Dụ tình: Lời mời của boss thần bí

Ngoại truyện 10 phần 1



Chương 10: Lý do chán ghét luật sư

Kỳ Ưng Diêm đang định đuổi theo nhưng thấy Lưu Ly lên tiếng ngăn cản nên cũng dừng lại một chút khiến tên trộm kia cũng thừa dịp này nhanh chóng tẩu thoát.

Đứng trên hành lang, vẻ mặt Lưu Ly thoáng hiện lên chút thất vọng nhưng rồi lập tức xoay người trở về phòng.

Kỳ Ưng Diêm thấy vậy lại càng cảm thấy kỳ quái. Nhà bị kẻ trộm đột nhập mà xem ra Lưu Ly lại chẳng mấy để tâm. Suy nghĩ một hồi, anh ta cũng đi theo cô trở lại phòng ngủ.

Trong phòng ngủ, đèn tường vẫn tỏa ra ánh sáng ấm áp màu vàng nhạt, phản chiếu trên gương mặt dịu dàng của Lưu Ly.Vẻ buồn ngủ trên gương mặt cô đã hoàn toàn biến mất. Lúc này cô đang ngồi thu mình dựa vào đầu giường, hai mắt mở to, dường như đang suy nghĩ gì đó đến thất thần.

Kỳ Ưng Diêm nhìn Lưu Ly hồi lâu rồi mới tới ngồi xuống bên cạnh cô. Thấy toàn thân Lưu Ly trở nên rã rời như vậy liền không chút do dự kéo lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhẹ giọng hỏi, “Lưu Ly, em biết người đó là ai đúng không?”

Hành động cùng vẻ mặt của Lưu Ly như vậy nếu muốn Kỳ Ưng Diêm không cảm thấy nghi hoặc cũng khó. Xem ra cô biết rõ đối phương là ai, thậm chí còn biết đối phương đến đây là muốn lấy thứ gì.

Câu hỏi của Kỳ Ưng Diêm rất lâu cũng không được hồi đáp. Lưu Ly ngẩng đầu nhìn anh ta, trong ánh mắt có chút mơ hồ nhưng cũng rất nhanh liền khôi phục lại vẻ bình thản thường ngày. Lưu Ly vẫn không mở miệng nói lời nào mà chỉ gật gật đầu.

“Em cũng biết người đó muốn lấy thứ gì phải không?” Kỳ Ưng Diêm biết mình hỏi câu này cũng như không cho nên anh ta có chút căng thẳng nắm lấy tay cô…

“Rốt cục mọi chuyện là thế nào, chẳng lẽ em không thể nói cho anh biết sao?”

Lưu Ly ngước đôi mắt có chút mệt mỏi nhìn Kỳ Ưng Diêm, tính nói gì đó nhưng lại ngập ngừng hồi lâu….

Kỳ Ưng Diêm vẫn cực kỳ kiên nhẫn nhìn cô, không hề thúc giục thêm mà ánh mắt anh ta lúc này tràn ngập sự điềm tĩnh cùng ấm áp đủ để khiến phụ nữ cảm thấy cực kỳ an tâm.

Cứ như vậy, hai người họ nhìn nhau hồi lâu. Một lúc sau Lưu Ly mới quyết định nói ra mọi chuyện. Thanh âm của cô rất nhẹ, giống như đám mây hờ hững trôi trên bầu trời bị những cánh chim lạc đàn bay lướt qua làm cho run rẩy.

“Người đó có thể coi là đàn chị cùng ngành của tôi, tên là Amelia. Nếu tôi đoán không nhầm, đêm nay cô ta đến đây là muốn ăn trộm công thức điều chế hương liệu mới nhất của tôi.”

Kỳ Ưng Diêm khẽ nhíu mày, “Cô ta?” Nếu vừa rồi anh ta không nhìn nhầm thì bóng dáng kẻ đột nhập phải là đàn ông mới đúng.

“Amelia chưa bao giờ chủ động tới chỗ tôi lấy trộm cả mà đều thuê người đột nhập.” Giọng nói của Lưu Ly lúc này cực kỳ vô lực, trên môi cũng thoáng hiện lên nụ cười khổ.

“Nhưng xem ra cô ta đã tính toán sai thời điểm rồi. Loại hương liệu mới nhất tôi đang điều chế phải ngày mai mới hoàn thành. Lần này cô ta chẳng thu hoạch được gì cả.”

Kỳ Ưng Diêm nghe xong thoáng có chút giật mình, “Lần này? Xem ra những chuyện thế này đã diễn ra rất nhiều lần, sao em lại có thể dễ dàng tha thứ cho hành động của cô ta như vậy?”

Nghe thấy câu hỏi của Kỳ Ưng Diêm, Lưu Ly chỉ khẽ chớp mắt, không trả lời ngay câu hỏi của anh ta.

“Lưu Ly, em làm vậy là dung túng cho hành vi của cô ta. Hôm nay cô ta không lấy được thì ngày mai sẽ tiếp tục tới nữa. Cô ta đã làm được gì mà có thể hưởng thành quả của nó? Đối với những loại hương liệu mới, ai là người công bố trước thì người đó nắm quyền khống chế sản phẩm. Em đã đổ biết bao công sức vào nó, giờ có thành quả chẳng lẽ lại bấm bụng dâng cho người khác hay sao?” Kỳ Ưng Diêm thực không hiểu nổi thái độ trầm mặc của Lưu Ly liền duỗi tay ra, dứt khoát nâng cằm cô lên, khiến cô phải nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Ánh mắt Lưu Ly thoáng hiện chút chấn động, yếu ớt lên tiếng, “Việc đó đã trở thành thói quen của tôi rồi!”

“Thói quen?” Kỳ Ưng Diêm đương nhiên có thể hiểu ra trong lời nói của cô còn có ẩn tình. Khẽ nhíu mày, anh ta liền lên tiếng, “Cái mà em gọi là thói quen chẳng lẽ chính là trơ mắt nhìn cô ta hết lần này tới lần khác cướp đi thành quả lao động của mình hay sao?”

“Tôi….” Lần đầu tiên thái độ của Lưu Ly trở nên chán nản như vậy. Cô cũng không hề để tâm đến hành động đầy ám muội của Kỳ Ưng Diêm, “….nợ cô ta!”

Hàng lông mày của Kỳ Ưng Diêm càng chau lại chặt hơn, rõ ràng là anh ta không hiểu được ý tứ ẩn trong lời nói của Lưu Ly.

Một lúc lâu sau…

“Rốt cục mọi chuyện là thế nào?” Hai tay Kỳ Ưng Diêm nhẹ nhàng bóp chặt đầu vai Lưu Ly, thanh âm cũng rất dịu dàng nhưng cực kỳ kiên định, “Lưu Ly, em nên biết hành động này của em gọi là dung túng cho tội phạm. Đây cũng không phải là cách để giải quyết vấn đề. Nếu như giữa hai người thực sự có khúc mắc thì phải giải quyết bằng những cách thông thường. Phương thức thế này chỉ khiến cho quan hệ giữa hai người càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn mà thôi.”

Lưu Ly nghe vậy liền nhẹ nhàng lắc đầu, có chút bất đắc dĩ đứng dậy đi đến trước cửa sổ nhìn bóng trăng dịu dàng in hình trên mặt hồ nước, giọng nói cất lên đầy vẻ phiền muộn…

“Quan hệ giữa tôi và cô ta đã sớm sụp đổ rồi, không có cách nào để có thể khôi phục lại như trước kia. Là bởi vì tôi nên cô ta mới biến thành người như ngày hôm nay. Ít nhiều gì tôi cũng cảm thấy đau lòng và có lỗi với cô ta.”

Kỳ Ưng Diêm từ từ đi đến phía sau Lưu Ly, cũng không mở miệng nói gì mà chỉ kiên nhẫn chờ nghe cô kể tiếp.

Có lẽ đã rất lâu Lưu Ly không có đem chuyện này kể cho người khác, hoặc có lẽ biết không có cách nào dấu được Kỳ Ưng Diêm nên cô khẽ liếm nhẹ cánh môi rồi tiếp tục kể về mối quan hệ của mình và Amelia.

Amelia cũng là một nhà điều chế hương liệu. Nếu so về thời gian thì cô ta hoạt động trong lĩnh vực này sớm hơn Lưu Ly rất nhiều. Cũng có thể nói, Lưu Ly trở thành một nhà điều chế hương liệu như hiện này cũng liên quan mật thiết đến Amelia. Khi Lưu Ly mới gia nhập vào đội ngũ các nhà điều chế hương liệu, Amelia đã cực kỳ thích tính tình tỉ mỉ cùng sự bình tĩnh của cô, cảm thấy cô thực sự là nhân tài hiếm có nên cũng tận lực giúp đỡ, chiếu cô cho Lưu Ly, thậm chí còn dạy cho cô rất nhiều kỹ xảo và kinh nghiệm.

Cho tới giờ, Lưu Ly đều rất cảm kích Amelia. So về tuổi tác, Amelia chỉ hơn cô 2 tuổi nên hai người ở bên cạnh nhau thân mật chẳng khác gì chị em. Nhưng nếu so sánh với vẻ băng lãnh của Lưu Ly thì Amelia là người cực kỳ nồng nhiệt. Hai người họ ở cùng một chỗ thực sự tạo thành hai mặt đối lập mãnh liệt về tính cách.

Lưu Ly mặc dù rất quý người bạn này nhưng phần lớn thời gian cô vẫn chỉ ở một mình bởi một lý do rất đơn giản, Amelia đã có bạn trai. Mỗi khi bạn trai của Amelia tới, Lưu Ly đương nhiên sẽ không ở đó làm kỳ đà cản mũi. Bạn trai của Amelia là người rất đẹp trai, dáng dấp cũng cao lớn thanh nhã chẳng kém bạch mã hoàng tử trong truyện cổ tích. Đồng thời công việc của anh ta cũng rất được nể trọng trong xã hội thượng lưu phương Tây bởi anh ta là luật sư. Đây cũng là nguyên nhân khiến Amelia chấp nhận sự theo đuổi của anh ta bởi cô ta cực kỳ hài lòng với địa vị đó.

Lưu Ly chưa từng nói chuyện yêu đương bao giờ nên đương nhiên không hiểu được Amelia. Thời gian mà Amelia dành để nghĩ về bạn trai của mình thì Lưu Ly đem toàn bộ tâm tư đặt vào việc nghiên cứu điều chế hương liệu. Hơn nữa, ở phương diện này cô thực sự được thiên phú nên tiến bộ cực kỳ nhanh chóng. Dần dần Lưu Ly đã có thể đứng ra độc lập tinh luyện hương liệu. Mọi cố gắng của cô cuối cùng cũng được hồi đáp khi nhận được giải thưởng danh giá nhất trong lĩnh vực này.

Mặc dù Amelia cũng là người rất thông minh nhưng phụ nữ khi đã vướng vào lưới tình thường không thể phân chia rạch ròi giữa tình yêu và công việc. Bởi vậy, Amelia đương nhiên không đem toàn bộ sức lực đặt vào việc nghiên cứu điều chế hương liêu. Cho nên khi Lưu Ly giành được phần thưởng danh giá trong tay, đương nhiên trong lòng Amelia cảm thấy không thoải mái.

Dần dần, quan hệ giữa hai người họ cũng không còn được như lúc ban đầu. Khoảng cách cũng càng ngày càng bị kéo rộng ra, nhất là khi Lưu Ly hoàn toàn tập trung tinh thần để trở thành nhà điều chế hương liệu xuất sắc nhất. Sự chuyên tâm, sự lạnh lùng, sự chuyên nghiệp của Lưu Ly cũng dần tạo nên thành tựu, danh tiếng cũng như hình tượng trong giới. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc quan hệ giữa cô và Amelia không cách nào trở lại được như xưa nữa.

Người cùng ngành rất dễ dàng trở thành kẻ thù, câu nói này vẫn luôn luôn đúng. Mỗi một con người đều có tâm tư riêng của mình. Lưu Ly càng ngày càng xuất sắc, từng bước tiến tới thành công khiến trong lòng Amelia đương nhiên cảm thấy không thoải mái bởi trước đây cô ta còn là người hướng dẫn cho Lưu Ly. Mà hiện giờ sự chênh lệch đẳng cấp giữa hai người họ có thể nói là một trời một vực..

Nhưng…

Sở dĩ Lưu Ly bắt đầu giữ khoảng cách với Amelia lại do một nguyên nhân hoàn toàn khác. Đó là bởi vì bạn trai của Amelia – Joseph.

Trước giờ, Lưu Ly vốn không màng đến chuyện yêu đương nam nữ, cô cũng chưa từng muốn hay suy nghĩ về chuyện đó. Nhưng không biết từ lúc nào, Lưu Ly bắt đầu nhận ra bạn trai của Amelia thỉnh thoảng hay xuất hiện tại nơi làm việc của cô hoặc trên đường cô tới tham dự các cuộc hội thảo chuyên ngành.

Lúc đầu, Lưu Ly cũng chỉ nghĩ là do sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi. Nhưng dần dần sự “trùng hợp” này xuất hiện ngày một nhiều khiến Lưu Ly bắt đầu chú ý. Cho nên cô cũng nhanh chóng phát hiện ra mỗi lần Joseph nhìn mình hoặc hai người họ cùng nói chuyện, ánh mắt anh ta nhìn cô rất kỳ lạ. Ánh mắt như vậy cô đã từng nhìn thấy, đó là lúc anh ta quen với Amelia, còn giờ đây, ánh mắt đó lại chuyển hướng sang cô.

Lưu Ly không dám nghĩ thêm gì nữa mà chỉ cố gắng để không tiếp xúc với Amelia. Bởi vì chỉ cần nơi nào có Amelia thì nơi đó cũng có Joseph. Lưu Ly cũng không biết tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này. Có lẽ lần đầu tiên Amelia giới thiệu cô với anh ta, mọi chuyện đã âm thầm bắt đầu rồi.

Nhưng dường như bạn trai của Amelia cũng không chịu ngồi yên. Một ngày nọ, khi Lưu Ly sau một ngày bận rộn khiến cả người mệt mỏi đến rã rời đang chuẩn bị trở về nhà thì đụng ngay phải Joseph. Anh ta dừng xe ngay trước mặt cô, tỏ ý muốn đưa cô về nhà.

Lưu Ly không chút do dự mà lên tiếng cự tuyệt ngay lập tức. Nói thật lòng cô cũng không có mấy cảm giác với người đàn ông này. Hơn nữa cô căn bản cũng không để ý đến chuyện nam nữ. Nhưng lúc đó, thái độ của Joseph rất kiên quyết, hơn nữa còn nói có một sự thật muốn nói với cô.

Mãi không lay chuyển được ý định của Joseph, Lưu Ly đành ngồi lên xe anh ta. Cứ như vậy, Joseph lái xe đưa cô theo con đường quen thuộc trở về nhà. Thấy Lưu Ly không có ý định mời mình vào nhà, Joseph liền dứt khoát lên tiếng tỏ tình với cô ngay trên xe. Anh ta còn luôn miệng nói người mà anh ta yêu nhất là cô chứ không phải Amelia.

Lưu Ly thực sự bị những lời của anh ta làm cho sợ hãi đến nỗi bật lên tiếng kêu thảng thốt. Cô chẳng những không bị những lời tỏ tình kia làm cho cảm động mà ngược lại còn nảy sinh sự căm ghét cực kỳ sâu sắc với Joseph. Cô ghét việc anh ta đã có bạn gái còn đi tỏ tình với một người con gái khác. Không đợi anh ta nói xong, Lưu Ly đã lập tức đẩy cửa xe bước xuống.

Joseph thấy vậy liền bước xuống xe ngăn cô lại, thậm chí còn vươn tay ôm ghì lấy cô vào ngực khiến Lưu Ly thiếu chút nữa ngạt thở. Hành động lỗ mãng này của anh ta khiến sự chán ghét trong lòng Lưu Ly càng tăng thêm bội phần. Cô vùng vẫy muốn giãy ra nhưng lại bị ôm càng chặt hơn. Nhìn từ đằng xa, hai người họ giống hệt như một đôi tình nhân đang thâm tình ôm nhau vậy.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.