Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 09 – Chương 03 phần 1



Chương 3: Về nhà

Tiết trời Paris vẫn lạnh lẽo như mọi năm. Vào mùa đông, nơi này luôn bị bao phủ bởi những lớp sương mù dày đặc. Ánh mặt trời dường như đã trở thành một thứ xa xỉ. Lớp sương mù dày đặc khiến người ta có cảm giác như có một tấm giấy dán chặt lên bầu trời, dù ánh nắng có chói chang như thế nào cũng khó mà xuyên qua những tầng sương mù này được.

Từ Paris đến Hongkong, rồi lại từ Hongkong trở về Paris, Lạc Tranh đi đi về về không tới hai, ba ngày. Thật may là nàng cũng khá thích ứng đối với việc chênh lệch múi giờ nên không cảm thấy quá mệt mỏi.

Xe vẫn lao nhanh trên đường, giống như một chú ngựa hoang bị tháo cương chạy tới nơi hư vô phía trước.

Lạc Tranh thấy sắc mặt của Louis Thương Nghiêu vô cùng đăm chiêu, thậm chí còn có vẻ nghiêm trọng. Cánh tay hắn vẫn siết lấy eo nàng không hề buông lỏng khiến Lạc Tranh có cảm giác như hắn đang lo sợ rằng chỉ cần buông lỏng một chút thôi là nàng sẽ biến mất khỏi tầm mắt hắn không còn chút vết tích vậy.

Lạc Tranh không biết Louis Thương Nghiêu muốn dẫn nàng tới nơi nào, chỉ biết là xe đã dần rời khỏi trung tâm Paris, thẳng phía Bắc mà hướng tới.

Dần dần, hai bên đường xuất hiện những cây ngô đồng cao lớn thay thế cho những tòa nhà chọc trời san sát trong thành phố. Mà đám cây ngô đồng ấy bị lớp sương mù bao phủ cũng có vẻ rất mờ ảo. Khi từng cơn gió nhẹ thoảng qua khiến tán lá của chúng xao động phát ra những âm thanh khe khẽ như thể một ông lão già nua đang khó nhọc đấu tranh với cái chết vậy.

Không biết xe đã chạy bao lâu, cho đến khi trong lòng Lạc Tranh bắt đầu nổi lên sự nghi hoặc thì tốc độ của xe dần chậm lại. Nàng cố gắng ổn định lại tinh thần, mở mắt ra nhìn khung cảnh bên ngoài. Ngay lập tức cảm giác buồn ngủ đang vây lấy nàng hoàn toàn tan biến, đôi mắt đẹp liền mở lớn như thể chỉ chực nhảy ra ngoài vậy.

Lạc Tranh thực không biết xe đã chạy tới nơi thần bí này từ lúc nào. Nơi thần bí này không phải là thảo nguyên xanh tươi như tiên cảnh, mà là một cung điện vô cùng xa hoa tráng lệ nằm giữa một rừng cây um tùm.

“Trời ơi…” Lạc Tranh không khỏi kinh ngạc mà thốt lên. Xe tiếp tục đi về phía trước, nàng nhìn qua cửa kính, cẩn thận đánh giá khung cảnh xung quanh.

Nàng không hề nhìn nhầm, đây thực sự là một cung điện. Hơn nữa, kiểu kiến trúc còn nhìn rất quen mắt. Sau khi xem xét cẩn thận, nàng hít sâu một hơi, kiểu thiết kế này có phần giống với cung điện Versailles.

Tuy nhiên, kiến trúc của cung điện trước mặt thì không lớn như cung điện Versailles nhưng sự lộng lẫy xa hoa cùng tráng lệ của nó thì cũng không hề thua kém. Xe giảm tốc độ đi qua con đường xuyên qua khu vườn dẫn tới cung điện, băng qua đài phun nước cực kỳ diễm lệ. Phía xa xa, hệ thống vòi phun tự động đang bật lên tưới nước vào bãi cỏ rộng lớn, còn có cả một vườn hoa cực quy mô nữa. Thật may là nhờ ngồi trong xe nên Lạc Tranh có thể tránh được khu vườn hoa kia.

Khi xe vừa dừng lại đã thấy đám vệ sỹ nghiêm chỉnh xếp thành hai hàng thẳng tắp, cực kỳ trang nghiêm. Sau đó, hai tên trong số đó tiến lên, cung kính mở cửa xe ra.

Louis Thương Nghiêu sau khi xuống xe vẫn nắm lấy tay Lạc Tranh. Hắn ngẩng đầu nhìn cung điện trước mặt một hồi, sắc mặt thoáng hiện lên nét lạnh lùng. Còn Lạc Tranh vẫn âm thầm quan sát khung cảnh xung quanh cùng cung điện trước mặt.

Xem ra cung điện này là một di sản văn hoá mà lịch sử để lại. Phong cách thiết kế của nó cũng nghiêng về trường phái cổ điển. Điểm khác biệt đầu tiên khi nhìn vào cung điện này là nó được phân thành hai khu trong khi cung điện Versailles được phân thành ba khu rõ rệt.

Thẳng phía trước cung điện là một vườn hoa cực lớn mang đậm phong cách Pháp. Tất cả cây cối trong đó đều được thợ làm vườn cắt tỉa thành những hình khối cực kỳ đẹp mắt.

“Louis thiếu gia, cậu về rồi !” Quản gia là một người đàn ông đã lớn tuổi, thân hình so với Louis Thương Nghiêu thì nhỏ bé hơn rất nhiều. Nhưng không khó để nhận ra ông ta là người ăn nói, cư xử hết sức khôn khéo. Từ dáng vẻ cùng điệu bộ thành thục của ông ta thì có thể thấy ông ta đã làm việc ở đây rất nhiều năm rồi.

“Ông nội đâu?” Louis Thương Nghiêu lạnh nhạt lên tiếng. Hiển nhiên, dường như đối với nơi này hắn không hề có chút hứng thú nào.

Quản gia lập tức trả lời, “Nghe nói hôm nay thiếu gia trở về, các vị trưởng bối trong gia tộc hiện đang chờ thiếu gia tại phòng khách.”

Đứng bên cạnh hắn nghe xong mấy lời này, tâm tư Lạc Tranh không khỏi dâng lên chút kinh ngạc. Chỉ là gặp cháu trai của mình mà phải chờ ở phòng khách? Gia tộc này rốt cuộc còn có tình người nữa không vậy? Nghĩ tới đây, ngẩng đầu lên nhìn vào gương mặt cương nghị của Louis Thương Nghiêu, Lạc Tranh không khỏi cảm thấy ánh mắt hắn thoáng hiện lên sự đau đớn.

Louis Thương Nghiêu sau khi nghe xong câu trả lời của quản gia, khoé môi khẽ nhếch lên để lộ nụ cười có chút ý mỉa mai, “Rất tốt, xem ra hôm nay tôi không tới đó không được rồi!” Nói xong, hắn liền kéo Lạc Tranh đi vào.

Cửa chính của cung điện từ từ mở ra. Trong nháy mắt, Lạc Tranh có cảm giác mình thật là nhỏ bé. Khung cửa to lớn giống như một gã khổng lồ đang há to cái miệng chỉ chờ đem nàng nuốt chửng vào trong bụng.

Kiểu thiết kế cùng trang trí bên trong cung điện hoàn toàn giống với những gì Lạc Tranh đã tưởng tượng. Khắp các khu lớn nhỏ bên trong phòng khách đều treo những bức điêu khắc, những bức tranh sơn dầu khổ lớn với màu sắc vô cùng rực rỡ.

Tuy thiết kế của cung điện này không giống như gian chính của cung điện Versailles nhưng từng chi tiết của nó đều do những bàn tay tài hoa của những nghệ sỹ bậc thầy tạo nên. Toàn bộ khu lan can đều được đúc bằng kim loại phía trên được mạ vàng sáng loáng. Sàn cung điện được lát bằng đá cẩm thạch bóng lộn toát lên vẻ sang trọng cùng xa xỉ đến cực điểm. Trần cung điện thiết kế theo kiểu mái vòm bán cầu với những bức tranh tường và trần rực rỡ đầy màu sắc. Bước vào một không gian rộng lớn như vậy, con người ta cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến cũng là điều dễ hiểu.

Phòng khách nằm ở hướng đông trên tầng hai. Đi dọc theo hành lang bước tới gần phòng khách, lập tức có hai gã vệ sỹ tiến lên giơ tay ngăn cản trước mắt Lạc Tranh. Lập tức, giọng nói đằng đằng sát khí của Louis Thương Nghiêu vang lên, “Tránh ra!”

Đứng bên cạnh hắn, Lạc Tranh thực có chút lo lắng. Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến một người trở về nhà lại như thế này. Nhưng, nơi này cũng được coi là nhà sao? Chắc là không, bởi không gian rộng lớn này không có lấy một chút ấm cúng nào. Tới lúc này, rốt cuộc nàng cũng hiểu tại sao Louis Thương Nghiêu lại thích sống trong ngôi biệt thự nhỏ của mình.

Sắc mặt gã vệ sỹ lộ rõ sự khó xử, vội lên tiếng, “Louis thiếu gia, người phụ nữ này không được phép đi vào, đó là quy định…”

Lời còn chưa nói hết, Louis Thương Nghiêu nhanh chóng hất tay ra, hai gã vệ sỹ không kịp phản ứng, bị đẩy mạnh lùi về phía sau hai bước. Ngay sau đó, cửa phòng liền bị Louis Thương Nghiêu đẩy mở toang ra.

Lần đầu tiên Lạc Tranh thấy một phòng khách với không gian rộng lớn như vậy. Những người có tiền tuy rằng muôn hình muôn vẻ, nhưng để phô trương sự giàu sang phú quý của mình thì thường dùng một phương thức duy nhất đó chính là phô trương về mặt không gian. Khi mật độ dân số tại nhiều nơi vượt quá mức tiêu chuẩn cho phép thì những người giàu có nơi này lại ung dung chiếm cứ rất nhiều không gian như vậy.

Bên trong phòng khách, các vị trưởng bối trong gia tộc Louis đã ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt của họ đều cực kỳ nghiêm túc. Trong số họ có một người mà Lạc Tranh đã từng gặp qua, chính là Beauchery Louis – ông nội của Louis Thương Nghiêu.

Ông ta ngồi ở vị trí chính giữa. Một số vị trưởng bối khác tuổi tác tương đương ông ta thì ngồi thành hai hàng hai bên. Nhìn cách ăn mặc của họ cũng đủ nhận thấy thân phận của mấy người này tôn quý đến chừng nào. Chiếc gậy của Beauchery Louis được đặt bên cạnh ông ta, trên đầu gậy là đoá hoa bách hợp được chạm khắc tinh xảo, toát lên vẻ đẹp rạng ngời đầy quyến rũ.

Beauchery Louis nhìn thấy Louis Thương Nghiêu đẩy mạnh cửa bước vào, thậm chí còn nắm tay Lạc Tranh đi tới, hàng lông mày của ông ta khẽ nhíu lại tỏ rõ sự không hài lòng rồi quay sang nói gì đó với mấy vị trưởng bối bên cạnh.

“Thương Nghiêu, anh biết mình đang làm cái gì không? Tại sao mỗi lần trở về đều làm cho các vị trưởng bối không hài lòng như vậy?”

Louis Thương Nghiêu nhìn xung quanh một lượt, thấy có vài vị trưởng bối sắc mặt không vui, nhẹ nhàng hừ lạnh một tiếng. “Hôm nay xem ra nhất định cháu sẽ phải thất lễ với các vị trưởng bối ở đây rồi.” Nói xong, hắn cầm tay Lạc Tranh tiến đến, hai người ngồi xuống sofa đối diện với các trưởng bối.

Lạc Tranh có cảm giác như mình đang bị thẩm vấn trước tòa vậy. Nàng đột nhiên lại có sự liên tưởng tới các khu vực ở phía nam Trung Quốc, nơi một số người già cả trong nhà thường ngồi ở từ đường, chuyên môn xử lý những chuyện lớn, chuyện nhỏ của gia tộc.

Mà các vị trưởng bối trước mắt cũng giống như các ông lão ngoan đồng vậy, sắc mặt nghiêm túc đến cứng nhắc, xử sự thì cố chấp…

Nàng mới vừa ngồi xuống, đột nhiên phát hiện ra người ngồi ở vị trí cuối cùng, không hiểu thế nào mà lại chính là Kỳ Ưng Diêm. Thấy Lạc Tranh kinh ngạc nhìn mình, anh ta nở nụ cười tươi rói còn đưa tay vẫy chào nàng. Nhưng ngay lập tức, một vị trưởng bối bên cạnh liền trừng mắt liếc một cái khiến anh ta đành bất đắc dĩ hạ tay xuống…

Lạc Tranh cảm thấy có chút kỳ lạ khi thấy Kỳ Ưng Diêm xuất hiện ở đây. Vô thức thoáng nhìn qua Louis Thương Nghiêu nhưng thấy biểu hiện của hắn vẫn không có gì thay đổi. Xem ra, hắn đã sớm biết Kỳ Ưng Diêm sẽ ở đây rồi.

Beauchery Louis vẫn là người tiếp tục lên tiếng. Ông ta nhìn thoáng qua Lạc Tranh rồi sau đó nhíu mày nhìn Louis Thương Nghiêu.

“Thương Nghiêu, hành động lần này của anh đã đi quá xa rồi. Đừng tưởng anh dẫn Lạc luật sư tới đây là chúng ta sẽ thay đổi ý kiến. Nên biết rằng, hôn ước này là chuyện của cả gia tộc. Anh phản đối ra mặt như vậy cũng có nghĩa là chống đối lại cả gia tộc. Anh đã từng nghĩ tới hậu quả hay chưa?”

“Đúng đấy Thương Nghiêu. Anh xuất thân từ gia tộc này, nhất định phải biết hy sinh hạnh phúc cá nhân. Về phía vương quốc Monaco, chúng ta cũng vừa chính thức đưa ra lập trường của mình, hôn ước giữa anh với công chúa Deneuve sẽ vẫn tiến hành như ước định. Đừng có bất cứ hành động chống đối vô ích nào nữa, hãy mau về mà chuẩn bị đi.” Âm thanh lạnh lùng của một trưởng bối khác vang lên.

Lạc Tranh chỉ cảm thấy hô hấp vô cùng khó khăn, không phải vì bản thân mình mà là vì người đàn ông đang ngồi bên cạnh. Hạnh phúc nhỏ nhoi nhất của một con người lại bị đem ra làm vật mua bán, thế thì cuộc sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ?

Louis Thương Nghiêu sau khi nghe xong, cũng không hề tức giận, mà chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Hắn đứng dậy, khẽ khom người cúi mình trước các vị trưởng bối. Sau đó hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt vô cùng kiên định, quyết đoán.

“Khả năng cháu sẽ làm cho các vị trưởng bối phải thất vọng rồi. Vào mấy tháng trước cháu đã kết hôn. Nếu lấy thêm công chúa Deneuve nữa thì cháu sẽ vi phạm luật hôn nhân mất. Một khi sự thật này bị phơi bày, chẳng những vương thất Monaco bị mất mặt mà ngay cả gia tộc Louis của chúng ta cũng gặp phải những tổn thất không hề nhỏ chút nào.”

“Cái gì?” Tất cả mọi người trong phòng khách đều mở to mắt. Mà ngay cả tới Lạc Tranh cũng sững sờ nhìn Louis Thương Nghiêu. Mãi lâu sau, mọi người vẫn không hiểu hắn đang nói gì. Chỉ có hai người vẫn giữ được sự bình tĩnh của mình, một người là Louis Thương Nghiêu, người còn lại là Kỳ Ưng Diêm đang ngồi đó nở nụ cười đầy ẩn ý.

“Thương Nghiêu, hôm nay anh về đây là đã có chuẩn bị sẵn để đùa giỡn với các vị trưởng bối đúng không? Quá hỗn xược!” Beauchery Louis có phản ứng đầu tiên, đập tay lên bàn nghe “rầm” một tiếng. Có thể dễ dàng nhận ra ông ta đang giận dữ tới mức nào. 


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.