Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 06 – Chương 18



Chương 18: Tiếp nhận công việc

Paris, trời lại bắt đầu đổ mưa, từng giọt từng giọt tí tách rơi, rồi dần trở nên nặng hạt hơn, cảm giác mát mẻ rõ rệt của mùa thu như thấm vào từng mạch máu, khiến trong lòng mỗi người đều có chút thư thái…

Từ sáng sớm, Lạc Tranh đã nhận được điện thoại, cho nên khi nàng bước ra khỏi cửa biệt thự đã thấy một chiếc xe thương vụ màu đen chờ sẵn ở đó. Người lái xe tầm trung niên mặc đồng phục chỉnh tề đã đứng ở bên cạnh, thấy Lạc Tranh đi tới liền nhanh chóng mở cửa xe, thái độ cực kỳ cung kính.

Trước khi ngồi vào xe, Lạc Tranh cũng thầm quan sát người lái xe một chút. Ông ta ước chừng hơn 40 tuổi, nhìn vóc dáng cùng khuôn mặt có thể khẳng định là người Pháp chính gốc, mái tóc vàng thẫm gọn gàng dưới chiếc mũ, có thể dễ dàng nhận thấy ông ta là người khá tỉ mỉ và nghiêm túc trong công việc.

Xe thẳng đường chạy về hướng trung tâm thành phố. Suốt chặng đường đều vô cùng yên tĩnh. Người lái xe chuyên tâm vào công việc của mình còn Lạc Tranh ngồi ở ghế sau. Không gian rộng lớn trong xe được khúc xạ qua cửa kính ánh lên sự xa hoa rõ nét, bên tay phải là một giá rượu tinh xảo bày đủ các loại rượu hảo hạng. Nhấc một chai lên xem thì thấy chúng đều thuộc về những bộ sưu tập rượu cao cấp lâu năm của Pháp.

Lạc Tranh thực sự chẳng có tâm tình để nghiên cứu nguồn gốc cao quý của những chai rượu nơi này. Khi xe chạy được hơn 10 phút, nàng rốt cục không nhẫn nhịn thêm được, nhẹ nhàng lên tiếng.

“Vậy…xin hỏi rốt cuộc là có chuyện gì?”

Lái xe không quay đầu lại, chỉ lịch sự trả lời nàng, “Thật ngại quá, tôi chỉ chịu trách nhiệm tới đón Lạc luật sư, còn cụ thể có chuyện gì, tôi cũng không được biết.”

Lạc Tranh gật đầu, cũng không hỏi thêm nữa, trong lòng bất giác lại có chút rối loạn.

Sáng nay, khi nàng vừa tỉnh giấc chưa được bao lâu thì điện thoại của Louis Thương Nghiêu gọi tới. Trong điện thoại hắn nói rất ngắn gọn, chỉ có một câu, “Lát nữa sẽ có người đón em tới tập đoàn.”

Không đợi Lạc Tranh kịp phản ứng, hắn đã cúp điện thoại, rất rõ ràng là không định giải thích thêm bất cứ điều gì cho nàng.

Ngày hôm qua, phản ứng của Louis Thương Nghiêu rất kỳ lạ, kỳ lạ đến mức nàng không thể nói rõ ràng được. Nét mặt hắn vẫn bình thản như trước nhưng nàng vẫn có thể từ khuôn mặt an tĩnh của hắn mà cảm nhận được có gì đó không được bình thường, giống như…có một sự thật đáng sợ sắp được công bố, hoặc là một loại nguy hiểm đang rình rập đâu đây.

Lạc Tranh không biết tại sao mình lại có loại cảm giác này. Có lẽ, chính vì hắn ôm nàng chặt như vậy lại thêm câu nói mập mờ đó chăng? Giọng nói trầm thấp của hắn mang theo ý mệnh lệnh khiến nàng vô lực phản kháng. Trong lời nói của hắn dường như có chút gì đó như thể bất đắc dĩ, giống như mọi chuyện đã được an bài vậy.

Thực ra nàng rất muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng muộn như vậy mà Louis Thương Nghiêu vẫn không ngừng ôm chặt lấy nàng, như thể cả đời không muốn buông tay vậy. Sau đó, hắn bật đèn trong phòng ngủ, cởi bỏ quần áo của nàng, ôm nàng lên giường, vô cùng tự nhiên đè ép lên thân thể nàng…

Nàng cùng hắn đương nhiên lại phát sinh quan hệ…

Hết thảy mọi chuyện đều không có gì khác so với lúc trước, tuy nàng luôn có tâm lý chống cự lại, nhưng cuối cùng cũng không cách nào duy trì được lý trí của mình mà chìm đắm vào sự yêu thương cuồng nhiệt của hắn.

Nhưng mà…

Ánh mắt của hắn dường như so với lúc trước càng vô cùng nghiêm túc, mà tối hôm qua, hắn như không biết đến mệt mỏi cùng thoả mãn, từng lần từng lần cuồng dã chiếm lấy nàng cho đến khi hài lòng chìm vào giấc ngủ.

Sáng nay, khi Lạc Tranh toàn thân đau nhức tỉnh lại, đã nhận được cú điện thoại quái dị này của hắn.

Chẳng lẽ, chuyện này có liên hệ đến câu nói tối qua của hắn? Nàng nhớ rõ hắn đã nói một câu rất quái lạ, “Ngày mai, em nên chủ động nhận lời mời của anh ta, em sẽ biết tất cả những gì em muốn…”

Lời mời của anh ta? Là lời mời của ai? Lý do là gì mà nàng lại có thể biết tường tận chân tướng sự việc?

Hết thảy, hết thảy nghi vấn đều quanh quẩn trong đầu nàng, thật lâu không cách nào tan đi, Lạc Tranh có chút bực bội đưa tay nhéo nhéo mi tâm hơi nhức mỏi…

Xe rốt cục dừng lại trước một toà nhà cao tầng xuyên thấu tầng mây, một cái ô được che trên đầu Lạc Tranh rất vừa tầm khiến không có một giọt nước mưa nào dính vào quần áo nàng, nàng chỉ có thể cảm nhận được chút không khí mát mẻ quẩn quanh mắt cá chân mà thôi.

Bước vào đại sảnh của tập đoàn, thư ký được đào tạo chuyên nghiệp đã chờ sẵn từ lâu. Bởi đã tới đây một lần nên Lạc Tranh cũng không cảm thấy quá xa lạ, nhưng cũng không thể coi là quen thuộc, quen thuộc nhất với nàng có lẽ là những dữ liệu trong thanh chip kia mà thôi. Thư ký đi trước dẫn đường, đưa Lạc Tranh tới chỗ thang máy riêng, lịch sự ấn nút, toàn bộ quá trình cực kỳ tự nhiên với nụ cười đầy lễ độ, cũng không nói lời thừa nào.

Thư ký này cũng không phải người lần trước nàng đã gặp, theo sự phân tích nhạy cảm của Lạc Tranh, lại liên hệ đến tính chất công việc của tập đoàn mà nói thì công việc kinh doanh của Louis Thương Nghiêu thế nào trong lòng mọi người đều biết rõ. Những điều này trong tài liệu cũng đã được giải thích tường tận, cho nên, một người không thể ngồi cố định ở một vị trí quá lâu. Về điểm này nàng cũng hiểu rất rõ ràng, rất nhiều tập đoàn lớn hoặc ông chủ các công ty đều chọn dùng phương thức này để bảo vệ bí mật kinh doanh. Một người làm quá lâu một vị trí đương nhiên sẽ nảy sinh nhiều mối quan hệ, như vậy sẽ dẫn đến rất nhiều phiền toái, cho nên việc luân chuyển nhân viên được diễn ra rất thường xuyên, nhiều nhất một người cũng không giữ cùng một vị trí quá ba năm.

Chính vì vậy, yêu cầu đối với nhân viên ở đây cực kỳ cao, ngoài năng lực trên nhiều phương diện cùng tố chất còn phải có khả năng thích ứng vô cùng mạnh mẽ.

Lạc Tranh theo sự hướng dẫn của thư ký đi lên phòng làm việc của giám đốc đặt tại tầng cao nhất. So sánh với tập đoàn RM mà nói, kiến trúc cùng nội thất của tập đoàn WORLD đều toát lên vẻ lạnh lẽo, trầm ổn, dùng màu đen, màu cà phê làm chủ đạo, nơi này không có phong cách thời trang tươi mới như tập đoàn RM mà thay vào đó là cảm giác một công ty đang vận hành với cường độ cao trong sự bận rộn liên tục.

Thư ký đi đến trước phòng làm việc, đưa tay lễ phép gõ cửa 3 tiếng, đợi bên trong vang lên giọng nói trầm thấp quen thuộc, thư ký nhìn về phía Lạc Tranh mỉm cười nói.

“Lạc luật sư, ngài Louis đang chờ bên trong, xin mời vào!”

Lạc Tranh nhẹ nhàng nói lời cảm ơn rồi đẩy cửa bước vào.

Phòng làm việc của giám đốc lớn chưa từng có, chiếm thông tới ba tầng lầu. Nói cách khác, nếu như một tầng trung bình cao ba mét thì phòng làm việc này cao tới chín mét, cửa sổ lớn nối thẳng từ sàn tới trần, ba mặt xung quanh là cảnh Paris mỹ lệ chìm trong cơn mưa. Thật lòng mà nói người bình thường chưa chắc đã có can đảm ngồi trong một căn phòng như thế này để làm việc.

Việc lựa chọn phòng làm việc thế nào vốn là một vấn đề rất đáng chú ý, nhất là phòng làm việc của giám đốc. Dã tâm của người này lớn cỡ nào, có thể căn cứ vào việc sử dụng phòng làm việc của anh ta để xét đoán. Lấy ngay việc lựa chọn phòng làm việc có tầm cao tới chín mét như vậy mà nói, đây chắc chắn không phải là sự lựa chọn của một người thiếu sự mạnh mẽ và quyết đoán.

Thứ nhất, phòng làm việc quá lớn sẽ hình thành một loại cảm giác cô độc rất mãnh liệt, loại cảm giác cô độc này sẽ khiến người ngồi trong đó dễ nảy sinh một tâm trạng bi quan. Thứ hai, phòng làm việc vốn là nơi làm việc, không phải là phòng triển lãm, cho nên phòng làm việc quá lớn rất dễ làm tiêu tan khí thế của người ở trong đó. Cho nên, đây cũng là nguyên nhân mà nhiều người không chọn việc sử dụng phòng làm việc quá khoa trương.

Nhưng, người đàn ông đang ngồi ở ghế giám đốc kia vẫn đang nở nụ cười vui vẻ nhìn nàng một cách chăm chú, khí thế của hắn chẳng những không bị không gian rộng lớn nơi này đè nén mà ngược lại, cả căn phòng lớn này dường như hoà vào cùng hắn, giống như hắn thực sự khống chế khung cảnh rộng lớn nơi này, khiến cảm giác hoà hợp càng thêm mãnh liệt.

Lạc Tranh là luật sư, đương nhiên biết được cách nắm bắt tâm lý người khác, đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến mọi việc trên toà của nàng luôn được thuận lợi. Nhưng mà tâm tư của Louis Thương Nghiêu trước giờ vẫn vô cùng kín đáo, lòng dạ thâm sâu như biển thật sự khó đoán nên dù nàng có thể đọc hiểu được tâm tình của khá nhiều người cũng không cách nào đọc được tâm tư hắn.

Nhưng, từ khung cảnh phòng làm việc của hắn mà nói, nàng không khó để nhận định hắn là một người rất có dã tâm, không chỉ vậy, hắn còn là người cực kỳ tự tin, loại đàn ông như vậy khi đã làm chuyện gì đều sẵn sàng sử dụng rất nhiều thủ đoạn đặc biệt là yếu tố tâm lý.

Về điểm này, lúc ở tập đoàn RM, Lạc Tranh thực sự không nhận ra. Cho nên lúc bước vào phòng làm việc của hắn tại nơi này, lòng của nàng thực có chút kinh hãi.

Thế mới biết, Louis Thương Nghiêu là một người tâm kế sâu xa đến chừng nào. Lòng dạ hắn quá sâu xa cho nên tại tập đoàn RM đã dùng một phong cách hoàn toàn giả dối để hoàn toàn lừa gạt nàng.

Thấy Lạc Tranh từ lúc bước vào cũng không nói gì, một lúc lâu sau, Louis Thương Nghiêu ngồi phía sau bàn làm việc khẽ nở nụ cười, cặp mắt đen thẳm như chim ưng ánh lên một tia thâm thuý. Hắn cũng không hỏi nàng mà chỉ đứng dậy, đi đến chỗ sofa tại khu vực tiếp khách, chậm rãi ngồi xuống, hướng về phía nàng ngoắc tay, “Qua đây ngồi đi!”

Lạc Tranh cũng không cự tuyệt bởi vì nàng rất muốn biết nguyên nhân hắn đưa nàng tới nơi này. Tiến lên trước, chọn vị trí đối diện với hắn ngồi xuống, khoảng cách giữa họ là một cái bàn trà. Có thể nói, hai người họ tuy đối mặt nhưng vẫn có chút cảm giác xa cách.

Louis Thương Nghiêu ăn mặc rất tề chỉnh, áo sơ mi tối màu phối hợp cùng quần tây, cà vạt màu sắc không quá sáng nhưng cũng không hề chói mắt mà rất phù hợp với bộ quần áo trên người hắn. Nhìn vào có thể thấy toàn thân hắn đều toát lên sự trầm ổn, từ góc độ nào nhìn vào cũng thấy hắn toát ra khí thế đầy quyền uy của một người thành công.

“Có chuyện gì?” Lạc Tranh mở lời hỏi thẳng vào vấn đề, ánh mắt trong veo nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt hắn rồi dừng lại trên hàng lông mày rậm kia.

Một nghiên cứu đã chỉ ra rằng khi có người nhìn về hàng lông mày của bạn, bạn sẽ không biết được người đó né tránh mình. Từ góc độ của bản thân nhìn sang, sẽ cảm thấy giống như đối phương đang nhìn vào mắt mình vậy, nhưng thực tế lúc đó đối phương đang nhìn vào hàng lông mày của bạn mà thôi. Đây là cách thức rất tốt để tránh đi cảm giác lúng túng.

Trước hành động này của mình, Lạc Tranh chợt có chút cảm giác buồn bực, sao nàng lại không dám nhìn vào mắt hắn nữa rồi?

Louis Thương Nghiêu ngược lại không hề phát giác ra sự thất thần của nàng, tự tay pha cho nàng một ly cà phê xong mới nói, “Tư liệu liên quan đến cổ đông của tập đoàn, em đã xem hết rồi chứ?” Hỏi xong câu này, hắn đem ly cà phê đặt trước mặt nàng, tuy động tác có chút không phù hợp thân phận nhưng ngữ điệu của hắn hoàn toàn mang ngữ khí ông chủ hỏi đến tình hình của nhân viên..

Thật ra, nói là hỏi thăm thì có hơi khoa trương, nhưng câu hỏi vừa rồi, với ngữ khí của hắn thì hắn hoàn toàn khẳng định, nói cách khác, hắn chắc rằng Lạc Tranh đã xem hết những tài liệu này rồi.

Lạc Tranh đương nhiên cũng không chịu thúc thủ, đối với công việc trước giờ nàng vẫn luôn là người cẩn thận tỉ mỉ, nghe vậy liền gật đầu, “Đã xem hết!” Đây là những tài liệu rất quan trọng, đương nhiên nàng không thể bỏ sót được.

“Rất tốt!” Louis Thương Nghiêu nhìn nàng đầy tán thưởng, vẻ mặt cũng không chút tà mị giống như khi ở nhà khiến Lạc Tranh thực có cảm giác như nhìn thấy người khác vậy.

Mùi cà phê thơm ngát ngập tràn hô hấp của Lạc Tranh, không cần nếm cũng biết hương vị của nó nhất định rất thuần khiết. Đối với tài pha chế cùng nấu nướng của hắn, nàng thực sự rất bội phục, nhưng mà giờ khắc này, nàng cũng chẳng có tâm tư để thưởng thức những thứ đó, chỉ nghiêm túc nhìn hắn, hỏi “Sau đó thì sao?”

Louis Thương Nghiêu mỉm cười nhếch môi, thấy nàng rất nghiêm túc nhìn hắn, khẽ trả lời, “Từ hôm nay trở đi, em có thể tiếp nhận pháp vụ của tập đoàn.”

Trong lòng Lạc Tranh bất giác có chút run rẩy, nàng không ngờ lại nhanh đến vậy.

“Tôi sẽ làm việc ở đâu?” Tuy trong lòng cảm thấy rất vui sướng nhưng nàng cũng không hề biểu hiện ra ngoài.

“Tại tập đoàn WORLD, em không cần đến tập đoàn RM nữa. Từ hôm nay trở đi, thân phận của em là luật sư đại diện của tập đoàn, toàn quyền xử lý mọi vấn đề liên quan đến pháp vụ. Đương nhiên, bởi sản nghiệp của tập đoàn rất lớn, tình hình cụ thể em cũng đã biết cho nên em hoàn toàn có thể tuỳ theo nhu cầu của mình mà tuyển dụng thêm một số luật sư trợ giúp. Tôi nghĩ, cho dù em có bản lĩnh thông thiên, cũng không thể một mình lo hết mọi việc.” Louis Thương Nghiêu dường như đã suy tính hết thảy, giọng nói vang lên vô cùng kiên quyết.

Lạc Tranh gật đầu, “Chuyện này tôi sẽ sắp xếp, trong vòng 3 ngày, tôi nghĩ sẽ không có vấn đề gì.” Nàng đương nhiên không ngốc đến mức một mình hoàn thành tất thảy công việc pháp vụ từ nhỏ đến lớn. Nếu đã để nàng tiếp nhận, nàng dĩ nhiên có quyền tuyển dụng người phù hợp cho công việc của mình.

“Tốt!” Louis Thương Nghiêu hài lòng gật đầu. Có thể nhận ra hắn rất tin tưởng vào năng lực làm việc của nàng, thậm chí không hề có chút nghi ngờ nào. Bằng vào danh tiếng lẫy lừng của nàng trong luật giới, việc chiêu mộ những luật sư có năng lực và đáng tin cậy là điều dễ như trở bàn tay. Nếu đổi lại là một luật sư khác làm chuyện này, hắn nhất định sẽ có nghi vấn.

“Em xem tư liệu về tình hình tập đoàn, cần phải nắm rõ mọi thứ về các cổ đông hiện hữu. Voss Miller chính là một người như vậy.”

“Là cổ đông thuộc hàng nguyên lão của tập đoàn, từng nắm giữ vị trí quan trọng dưới thời của cha anh, có ảnh hưởng khá lớn tới các cổ đông khác.” Lạc Tranh lập tức lục lại phần dữ liệu về cổ đông trong đầu, nhanh chóng hồi đáp.

Louis Thương Nghiêu gật đầu, bày tỏ ý tán đồng với nàng. Hơi dựa người vào sofa, hắn khẽ nói, “Là người làm ăn buôn bán đương nhiên đều biết rõ, nguyên lão cổ đông quả thực là người có công lao không nhỏ, nhưng đôi khi cũng trở thành tảng đá vướng chân, nhưng mà, muốn bỏ đi tảng đá này, cần phải làm cho gọn gàng, về các phương diện khác cũng không thể để cho có chút ảnh hưởng nào.”

Lạc Tranh đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, mỉm cười khẽ nhíu mày, “Tôi thấy anh đã nhớ nhầm một chuyện, tôi tới đây chỉ là phụ trách vấn đề pháp vụ của tập đoàn mà thôi, còn việc đối phó với các cổ đông như thế nào không nằm trong phạm vi trách nhiệm của tôi.”

“Không, chuyện này em làm là thích hợp nhất.” Louis Thương Nghiêu nhếch môi cười, cũng không chút để tâm đến sự phản bác của nàng.

“Vì sao?” Lạc Tranh thật sự không hiểu, chuyện liên quan đến các cổ đông của tập đoàn, nàng có tư cách gì mà can thiệp vào?

Louis Thương Nghiêu dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, nhàn nhã gác chân lên nhau, đôi mắt đen thẫm nhìn Lạc Tranh không chớp, giọng nói mặc dù rất nhẹ nhàng nhưng ý tứ trong đó thì không thể coi thường.

“Bởi vì, trong số tất cả nhân viên của tôi, tôi chỉ tin tưởng em có năng lực làm được chuyện này.” Hắn ngừng lại một chút, nụ cười trên môi càng thêm vui vẻ, “Đương nhiên, em có thể lựa chọn không làm, nhưng tôi rất hy vọng em có thể ngoan ngoãn ở bên cạnh giúp tôi.”

Lạc Tranh có chút không vui trừng mắt liếc hắn một cái. Mấy ngày vừa rồi nàng giống như con chim hoàng yến bị nuôi nhốt trong biệt thự, chỉ có việc chờ hắn trở về. Nếu như vậy thà để cho nàng bị công việc làm ệt chết còn hơn, so với cuộc sống lúc trước, nàng thấy đó mới là hạnh phúc.

“Đó không phải là phạm vi công việc được quy định trong hợp đồng.” Lạc Tranh nhẹ nhàng nói.

“Nếu muốn xử lý mấy vị nguyên lão cổ đông này, đương nhiên không thể thiếu việc áp dụng quy định theo trình tự luật pháp, vậy tôi cũng không hề vi phạm các điều khoản trong hợp đồng.”

Thái dương Lạc Tranh có chút đau nhức, nhìn hắn, “Nếu đã là nguyên lão cổ đông, anh nên tìm cách thu phục lòng họ thì hơn, anh làm như vậy, chỉ khiến cho các cổ đông khác thêm chống đối mà thôi.”

Louis Thương Nghiêu nghe vậy liền nhẹ nhàng cười một tiếng, “Tôi chắc em đã nghe qua câu thành ngữ, ‘Ỷ lão mại lão’ (cậy nhiều tuổi lên mặt dạy đời)rồi chứ? Tập đoàn có thể phát triển lớn mạnh như ngày nay chính là dựa vào sự gan dạ sáng suốt cùng năng lực quản lý và sự nhạy cảm đối với thị trường. Mấy ông già đó tư tưởng cổ hủ chỉ biết ngồi ôm mấy thứ cũ kỹ, nếu như tập đoàn không tiến hành cải tổ lại thì sao có thể tiến lên được.”

Lạc Tranh suy nghĩ một chút, điều hắn nói quả thực rất có lý, nhưng mà..

“Đi làm đi, hai ngày sau, tôi sẽ đưa em tham dự đại hội cổ đông. Em là luật sư đại diện của tập đoàn, đương nhiên có tư cách tham gia đại hội đó.” Louis Thương Nghiêu cất tiếng có chút hờ hững nhưng mang theo ý mệnh lệnh không thể bàn cãi.

Lạc Tranh cũng không nói thêm gì nữa, chỉ rơi vào trạng thái trầm tư hồi lâu…

Lúc Lạc Tranh rời khỏi toà nhà của tập đoàn WORLD, trên điện thoại di động báo có hai tin nhắn. Một tin là của Lưu Ly, “Trời ạ! Điện thoại của cậu sao cứ mãi không gọi được? Nghe nói cậu đi Paris, mình sẽ tới tìm cậu, có chuyện rất quan trọng cần nói, chờ mình.”

Xem hết tin nhắn này, Lạc Tranh bỗng cảm thấy có chút gì đó rất quái lạ, vội bấm di động gọi cho Lưu Ly nhưng bên kia lại tắt máy. Không thể nhanh như vậy đã lên máy bay rồi chứ?

Chuyện rất quan trọng? Rốt cục là chuyện gì?

Mở tin nhắn còn lại, là tin từ một số điện thoại đã quá quen thuộc. Lạc Tranh lúc đầu định không xem nhưng lại nghĩ lại. Sau khi xem qua nội dung tin nhắn, sắc mặt ít nhiều đã phát sinh sự thay đổi, một lời cũng không nói, vội đem di động bỏ vào trong túi…

Màn đêm dần dần bao trùm cả Paris, sau cơn mưa đường phố càng trở nên rực rỡ sắc màu, khung cảnh nhộn nhịp và truyền thống đan xen lẫn nhau, tô điểm cho nền văn hoá độc đáo của nước Pháp.

Vẫn là hội quán dành cho giới thương gia hôm trước, chỉ khác là lúc này Ôn Húc Khiên chủ động mời Louis Thương Nghiêu tới.

Cũng vẫn là vị trí bàn hôm trước, ngoài cửa sổ, khung cảnh đã tràn ngập hơi thở mát mẻ của mùa thu.

Ôn Húc Khiên đứng dậy chủ động bắt tay Louis Thương Nghiêu, so với hôm qua thì sắc mặt hắn đã trở nên bình tĩnh hơn nhiều, mà Louis Thương Nghiêu vẫn mang theo bộ dạng có chút lười biếng cùng hờ hững như trước.

“Thương Nghiêu, thử rượu này xem, nhất định anh sẽ thích…”

“Tôi chỉ muốn biết câu trả lời của anh.” Louis Thương Nghiêu thản nhiên nhìn ly rượu, nhếch môi nói, “Hôm nay anh chủ động hẹn tôi ra đây, chắc câu trả lời sẽ không khiến tôi thất vọng chứ?”

Ôn Húc Khiên cười khẽ một tiếng, đặt cái ly trong tay xuống, nhìn thẳng vào mắt Louis Thương Nghiêu, bất ngờ nói, “Thương Nghiêu, rất tiếc, tôi không đồng ý.”

“A?” Louis Thương Nghiêu nghe vậy, hàng lông mày hơi chau lại, nhưng hắn cũng không hề giận dữ mà nở nụ cười đầy thâm ý, “Câu trả lời này quả thực khiến tôi rất thất vọng.”

“Tôi biết anh có tiền, nhưng mà, chuyện này nếu để Lạc Tranh biết, anh cho rằng mình có thể giữ cô ấy được bao lâu?” Ôn Húc Khiên khẽ dựa lưng về phía sau, cầm lấy ly rượu, lắc nhẹ trong tay.

Louis Thương Nghiêu khẽ lắc đầu, “Xem ra, anh đã quyết định vậy cũng tức là anh thật sự không tin tôi có thể lập tức thu mua văn phòng luật của anh?”

Ôn Húc Khiên thật sự bị giật mình, ánh mắt cũng có chút biến đổi. Hắn cũng không trả lời ngay, bởi vì không dám, càng bởi vì hắn biết rõ Thương Nghiêu có thể làm ra chuyện như vậy. Nhưng mà, hắn thật sự không muốn để cho Thương Nghiêu được đắc ý.

Một lúc lâu sau, Ôn Húc Khiên đột ngột nói một câu, “Thương Nghiêu, tôi thật sự không hiểu, rất không hiểu nổi…”

“Không hiểu?”

‘Phải, không hiểu!” Ôn Húc Khiên nhìn hắn, khẽ nhíu mày nói, “Tôi không hiểu được một chuyện. Anh đã có được Lạc Tranh rồi, chuyện anh muốn làm cũng đã làm được rồi, vậy vì cái gì còn muốn bỏ ra một số tiền lớn như vậy để tôi hoàn toàn từ bỏ cô ấy?”

“Anh đang nói cái gì?” Louis Thương Nghiêu cười hỏi lại.

“Một món hàng, tôi biết, anh chỉ coi Lạc Tranh như một món hàng mà thôi, chỉ có hàng hoá mới có thể đem ra mua bán.” Những lời Ôn Húc Khiên thốt ra lúc này chỉ có thể dùng từ hạ cấp để hình dung, “Anh muốn dùng một món tiền mua Lạc Tranh, mua đứt vợ của tôi, tôi biết rất rõ điều này. Chẳng lẽ, anh chơi vẫn chưa đủ hay sao?”

Louis Thương Nghiêu nghe hắn nói như vậy, rốt cục cầm lấy ly rượu, khẽ lắc nhẹ, mùi hương thuần khiết nhẹ nhàng bay lên, thấm vào trong hơi thở. Louis Thương Nghiêu cũng không trả lời mà chỉ cười nhạt.

Ôn Húc Khiên dường như đã mất kiên nhẫn, lại tiếp tục lên tiếng.

“Thương Nghiêu, cho tới giờ, anh nói cái gì tôi liền làm cái đó, cho dù anh không niệm tình bằng hữu giữa hai chúng ta, cũng nên coi trọng những gì tôi đã làm chứ?” Hắn liếm liếm môi, tâm tình có chút kích động.

“Khi anh lần đầu tiên thấy Lạc Tranh ở Paris, anh đã để ý cô ấy. Anh còn nói với tôi, chỉ cần cô ấy ở bên anh một đêm, chỉ cần tôi chịu bỏ thứ mình yêu thích, anh có thể bảo đảm cho văn phòng luật của tôi phát triển vượt bậc.”

Louis Thương Nghiêu chỉ cười mà không nói gì, ánh mắt vẫn nhìn thẳng Ôn Húc Khiên như trước, bàn tay nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu.

“Thương Nghiêu, tôi biết rõ anh trước giờ không coi tôi là bạn, anh chỉ muốn có được thân thể Lạc Tranh, muốn chiếm đoạt cô ấy mà thôi. Tôi đã chấp nhận, tôi tình nguyện bị đội mũ xanh rồi, anh còn muốn thế nào nữa?” Ôn Húc Khiên nhìn chằm chằm Louis Thương Nghiêu, ánh mắt hắn dường như loé lên một sáng tia kỳ lạ mà lúc trước không hề có.

Louis Thương Nghiêu có chút buồn cười nhìn hắn. Một lúc lâu sau, nụ cười đầy mỉa mai từ trên môi lan tràn tận đáy mắt, giọng nói của hắn vang lên mang theo ngữ khí lạnh băng.

“Thì ra anh vẫn nhớ rõ như vậy. Nếu đã nhớ rõ từ đầu chính mình cam tâm tình nguyện đem Lạc Tranh dâng tặng, để cho tôi mặc sức đùa bỡn, vậy bây giờ anh có tư cách gì mà làm bộ làm tịch thanh cao hả?”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.