Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 07 – Chương 16 phần 1



Chương 16: Những điều chưa biết về Louis Thương Nghiêu

Không khí ngày thu có chút se lạnh nhưng cũng không đến nỗi quá sức chịu đựng mà ngược lại khiến người ta có một cảm giác rất thư thái.

Ánh mặt trời xuyên qua tán cây, chiếu những đốm nắng nhạt phản chiếu trên gương mặt xinh đẹp của Lạc Tranh. Nghe xong những lời của Liệt khiến nàng kinh ngạc đến sững người, đôi mắt đẹp như chìm vào trong cơn mê bất tận.

“Lạc Tranh?” Liệt đưa tay quơ quơ trước mặt nàng.

Ánh mắt ngưng trệ hồi lâu mới có lại được phản ứng, Lạc Tranh quay đầu nhìn về phía Liệt, thấy cậu ta nở nụ cười tươi rói đầy vẻ ân cần lại có chút lo lắng, nàng khẽ mỉm cười đáp lại. Hít một hơi thật sâu, nàng lên tiếng, “Tôi sao? Liệt, tôi lại thấy hứng thú với chuyện của cậu hơn đấy.”

“A?” Liệt chợt nhíu mày, nở nụ cười đầy thoải mái, “Chuyện của tôi rất đơn giản thôi, bốn năm liền làm người thực vật.” Cậu ta nói thản nhiên như thể đang nói về chuyện của người khác vậy.

Lạc Tranh nghe mấy lời này lại cảm thấy trong lòng có chút không thoải mái. Nàng có thể nhận ra Liệt là người rất tốt, không hề mang theo tư tưởng hận thù với cuộc đời như những người trẻ tuổi hiện nay cho dù cậu ta hoàn toàn có lý do để làm như vậy. Sống như vậy quả thực rất thanh thản.

“Về cái chết của Vũ, tôi thật sự xin lỗi.” Lạc Tranh chân thành nói những lời từ tận đáy lòng. Còn chưa kịp nhìn về phía Liệt, nàng đã bị cậu ta giơ tay cốc nhẹ một cái lên đầu.

Lạc Tranh kinh ngạc nhìn Liệt.

Liệt khẽ dựa người vào thành ghế, nở nụ cười tươi rói có chút ý chế giễu nàng, để lộ hàm răng trắng tinh đều tăm tắp.

“Hey, Lạc Tranh, tôi đã nói rồi, chuyện này không liên quan gì tới chị, sao còn cứ để trong lòng như vậy?”

“Cậu…cậu thật sự bỏ qua tất cả sao?” Lạc Tranh có chút khó tin nhìn cậu ta. Người chết là anh em sinh đôi với mình, sao Liệt lại có thể nghĩ thoáng được như vậy?

Liệt nghe vậy, khẽ thu lại nụ cười trên môi, gương mặt anh tuấn lộ ra vài phần bất đắc dĩ, chậm rãi vắt chéo đôi chân, cả thân hình toát lên vẻ tiêu dao cùng hơi thở đầy quyến rũ.

“Không bỏ qua cũng phải bỏ qua. Chuyện đã xảy ra lâu như vậy rồi, cũng không thể cứ tiếp tục ôm hận như vậy được. Thật sự mà nói, tôi cùng Vũ lúc trước…đích thực là kẻ không ra gì. Tuy không đến nỗi giết người phóng hỏa nhưng cũng chưa bao giờ nghiêm túc với bất cứ chuyện gì. Có lẽ chính vì vậy nên ông trời mới bắt chúng tôi phải chịu sự trừng phạt.” Nói đến đây, đôi mắt đen thẫm của cậu ta có chút biến đổi, có thể nhận rõ sự thống khổ tràn ngập trong đó.

“Tôi biết rõ anh trai đã vì chuyện này mà khiến cho rất nhiều người phải trả giá rất lớn. Đủ rồi, thật sự đủ rồi. Tôi không muốn tiếp tục sống trong đau khổ như vậy. Tôi nghĩ Vũ cũng sẽ đồng ý với tôi, nhất định cũng hy vọng tôi có thể có cuộc sống hạnh phúc.”

Lạc Tranh nhìn thấy Liệt đau lòng như vậy, vô thức đưa tay khẽ vỗ nhẹ lên vai cậu ta. Nàng đã quên bẵng mất cậu ta không còn là cậu thanh niên mười tám tuổi năm nào nữa.

Liệt nhìn nàng một hồi rồi đưa tay kéo bàn tay nhỏ bé của nàng xuống, đặt vào trong lòng bàn tay lớn của mình, đầy trân trọng vuốt ve nhè nhẹ.

Khi cảm giác ấm áp từ bàn tay cậu ta theo đầu ngón tay nàng lan khắp toàn thân, Lạc Tranh mới ý thức được Liệt đã là một người đàn ông trưởng thành. Vừa muốn rút tay về, lại bị cậu ta giữ chặt lại…

 “Liệt…”

“Không muốn nghe chuyện trước kia của tôi và Vũ sao? Tôi nghĩ chị nhất định rất có hứng thú.” Liệt nghiêng đầu nhìn nàng, trên môi nở nụ cười đầy mê hoặc.

Trái tim Lạc Tranh khẽ đập loạn lên như thể bị nụ cười của cậu ta đầu độc hoặc bị lời nói kia mê hoặc. Đúng vậy, nàng rất có hứng thú với chuyện của cậu ta cùng Vũ. Điều nàng muốn hỏi nhất chính là tại sao cậu ta khi trưởng thành lại có vẻ đẹp khiến phụ nữ còn phải ghen tị như vậy?

Nhất là tại giờ khắc này, trong sự giao hòa của ánh sáng và bóng râm, gương mặt đẹp của Liệt như chìm trong màn sương mờ, gương mặt đó cực kỳ nhẵn mịn cùng tinh tế khiến người ta mơ ước. Cùng Liệt ngồi một chỗ, phụ nữ cũng sẽ cảm thấy tự ti.

Một lúc sau, nàng mới gật gật đầu.

Liệt khẽ thở một hơi dài, ngồi thẳng người lại, đem bàn tay nhỏ bé của nàng kéo về phía mình khẽ vuốt ve, từng động tác như vô tình nhưng lại mang theo sự quan tâm đầy thâm tình. Nhìn bộ dạng nghiêm nghị của Liệt, Lạc Tranh không đành lòng cự tuyệt hành vi của cậu ta.

“Tôi cùng Vũ là anh em sinh đôi, chắc chị đã biết?” Liệt nhìn nàng, hỏi lại.

Lạc Tranh gật đầu, “Tôi đã xem ảnh của hai người, quả thực là giống nhau như đúc.”

“Phải, không khác nhau bao nhiêu, nhưng người quen vẫn có thể nhận ra được. Dù sao trên đời này cũng không thể có hai người giống đến mức tuyệt đối, trừ phi là soi gương mà thôi.” Liệt cười cười, vừa nói vừa lấy ví ra, dùng một tay đưa cho Lạc Tranh.

Lạc Tranh cầm xem, chỉ thấy trước mặt là một tấm ảnh cực đẹp. Tấm ảnh này nàng chưa từng nhìn thấy trong album lúc trước. Trong ảnh là hai người mặc đồng phục, mặt mũi giống hệt nhau, nở nụ cười vô cùng sáng lạn. Nhìn họ có thể nghĩ ngay đến bức tượng mỹ thần Hy Lạp anh tuấn mê người khiến người ta bị thu hút không thể dời mắt.

“Bức ảnh này…”

“Là bức ảnh chụp lúc tôi và Vũ tốt nghiệp đại học năm mười tám tuổi, cũng là bức ảnh cuối cùng chụp chung.” Liệt cười có chút miễn cưỡng, nhìn người trong bức ảnh, ánh mắt vô cùng tịch mịch.

“Hai người…thật sự rất thông minh.” Lạc Tranh nhìn bức ảnh, chân thành nói. Mười tám tuổi đã có thể tốt nghiệp đại học, có thể thấy bọn họ ưu tú đến chừng nào.

“Nếu Vũ còn sống, cậu ấy chắc hẳn đã trở thành một kiến trúc sư nổi tiếng.” Giọng nói của Liệt nhẹ nhàng vang lên không hề che dấu sự kiêu hãnh trong đó.

Lạc Tranh có chút nghi ngờ nhìn cậu ta.

Liệt khẽ cười, giải thích với nàng, “Tuy tôi với Vũ là anh em sinh đôi, nhưng lại không cùng học một ngành. Tôi chọn ngành quản lý kinh tế, còn Vũ chọn kiến trúc.”

“Vũ chọn ngành kiến trúc? Theo tôi biết, các gia đình giàu có đều hy vọng con cháu mình học ngành quản lý kinh tế, huống hồ các cậu đều là người của gia tộc Louis. Hẳn là lúc Vũ chọn ngành học đã gặp phải rất nhiều sự phản đối?” Lạc Tranh nhìn người trong bức ảnh, nàng thật không phân biệt nổi ai là Vũ, ai là Liệt, chỉ biết là một người trong tấm ảnh này đã rời khỏi nhân thế, một nhân tài ưu tú đã vĩnh viễn ra đi mà thôi.

Ai ngờ, Liệt nghe vậy liền lắc đầu, “Không, lúc Vũ chọn ngành học mọi việc vô cùng thuận lợi vì có được sự ủng hộ của anh trai.”

“Louis Thương Nghiêu?” Lạc Tranh có chút sững sờ. Nàng không ngờ tới hắn lại là một người tâm lý như vậy. Hắn không phải là người vốn thích cưỡng chế người khác và cực kỳ bá đạo hay sao? Vũ lại là em trai hắn, sao hắn có thể cho phép Vũ học kiến trúc chứ?

Liệt nhìn về phía Lạc Tranh mỉm cười, đôi mắt sáng ngời lên, “Chị cho rằng anh sẽ phản đối Vũ học ngành kiến trúc phải không?”

Lạc Tranh bị cậu ta nhìn thấu suy nghĩ, không khỏi than nhẹ một tiếng rồi gật đầu. Người nhà Louis quả thực không hề đơn giản, bản lĩnh nhìn thấu lòng người này có phải được di truyền hay không đây?

“Anh trai rất yêu thương Vũ, mà Vũ lại cực kỳ sùng bái anh ấy. Trong lòng Vũ, hình ảnh của anh ấy không khác nào thiên thần. Cho nên Vũ mới thích kiến trúc tới điên cuồng như vậy. Vũ bị ám ảnh bởi việc thiết kế cho nên lúc chọn ngành học đã chọn ngay kiến trúc.” Liệt hơi mím môi cười nhẹ, trả lời câu hỏi của nàng.

Lạc Tranh hiểu ra khẽ gật đầu, rồi lại cảm thấy lời của Liệt có chút gì đó không hợp lý, liền hỏi, “Sao Vũ lại thần tượng anh ta mà điên cuồng ham mê kiến trúc chứ?”

Liệt nghe vậy trên mặt lộ vẻ khó hiểu, “Sao thế, chị không biết trước kia anh ấy học kiến trúc à?”

“A?” Lạc Tranh thực sự ngỡ ngàng, thấy cậu ta nhìn mình không chớp mắt, có chút lúng túng trả lời.

“Tôi sao biết chuyện anh ta học kiến trúc chứ? Như vậy chẳng phải quá nực cười rồi sao?” Nàng vốn vẫn cho rằng Louis Thương Nghiêu học kinh tế, nếu không sao có thể điều hành công việc kinh doanh cả hai mảng hắc, bạch đạo thành công như vậy?

“Về chuyện anh trai học kiến trúc, nói ra thì rất dài. Người ngoài căn bản cũng không hiểu rõ anh ấy, người trong gia tộc cũng vậy. Người có thể hiểu anh ấy, ngoài người được anh ấy tự mình nói cho biết thì chỉ có tôi và Vũ mà thôi.” Liệt nói đến đây liền nở nụ cười tà, “Nhưng mà Lạc Tranh, chị muốn nghe chuyện của Vũ hay là nghe chuyện xưa của anh trai đây?”

Lạc Tranh vô thức muốn lựa chọn vế sau, nhưng mà chuyện của Vũ cũng khiến nàng rất tò mò. Sững người hồi lâu lại nhận ra đáy mắt Liệt lấp lánh đầy tinh quái, liền tỏ ý không vui khẽ hét lên, “Liệt, cậu đang tính đùa bỡn tôi có phải không?”

Liệt cười hì hì một tiếng, thong thả nói, “Đâu có, tôi thật lòng muốn đem chuyện của gia tộc Louis nói cho chị biết mà thôi.”

Lạc Tranh bối rối nhìn cậu ta.

“Bởi vì chị rất đặc biệt.” Liệt liền giải đáp ngay thắc mắc của nàng.

“Tôi đặc biệt? Tôi có gì đặc biệt?” Lạc Tranh lại càng thấy khó hiểu.

Liệt vẫn vô tư đùa bỡn ngón tay nàng, nhìn vết thương vẫn còn chưa lành hẳn trên đó, đáy mắt tràn ngập sự áy náy, nhưng cũng không nói ra thành lời mà chỉ nhẹ nhàng lên tiếng, “Chị rất đặc biệt, mặc dù tôi không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói rằng tôi và anh đều thích chị. Có lẽ, nói cho chính xác hơn thì chị là người phụ nữ mà cả tôi và anh đều yêu.”

“A?” Lạc Tranh cảm giác đây chính là từ mà mình nói nhiều nhất trong ngày. Tâm tư của Liệt nàng hiểu rõ, cậu ta chẳng hề kiêng dè mà biểu đạt tình yêu của mình, nhưng mà cậu ta nói vậy về cả Louis Thương Nghiêu…

Không thể nào…

Ánh mắt nàng bắt đầu trở nên hoảng loạn, nhịp tim cũng càng lúc càng tăng vọt. Louis Thương Nghiêu yêu nàng? Nàng không thể tin điều này, cũng không muốn tin, nàng…

“Liệt, những lời như vậy không thể nói bừa.” Lạc Tranh có chút mất tự nhiên nhìn cậu ta, khẽ nói.

Liệt nhìn chằm chằm vào gương mặt tràn ngập sự lúng túng của Lạc Tranh, cũng không cưỡng ép hay gặng hỏi tâm tư nàng, chỉ lười biếng trả lời, “Anh là người như thế nào, tôi hiểu rất rõ. Bình thường dáng vẻ của anh ấy thế nào, trông thấy chị lại thành ra thế nào, tôi đều nhìn rất rõ ràng. Đối với phụ nữ trước giờ, anh là người rất bạc tình.”

“Bạc tình? Là đa tình mới đúng chứ!” Lạc Tranh vô thức thu cánh tay về, hàng lông mày thanh tú nổi lên sự phẫn hận. “Bạc tình chỉ là đối với tôi mà thôi, tôi cho tới giờ cũng chưa từng gặp người đàn ông nào độc ác và biến thái như anh ta.”

Liệt nghe những lời này lại cảm thấy như nghe được chuyện đáng buồn cười, khẽ nhíu mày hỏi, “Lạc Tranh, chị có biết, có bao nhiêu cô gái mong ước được như vậy hay không?”

“Nói đùa sao? Rất nhiều phụ nữ muốn được như thế này? Bị quất bằng dây lưng?” Lạc Tranh lại càng cảm thấy buồn cười hơn. Trên đời này không có một ai, không có một phụ nữ nào lại thích bị như vậy, trừ phi đầu óc cô ta bị lừa đá.

“À, chị hiểu lầm rồi. Ý của tôi là có rất nhiều phụ nữ ao ước được anh ấy chú ý. Nên biết, chị là người phụ nữ duy nhất có thể cùng chung sống với anh ấy như vậy.” Liệt nói rất bình thản, như thể đây là chuyện rất đỗi bình thường vậy.

Lạc Tranh nghe lại cảm thấy không được tự nhiên, khẽ nhíu mày, nhưng cũng không giải thích gì.

“Anh ấy là người không thích biểu đạt tình cảm của mình. Sở dĩ tôi nói anh ấy đối với phụ nữ rất bạc tình bởi vì dường như anh ấy có mối thù trời sinh đối với phụ nữ vậy. Mặc dù bên cạnh từng có vô số phụ nữ, nhưng cũng chỉ là thoảng qua mà thôi. Anh ấy không hề giống với những người có dòng dõi vương thất khác, lúc nào cũng có vài tình nhân bên mình. Người phụ nữ nào từng được anh ấy chạm vào cũng đều điên cuồng mà yêu anh ấy. Nhưng mà, anh ấy cũng không bao giờ chạm đến họ lần thứ hai.”

Liệt khẽ hắng giọng một cái, nói tiếp, “Tôi còn nhớ rõ năm mình mười bảy tuổi, có một cô gái nhà giàu yêu anh ấy. Cô ta yêu đến điên cuồng, chỉ cần nhìn thấy anh ấy chân tay đã mềm nhũn ra, không thể tự chủ nổi. Cuối cùng, biết không có cách nào khiến anh ấy yêu mình, cô ta liền leo lên nóc nhà cao tầng, yêu cầu gặp mặt anh ấy lần cuối. Chị biết, anh ấy đã làm gì không?”

Lạc Tranh vô thức lắc đầu, những chuyện Liệt vừa nói nàng đều không hề biết. Thậm chí, nàng còn cảm thấy những điều này không hề giống với tính cách của Louis Thương Nghiêu chút nào…

“Lúc ấy anh đang bận họp, nhận được điện thoại chỉ lạnh lùng nói một câu, “Cô muốn nhảy thì nhảy luôn đi, thế giới này cũng chẳng có gì thay đổi hết, tôi sẽ giúp cô chuẩn bị một cỗ quan tài thật tốt.” Liệt cong môi kể tiếp.

Lạc Tranh trong nháy mắt trừng lớn đôi mắt, thật lâu mới nói nổi, “Anh ta… còn có phải là người hay không?”

“Nếu như tôi là anh ấy thì cũng sẽ làm như vậy. Những thứ cô gái kia làm thật sự rất quá đáng. Sao lại có thể nghĩ ra phương thức nực cười như vậy để thu hút sự chú ý của anh chứ? Anh nói như vậy cũng là rất bình thường.” Liệt nhún vai, “Tôi cho tới giờ chưa từng thấy anh ấy khẩn trương vì một người phụ nữ nào. Mỗi lần đi qua biệt thự của anh ấy, tôi đều thấy anh ấy chỉ sống có một mình, chưa từng thấy anh ấy đem người phụ nữ nào về đó, nhưng….ngoại trừ chị.”

Lạc Tranh chỉ cảm thấy đôi mắt Liệt như có thể nhìn thấu tâm tư mình, cảm thấy không được tự nhiên, nàng liền cố tỏ ra bình tĩnh nói, “Liệt, không phải là kể chuyện về Vũ sao? Nói về chuyện của hai người đi…”

Nàng không muốn nghe chuyện của Louis Thương Nghiêu nữa. Nàng sợ, càng nghe, trái tim mình sẽ càng trở nên mềm yếu…

Liệt nghe vậy, khẽ lắc đầu, “Thật ra rất nhiều chuyện của tôi và Vũ đều có liên quan đến anh. Chị nghe chuyện của anh ấy thì cũng biết được chuyện của tôi và Vũ, đơn giản vậy thôi.” Nói đến đây, cậu ta khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, “Hay là, chị không dám nghe chuyện về anh ấy?”

“Chuyện của anh ta có cái gì mà tôi không dám nghe ?” Lạc Tranh thấy nét giễu cợt trong đáy mắt Liệt, liền lên tiếng phản bác.

Liệt cười cười, cũng không vạch trần sự mất tự nhiên của nàng, nói tiếp, “Anh ấy trước kia không có như vậy. Chị cũng biết đấy, sinh ra trong gia đình vương thất, có rất nhiều chuyện không thể tự chủ. Anh là con cháu dòng chính của gia tộc Louis, tất cả mọi chuyện của gia tộc đương nhiên sẽ đặt lên vai anh ấy. Ngược lại, tôi và Vũ lại cực kỳ thoải mái, có thể trưởng thành mà không gặp bất kỳ áp lực nào.”

Về vấn đề này, Lạc Tranh cũng có thể hiểu được. Ở Trung Quốc cổ đại có câu “sinh ra trong gia đình đế vương” để chỉ điều này. Gia tộc Louis cũng từng làm mưa làm gió cả một giai đoạn lịch sử, trong huyết thống mỗi người họ đều mang theo sự kiêu hãnh cực kỳ. Đáng tiếc, sinh ra trong gia đình đế vương cũng gặp lắm nỗi bi ai, không thể làm theo ý mình. Hiện nay cũng vậy, tuy rằng vương quyền không còn tồn tại.

“Thật ra anh ấy không hề thích ngành kinh tế. Anh ấy thích nhất là thiết kế kiến trúc. Từ lúc học đại học, anh ấy đã bị người trong gia tộc ép phải theo ngành kinh tế. Nhưng mà anh ấy vẫn học thêm chuyên ngành kiến trúc. Anh quả thực là một thiên tài về kiến trúc. Về mặt ý tưởng thiết kế cũng vượt xa rất nhiều nhà thiết kế chuyên nghiệp về sự sáng tạo. À, đúng rồi! Tập đoàn WORLD cùng tất cả thiết kế bên trong đều do một tay anh ấy làm ra. Còn có căn biệt thự mà chị đang ở, cả những ngôi nhà của anh ở những thành phố khác nhau đều là thành quả của một tay anh ấy…” Liệt nhấn mạnh từng lời, hàng lông mày nhướng lên đầy vẻ kiêu ngạo cùng tự hào.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.