Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Ngoại truyện 01 phần 2



Louis Thương Nghiêu nghe thấy những lời hờn dỗi của Lạc Tranh, nụ cười trên môi lại càng sâu hơn, cũng không chút ngại ngần việc Lưu Ly đang ở ngay đó mà kìm lòng không được cúi xuống đặt lên môi Lạc Tranh một nụ hôn say đắm khiến nàng đỏ bừng cả mặt.Lưu Ly thật không chịu nổi hai người họ, khẽ trừng mắt lên nói, “Hai người có thể đừng lúc nào cũng khoe khoang sự hạnh phúc ra như vậy không? Không sợ dạy hư tiểu Louis sao?” Tiểu Louis mở to đôi mắt đen thẳm, bộ dạng đầy vẻ hiếu kỳ nghe người lớn nói chuyện, dường như có thể hiểu được chuyện đang diễn ra nên bàn tay nhỏ xíu cũng không ngừng múa loạn lên. “Đưa cục cưng ình nào!” Cả ngày nay Lạc Tranh còn chưa được ôm con tới ba phút, nay lại thấy bộ dạng cục cưng đáng yêu như vậy không kìm lòng được lại muốn ôm lấy. Lưu Ly lại càng giữ chặt tiểu Louis vào lòng hơn, “Hôm nay là hôn lễ của hai người, lại còn kéo dài suốt hai ngày nữa thì làm gì có thời gian rảnh để chăm sóc tiểu Louis chứ. Cứ để mình giúp…” Nói đến đây, Lưu Ly khẽ liếc Lạc Tranh một cái, “Trong lòng cậu lúc nào cũng chỉ có con trai, coi chừng người đàn ông phía sau đang ăn dấm đó!” Lạc Tranh nghe vậy lại càng thêm ngượng ngùng, trừng mắt nhìn Lưu Ly rồi mới khẽ lên tiếng, “Cậu lại nói bậy gì thế?” “Lưu Ly nói không sai chút nào! Anh đúng là đang phát ghen lên đây.” Louis Thương Nghiêu cũng không chút e ngại mọi người xung quanh mà vòng tay ôm ngay Lạc Tranh vào trong ngực, mỉm cười nhíu mày nói, “Tiểu tử kia đã giành mất quá nhiều tâm tư cùng sự chăm sóc của em rồi. Ba ngày này, không cho em dính lấy con như vậy nữa.” Lạc Tranh nghe vậy khẽ đưa tay đập nhẹ vào ngực hắn một cái, “Là con của anh mà anh còn so bì vậy sao?” Tiểu Louis đang dựa vào ngực Lưu Ly dường như cũng cảm nhận được mọi người đang nói về mình nên lại bắt đầu kêu ya ya loạn lên. Louis Thương Nghiêu có chút bất đắc dĩ nhìn con trai mình. Có trời biết, từ khi sinh con, tâm tư của Lạc Tranh dường như chẳng mấy khi đặt vào hắn, cho dù cục cưng không ở bên cạnh, nàng cũng sẽ luôn nhớ nó, không đặt hoàn toàn tâm trí vào hắn như trước. Thật lòng mà nói đúng là hắn đang ghen với con trai mình. Nếu biết sẽ thế này thì ngày đó hắn sẽ không làm trò quỷ với bao cao su, như vậy cục cưng cũng không chào đời sớm thế này. Như vậy hắn vẫn có thể hưởng thụ thế giới hai người thêm một thời gian nữa. “Lưu Ly, cậu còn chưa kết hôn, cả đêm ôm một đứa trẻ như vậy sao được chứ! Đưa con ình đi!” Lạc Tranh cố ý dùng một lý do cực kỳ êm tai rồi bước lên tính ôm lấy tiểu Louis. Kết quả không được như nàng mong muốn bởi Lưu Ly đã ôm tiểu Louis khẽ né đi. Cô còn bật cười lên tiếng, “Tiểu Tranh, đừng giành với mình. Cậu không biết là mình đang tạo điều kiện cho cậu hưởng thụ thế giới riêng của hai người hay sao?” Lạc Tranh vừa muốn lên tiếng thì Louis Thương Nghiêu đã ngắt lời, “Bà xã, Lưu Ly nói rất có lý. Em đừng quá lo cho con nữa.” “Nhưng mà…” Lạc Tranh thật sự rất muốn ôm cục cưng một lát… Lưu Ly đứng bên cạnh còn đang cười rất vui vẻ thì chợt thấy tiếng cười khanh khách của tiểu Louis vang lên, liền đó là giọng nói của Tân Thanh Hà cũng vọng tới… “Mấy đứa không cần phải lo lắng cho nhau như vậy. Ba ngày này, cứ để mẹ chăm sóc cho cháu nội bảo bối là được rồi!” Nói xong bà liền ôm tiểu Louis đi mất dạng. “Mẹ…” Lạc Tranh tuyệt vọng gọi với theo… Louis Thương Nghiêu thì lại cất tiếng cười cực kỳ vui vẻ, lại thêm tiếng cười đùa của Tân Thanh Hà và tiểu Louis từ xa vọng lại khiến tâm trạng hắn càng thêm thoải mái. Vẻ mặt Lưu Ly cũng thoáng hiện lên chút thất vọng, “Thế là chẳng ai được ôm cục cưng rồi!” “Ông xã…” Gương mặt Lạc Tranh lúc này trông cực kỳ đáng thương, nhìn mẹ Louis Thương Nghiêu ôm cục cưng đi khắp nơi trên tàu. Xem ra bà rất thích khoe đứa cháu nội xinh đẹp này với tất cả mọi người. “Để con tiếp xúc với mọi người từ nhỏ như vậy cũng là chuyện tốt. Em yên tâm, mẹ cũng là người rất tâm lý.” Louis Thương Nghiêu ôm lấy vai nàng dịu dàng nói. Lạc Tranh vẫn có chút ủy khuất dụi đầu vào vòm ngực hắn. Lưu Ly thực sự không thể nhìn thêm cảnh hai người họ âu yếm như vậy nữa, khẽ lắc đầu rồi đi ra ngoài. *** Khi Dennis xử lý xong hết công việc của mình và tới được du thuyền thì đã bỏ lỡ buổi hôn lễ nên bị Louis Thương Nghiêu và Lạc Tranh phạt uống khá nhiều rượu. Anh ta cũng biết mình đáng bị phạt nên cũng cạn hết ly này tới ly khác. Lúc Louis Thương Nghiêu cùng Lạc Tranh tha cho anh ta thì Dennis đã sắp đứng không vững. Tuy Dennis cũng không uống nhiều tới mức không biết gì nhưng tác dụng của những loại rượu hảo hạng này thực không tầm thường. Lúc định tới chỗ sofa ngồi nghỉ thì Dennis vô tình va phải một người rồi một giọng phụ nữ trong trẻo khẽ kêu lên. Dennis ngẩng lên nhìn người phụ nữ với gương mặt xinh đẹp đang kinh hãi nhìn mình. Mà rượu vang đỏ trong ly của cô cũng sóng sánh hất lên áo anh ta. “Cô là bạn thân của Lạc Tranh…Lưu Ly?” Dennis khẽ đưa tay vỗ trán một cái rồi lại nhìn người phụ nữ trước mặt đang bối rối cất tiếng xin lỗi. Lưu Ly cũng đã từng gặp mặt Dennis. Trên du thuyền này, chẳng có ai là không biết đến anh ta cả. Nhìn thoáng qua chỗ áo bị rượu làm ướt nhẹp, Lưu Ly có chút ái ngại lên tiếng, “Thật xin lỗi, đã làm bẩn y phục của anh rồi.” Dennis cúi đầu nhìn thoáng qua quần áo mình, sau đó vẫn cực kỳ bình thản nở nụ cười nhẹ, “Không sao đâu. Người phải nói xin lỗi là tôi mới đúng. Lưu Ly tiểu thư không sao chứ?” Lưu Ly khẽ lắc đầu, rồi đưa tay chỉ vào vết rượu đổ, “Anh mặc như vậy sẽ rất khó chịu. Hay là anh qua phòng dành cho khánh thay đồ chút đi. Tôi sẽ kêu người phục vụ đem đồ đi giặt khô.” Dennis vẫn luôn là người rất chú trọng đến vẻ bề ngoài nên lập tức gật đầu. Vừa định bước về phòng thì bước chân anh ta có chút lảo đảo nên Lưu Ly đành phải bước lên đỡ lấy anh ta. Dù trong lòng không khỏi thầm thở dài nhưng Lưu Ly cũng đành đỡ Dennis về phòng. Dennis đưa tay lục túi áo rồi lấy ra chìa khóa phòng. Lưu Ly thấy số phòng là 1502, thật trùng hợp là lại nằm đối diện ngay phòng của cô. Cho nên cô liền đỡ anh ta vào thang máy. Cánh cửa thang máy chậm rãi khép lại. Hai người họ đều không hề hay biết ở cách đó không xa có một đôi mắt đang lẳng lặng dõi theo nãy giờ. *** Các phòng dành cho khách trên du thuyền được thiết kế không khác nhau là mấy, đều dựa trên tiêu chuẩn phòng hoàng gia để sắp đặt. Không gian bên trong phòng cũng rất rộng rãi và thoải mái với ô cửa rất lớn có thể nhìn ngắm mặt biển mênh mông mê người phía bên ngoài. Lưu Ly lúc này cũng chẳng có tâm trạng để thưởng thức phong cảnh. Đỡ Dennis về phòng xong, lúc anh ta vào phòng vệ sinh thay đồ, cô đang định gọi người phục vụ tới đem quần áo bẩn đi thì thấy bên ngoài cửa truyền tới tiếng đập cửa khá thô lỗ. Tiếng đập cửa mạnh đến nỗi khiến Lưu Ly có chút hoảng sợ. Vừa bước tới đưa tay mở cửa thì cô lại suýt đụng vào người đàn ông đang đứng bên ngoài. Không khó để nhận ra người đàn ông bên ngoài cửa đang cực kỳ giận dữ, nét mặt anh ta cứ như thể vừa bắt tại trận một đôi nam nữ đang yêu đương vụng trộm vậy. “Anh…” Lưu Ly thật không ngờ anh ta sẽ xuất hiện tại nơi này vào lúc thế này. Trong lúc nhất thời cô cũng không kịp có phản ứng gì. Mãi lâu sau mới giật thót mình rồi dưới ánh mắt soi mói của anh ta, Lưu Ly khẽ đưa tay gõ cửa phòng vệ sinh. “Dennis tiên sinh, hình như có người tìm anh!” Lưu Ly cũng chỉ có thể nói vậy mà thôi. Nói cho cùng thì giữa cô và người đàn ông vừa xuất hiện tuy rằng đã gặp mặt không ít lần trong năm qua nhưng mà căn bản cô chưa từng chủ động nói lời nào với anh ta cả. Ánh mắt Kỳ Ưng Diêm vốn đang tràn ngập sự giận dữ lại bởi vì hành động của Lưu Ly mà lóe lên chút kinh ngạc. Anh ta thật không ngờ là Lưu Ly lại nghĩ rằng anh ta tới đây tìm Dennis. Trời ạ, cô vốn chậm hiểu như vậy hay đang cố tình đây? Dennis rất nhanh chóng đi từ phòng vệ sinh ra, bởi vì anh ta không mang theo y phục dự phòng, hơn nữa đầu vẫn đang đau nhức, lại tưởng rằng Lưu Ly đã đi rồi nên anh ta chỉ mặc mỗi quần tây mà đi ra ngoài. Áo khoác cùng sơ mi được Dennis vắt trên cánh tay, cả khuôn ngực vạm vỡ hoàn toàn lộ ra. Trong nháy mắt nhìn thấy Lưu Ly vẫn còn ở trong phòng, anh ta không khỏi sững sờ, gương mặt đang bình thường cũng trở nên cực kỳ lúng túng. Lưu Ly cũng không ngờ sẽ thấy một màn thế này nên mặt mũi cũng đỏ ửng lên, vội vàng quay mặt đi và cũng không kém phần bối rối. Vẫn đứng ở ngoài cửa, Kỳ Ưng Diêm không nhìn thấy tình huống phát sinh trong phòng, nhưng cũng không đợi được mời đã sải bước tiến vào. Tình hình của hai người họ hoàn toàn hiện rõ trong mắt anh ta khiến Kỳ Ưng Diêm gầm lên thiếu điều vang dội cả du thuyền. “Dennis, anh định làm gì?” Chết tiệt! Anh ta đã sớm biết đàn ông đều không đáng tin mà! Cả Lưu Ly và Dennis đều bị tiếng gầm đầy giận dữ của Kỳ Ưng Diêm làm cho hết hồn, nhất là Dennis. Anh ta không hiểu sao Kỳ Ưng Diêm lại đột ngột đến phòng mình, Khẽ kéo lấy áo choàng tắm mặc vào, lại thấy có chút chóng mặt nên ngồi xuống sofa xong, Dennis chậm rãi cất tiếng, “Kỳ Ưng Diêm, mặc dù anh là luật sư nhưng cũng không nên quản nhiều chuyện như vậy chứ?” Lưu Ly nhìn thoáng qua Kỳ Ưng Diêm, lúc này mới chợt bừng tỉnh. Thì ra anh ta chính là luật sư Kỳ Ưng Diêm. Tên và người quả thật không giống nhau chút nào. Chỉ là cái tên này Lưu Ly đã nghe thấy rất nhiều lần, cũng biết trận đánh cuối cùng của Lạc Tranh trên tòa là đối đầu với anh ta. Nhưng bởi Lưu Ly vốn không có thiện cảm với luật sư nên đương nhiên cũng không để tâm chú ý nhiều. Kỳ Ưng Diêm thấy Lưu Ly nhìn mình không chớp mắt nên ánh mắt anh ta cũng dịu lại đôi chút, khõe miệng khẽ cong lên rồi lại nhíu mày, “Anh đưa cô ấy đến đây làm gì?” Dennis nghe vậy cũng không lập tức giải thích hoặc có lẽ là anh ta vẫn đang đau đầu nên lười giải thích nhiều, chỉ ngẩng đầu lên nhìn Lưu Ly, trong ánh mắt thoáng có chút khó hiểu, “Sao Lưu Ly tiểu thư còn chưa rời khỏi đây?” Lưu Ly khẽ than nhẹ một tiếng rồi trả lời, “Tôi vốn muốn gọi người phục vụ đến đem đồ của anh đi, không ngờ vừa ra cửa đã thấy anh ta xông tới. Tôi còn tưởng anh ta tới tìm anh….” Câu nói dang dở của Lưu Ly cũng bị bỏ lửng bởi cô nhận ra Kỳ Ưng Diêm không phải là tới tìm Dennis. Mà mặt Kỳ Ưng Diêm đã chuyển thành xanh tái. Dennis thì khẽ cười nhìn Lưu Ly, “Tôi không sao, chỉ là y phục bị đổ chút rượu. Tôi sẽ xử lý ốn thỏa thôi.” Lưu Ly cũng nhẹ nhàng gật đầu. Cô vốn không phải mẫu người thích can thiệp vào chuyện người khác. Thấy anh ta không có việc gì nên cô cũng không nói thêm lời nào liền lập tức rời đi, chỉ còn lại Kỳ Ưng Diêm vẫn đứng đó trợn mắt nhìn Dennis. “Anh thích cô ấy?” Dennis dựa lưng vào sofa nhìn Kỳ Ưng Diêm đang tức giận đến nghẹn lời, dứt khoát hỏi thẳng. “Phải, tôi thích cô ấy cho nên anh đừng nên có ý gì với cô ấy hết.” Kỳ Ưng Diêm cũng dứt khoát ngồi xuống đối diện với Dennis, giọng điệu cũng không còn tức giận như trước nữa. Dennis thoải mái nằm dài lên sofa, có chút bất đắc dĩ cất tiếng, “Sao anh và Thương Nghiêu cứ coi tôi là tình địch thế nhỉ? Chẳng lẽ trông tôi nguy hiểm đến vậy sao?” “Dáng vẻ của anh rất đứng đắn, chỉ là hành vi luôn vượt quá giới hạn.” Kỳ Ưng Diêm trừng mắt liếc anh ta. Dennis nhịn không được bật cười thành tiếng, “Nếu bàn về hành vi, tôi thấy đại luật sư như anh cũng chẳng kém gì tôi đâu!” “Không nói nhảm với anh nữa!” Kỳ Ưng Diêm đứng dậy tính rời đi. “Ưng Diêm…” Dennis ở phía sau gọi với theo Kỳ Ưng Diêm, “Nhưng tôi không đảm bảo người ta không thích tôi đâu nhé!” Kỳ Ưng Diêm quay đầu lại cất tiếng cười đầy vẻ chế nhạo, “Bộ dạng anh chẳng những quá ngây thơ mà ý nghĩ cũng vậy.” Nói xong, anh ta lập tức rời đi. Dennis cũng không hề tức giận mà chỉ cong môi cười… *** Trên du thuyền cũng có rất nhiều khu vực vui chơi giải trí, thậm trí còn mời tới cả những ca sỹ và ban nhạc nổi tiếng chơi những bản tình ca ngọt ngào khiến không khí buổi đêm càng thêm phần lãng mạn đa tình. Bởi nhiệt độ của Tahiti quanh năm đều là mùa xuân nên lúc trở về phòng nghỉ Lưu Ly cũng chỉ thay một bộ váy dài màu tím nhạt bằng lụa mỏng phối hợp với làn da trắng muốt lại càng tôn lên vẻ dịu dàng của cô. Chỉ là sắc mặt của Lưu Ly trước sau vẫn rất lãnh đạm hệt như phong cách thường ngày của cô nên rất nhiều đàn ông mặc dù cảm thấy cô rất xinh đẹp nhưng lại không dám chủ động tiến tới làm quen. Lưu Ly cùng Lạc Tranh là hai mỹ nhân với phong cách hoàn toàn khác nhau. Gương mặt Lạc Tranh mang theo vẻ đẹp thánh thiện của thiên sứ cùng vẻ cám dỗ của ma quỷ, tỏa ra sức mê hoặc cùng quyến rũ khiến đàn ông không thể cưỡng lại, mặc dù biết rõ nàng đóa hoa anh túc độc nhưng không cách nào ngăn bản thân không đến gần nàng. Nhưng Lưu Ly thì không giống như vậy. Mặc dù cô cũng rất xinh đẹp nhưng vẻ đẹp của Lưu Ly lại có chút gì đó mờ ảo như sương khói khiến người ta chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn bởi sợ lại gần sẽ khiến nó tan biến. Mặc dù khu giải trí bên cạnh đang thu hút sự chú ý của rất nhiều người nhưng phía bên này Lưu Ly vẫn lặng lẽ ngồi bên quầy bar thưởng thức một ly cocktail màu tím nhạt. Dịch rượu sóng sánh ánh lên làn da trắng trẻo của Lưu Ly càng khiến cô toát lên vẻ quyến rũ khó tả. Người pha chế tại quầy bar vừa pha chế rượu vừa lén ngắm cô, thỉnh thoảng còn đem ra những loại cocktail mới nhất để Lưu Ly thưởng thức. “Cảm ơn!” Lưu Ly khẽ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhẹ nhàng chuyển qua khu vực náo nhiệt bên cạnh, cười nhẹ một tiếng. Mỗi người đều có cuộc sống của mình. Cuộc sống của cô cũng vậy. Chẳng bao lâu nữa, cô sẽ quay lại Hy Lạp, đến một nơi có khung cảnh thật thanh tĩnh, thong thả tản bộ hoặc tới bờ biển Aegean đi dạo trên bờ cát với bàn chân trần, ở đó đến quá trưa nhìn mấy cụ già nhàn nhã phơi hải sản hay dân địa phương dẫn chó dạo chơi ven bờ biển. Cuộc sống bình thản như vậy thật sự cũng là một cái đích để hướng tới. Khi Kỳ Ưng Diêm rời khỏi thang máy đi về phía quầy bar liền thấy một cô gái mặc bộ váy dài màu tím nhạt đang ngồi ở đó. Ánh mắt cô dường như đang nhìn về nơi xa xăm nào đó, trên môi còn khẽ cong lên thành nụ cười để lộ lúm đồng tiền khiến anh ta hít thở có chút khó khăn. Trong lúc nhất thời bị dáng vẻ này của Lưu Ly mê hoặc khiến Kỳ Ưng Diêm quên cả việc bước tiếp. Một lúc lâu sau thấy Lưu Ly nhấp một ngụm rượu từ ly cocktail, anh ta mới có lại phản ứng. Xem ra cố gắng suốt một năm qua của anh ta coi như uổng phí. Vừa rồi nhìn ánh mắt của Lưu Ly, Kỳ Ưng Diêm có thể biết được trong lòng cô không có mình. Ánh mắt xa lạ kia thật khiến trái tim anh ta băng giá. Phía bên này, Lưu Ly lẳng lặng đắm mình trong thế giới riêng, cho đến khi bên tai vang lên một thanh âm mạnh mẽ của đàn ông… “Pha cho vị tiểu thư đây một ly Purple Love giúp tôi! Cảm ơn!” Đang mải nhìn lén Lưu Ly, người pha chế tại quầy bar không ngờ lại có người bất ngờ tiến tới khiến anh ta sững sờ, mãi sau đó mới có phản ứng vội vàng gật đầu rồi đi pha chế cocktail. Thành phần chủ yếu của Purple Love là rượu vang lâu năm của vùng Provence được chuyển tới theo đường hàng không, lại thêm mùi hoa oải hương hoà với vị ngọt ngào của chút siro cùng vị dịu nhẹ của rượu champagne khiến khi uống vào có một cảm giác nhẹ nhàng thoải mái, hơn nữa mùi dịu nhẹ của hoa oải hương còn lưu lại thật lâu trong khoang miệng cho nên nó mới có cái tên này. Bất thình lình bị thanh âm trầm trầm kia làm cho hết hồn, Lưu Ly vừa mới ngẩng đầu lên đã thấy người đàn ông kia ngồi xuống bên cạnh mình nhưng cô cũng không nói thêm lời nào. Người pha chế rất nhanh chóng đặt ly cocktail như yêu cầu tới trước mặt Kỳ Ưng Diêm. Anh ta khẽ cong môi tỏ ý hài lòng rồi đưa ly rượu tới cho Lưu Ly. “Nếm thử một chút đi, thứ này rất hợp với em.” Có lẽ đây chính là duyên phận. Khi anh ta lần đầu tiên nghe từ miệng Lạc Tranh cái tên Lưu Ly, trong lòng anh ta đã có chút kích động. Khi nhìn thấy tận mắt nhà điều chế hương liệu được ca tụng này, nhìn cô hệt như một tiên nữ trên trời, sự kích động trong lòng đã chuyển thành một thứ tình cảm mãnh liệt. Loại cảm giác này đối với Kỳ Ưng Diêm mà nói cũng không xa lạ gì. Anh ta biết rõ mình thích Lưu Ly, thậm chí còn chưa tiếp xúc đã bắt đầu yêu cô rồi. Duyên phận thực sự rất kỳ lạ, tình yêu cũng vậy. Nói đến là đến, một chút dấu hiệu cũng không có. Giờ khắc này, ánh mắt Kỳ Ưng Diêm nhìn Lưu Ly mang theo sự nóng bỏng đến cực độ cũng hệt như tâm tình của anh ta lúc này bởi Kỳ Ưng Diêm không cách nào che dấu tình cảm của mình. Nhưng bộ dạng này của anh ta chỉ càng làm cho Lưu Ly thêm sợ mà thôi. Khẽ chau mày cầm lấy ly rượu, cô chỉ nhẹ nhàng nói lời cảm ơn. Kỳ Ưng Diêm thấy Lưu Ly tiếp nhận lời mời của mình, đáy mắt cũng ánh lên sự vui mừng. Vừa muốn mở miệng để kéo gần khoảng cách với cô hơn thì anh ta lại nghe thấy Lưu Ly lên tiếng nói với người pha chế ở quầy bar, “Phiền anh pha cho vị tiên sinh đây một ly “Băng Tâm”! Cảm ơn!” Kỳ Ưng Diêm nghe mà sững sờ, “Băng Tâm cái gì chứ?” Người pha chế cũng chưa từng nghe tới loại cocktail này, bối rối đưa tay gãi gãi đầu rồi nhìn về phía Lưu Ly, “Xin hỏi loại cocktail đó pha chế thế nào ạ!” Lưu Ly nhìn thoáng qua những chai rượu đang đặt trên giá đằng sau, chỉ ba loại rượu trong số đó rồi nói, “Ba loại này pha chế theo tỷ lệ 2:1:2 rồi thêm vào chút bạc hà tươi là được. Người pha chế khẽ gật đầu không nói thêm lời nào rồi lẳng lặng theo lời Lưu Ly mà làm. Rất nhanh sau đó một ly cocktail màu sắc thanh nhã hiện ra trước mắt mọi người với mùi hương thơm mát. “Pha rất khá!” Lưu Ly cầm ly cocktail lên ngắm một chút rồi đưa tới trước mặt Kỳ Ưng Diêm, “Mời anh!” Thẳm sâu trong đáy mắt Kỳ Ưng Diêm ánh lên một chút ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên anh ta thấy một người phụ nữ đáp lễ lại thế này. Bình thường những phụ nữ đã bước chân vào quán bar đều muốn có càng nhiều đàn ông vây quanh càng tốt. Khẽ nhấp một ngụm trong ly rượu Lưu Ly đưa, Kỳ Ưng Diêm cảm thấy cực kỳ sảng khoái, hơn nữa cảm thấy đầu óc cũng rất sáng suốt. Đàn ông thường không thích uống cocktail, anh ta cũng không ngoại lệ. Những người đàn ông thích mạo hiểm như anh ta trước giờ chỉ ưa rượu mạnh. Nhưng đêm nay, ly cocktail này thực sự là một trải nghiệm rất thú vị. “Rất tuyệt! Xem ra em rất am hiểu việc pha chế cocktail.” Kỳ Ưng Diêm bất giác mở miệng nói câu này rồi lại cảm thấy có chút quái lạ. Đây dường như không phải tác phong thường ngày của anh ta. Lưu Ly nhìn Kỳ Ưng Diêm một cái, cũng không nói gì chỉ lẳng lặng đưa ly Purple Love lên môi. “Nghe nói loại cocktail Purple Love này được pha chế từ loại rượu rất nổi danh của vùng Provence. Hơn nữa mùi hoa oải hương rất có tác dụng an thần. Hôm nay em mệt mỏi như vậy, uống ly này thật sự rất thích hợp.” Kỳ Ưng Diêm thừa dịp lấn tới, thân hình cao lớn cũng hơi nghiêng về phía Lưu Ly khiến khoảng cách giữa hai người gần thêm một chút… Anh ta vốn muốn dùng chiêu này để kéo gần tình cảm giữa hai người họ, chẳng ngờ… “Uống ly này không phải vì muốn nghỉ ngơi mà là muốn nâng cao tinh thần.” Lưu Ly khẽ hừ lạnh rồi hạ ly cocktail xuống, đẩy ra xa, hàng lông mi dài cong vút khẽ nhướng lên, ánh mắt cũng không có chút tình cảm nào khiến Kỳ Ưng Diêm nhìn không ra rốt cuộc là cô đang vui hay buồn. Ánh mắt của Lưu Ly rất bình thản nhưng lại không hề giống sự bình thản của Lạc Tranh. Bởi sự bình thản của Lạc Tranh là sự kiên định cùng mạnh mẽ. Còn Lưu Ly, đối mặt với một người không quen biết lại có thể biểu đạt cảm giác của mình như vậy cho thấy nội tâm của cô cũng cực kỳ an tĩnh. “Chẳng lẽ anh không biết một chút tinh dầu hoa oải hương có thể khiến người ta ngủ ngon nhưng nếu thêm quá chút nữa sẽ khiến tinh thần con người cực kỳ phấn chấn và tỉnh táo sao?” Ly Purple Love này, ngay cái tên của nó đã nói lên hàm lượng tinh dầu oải hương có trong đó rồi.” Lưu Ly hờ hững nói xong rồi lại bình thản uống một chút nước mát. Kỳ Ưng Diêm thật sự bị làm cho lúng túng. Ở trước mặt phụ nữ từ xưa tới nay, anh ta luôn rất thuận lợi, thậm chí có rất nhiều phụ nữ đều dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn anh ta nhưng người phụ nữ này chẳng những không đón nhận tình cảm của anh ta mà còn dùng kiến thức chuyên môn để lên tiếng dạy dỗ lại. Thế này thì mặt mũi anh ta biết để đâu đây? Một hồi lâu sau Kỳ Ưng Diêm khẽ hắng giọng rồi cười nhẹ, “Chắc hẳn ly Băng Tâm của tôi cũng rất có ý nghĩa?” Lưu Ly cũng không hề nhìn anh ta mà vẫn dùng giọng điệu cực bình thản để trả lời… “Ly Băng Tâm này do ba loại rượu điều chế mà thành. Loại thứ nhất có hương cam tạo cảm giác tươi mới, loại thứ hai có vị chanh giúp nâng cao tinh thần, còn thứ ba là vị hoa cúc.” Hơi điều chỉnh lại tư thế ngồi một chút, Lưu Ly lại tiếp tục nói, “Ở Ai Cập, người ta luôn cho rằng hoa cúc là đoá hoa thần thánh, thường đặt nó trong các điện thờ để dâng tặng thần mặt trời. Vị hoa cúc trong ly cocktail này cũng giống như trà hoa cúc, có vị thanh mát lại thêm màu lam nhạt rất đẹp mắt với công hiệu khiến tinh thần thư thái và giúp người ta trấn tĩnh lại vậy. Cuối cùng ly cocktail của anh còn được thêm tinh chất bạc hà nữa. Tôi nghĩ đàn ông các anh đều biết những loại rượu cực phẩm của phương Tây khi có thêm vị này đều có tác dụng giúp trí não tỉnh táo rất nhiều. Kỳ Ưng Diêm nghe mà sững sờ hồi lâu, mãi sau anh ta mới cất lời tán thưởng, “Rất ít phụ nữ hiểu biết về rượu như em.” “Tôi không hiểu về rượu, vừa rồi chỉ là dùng những kiến thức về hoa cỏ để nói mà thôi.” Đối với sự tán thưởng của Kỳ Ưng Diêm, Lưu Ly cũng không chút cảm kích mà chỉ dùng ánh mắt có chút kỳ quái nhìn anh ta, giọng điệu cũng rất hờ hững rồi bình thản tiếp lời, “Đây là công việc của tôi, tôi biết rõ chúng cũng là chuyện rất đỗi bình thường.” Kỳ Ưng Diêm dường như cũng hiểu được ý tứ trong lời nói lạnh lùng của Lưu Ly nên nụ cười trên môi anh ta càng trở nên mất tự nhiên. Gặp người phụ nữ thế này, mấy lời đường mật xem ra không có tác dụng rồi! “Dù sao tôi cũng cảm ơn em vì đã tỉ mỉ chọn cho tôi loại cocktail này.” Suy tính hồi lâu, nụ cười trên môi Kỳ Ưng Diêm lại nhếch lên. Nào ngờ Lưu Ly lại nhẹ nhàng lắc đầu… “Sở dĩ tôi chọn loại này cho anh là vì tôi thấy trong ánh mắt anh có chút phấn khích nên muốn giúp anh trấn tĩnh lại một chút mà thôi.” Một câu nói đơn giản này lại hệt như một tia sét đánh thẳng xuống đầu Kỳ Ưng Diêm. Nụ cười trên môi anh ta như đông cứng lại, nhìn Lưu Ly bằng ánh mắt như nhìn người ngoài hành tinh. Mà bộ dạng lúc nói chuyện của cô cũng cực kỳ nghiêm túc, không giống đang đùa giỡn chút nào. “Còn nữa, không nên đến gần phụ nữ như vậy. Không phải người phụ nữ nào cũng sẽ thích thú uống Purple Love của anh, huống chi anh còn chưa biết gì về tôi, thậm chí có khi tên tôi anh còn không biết.” Lưu Ly nói xong liền quay người rời khỏi quầy bar. Kỳ Ưng Diêm trợn tròn đôi mắt nhìn bóng Lưu Ly khuất dần. Trời ạ, cô có thể bỏ mặc anh ta một mình ở đây? Hơn nữa ai bảo anh ta không biết tên cô chứ? Ông trời à! 

Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.