Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 07 – Chương 19 phần 2



“Mẹ…” Thanh âm của Diêu Vũ đầy nghẹn ngào, quỳ sụp xuống, “Con thật sự yêu Húc Khiên, từ khi con ở bên anh ấy, không hề có quan hệ với bất kỳ người đàn ông nào khác. Điểm này Húc Khiên biết rõ nhất. Con biết mẹ sẽ hận con, nhưng mà…dù mục đích ban đầu thế nào thì con cũng có quyền được yêu…”

“Cô dựa vào cái gì mà nói từ yêu? Dựa vào cái gì?” Đường Diệu Liên khóc càng lúc càng thêm thảm thiết.

“Con…”

“Bác gái, xin bác đừng như vậy!” Lạc Tranh lúc này không thể không cố gắng duy trì sự tỉnh táo, nàng không muốn cục diện nơi này lại càng trở nên hỗn độn. “Vậy đi, đối với vụ án của Húc Khiên, cháu sẽ căn cứ vào tình hình thực tế. Nếu như anh ta thật sự bị người khác đổ oan, cháu sẽ làm luật sư biện hộ cho anh ta.”

Chuyện này liên quan tới Louis Thương Nghiêu, cho dù có thật sự đúng như lời Diêu Vũ nói hay không, nàng cũng không thể không để tâm được.

Đường Diệu Liên vừa nghe vậy, bất chấp nước mắt còn vương trên mặt liền nắm chặt lấy tay Lạc Tranh, “Thật sao? Con thật sự bằng lòng giúp Húc Khiên? Bác không có nghe nhầm chứ?”

“Bác gái, bác yên tâm đi. Cháu sẽ tìm cơ hội tra rõ ràng chuyện này. Trước khi phiên toà định ngày, chuyện này vẫn còn có hy vọng.” Lạc Tranh nhẹ nhàng cất tiếng an ủi.

“Cảm ơn, Tiểu Tranh, cám ơn con…” Đường Diệu Liên cảm động không cách nào nói rõ ràng.

Lạc Tranh an ủi Đường Diệu Liên một hồi rồi mới rời đi. Diêu Vũ đưa nàng tới chỗ thang máy, nhìn vẻ mặt cô ta như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

“Cô muốn nói gì?” Lạc Tranh không nhìn về phía cô ta, chỉ lạnh lùng cất tiếng hỏi.

“Tôi…cảm ơn cô!” Diêu Vũ lúng túng nói.

“Tôi chỉ không muốn để người vô tội bị oan mà thôi.”

“Cô biết nguyên nhân, phải không?” Diêu Vũ nhạy cảm hỏi lại nàng.

Lạc Tranh bình thản nở nụ cười, lên tiếng, “Tôi chỉ tạm thời tin lời cô mà thôi.” Nụ cười của nàng như muốn che đi suy nghĩ trong lòng. Nàng sao lại không biết nguyên nhân chứ? Nếu như chuyện này thật sự do Louis Thương Nghiêu gây ra, vậy chỉ có một nguyên nhân, chính là vì Liệt và cái chết của Vũ khiến cho Húc Khiên phải trả giá.

Louis Thương Nghiêu đã từng nói, hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ một người nào làm tổn thương Vũ cùng Liệt, huống hồ Ôn Húc Khiên lại là thủ phạm chính.

Nhưng những lời này nàng không thể nào nói ra được, bởi vì một khi nói ra sẽ khiến mọi chuyện càng trở nên phức tạp.

Tâm tư Diêu Vũ đâu có nặng trĩu như nàng, chỉ lẳng lặng gật đầu, không hỏi gì thêm nữa.

Một lát sau…

“Diêu Vũ, tôi rất muốn biết cô yêu Húc Khiên vì cái gì?” Lạc Tranh thật sự không hiểu nổi, Diêu Vũ đã biết rõ bộ mặt thật của Ôn Húc Khiên như vậy thì sao còn có thể yêu hắn nữa chứ?

Diêu Vũ khẽ hít sâu một hơi, trả lời, “Húc Khiên khiến tôi cảm thấy hạnh phúc, có đôi khi tình yêu chỉ đơn giản như vậy, chính vì nó quá đơn giản cho nên người ta thường suy nghĩ quá phức tạp về nó. Yêu chính là yêu, đâu cần nhiều lý do như vậy?”

Ngón tay bấm nút thang máy của Lạc Tranh khẽ run rẩy…

 Đúng vậy, yêu chính là yêu, sao có thể tránh được đây?

Lạc Tranh không biết mình làm thế nào để trở lại công ty. Nàng vốn muốn trực tiếp tìm Louis Thương Nghiêu để hỏi rõ, nhưng khi biết hắn không ở công ty thì lại thôi.

Trở lại phòng làm việc, nàng lập tức kêu Vi Như tìm kiếm tư liệu về vụ án của Ôn Húc Khiên, còn bản thân nàng thì gọi điện về văn phòng luật ở Hongkong để tìm hiểu tình hình bởi bản thân nàng cũng bắt đầu cảm thấy chuyện này có gì đó khá kỳ quặc.

Còn đang bộn bề công việc, đã thấy Vi Như gõ cửa bước vào, “Sư phụ, có một cô gái tìm chị, nhưng cô ấy không hẹn trước.”

Lạc Tranh đang vùi trong đống tài liệu dầy cộp liền ngẩng đầu lên, “Cô ấy có nói mình là ai không?”

Vi Như khẽ lắc đầu, có chút thần bí cười hì hì nói, “Nhưng mà, thấy các đồng nghiệp ở các tầng khác đối với cô ấy khá lễ phép, chị xem, có muốn gặp cô ấy một chút không? Cô ấy có vẻ rất kiên trì muốn gặp chị.”

“Em đưa cô ấy tới phòng khách, chị sẽ tới ngay.” Lạc Tranh nhẹ nhàng dặn dò.

Vi Như khẽ gật đầu, lập tức đi sắp xếp mọi việc.

Phòng khách được thiết kế nằm tại vị trí cuối hành lang, không chịu ảnh hưởng của bất kỳ tiếng ồn nào.

Khi Lạc Tranh đẩy cửa bước vào không khỏi giật mình một chút. Mà cô gái ngồi lặng lẽ trong phòng cũng thấy động ngẩng đầu lên, đôi mắt dịu dàng nhìn vào đôi mắt tinh anh của nàng, lập tức khóe môi liền nở nụ cười vô cùng hiền hòa lan tràn tận đáy mắt.

Cô gái đó mặc một chiếc váy màu trắng được trang trí thêm bởi những đường nhấn thanh nhã và một dây hoa nhỏ khiến toàn thân cô gái toát lên vẻ ngọt ngào dịu dàng của tiết trời mùa thu. Mái tóc dài của cô khá đẹp, được nhẹ nhàng vén gọn lại khiến người ta nhìn vào có cảm giác như cô vừa đi ra từ một câu chuyện thần thoại Hy Lạp hoặc một cô công chúa trong câu chuyện cổ tích, siêu phàm thoát tục xuất hiện giữa nhân gian.

Lạc Tranh hơi sững người tại cửa phòng một hồi. Cô gái này nàng đã từng gặp, chính là cô gái hôm đó đi ra từ phòng nghỉ của Louis Thương Nghiêu. Một màn hôm đó dường như vẫn còn hiện rõ ràng trước mặt nàng như mới vừa xảy ra. Vậy mà, giờ cô gái đó lại chủ động tới tìm nàng sao?

Nhưng, bộ dạng cô gái này hôm nay có chút khác biệt so với hôm nàng thấy cô ta mặc áo sơmi của Louis Thương Nghiêu khi đó. Khoác lên người bộ váy trang nhã càng khiến cô gái này lộ rõ vẻ cao quý khác hẳn người thường.

Thầm hít sâu một hơi, Lạc Tranh bước tới, trên môi nở nụ cười lịch sự, lên tiếng hỏi, “Vị tiểu thư này, cô muốn gặp tôi sao?”

Trước mắt nàng lập tức có một bàn tay trắng nõn, tinh tế như những bông hoa trong nhà kính chìa ra.

“Chị chính là Lạc luật sư phải không? Tôi là Deneuve, hôm nay tới gặp chị thế này quả thực rất đường đột. Nếu làm ảnh hưởng tới công việc của chị, tôi thành thật xin lỗi.”

Giọng nói dịu dàng lịch sự cùng thái độ khiêm tốn của cô gái khiến cho sự đề phòng trong lòng Lạc Tranh chùng xuống. Xem ra cô gái này là người rất có giáo dục, không phải đến để gây chuyện. Cười nhẹ một tiếng, Lạc Tranh đưa tay ra bắt tay cô gái rồi cả hai cùng ngồi xuống sofa, “Xin chào, cô Deneuve. Chúng ta lúc trước đã từng gặp qua, chỉ là tôi có chút không hiểu, sao cô lại tới tìm tôi mà không phải là Louis tiên sinh?”

Deneuve, cái tên này hình như có chút quen tai, dường như nàng đã nghe thấy ở đâu đó rồi. Lạc Tranh không thể không thừa nhận, gần đây nàng dường như rất mau quên, rõ ràng có một số việc xảy ra chưa bao lâu mà nàng lại không thể nhớ nổi. Cái tên Deneuve này, nàng nhất định đã từng nghe rồi, nhưng mà ở đâu mới được chứ?

“Đúng vậy, lần trước gặp mặt có chút bất tiện nên hôm nay tôi đặc biệt tới tìm Lạc luật sư.” Deneuve dịu dàng cười một tiếng, nhớ lại chuyện hôm đó lại có chút xấu hổ, “Hôm đó, tôi không thể nào lay chuyển được Thương Nghiêu. À, đúng rồi, tôi nghĩ chắc Thương Nghiêu đã nhắc tới tôi với chị rồi. Tôi là vợ chưa cưới của anh ấy.”

Lạc Tranh quả thực sững người khi nghe những lời này.

“Công chúa Monaco?” Đúng vậy, Lưu Ly từng nói công chúa Monaco tên là Deneuve. Đây là một cái tên khá nhạy cảm với Lạc Tranh vào thời gian này. Không ngờ nàng lại quên bẵng đi như vậy. Giờ khi cô gái này tự giới thiệu khiến Lạc Tranh không những nhớ lại mà tâm tư cũng không khỏi run lên.

Thì ra đây chính là vị hôn thê của Louis Thương Nghiêu. Nàng vốn tưởng rằng Louis Thương Nghiêu còn đang chăm sóc một người phụ nữ khác. Nghĩ lại tình cảnh lúc trước thì thấy hắn rất coi trọng vị công chúa này.

Đúng vậy, người ta là công chúa, còn nàng là ai chứ? Dòng máu chảy trong người Deneuve là dòng dõi vương thất cùng huyết thống cao quý giống như Louis Thương Nghiêu. Huyết thống của bọn họ sẽ không cho phép sự pha tạp. Mà nàng, ngoài lòng tự tôn ra thì còn có gì đây?

Deneuve nghe vậy, nụ cười trên môi càng thêm tươi tắn, khẽ gật đầu, “Thì ra Thương Nghiêu đã nhắc đến tôi với chị.”

Lạc Tranh vừa muốn giải thích rõ là không phải như vậy, nhưng lại không đành lòng phá vỡ nụ cười kia, đành vô lực gật đầu, nhẹ giọng hỏi, “Xin hỏi, cô tới tìm tôi có chuyện gì?”

Một tia dịu dàng khẽ sáng lên trong mắt Deneuve, cô cũng không trả lời ngay mà xoay người lấy từ trong túi xách ra một cái hộp nhỏ tinh xảo, nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt Lạc Tranh.

“Lạc luật sư, thứ này tặng chị.”

“Tặng tôi?” Lạc Tranh không ngờ cô gái này lại tặng đồ ình, nhận lấy mở ra xem thì thấy đó là một cái bình nhỏ màu tím. Ánh mắt của nàng có chút sững sờ. Đây không phải là bình đựng hương liệu chuyên dụng của Lưu Ly sao? Trong bình này nhất định là hương liệu do Lưu Ly điều chế.

“Lạc luật sư, tôi nghe nói những người làm việc căng thẳng rất hay đau đầu, vì thế tôi mang đến cho chị chai hương liệu này. Đây là hương liệu được đặc chế riêng, có mùi hoa oải hương cùng với hương trái cây dịu nhẹ. Nếu chị cảm thấy mệt mỏi, có thể dùng một chút. Đây là hương liệu do nhà điều chế nổi tiếng làm ra đó.”

Deneuve kiên nhẫn giải thích, vẻ mặt vô cùng thân thiện, giống như trẻ nhỏ mong muốn đem thứ đồ tốt chia sẻ ọi người.

“Cảm ơn cô, công chúa!” Trong lòng Lạc Tranh biết rõ nhà điều chế hương liệu mà cô vừa nhắc tới là Lưu Ly. Mối quan hệ giữa người với người quả thực rất kỳ diệu. Hai người họ lúc này lại vì mối liên hệ với Thương Nghiêu hoặc Lưu Ly mà ngồi lại với nhau.

“Lạc luật sư, đừng gọi tôi như vậy, cứ gọi là Deneuve là được rồi.”

Lạc Tranh mỉm cười có chút miễn cưỡng. Nàng không thể không thừa nhận, nhìn cô gái này trong lòng nàng không khỏi có chút ghen. Ghen với thân phận cao quý của cô ấy, ghen với sự vô tư như đứa trẻ của cô ấy, ghen với việc cô ấy có sự bảo vệ của Louis Thương Nghiêu, càng ghen với việc cô ấy có thể danh chính ngôn thuận mà nhắc tới hắn…

Nhưng, nàng lại không có cách nào ghét cô gái này. Deneuve mặc dù là công chúa, nhưng lại rất thân thiện, khiến người ta buông lỏng cảm giác phòng bị. Tuổi tác của cô cũng không lớn. Lúc này, Lạc Tranh cũng không còn tâm trạng để nghe xem Deneuve nói gì.

“Lạc luật sư, thật ra hôm nay tôi đến là có chuyện muốn cầu xin chị…” Deneuve khẽ thu hồi nụ cười, gương mặt tinh tế hiện lên vẻ dè dặt, dường như sợ Lạc Tranh mất hứng sẽ bỏ đi ngay vậy.

Lạc Tranh biết rõ hôm nay Deneuve tới tìm mình nhất định là có chuyện. Vừa lúc nãy nhìn thấy cô, nàng đã chuẩn bị tâm lý khá tốt. Dựa vào trực giác của mình, nàng có thể đoán được mục đích Deneuve tới đây lần này.

Nhìn bộ dạng cẩn trọng của Deneuve, Lạc Tranh chỉ có thể duy trì thái độ bình tĩnh vốn có, nhẹ nhàng nói, “Tôi chỉ là một người bình thường, không cần dùng hai chữ “cầu xin” với tôi đâu.”

“Không, lần này tôi tới đây thật sự là muốn xin chị giúp đỡ. Lạc luật sư, chị có thể giúp tôi không?” Deneuve vội vàng nói, thậm chí còn vô thức nắm tay Lạc Tranh. Lúc phát giác ra cử chỉ này quá mức tùy tiện liền thẹn thùng rút tay về.

Lạc Tranh nhìn Deneuve, trong lòng có chút phức tạp, “Cô cứ nói đi, nếu tôi có thể giúp được, thì nhất định sẽ giúp.”

“Thật ra…” Deneuve nghe vậy khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại lập tức cảm thấy lúng túng, cắn cắn môi, một lúc lâu sau nhìn về phía Lạc Tranh…

“Lạc luật sư, tôi muốn cầu xin chị…cầu xin chị đừng giành Thương Nghiêu với tôi. Tôi…tôi thật sự yêu anh ấy, tôi không thể không có anh ấy…”

Những lời của Deneuve chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Mặc dù Lạc Tranh đã có sự chuẩn bị tâm lý khá tốt nhưng nàng vẫn bị ảnh hưởng khi nghe mấy lời này. Một cảm giác bất an cùng tức ngực không cách nào giải thích được không ngừng dâng lên.

Nàng vô thức nhìn về phía Deneuve, nhìn khuôn mặt có chút ngập ngừng của cô. Một lúc lâu sau, Lạc Tranh mới hỏi lại, “Tại sao cô lại nói như vậy?”

Từ trước tới giờ nàng thực chưa từng nghĩ tới việc tranh giành Louis Thương Nghiêu với ai cả.

“Tôi biết chị nhất định sẽ hận tôi, nhất định sẽ cho tôi là người vô cùng xấu xa. Nhưng mà tôi thật sự sợ hãi, sợ Thương Nghiêu sẽ rời bỏ tôi…” Hai bàn tay của Deneuve không ngừng xoắn lại một chỗ, tỏ rõ sự bất an, cũng không dám ngẩng đầu nhìn Lạc Tranh, “Từ lần trước gặp chị ở phòng làm việc, tôi biết mình đã gặp được địch thủ.”

Lạc Tranh khó nhọc hít thở, nơi ngực tràn ngập cảm giác nặng nề. Nàng khẽ cắn chặt răng, yếu ớt lên tiếng, “Sao cô lại nghĩ như vậy? Cô là vị hôn thê của anh ta, anh ta đương nhiên yêu cô chứ?”

“Tôi cũng mong được như vậy.” Deneuve ngẩng đầu nhìn nàng, giọng nói cũng rất nhỏ và yếu, khiến người ta có một cảm giác thương tiếc, ánh mắt vô cùng đáng thương nhìn Lạc Tranh.

“Ngày hôm đó, lúc chị rời đi, ánh mắt của Thương Nghiêu thật đáng sợ. Tôi chưa từng thấy anh ấy nhìn ai đến thất thần như vậy. Nhưng mà anh ấy cứ như vậy nhìn theo bóng chị khuất dần, thậm chí tôi còn thấy…tôi còn thấy anh ấy muốn đuổi theo chị…” Nói đến đây, Deneuve khẽ lắc đầu, “Lạc luật sư, tôi đã nghe rất nhiều tin đồn về quan hệ của chị và Thương Nghiêu nhưng tôi đều không tin. Bởi vì, tôi biết Thương Nghiêu yêu mình. Anh ấy đối xử với tôi rất dịu dàng, quan tâm chăm sóc vô cùng chu đáo. Nhưng mà thời gian gần đây, Thương Nghiêu đã lâu không tới thăm tôi, anh ấy dường như đã quên mất tôi vậy, tôi biết…”

Nói đến đây, Deneuve khẽ liếm môi, khó nhọc nói tiếp, “Tôi biết Thương Nghiêu và chị đang cùng chung sống…”

Những lời của Deneuve khiến cho tim Lạc Tranh không khỏi nhói lên, cảm giác tức ngực như bị một vật nặng đè vào. Ngoại trừ sự đau lòng, nàng còn có cảm giác cực kỳ bối rối. Loại cảm giác như vậy thật sự rất khó chịu.

“Tôi…” Lạc Tranh thực không biết nên nói gì cho phải, “Tôi cùng anh ta…không phải như cô nghĩ.” Nàng còn có thể nói gì đây? Vị công chúa này mới là người danh chính ngôn thuận. Một màn này thật chẳng khác gì khung cảnh trước đây, chỉ là Deneuve ở vị trí của nàng lúc trước, còn nàng ở vị trí của Diêu Vũ.

Cho dù nàng không làm chuyện gì không chính đáng thì trước mặt cô gái này nàng vẫn cứ là người thứ ba. Nhưng…nghĩ tới đây, Lạc Tranh không khỏi nở nụ cười khổ. Người thứ ba sao? Có lẽ nàng cũng chẳng bằng được Diêu Vũ, bởi ít nhất Diêu Vũ còn có hy vọng với Ôn Húc Khiên, còn nàng thì sao? Người thứ ba cái gì chứ?

“Lạc luật sư, tôi không trách chị.” Deneuve nở nụ cười nhẹ nhàng có chút chua xót, bàn tay có chút run rẩy kéo tay Lạc Tranh, cắn môi nói.

“Thương Nghiêu xuất sắc như vậy, chỉ cần anh ấy xuất hiện nơi nào thì sẽ thu hút mọi sự chú ý ở đó. Anh ấy giống như một vị thần ở trên cao vĩnh viễn khiến phụ nữ cam tâm tình nguyện thần phục. Yêu người đàn ông như vậy nhất định sẽ rất đau khổ, tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng Lạc luật sư, tôi thật sự ghen với chị, tôi cũng không muốn che dấu suy nghĩ này. Chị thật sự rất cuốn hút, cùng Thương Nghiêu đứng chung một chỗ cực kỳ xứng đôi, mà ánh mắt anh ấy lại luôn dõi theo chị, còn tôi thì chưa từng được như vậy… anh ấy chưa từng dùng ánh mắt như đã nhìn chị để nhìn tôi lấy một lần…

Lần đầu tiên trong đời, Lạc Tranh lâm vào tình cảnh không nói được lời nào. Ghen với nàng sao? Điều này thật sự buồn cười…

“Lạc luật sư, chị…chị yêu Thương Nghiêu phải không?” Deneuve nghiêm túc hỏi, ánh mắt lộ ra chút bi ai.

Đôi môi đỏ mọng của Lạc Tranh khẽ động, lời vừa dâng lên môi lại nuốt xuống, muốn nhìn về phía Deneuve cười một tiếng nhưng không nổi, đành nhẹ nhàng nói, “Deneuve, tôi nghĩ…cô hiểu lầm…”

“Thật không? Là tôi hiểu lầm sao?” Deneuve cười khổ, “Tôi tình nguyện hiểu lầm chứ không muốn tin lời em họ mình. Vì vậy tôi đã lén điều tra đôi chút. Thực tế là chị đang sống trong biệt thự của Thương Nghiêu. À không, phải nói là căn biệt thự đó Thương Nghiêu đã chuyển quyền sở hữu sang tên chị rồi, mà anh ấy vẫn luôn cùng chị ở nơi đó. Tôi biết Thương Nghiêu đã nhiều năm, biết rõ có rất nhiều phụ nữ ái mộ anh ấy, nhưng anh ấy chưa từng sống chung với bất kỳ người nào. Như vậy, không phải đã nói lên điều rõ ràng lắm sao?”

“Thật xin lỗi, tôi…tôi cũng không biết.” Lạc Tranh chỉ cảm thấy nơi ngực dâng lên một hồi đau nhói khi chứng kiến vẻ đau đớn cùng bất đắc dĩ của Deneuve khi nói về chuyện của nàng và Louis Thương Nghiêu. Khả năng ứng đối cùng tài ăn nói của Lạc Tranh dường như biến mất, bởi vì giọng của Deneuve vô cùng nhẹ nhàng, cho dù trong lòng vô cùng đau đớn nhưng vẫn chỉ biết duy trì sự dè dặt…

Điều này khiến Lạc Tranh không cách nào có thể khiến Deneuve bị tổn thương thêm nữa, cô gái này giống như một con chim nhỏ bị cắt đi đôi cánh, rơi xuống tàng cây không nơi nương tựa khiến người ta không đành lòng.

“Lạc luật sư, tôi biết chuyện tình cảm không thể nói đúng sai, cho dù chị yêu Thương Nghiêu, tôi cũng không thể nói gì, tôi cũng không có tư cách oán hận chị…” Thanh âm của Deneuve có chút rầu rĩ, tốc độ nói chuyện cũng khá chậm, không khó nhìn ra cô đang cố đè nén cảm xúc của mình.

“Tôi chỉ muốn cầu xin chị, cầu xin chị dù yêu anh ấy cũng đừng để anh ấy biết, cầu xin chị cho tôi được hạnh phúc. Nếu như…” Deneuve khẽ cắn môi, “Nếu như hai người không thể khống chế được tình cảm của mình vậy thì cầu xin chị đừng để tôi biết hai người thân mật đến cỡ nào, hạnh phúc đến cỡ nào. Chỉ hy vọng chị có thể để Thương Nghiêu tiếp tục quan tâm đến tôi, dù là….gạt tôi cũng được.”

“Deneuve…” Lạc Tranh cực kỳ kinh hãi, trái tim giống như bị một cơn sóng lớn vùi dập. Tình yêu có thể khiến con người ta trở nên như vậy sao? Có thể nhận ra Deneuve rất yêu Louis Thương Nghiêu, cho dù chỉ có thể lẳng lặng ở bên hắn cũng cam tâm tình nguyện.Tình yêu này mang theo bi thương cùng sự hy sinh quá lớn, giống như rớt xuống vực sâu vạn trượng, không cách nào thoát được.

Deneuve cười nhẹ, sau một khắc, nước mắt lặng lẽ rớt xuống. Lúc này, trông cô có một vẻ đẹp vô cùng thê lương khiến Lạc Tranh trong lòng buồn bã không yên… “Lạc luật sư, tôi thật mừng cho chị, nếu như có một ngày…có một ngày tôi không còn nữa, có chị ở bên cạnh Thương Nghiêu, dù tôi nhắm mắt cũng cảm thấy hạnh phúc.”

Lạc Tranh nghe mà sững người, lại nhớ tới những lời của Lưu Ly lúc trước. Lưu Ly đã từng nói đến tình trạng sức khỏe của cô công chúa này. Mà hiện giờ nhìn Deneuve, mặc dù da cô rất trắng nhưng lại lộ rõ dấu hiệu của sức khỏe không tốt, không khó nhìn ra thân thể của cô thật sự không ổn.

“Đừng nói như vậy, Deneuve, cô không nên suy nghĩ lung tung. Thương Nghiêu sẽ không rời bỏ cô đâu.” Lạc Tranh khẽ nở nụ cười, cất tiếng nói tràn ngập sự bi thương.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.