Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 09 – Chương 06 phần 1



Chương 6: Không nói nên lời

Trong khoảnh khắc, trời đất như tối sầm lại ngay trước mắt Lạc Tranh. Đương nhiên đó chỉ là cảm nhận của riêng nàng. Mùi máu tanh như bao trùm bầu không khí, càng ngày càng trở nên nồng nặc khiến hô hấp của Lạc Tranh bắt đầu trở nên khó nhọc.

Đập ngay vào tầm mắt Lạc Tranh chính là một vũng máu lớn, dường như hơi ấm vẫn còn lan tỏa trên nền đá cẩm thạch giống như một bàn tay vô hình đang muốn vươn ra túm lấy cái gì đó.

Tâm tư đã sớm trở nên hỗn loạn, trong ánh mắt Lạc Tranh dường như cũng phản chiếu một màu đỏ rực của máu. Nàng nhìn thấy công chúa Deneuve đang nằm dưới đất, toàn thân dính bê bết máu, thân hình hoàn toàn bất động, mái tóc dài đẹp đẽ cũng nhuốm toàn máu là máu. Gương mặt cô ấy phản chiếu qua vũng máu tươi càng hiện rõ lên vẻ nhợt nhạt đến trắng bệch như tờ giấy.

Công chúa Deneuve nằm đó, mắt nhắm nghiền, không hề nhúc nhích, giống như một mỹ nhân đang nằm ngủ vậy. Nhưng không phải là cô ấy đang ngủ thiếp đi, mà là đã… Chết!

Vào giờ phút này, Lạc Tranh chỉ cảm thấy trong đầu toàn những tiếng ong ong khó tả. Thậm chí, nàng cũng không nghe được tiếng khóc của mọi người xung quanh nữa. Trong hô hấp của nàng dường như tràn ngập mùi máu tanh, trước mắt cũng toàn là máu…

Đầu của Lạc Tranh bắt đầu cảm thấy đau nhói. Tiếng cãi vã, tiếng khóc lóc, tiếng cầu xin tha thứ cứ thế đan xen lẫn lộn với nhau, không ngừng vang lên trong đầu nàng khiến cho nàng không biết đây là thực hay là mơ nữa?

Rất nhanh sau đó, bên ngoài biệt thự vang lên tiếng còi xe của cảnh sát. Một đám người mặc đồng phục cảnh sát nhanh chóng xông tới, ngay lập tức phong tỏa hiện trường. Ai cần an ủi thì an ủi, ai cần thẩm tra thì lập tức đưa đi thẩm tra.

Lạc Tranh vẫn đứng đó, ánh mắt trân trân nhìn vào thi thể của Deneuve rồi quay sang nhìn các nhân viên cảnh sát đang khám xét từng ngóc ngách nhỏ nhất tại hiện trường. Cho tới khi, có một bàn tay đàn ông nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, thần trí của Lạc Tranh mới được khôi phục lại đôi chút.

“Deneuve… cô ấy… bị làm sao vậy?” Lạc Tranh nhìn về phía người đàn ông đang nắm tay mình, thấy ánh mắt cực kỳ đau buồn của hắn mới có thể yếu ớt cất tiếng hỏi.

Sắc mặt của Louis Thương Nghiêu cũng rất khó coi, lông mày liên tục nhíu chặt lại, “Phần cổ của cô ấy có dấu vết bị siết mạnh của dây thừng. Nhìn qua thì chắc hẳn là bị người khác hãm hại, sau đó bị ném xuống từ tầng hai của biệt thự.”

“Không…” Cả người Lạc Tranh lúc này cơ hồ mềm nhũn ra, nếu không có sự nâng đỡ của Louis Thương Nghiêu, nàng nhất định đã ngã quỵ xuống sàn, thiếu chút nữa tim cũng ngừng đập luôn rồi. Bên tai nàng dường như lại vang lên tiếng nói nhẹ nhàng có chút ngập ngừng của Deneuve.

“Lạc luật sư, có cô yêu Thương Nghiêu như thế, cho dù tôi không ở đây cũng cảm thấy yên tâm…”

“Tôi rất hy vọng có thể tiếp thêm sức mạnh cho tình yêu của hai người, nếu như sức khỏe của tôi còn cho phép…”

“Lạc luật sư, cô yêu anh ấy sao? Yêu anh ấy thật sao?…”

“Tôi thật sự… rất yêu anh ấy…”

Nước mắt nhanh chóng đã thấm đẫm đôi mắt của Lạc Tranh. Nhưng hơn hết, nàng cảm thấy vô cùng đau đớn và phẫn nộ. Bị người ta bóp cổ đến chết rồi sau đó bị ném xuống lầu…

Rốt cuộc ai đã làm chuyện này? Tại sao lại nhẫn tâm ra tay với một cô gái mong manh yếu đuối như thế? Cô ấy là một người hết sức lạc quan và yêu cuộc sống như thế, kiên cường như thế…

Mặc dù biết rõ tình trạng của bản thân, nhưng Deneuve vẫn suy nghĩ hết sức tích cực, vẫn luôn duy trì nụ cười rạng ngời trên môi. Rốt cuộc là ai, là ai mà lại nhẫn tâm như vậy?

“Thương Nghiêu, là ai? Rốt cuộc là ai chứ?” Giọng nói nghẹn ngào của Lạc Tranh vang lên.

Bàn tay Louis Thương Nghiêu đã siết lại thành nắm đấm. Sự phẫn nộ khiến ánh mắt hắn trở nên sắc lẹm như lưỡi kiếm. Toàn thân hắn toát lên vẻ âm u, lãnh đạm tới mức ghê người. Hắn gằn từng câu từng chữ…

“Anh nhất định sẽ không bỏ qua cho những người này!”

Mặc dù toàn thân Lạc Tranh đã sớm mềm nhũn ra nhưng vẫn không hề lơi là cảnh giác. Nàng đột ngột nhìn về phía Louis Thương Nghiêu… “Có phải anh biết chuyện gì đó đúng không?”

Louis Thương Nghiêu không hề nói gì, đôi môi mỏng khẽ mím chặt lại để lộ sắc mặt xanh mét đến doạ người.

Đang lúc Lạc Tranh cảm nhận được một cách sâu sắc rằng chuyện này không hề đơn giản thì có vài nhân viên cảnh sát bước tới, một viên cảnh sát trong số đó bước lên trước, dừng lại trước mặt Louis Thương Nghiêu, giơ ra chiếc thẻ sáng loáng.

“Louis Thương Nghiêu tiên sinh, tôi trực thuộc tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế, chánh tranh tra Sherman. Chúng tôi nghi ngờ anh đã giết công chúa Monaco vì anh là người cuối cùng tiếp xúc với công chúa đêm qua. Do đó, mời anh theo chúng tôi về cục cảnh sát quốc tế để hợp tác điều tra!” Ngay sau đó, ông ta lập tức vung tay lên, vài nhân viên cảnh sát phía sau liền bước tới, lôi ra một bộ còng tay sáng loáng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Louis Thương Nghiêu, nhất là cha mẹ của công chúa Deneuve, bọn họ không thể tin nổi vào những gì đang xảy ra trước mắt. Ngay sau đó, ánh mắt của cha Deneuve liền ánh lên sự phẫn nộ cùng tức giận tột độ.

Lạc Tranh choáng váng đến nỗi đứng đờ ra đó nhưng rất nhanh liền khôi phục lại phản ứng, bước lên ngăn cản việc áp giải Louis Thương Nghiêu đi. Khi nhân viên cảnh sát đang chuẩn bị còng tay hắn thì lập tức bị nàng chặn lại…

“Khoan đã, trước tiên các ông hãy đưa bằng chứng ra, nếu không thì không được đưa anh ấy đi đâu hết!”

“Tranh…” Louis Thương Nghiêu cúi đầu lên tiếng, dường như muốn ngăn cản nàng nhúng tay vào chuyện này.

Sherman nở nụ cười đầy vẻ trào phúng, “Thực xin lỗi, chúng tôi cũng chỉ làm việc theo trình tự mà thôi. Đưa anh ta đi!”

“Vâng!” Mấy nhân viên cảnh sát lập tức tiến lên, gạt tay Lạc Tranh ra rồi còng tay Louis Thương Nghiêu lại.

“Thương Nghiêu…” Lạc Tranh vô cùng kinh hãi, những người khác chứng kiến cảnh tượng này cũng không khỏi hãi hùng.

Louis Thương Nghiêu tỏ ý bảo nàng hãy an tâm, không phải lo lắng gì cả. Hắn không có ý phản kháng nhân viên cảnh sát thi hành nhiệm vụ cũng không giải thích bất cứ điều gì, chấp nhận để họ áp giải lên xe cảnh sát.

Sau khi kiểm tra hiện trường một cách tỉ mỉ cùng rõ ràng, pháp chứng và pháp y cũng lần lượt rời đi. Chỉ còn vài nhân viên cảnh sát ở lại để bảo vệ hiện trường.

Cha mẹ Deneuve đã nghe được rõ ràng những lời của vị thanh tra kia. Sắc mặt đau thương đã sớm bị thay thế bởi sự phẫn nộ cùng tức giận. Nhất là mẹ của Deneuve, chính là vị vương phi cao quý, trên mặt bà không khỏi nổi lên vẻ phẫn uất cùng tuyệt vọng khi mất đi con gái. Bà bước lên phía trước, đứng trước mặt Lạc Tranh, ngay sau đó…

“Bốp!” Bà giơ tay lên, hung hăng tát mạnh một cái vào mặt của Lạc Tranh. Ngay lập tức, một dòng máu tươi bên khóe môi nàng chậm rãi chảy xuống.

Lạc Tranh cảm nhận rõ được sự đau đớn, giống như nỗi đau trong lòng nàng vậy.

“Lạc luật sư, ta vốn tôn trọng cô vì cô là người thông minh, là người có hiểu biết. Không ngờ rằng mọi sự phó thác của ta đều bị cô đem ra coi như trò đùa. Cô rất mong muốn được chứng kiến cảnh tượng này đúng không? Nếu như cô sớm rút lui khỏi mối quan hệ này thì con gái của ta sẽ không phải chết thê thảm như vậy.

Cô có biết tình trạng sức khỏe của Deneuve hai ngày nay có chuyển biến rất tốt không? Ngay cả bác sỹ cũng bảo đó là một kỳ tích. Cô đúng là một người phụ nữ độc ác. Chỉ vì muốn thỏa mãn lợi ích cá nhân mà cô đã hại chết con gái của ta.”

“Vương phi…”

“Ta nói cho cô biết, ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Mà cả Louis Thương Nghiêu cũng vậy. Ta sẽ khiến cho hắn phải ngồi tù, khiến cho hắn cả đời này cũng không thể thoát khỏi nơi đó. Cả quãng đời còn lại của hắn sẽ phải ngồi trong tù, vì con gái ta mà chuộc tội!” Thái độ cùng giọng điệu của vương phi tràn ngập sự cương quyết đến lạnh lùng.

Cảm giác mất mát cùng sự đau lòng khiến bà không thèm quan tâm tới hình tượng vương phi của mình nữa. Cái mà bà muốn làm nhất lúc này, đó chính là đòi lại sự công bằng cho người con gái bất hạnh của mình.

“Thương Nghiêu không có làm chuyện đó. Chuyện này tôi cũng nhất định điều tra cho rõ ràng.” Lạc Tranh cố nén cảm giác bi phẫn trong lòng, bình tĩnh lên tiếng.

Ánh mắt của vương phi dường như muốn giết người, bà không còn tâm trí nào mà nghe Lạc Tranh nói nữa. Thái độ của bà vẫn hết sức kiên định, kiên định như những gì đã nói với nàng. Bà, quyết sẽ không dừng tay!

Nhiệt độ trong không khí dần dần trở nên lạnh lẽo. Nơi mà Deneuve vừa nằm trước đó giờ chỉ còn lại vết máu. Người quản gia đã khóc tới mức cạn kiệt sức lực. Còn Lạc Tranh, cuối cùng cũng không chịu đựng thêm được nữa, toàn thân mệt mỏi ngã ngồi xuống ghế sofa.

Thương Nghiêu đã bị đưa đi. Trước khi đi hắn cũng không có giải thích gì, cũng không hề phản kháng. Nàng lại nghĩ tới lời của hắn trước khi rời đi, trong lòng càng cảm thấy thấp thỏm không yên.

Hắn, nhất định biết chuyện gì đó!

Mọi chuyện vốn dĩ rất tốt đẹp chỉ trong nháy mắt đã hoàn toàn tan vỡ. Sự tình phát sinh quá đột ngột, đột ngột tới mức chân tay Lạc Tranh cũng bắt đầu trở nên luống cuống. Sau khi từ hiện trường vụ án về, nàng cứ thế ngồi trên ghế sofa, nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao chỉ trong một thời gian ngắn lại xảy ra nhiều chuyện đến như vậy.

Mà chuyện này có liên quan như thế nào tới Louis Thương Nghiêu đây? Lạc Tranh càng nghĩ thì tâm tư càng trở nên hỗn loạn. Vào giờ phút này nàng mới nhận ra rằng, khoảnh khắc mà hắn xảy ra chuyện cũng chính là lúc nàng cảm thấy mọi thứ dường như cũng sụp đổ.

Đây là cảm giác mà Lạc Tranh chưa từng trải qua bao giờ. Nàng cảm thấy như bức tường vững chắc chống đỡ sau lưng mình đột nhiên sụp xuống vậy. Tất cả những gì đẹp đẽ, tất cả mọi hy vọng đều hoàn toàn biến mất. Niềm hạnh phúc vừa mới nhen nhóm cũng tựa hồ tan biến như khi vừa tỉnh lại sau một giấc mộng đẹp.

Bàn tay nàng vô thức siết chặt lại thành nắm đấm, hy vọng như vậy có thể khiến bản thân bị đau mà tỉnh lại, thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này. Nhưng đáng tiếc, mọi chuyện đã xảy ra và không cách nào vãn hồi được nữa rồi.

Không thể nào!

Lạc Tranh lập tức đứng phắt dậy, nàng không thể cứ ngồi yên ở đây mà chờ chết được, không thể nhìn Louis Thương Nghiêu gặp chuyện không may mà không làm gì. Nàng muốn gặp hắn, gặp ngay lập tức!

Nghĩ tới đây, Lạc Tranh cũng không chút chần chừ mà lập tức cầm lấy túi xách, cũng không buồn quan tâm tới chuyện trời đã rất khuya, lái xe một mạch thẳng hướng cục cảnh sát mà lao tới. 


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.