có mặt nơi này.

Tư thế của hắn rất tao nhã, trái bóng đánh ra hệt như một chiếc đĩa bay, xoay tròn với tốc độ cực nhanh, lực đánh cũng cực mạnh, mà trái bóng từ tay hắn đẩy ra chỉ trong chớp mắt đã thẳng tiến tới đích, đánh trúng hết thảy.

Tất cả người vây xem ồ lên, hai người đàn ông này ngoại hình vốn đã cực kỳ xuất sắc mà kỹ thuật dẫn bóng lại càng không tầm thường, khiến cho rất nhiều cô ở nơi này không hề che dấu sự ngưỡng mộ.

Tầm mắt của Lạc Tranh bị những cô nàng háo sắc kia che khuất, chỉ có thể lặng lặng ngồi ỏ đó, theo dõi qua màn hình, nên cũng không theo kịp diễn biến trận đấu.

Lượt đánh đầu tiên, Louis Thương Nghiêu và Dennis bất phân thắng bại.

Nếu như đánh trúng tất cả số kegel, vậy một ván sẽ ghi tối đa 300 điểm, nhưng dù là cầu thủ chuyên nghiệp, cũng chưa chắc mỗi vòng đều đánh trúng tất cả, chưa kể đến sự tác động của các yếu tố khác nữa.

Cuộc so tài giữa hai người đàn ông này kể từ khi bắt đầu, không khí đã tràn ngập mùi thuốc súng.

Có thể nói, kỹ thuật dẫn bóng của cả hai đều cực kỳ tốt, vừa mới bắt đầu đã không phân cao thấp. Một ván cũng đã chơi quá nửa vòng, hết thảy hai người họ đều đánh trúng.

Đây thật sự là một trận đấu khiến người ta được mở rộng tầm mắt.

Nhưng tới lượt đánh cuối cùng, đường bóng của Dennnis bị lệch đi một chút cho nên chỉ đánh đổ được 9 trái kegel, còn lại 1 trái vẫn đứng đơn độc ở đó.

Dennis cũng không hề tỏ ra luống cuống, ngay sau đó, trái bóng thứ hai từ anh ta đẩy ra, tuy nói số điểm ghi được hơi ít một chút nhưng vẫn giành được những tiếng hoan hô nhiệt liệt.

Louis Thương Nghiêu cười càng thêm đắc ý, từ lúc hắn đẩy bóng ra, hết thảy đều đánh đổ kegel trên sàn cho nên khiến các cô nàng háo sắc nơi này đều trở nên điên cuồng…

Do vậy, điểm số của hắn cao hơn Dennis một chút.

Cục diện bắt đầu có sự phân biệt rõ ràng hơn.

Nhưng, sự tính toán của con người cũng có lúc không được như ý. Khi Dennis lần nữa đánh trúng toàn bộ kegel trên sàn thì Louis Thương Nghiêu lại bị rớt lại một kegel không đổ. Nhưng xét về tổng thể, cho tới trái bóng cuối cùng, điểm số của Louis Thương Nghiêu đúng là vẫn cao hơn Dennis một chút.

Toàn sàn bowling vang lên tiếng hoan hô vang dội, có mấy cô nàng thậm chí còn khá lớn mật, tiến lên ôm lấy Dennnis cùng Louis Thương Nghiêu, chủ động biểu lộ tình ý.

Dennis chỉ cười nhẹ một tiếng, dùng vẻ mặt xa cách đáp lại cô gái táo bạo kia, còn Louis Thương Nghiêu thì ngược lại, biểu hiện của hắn cụ thể hơn, đầu tiên là nhíu mày, sau đó bàn tay liền đưa ra, vẻ mặt đầy phiền chán kéo cô gái nhào vô ôm mình đẩy ra ngoài…

Gương mặt mấy cô gái này tràn ngập sự lúng túng.

Louis Thương Nghiêu đi về hướng Dennis, Dennis cũng đem mấy cô gái kia đẩy ra, nhìn thẳng hắn, trên môi hai người họ đều toát lên ý cười nhưng một bên là nụ cười lạnh lùng, còn một bên là nụ cười hài lòng.

“296 điểm, cũng không tệ, chỉ tiếc là kém mất một chút.” Khoé môi Louis Thương Nghiêu khẽ cong lên, nhìn về phía điểm số đang hiện lên trên màn hình.

Dennis cũng nhìn thoáng qua, so sánh với Louis Thương Nghiêu, “298 điểm”. Anh ta thực sự kém hơn một chút, cho nên đành cười nhẹ một tiếng, “Thương Nghiêu, anh so với lúc trước vẫn vậy, cho dù đầu óc hay chân tay cũng vẫn luôn luôn linh hoạt.”

“Anh thua rồi, Dennis, từ hôm nay trở đi, đừng quấn lấy người phụ nữ của tôi nữa.” Louis Thương Nghiêu cầm lấy khăn ướt, có chút kiêu ngạo lau tay, giọng nói tràn ngập ý mệnh lệnh độc đoán.

Dennis có chút bất đồng nói, “Tôi chấp nhận thua cuộc, nhưng mà có một chuyện tôi thực sự không hiểu.”

“Anh muốn nói gì?” Louis Thương Nghiêu biết rõ anh ta không dễ dàng nhượng bộ như vậy.

Dennis nhìn Lạc Tranh một cái, sau đó lại chĩa ánh mắt lạnh lùng về phía Louis Thương Nghiêu, “Lạc Tranh trở thành người phụ nữ của anh từ khi nào vậy? Tuy nói tình hình hiện giờ của cô ấy không tốt lắm, nhưng cũng coi như hoa đã có chủ, mà người chủ này hình như không phải là anh.”

“Dennis, anh thích nghe mấy tin nhảm nhí từ bao giờ thế?” Louis Thương Nghiêu cũng chẳng còn lòng dạ nào trả lời câu hỏi của anh ta, nhẹ giọng nói…

“Thứ tôi muốn, người khác căn bản đừng hòng động đến. Cho dù cho phép hắn, hắn cũng không có cái can đảm đó.”

“Bộp! Bộp! Bộp!” Dennis cố làm ra vẻ bội phục vỗ tay, hờ hững nhếch môi, “Thương Nghiêu, tôi biết anh nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn là người cực kỳ bá đạo. Nhưng mà, anh đường quên, cô ấy là người, không phải là hàng hoá.”

Louis Thương Nghiêu đến gần Dennis, gương mặt cương nghị cơ hồ sắp dí sát lại gần anh ta. Hắn cười, nụ cười từ khoé môi nhanh chóng lan tràn trong ánh mắt, mang theo ý cảnh cáo vô cùng kiên quyết.

“Mặc kệ như thế nào, anh thua, tôi thắng!”

Dennis cũng không có hành động gì, chỉ bình tĩnh đấu mắt cùng Louis Thương Nghiêu.

Đúng lúc này…

“Ai nói anh thắng? Anh còn chưa đánh cuộc với tôi!” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Tranh vang lên, nàng đứng dậy, khiến mấy cô nàng đang đứng xung quanh đó có chút kinh ngạc, bối rối lùi cả về phía sau…

Những lời này quả thực khiến tất cả những người có mặt nơi này phải kinh ngạc. Ngay cả Dennis cùng Louis Thương Nghiêu cũng có chút ngơ ngác, đưa mắt nhìn về phía Lạc Tranh.

Những khách nam giới đang chơi tại các làn bóng khác nghe thấy vậy cũng cảm thấy hứng thú. So với việc nhìn thấy mấy anh đẹp trai, họ càng thích nhìn mỹ nữ chơi bóng hơn.

“Em vừa nói gì?” Louis Thương Nghiêu lập tức có phản ứng, nhìn về phía Lạc Tranh, hai tay nhàn nhã khoanh lại trước ngực, nhìn gương mặt xinh đẹp đầy lạnh lùng của nàng, khẽ cười.

Lạc Tranh tiến lên trước, ánh mắt đầy sự khiêu khích, đôi môi anh đào cũng cong lên, tiếng nói dịu dàng vang lên nhưng không hề mất đi sự kiên quyết.

“Rất đơn giản, nếu trong trận này, điểm số của tôi cao hơn anh, vậy anh thua, tôi thắng.” Nàng lại tiếp tục nhấn mạnh từng lời, “Như vậy từ nay trở đi, anh không được can thiệp vào bất kỳ hành động nào của tôi nữa.”

Trong mắt Louis Thương Nghiêu loé lên tia hứng thú, người phụ nữ này càng ngày càng thú vị. Hắn khẽ nhíu mày, “Được, tôi đồng ý, nhưng nếu em thua, phải làm sao đây?”

Lạc Tranh âm thầm hít sâu một hơi, nhìn về phía hắn, cất lời khẳng định.

“Phục tùng vô điều kiện các yêu cầu của anh!”

“Được!” Nụ cười của Louis Thương Nghiêu càng thêm tà mị, trực tiếp giữ lấy gáy nàng, khẽ dùng sức khiến ánh mắt nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt tà mị của hắn, từng lời thốt ra trước mặt tất cả mọi người, “Nếu như em thua, sẽ phải….” Hắn cố ý kéo dài câu nói, lại hơi cúi đầu, đôi môi mỏng kề sát bên tai nàng, đầy cuồng ngạo thốt ra hai chữ, “….yêu tôi!”

Tim Lạc Tranh bất giác run lên, vô thức đem hắn đẩy ra, ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn hắn.

Những người khác không nghe được Louis Thương Nghiêu nói gì, chỉ có Lạc Tranh mới biết được, hai chữ hắn vừa thốt ra mang theo sự tự tin cùng cuồng vọng đến cỡ nào.

Đây thực sự là một loại ý đồ đã được sắp đặt sẵn.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.