Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Hồi 09 – Chương 19 phần 2



Dennis thấy vậy khẽ cất tiếng thở dài rồi nhìn về phía Beauchery Louis cùng Louis Thương Nghiêu nói, “Là thành viên của gia tộc Louis nên chắc cả ông và Thương Nghiêu đều biết rất rõ ràng về câu chuyện năm xưa. Giai thoại về Louis 14 và Mary Catherine tuy không được ghi chép lại trong lịch sử nhưng vẫn được lưu truyền trong dã sử. Tôi nghĩ chắc mọi người đều biết rõ chuyện của Mary Catherine và Louis 14 là câu chuyện có thật!”

Beauchery Louis không hiểu vì sao Dennis lại tự nhiên nhắc tới lịch sử xa xưa như vậy liền nhíu mày cất tiếng hỏi, “Quan hệ giữa Louis 14 và Mary Catherine đúng là chuyện thật sự tồn tại, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì tới việc ngày hôm nay?”

“Đương nhiên là có liên quan bởi vì…” Dennis nhìn về phía Lạc Tranh như muốn hạ quyết tâm lần chót rồi nhấn mạnh từng lời, “Bởi vì Lạc Tranh chính là hậu duệ của Mary Catherine!”

“Cái gì?” Beauchery Louis trừng lớn hai mắt, suýt chút nữa thì đứng bật dậy.

Louis Thương Nghiêu cũng bị tin tức này làm cho chấn kinh. Hắn đưa mắt nhìn Lạc Tranh rồi lại nhìn Dennis hồi lâu cũng không nói nổi lời nào.

Mà Lạc Tranh vốn đang đặt tâm tư lên món đồ chơi gấu bông kia nghe thấy những lời của Dennis cũng kinh ngạc mở lớn hai mắt, đôi môi đỏ mọng cũng hé mở vì nghe thấy tin tức bất ngờ này.

Ngoại trừ Tân Thanh Hà vẫn giữ được sắc mặt bình tĩnh như cũ bởi bà đã sớm ngờ tới bọn họ sẽ có phản ứng như vậy. Lúc trước khi bà nghe Dennis nói ra mọi chuyện cũng có phản ứng thế này.

Một lúc lâu sau…

“Dennis, chuyện của Mary Catherine năm xưa là thật nhưng lịch sử cũng đã quá lâu rồi. Hơn nữa lúc ấy Louis 14 và Mary Catherine cũng không có con chung, vậy làm sao mà có hậu duệ được đây?” Beauchery Louis sau cơn chấn động liền đưa ra một vấn đề cực kỳ trọng yếu.

Dennis vẫn rất nhẫn nại tiếp tục lên tiếng, “Nếu như Lạc Tranh là hậu duệ của hai người họ thì đương nhiên sẽ không thể ở bên cạnh Thương Nghiêu. Nhưng Lạc Tranh là người trong gia đình của Mary Catherine. Đừng quên tại nước Pháp cổ, họ hàng gần kết hôn là chuyện rất bình thường. Gia tộc của Mary Catherine tại Châu Âu chính là gia tộc Morrie, tại đất nước của họ lúc đó gia tộc Morrie còn được gọi là gia tộc hương thơm. Tôi nghĩ mọi người cũng không xa lạ gì với gia tộc Morrie rồi.”

Louis Thương Nghiêu bất giác nhớ lại lịch sử của gia tộc mình. Chuyện xưa có ghi lại toàn thân Mary Catherine đều mang theo hương thơm khiến cho hoàng đế mặt trời bị khuynh đảo tâm hồn suốt đời. Nếu như Lạc Tranh là người của gia tộc Morrie…Nghĩ đến đây hắn vô thức nhìn về Lạc Tranh vẫn đang vùi trong ngực mình, đột nhiên nhớ tới bản thân mình vẫn luôn bị hương thơm trên thân thể nàng mê hoặc. Cho tới giờ hắn vẫn nghĩ là vì nàng không giống với những người phụ nữ khác mà thôi. Hắn thích mùi hương này và cũng bị mùi hương này hấp dẫn sâu sắc. Mùi hương này hoàn toàn khác biệt so với mùi nước hoa mà phụ nữ vẫn hay dùng, thì ra mùi hương ưu nhã này vốn xuất phát từ bên trong cơ thể nàng.

“Hoang đường! Quá hoang đường!” Beauchery Louis đã không nhịn được nữa mà đứng bật dậy. “Gia tộc Morrie đã không còn tồn tại từ lâu rồi. Chuyện này quá mức hoang đường. Còn Dennis, anh chỉ dựa vào một câu nói mà muốn xác nhận thân phận của Lạc Tranh sao? Đừng quên Lạc Tranh là người Hongkong mà gia tộc Morrie xuất phát từ châu Âu.”

Louis Thương Nghiêu cũng không khỏi nhíu mày suy nghĩ.

Dennis cầm lấy món đồ chơi gấu bông, lấy từ bên trong đó ra một vật, sau đó lại lấy từ trong túi ra một tập tài liệu rất dày đưa tới trước mặt mọi người…

“Đây là toàn bộ tài liệu về thân phận của Lạc Tranh. Trong tài liệu này đều ghi rõ ràng về các thành viên từng đời của gia tộc Morrie. Gia tộc này đúng là đã không còn tồn tại nữa bởi Lạc Tranh là người cuối cùng rồi.”

Một sợi dây chuyền tinh xảo với mặt là một bông hoa bách hợp bằng đá quý hiện ra sáng chói trước mặt khiến mọi người lóa mắt. Sợi dây chuyền này cho dù ở bất kỳ thời đại nào cũng vẫn có thể nhận ra giá trị cực đại của nó. Đóa hoa bách hợp long lanh trước mặt khiến Beauchery Louis kinh hãi, ông ta quên mất việc xem xét tập tài liệu mà run run cầm lấy sợi dây chuyền hoa bách hợp, miệng không ngừng lẩm bẩm, “Sao có thể như vậy? Sao có thể….”

Louis Thương Nghiêu chưa từng thấy sợi dây chuyền hoa bách hợp này nên đương nhiên không biết nó có ý nghĩa thế nào. Hắn thấy ông nội mình khiếp sợ như vậy rồi lập tức cầm lấy tập tài liệu mở ra xem, sau đó trừng lớn mắt nhìn về phía Lạc Tranh…

“Thì ra cô đúng là người của gia tộc Morrie…”

“Ông nội, Dennis, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” Louis Thương Nghiêu đã không nhịn được nữa liền cất tiếng hỏi.

Dennis đưa mắt nhìn về phía Beauchery Louis rồi nhẹ nhàng nói, “Đóa hoa bách hợp bằng ngọc quý này ắt hẳn trong lịch sử của gia tộc Louis cũng đã được ghi chép lại…”

Giọng nói của Beauchery Louis lúc này không còn được lưu loát như mọi khi nữa. Một lúc lâu sau, ông nhìn về phía Louis Thương Nghiêu rồi nói, “Sợi dây chuyền với mặt ngọc hình bông hoa bách hợp này do đích thân Louis 14 chế tác để tặng cho Mary Catherine. Thời đó, biểu tượng của nước Pháp chính là bông hoa bách hợp. Louis 14 đem đoá bách hợp bằng ngọc quý này tặng cho Mary Catherine cũng bởi trong lòng ông đã coi bà chính là hoàng hậu của mình. Đáng tiếc lúc đó có người dùng tà thuyết mê hoặc mọi người, coi Mary Catherine là phủ thuỷ và xử tử bà. Cũng bởi vậy cho nên gia tộc Louis thiếu gia tộc Morrie một món nợ máu.”

Louis Thương Nghiêu cùng Lạc Tranh đều cực kỳ kinh ngạc khi nghe thấy câu chuyện này, nhất là Lạc Tranh. Nàng vẫn nhớ rõ Lưu Ly từng kể với nàng chuyện tình bi thương của Louis 14, lúc đó nàng vẫn cho đó chỉ là truyền thuyết mà thôi. Mà cho dù đó không phải là truyền thuyết đi nữa thì chuyện đó cũng đã quá xa xưa rồi. Nàng thực tình không dám nghĩ tới chuyện mình là người trong gia tộc của Mary Catherine, hơn nữa còn gặp được người của gia tộc Louis là Thương Nghiêu rồi đem lòng yêu hắn.

Đây là sự an bài của ông trời sao?

Louis Thương Nghiêu đưa tay cầm lấy sợi dây chuyền có mặt hình bông hoa bách hợp. Hắn biết rõ lịch sử của gia tộc nên cũng biết rõ đoá hoa bách hợp kia ở gia tộc Louis có ý nghĩ thế nào. Nếu nó không mang ý biểu tượng gì thì ông nội của hắn cũng không nạm hình bông hoa bách hợp ở đầu gậy của ông.

Đoá hoa bách hợp bằng đá quý này vừa nhìn đã biết là có niên đại từ rất xa xưa. Mà loại đá quý dùng để chạm khắc thành bông hoa bách hợp này cũng là hàng tuyệt phẩm. Louis Thương Nghiêu cũng kinh doanh cả lĩnh vực xa xỉ phẩm cho nên biết rõ loại đá quý này đáng giá đến chừng nào. Lại nhìn đến kỹ thuật chạm khắc cùng chất liệu đều không phải thuộc về thời đại ngày nay, hắn là người của gia tộc Louis đương nhiên hiểu rõ khi Louis 14 còn đương quyền đã sử dụng loại đá quý cực kỳ hiếm có mà hiện giờ cũng đã gần như tuyệt diệt này.

Như vậy những lời của Dennis đều là sự thật. Chuyện này thật sự quá ly kỳ!

“Dennis, rốt cục mọi chuyện thế nào, anh mau nói rõ ràng ra hết đi.” Louis Thương Nghiêu rốt cục cũng trầm giọng cất tiếng hỏi.

Dennis đương nhiên cũng không có ý định giấu diếm, đem tất cả những gì cha anh ta đã nói kể lại hết thảy…

Thì ra khi Louis 14 mê luyến Mary Catherine, gia tộc Morrie đương nhiên cũng nhận được rất nhiều ân huệ, thậm chí còn có rất nhiều người trong gia tộc Morrie chuyển đến sống ở Pháp để nhân cơ hội đạt được lợi ích tối đa nhất. Nhưng tiệc vui chóng tàn. Sau khi Mary Catherine bị xử tử thì những người trong gia tộc Morrie cũng không may mắn thoát được. Có người bị xử tử tại chỗ, một số người thì bị dìm chết và nguỵ tạo như một vụ chết đuối. Đương nhiên những chuyện này đều tiến hành rất lặng lẽ trước khi Louis 14 trở về nước.

Những thành viên còn lại trong gia tộc Morrie tại cố quốc nghe được tin này vội vã ly tán rồi mai danh ẩn tích sống qua ngày. Cứ như vậy, từ đời này qua đời khác, thời đại này qua thời đại khác, từ chế độ phong kiến tới khi nền dân chủ được thiết lập, những chiếc xe ngựa cổ xưa được thay bằng những chiếc ô tô hiện đại, cung điện xa hoa cũng dần biến đổi theo thời gian và những cuộc chiến tranh…

Duy chỉ có một điều vẫn không hề thay đổi đó chính là gia tộc Morrie và gia tộc Louis vẫn còn có hậu thế đến tận đời này. Trải qua nhiều giai đoạn biến động của lịch sử, người của gia tộc Louis cũng dần rời xa chính trường và chuyển sang kinh doanh còn người của gia tộc Morrie vì số lượng ít, lại mất đi rất nhiều sản nghiệp nên cuộc sống của họ cũng không còn được như xưa. Chính vì vậy, hai gia tộc cũng mất liên lạc.

Cứ như vậy cho đến đời Fanny, gia tộc Morrie đã hoàn toàn biến đổi. Mặc dù chuyện của gia tộc họ đã được coi vào hàng dã sử nhưng vì thật sự có tồn tại nên đã khiến các nhà khảo cổ học rất có hứng thú. Khi họ phát hiện ra gia tộc Morrie vẫn còn hậu nhân trên đời này liền đề xuất việc xin kinh phí để tiến hành nghiên cứu. Kể từ đó, người của gia tộc Morrie vốn đã không còn lại mấy người rồi cũng dần bị mấy tên nghiên cứu khoa học điên rồ đó bắt đem vào phòng thí nghiệm nhằm nghiên cứu nguồn gốc của hương thơm trên người họ. Những thành viên bị bắt làm thí nghiệm đó bị dày vò đến nỗi không ra người, không ra quỷ cuối cùng cũng lần lượt tự sát hết thảy. Chỉ còn lại Fanny và mẹ của bà, cũng tức là bà ngoại của Lạc Tranh sót lại mà thôi.

Mẹ của Fanny biết chuyện này nhất định sẽ liên luỵ đến bản thân mình, hơn nữa bà cũng không muốn con gái trở thành vật thí nghiệm nên quyết định mang theo Fanny tới tận Hongkong xa xôi để tránh nạn, thậm chí còn mai danh ẩn tích sống tại khu phố Xuân Ương tồi tàn kia. Fanny cũng được coi như là một nửa người Trung Quốc bởi vì cha của bà cũng là người Trung Quốc, cho nên Fanny cũng rất có hảo cảm với người Hongkong nên mới đồng ý gả cho Lạc Nguyên.

Dennis nói đến đây lại đem tập tài liệu mở ra, “Ở đây cũng đã ghi lại mọi chuyện rất rõ ràng, hơn nữa đoá hoa bách hợp bằng đá quý kia cũng đã chứng minh thân phận thật sự của Lạc Tranh.”

Những lời của anh ta khiến tất cả mọi người có mặt đều nghẹn lời mất một lúc. Mãi sau đó, Lạc Tranh mới có phản ứng, cầm lấy bông hoa bách hợp bằng đá quý kia nhìn kỹ một hồi, trong đầu thoáng hiện lên chút ký ức năm xưa. Nàng nhớ rõ mẹ mình từng có bông hoa bách hợp bằng đá quý thế này, cũng nhớ rõ cha mình đã muốn cướp đoạt nó ra sao. Trong đầu nàng còn hiện lên hình ảnh mẹ mình đem sợi dây chuyền với mặt ngọc là đoá hoa bách hợp này bỏ vào bên trong con gấu bông.

Lạc Tranh đột nhiên lại giơ tay ôm lấy hai bên thái dương, đầu lại mơ hồ nổi cơn đau.

“Tranh, em sao vậy?” Louis Thương Nghiêu đau lòng ôm chặt lấy nàng, “Có phải nhớ ra chuyện gì hay không?”

Lạc Tranh lắc lắc đầu, trí nhớ vừa rồi mới hiện về lại dần dần rút đi như cơn thuỷ triều khiến nàng không cách nào nắm bắt được nó. Nàng khẽ liếm nhẹ đôi môi đã trở nên khô khốc của mình, rồi nhìn về phía Dennis yếu ớt cất tiếng hỏi, “Vậy tại sao đoá hoa bách hợp bằng đá quý này lại ở trong tay mẹ tôi? Nếu đó là tín vật của Louis 14 cho Mary Catherine thì sau khi bà ấy bị xử tử phải thất truyền rồi chứ, sao có thể truyền từ đời này qua đời khác như vậy?”

“Mary Catherine lúc ấy đã dự cảm được sự nguy hiểm đang tới gần mình bởi hành động của bà luôn có người giám sát nên đã đem tín vật này giao cho cô ruột của mình để bí mật chuyển nó tới tay Louis 14. Chỉ cần Louis 14 nhìn thấy tín vật này sẽ hiểu ngay tình hình của bà lúc này. Đáng tiếc, tín vật đó còn chưa kịp tới tay Louis 14 thì bà đã bị đem ra xử tử. Người cô thấy tình hình bất lợi cũng lập tức bỏ trốn để bảo toàn tính mạng. Cứ như vậy, đoá hoa bách hợp bằng ngọc này đã trở thành biểu tượng cho sự liên hệ lâu đời và sâu xa giữa gia tộc Louis và gia tộc Morrie truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.” Dennis nhẹ nhàng lên tiếng giải thích.

Lạc Tranh nhìn bông hoa bách hợp bằng đá quý trong tay, trong lòng có thể cảm nhận được một cách sâu sắc nỗi đau đớn của Mary Catherine năm xưa. Bà hẳn là đã yêu rất sâu đậm Louis 14 nhưng vì sự thiếu hiểu biết cùng ngu muội của những người thời xưa nên mới lâm vào cảnh sinh ly tử biệt với ông. Thì ra giai đoạn lịch sử đó lại có liên hệ chặt chẽ với nàng đến vậy, bằng không khi nàng nghe Lưu Ly kể chuyện này lúc trước cũng không có nhiều cảm xúc đến thế.

Louis Thương Nghiêu dường như cũng có chung suy nghĩ với nàng, nhưng cũng rất nhanh chóng, trong đầu hắn lại nghĩ tới một vấn đề khác…

“Dennis, vì sao anh lại biết những chuyện này?”

Dennis cũng biết sớm muộn Louis Thương Nghiêu cũng sẽ hỏi đến vấn đề này liền cười cười đem tập tài liệu giở ra trang cuối cùng….

“Rất đơn giản, bởi vì mỗi người trong dòng họ của tôi sống trên đời với một mục đích là bảo vệ gia tộc Morrie. Tuy đã mất liên lạc nhiều thế hệ nhưng cuối cùng với rất nhiều nỗ lực, cha tôi cũng đã tìm được mẹ con Fanny, hơn nữa ông vẫn luôn để ý tới tình hình của Lạc Tranh. Cho đến trước khi ra đi, ông đã đem nhiệm vụ bảo vệ gia tộc Morrie trao lại cho tôi.” Nói đến đây, Dennis khẽ than nhẹ một tiếng, “Mối quan hệ này cũng rất đơn giản. Tổ tiên của tôi nhiều đời trước đều nhận nhiệm vụ chăm lo cho gia tộc Morrie. Một mặt khác cũng là bảo vệ những người trong gia tộc họ như những hộ vệ thân tín vậy. Cho dù có phải ly tán hay thế sự chuyển dời thế nào đi nữa thì dòng họ tôi đều nhận lấy sứ mạng này.”

“Thì ra là vậy!” Mọi người nghe xong cũng cảm thấy mọi chuyện đã dần trở nên sáng tỏ.

“Nói như vậy tức là cha tôi cũng biết chuyện này?” Louis Thương Nghiêu không khó để nhìn ra vấn đề.

“Đúng vậy! Chuyện này cha tôi cùng bác trai đã bàn bạc rất kỹ. Bác trai có lẽ xuất phát từ sự khó xử nào đó nên vẫn luôn giấu kín chuyện này. Nhưng trên thực tế bác trai đã lén làm rất nhiều chuyện để giúp đỡ mẹ con Fanny.” Dennis khẽ lên tiếng xác nhận.

Lạc Tranh nghe đến đây lại cảm thấy có chút khó hiểu, “Tại sao bác ấy lại phải giấu diếm thân phận cùng sự giúp đỡ như vậy chứ?”

Dennis cũng không trả lời ngay mà nhìn về phía Tân Thanh Hà, còn sắc mặt của bà lúc này lại thoáng hiện lên chút lúng túng nhưng cũng không nói lời nào khiến Lạc Tranh lại càng cảm thấy kỳ quái. Đúng lúc này, Beauchery Louis vốn vẫn luôn trầm mặc nãy giờ liền lên tiếng…

“Ta nghĩ ta biết rõ nguyên nhân chuyện này!” Beauchery Louis đưa mắt nhìn thoáng qua phía Tân Thanh Hà rồi lại nhìn về Louis Thương Nghiêu, “Cha anh đem chuyện đó giấu kín bởi vì nếu như để người trong gia tộc Louis biết được gia tộc Morrie còn có hậu nhân là nữ thì nhất định người trong gia tộc sẽ ép cha anh kết hôn với người của gia tộc Morrie.”

“Ông nói gì cơ?” Louis Thương Nghiêu không ngờ tới là người của gia tộc lại muốn kết thông gia với gia tộc Morrie.

“Chính là như vậy!” Beauchery Louuis không chút do dự nói tiếp, “Cho tới giờ người của gia tộc Louis vẫn luôn cảm thấy áy náy với những người trong gia tộc Morrie. Bởi lòng sùng kính đối với hoàng đế mặt trời nên đương nhiên mọi người đều bị tình yêu của ông làm cho cảm động. Nhưng những kẻ thẩm lý và phán quyết ngu muội năm xưa đã tạo nên trường bi kịch khiến cho người của gia tộc Louis đã thiếu món nợ này. Món nợ lịch sử này nhất định phải hoàn lại, nếu không người của gia tộc Louis đời đời kiếp kiếp cũng không thể an lòng.”

Tân Thanh Hà từ đầu đến giờ vẫn không nói lời nào, cũng không nhìn về phía Beauchery Louis. Đến lúc này, bà mới nhẹ nhàng lên tiếng, “Giờ có thể bồi hoàn lại cũng không muộn. Lạc Tranh có thể cùng Thương Nghiêu yêu nhau, thậm chí ở trong tình huống không biết chút gì về quá khứ mà kết thành vợ chồng, như vậy chẳng phải là duyên phận hay sao?”

Ánh mắt của Beauchery Louis có chút chấn động, đưa mắt nhìn về phía Lạc Tranh hồi lâu cũng không nói thêm gì nhưng có thể nhận ra lời nói của Tân Thanh Hà cũng có tác dụng không nhỏ.

Một lúc lâu sau, Louis Thương Nghiêu khẽ nâng bàn tay nhỏ bé của Lạc Tranh lên, vẻ mặt đầy sự kiên định cất tiếng, “Ông nội, cho dù thân phận Lạc Tranh có thế nào đi nữa thì cô ấy cũng là vợ cháu. Đó là sự thật và cũng là tình yêu mà cả đời này cháu sẽ không từ bỏ.”

Beauchery Louis giật mình sững người hồi lâu rồi sau đó thở dài một tiếng, “Hết thảy đều là sự an bài của số phận, một khi duyên phận đã đến thì có muốn cũng không cách nào ngăn cản được.”

Lạc Tranh lặng người nhìn Louis Thương Nghiêu hồi lâu, trong lúc nhất thời nàng có cảm giác như đã trải qua quá nhiều chuyện thần kỳ cùng lúc. Nàng thực không dám nghĩ tới Beauchery Louis lại có thể đồng ý. Như vậy nàng và Thương Nghiêu sau này không cần phải lo lắng đề phòng gì nữa.

Louis Thương Nghiêu dường như cũng nhìn ra nét nghi vấn trong mắt nàng. Hắn cất tiếng cười cực kỳ vui vẻ từ tận đáy lòng rồi lại kéo nàng ôm vào trong ngực.

Tân Thanh Hà cũng mãn nguyện nhìn hai người họ rồi khẽ cất tiếng cảm thán, “Xem ra lịch sử của gia tộc Louis và Morrie có thể viết lại được rồi.”

Lời của bà khiến ánh mắt của Beauchery Louis thoáng hiện lên chút mất tự nhiên, ông trầm giọng hỏi lại, “Thanh Hà, cô vẫn còn oán hận người của gia tộc Louis lắm phải không?”

Đây là lần đầu tiên Beauchery Louis gọi tên của bà. Tân Thanh Hà sững người hồi lâu rồi mới có phản ứng, “Quá khứ đã qua lâu như vậy, oán hận cũng nên để gió cuốn đi thôi.”

Bà mất đi người chồng thương yêu nhưng Beauchery Louis cũng mất đi một người con trai của mình.

Beauchery Louis không ngờ Tân Thanh Hà lại nói như vậy, môi của ông khẽ run nhẹ một chút rồi chậm rãi nói, “Có thời gian thì đi thăm nó chút đi, ta nghĩ nó chắc hẳn rất nhớ cô.” Một câu nói này rốt cục ông cũng thừa nhận vị trí của Tân Thanh Hà ở gia tộc Louis.

Nghe những lời này, Tân Thanh Hà khẽ run lên, nước mắt cũng không biết đã chảy xuống từ bao giờ.

***

Thân phận của Lạc Tranh được sáng tỏ và chứng thực khiến thái độ của Beauchery Louis thay đổi hoàn toàn. Chẳng những ông không còn phản đối hai người họ cùng chung sống mà còn thúc giục Louis Thương Nghiêu nhanh chóng tổ chức hôn lễ để Lạc Tranh có thể danh chính ngôn thuận gả vào gia tộc Louis.

Louis Thương Nghiêu đương nhiên rất muốn làm vậy nhưng nghĩ tới tình hình trước mắt của Lạc Tranh nên lại cố gắng nhẫn nhịn. Kể từ khi thân phận được sáng tỏ, Lạc Tranh vẫn hệt như trước, không hề nói đến chuyện của cha mẹ nàng khiến hắn có chút hoảng sợ.

Dennis cũng đem cả ảnh của cha mình cho Lạc Tranh xem để thử phản ứng của nàng. Tuy Lạc Tranh thấy người trong ảnh rất quen mắt cũng giống như khi nàng nhìn thấy bóng lưng của Louis Thương Nghiêu ở khu rừng trúc nhưng vẫn không nhớ nổi đó là ai.

Về sau Dennis mới nói cho Louis Thương Nghiêu biết vào năm Lạc Tranh mười tám tuối gặp chuyện không may, chính là đêm đó cha anh ta đã đưa mẹ con Lạc Tranh rời khỏi Hongkong. Thật ra đêm đó cha của Lạc Tranh đã chết ngay tại chỗ, còn Fanny mẹ nàng cũng đang hấp hối. Cha của Dennis vốn muốn để hai người họ có được sự chăm sóc một cách tốt nhất nhưng vì tình hình của Fanny đã rất xấu nên cũng nhanh chóng qua đời chỉ còn lại mình Lạc Tranh mà thôi.

Sau khi cha của Dennis tổ chức xong tang lễ, Lạc Tranh cũng lập tức trở về trường đại học. Bởi chuyện xảy ra khi Lạc Tranh vừa nhập học không được bao lâu nên cha của Dennis đã dùng thân phận bí mật để chu cấp việc học cho nàng. Nhưng Lạc Tranh lúc này dường như đã thay đổi hoàn toàn, chẳng những không biết cha của Dennis là ai mà ngay cả trí nhớ cũng đã phát sinh vấn đề. Vì Lạc Tranh không chịu nhận tiền mà ông đưa cho nên ông đành lén gửi nó vào tài khoản của nàng.

Lạc Tranh cũng không hề dùng đến số tiền kia mà lại gửi ngược vào viện dưỡng lão ở Mỹ. Sau khi mẹ nàng qua đời, nàng cũng không hề lơ là việc học. Tuy cha của Dennis rất lo cho tình trạng của nàng nhưng sau đó có một người đàn ông vẫn để ý chăm sóc Lạc Tranh nên ông cũng an tâm hơn. Lúc Lạc Tranh sắp tốt nghiệp, ông còn thu xếp để nàng nhận Tân lão làm sư phụ.

Thật ra đó cũng là ý tứ của cha Thương Nghiêu năm xưa. Nguyên nhân của chuyện này rất đơn giản, lúc trước mẹ của Lạc Tranh rất thích học luật nhưng không thực hiện được cho nên khi cha của Louis Thương Nghiêu bày tỏ sự tiếc nuối vì không giúp Fanny thực hiện được ước mơ thì bà đã nói rằng sau này hãy giúp con của bà trở thành một luật sư tiếng tăm vang dội. Cha của Louis Thương Nghiêu đã nhận lời với bà ngay lập tức vì có lẽ lúc đó ông cho rằng làm như vậy cũng có thể đền bù tổn thất phần nào cho gia tộc Morrie.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.