Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 102



CHƯƠNG 102: NÓI CHUYỆN CÙNG CUNG QUÝ DƯƠNG (1)

Edit: BB[o]

———-

Ăn sáng xong, Lãnh Thiên Dục vừa định đứng lên thì có cuộc điện thoại khẩn cấp gọi đến. Vì Lãnh thị cũng có chi nhánh ở Hy Lạp nên hắn phải tham gia hội nghị một lát.

Thượng Quan Tuyền mặc quần áo thoải mái, mái tóc dài đến thắt lưng để xõa. Lúc cô chuẩn bị về phòng thì đột nhiên cảm thấy hơi kì lạ…

Đây là cảm giác bị người khác nhìn vào, mặc dù mấy ngày nay cô đã khá quen với ánh mắt của mấy người châu Âu khi nhìn mình nhưng lúc này, cảm giác rõ ràng không giống như vậy.

Vì thói quen nghề nghiệp nên cô nhạy bén phát hiện ra có người cố ý theo dõi cô!

Thượng Quan Tuyền bước nhanh về phía trước, cô có thể cảm nhận rõ ràng có người đang đuổi theo mình…

Cô cố ý dừng lại, sau đó đột ngột quay đầu…

Khu uống rượu trong khách sạn cạnh khu uống cafe chỉ có mấy người, trừ nhân viên đang làm việc thì phần lớn là khách.

Đôi mắt đầy cảnh giác của Thượng Quan Tuyền như tia X-quang nhanh chóng quét qua từng khuôn mặt xa lạ, cuối cùng dừng lại ở một người đàn ông đang rất ung dung thoải mái ngồi đọc báo.

Đôi môi xinh đẹp cong lên… xem ra có người theo dõi cô. Cô không nhận ra người đó là ai, nhưng lúc cô vừa nhìn thì chính ánh mắt tránh né đã bán đứng anh ta.

Rốt cuộc người theo dõi cô là ai?

Đại não Thượng Quan Tuyền nhanh chóng hoạt động, cô bước nhanh về lối rẽ của khách sạn. Nếu như có người cố ý theo dõi cô, vậy thì sẽ nghĩ ra cách để đi theo sau cô. Nhưng khiến Thượng Quan Tuyền giật mình chính là, người đó không hề đi theo cô.

Chẳng lẽ mục tiêu của người đó không phải là cô? Vậy thì là ai?

Thượng Quan Tuyền nghĩ tới đây, trong đầu thoáng qua tia nghi ngờ… chẳng lẽ mục tiêu của người này là Lãnh Thiên Dục?

Nghĩ tới đây, cô không tự chủ được khẽ nhíu mày, đôi mắt càng thêm nghi ngờ. Nếu như theo dõi Lãnh Thiên Dục thì mục tiêu của anh ta chắc chắn là con chip. Nếu quả thật như vậy thì cô phải nhanh chóng tra ra thân phận của đối phương, sau đó phải nhanh chóng giải quyết. Cô không muốn có nhiều người ngăn cản mình lấy đi con chip.

Thượng Quan Tuyền hít một hơi, xem ra để hoàn thành nhiệm vụ lần này nhất định phải xảy ra một cuộc ác chiến. Những người khác không nói tới, chỉ riêng việc cướp con chip từ trong tay Lãnh Thiên Dục ra đã là chuyện không hề dễ dàng gì. Còn nữa, Niếp Ngân luôn muốn cô giết chết Lãnh Thiên Dục, rốt cuộc người đứng sau giật dây muốn tính mạng của Lãnh Thiên Dục là ai?

Càng nghĩ càng thấy phức tạp, Thượng Quan Tuyền lắc lắc đầu, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi!

Đúng lúc này…

– Cô gái xinh đẹp ở phía trước xin dừng bước… – Giọng điệu uể oải có phần không đứng đắn vang lên.

Người nào lại không lịch sự như vậy, ở nơi công cộng mà lại hô to như vậy, nhưng mà giọng nói cũng khá dễ nghe. Thượng Quan Tuyền thầm nghĩ.

– Cô gái xinh đẹp tóc đen ở phía trước xin dừng bước… – Âm thanh kia lại lần nữa vang lên.

Thượng Quan Tuyền đang định đi đến thang máy vô thức giật mình một cái. Cô gái tóc đen? Là cô sao? Trong đây cô gái có tóc đen dù không nhiều nhưng cũng không thể chỉ có một mình cô chứ?

Ở nơi này lại có người nào nhận ra cô đây?

Nghĩ tới đây, Thượng Quan Tuyền cười lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước…

– Cô gái xinh đẹp tóc đen đang cười híp mắt xin dừng bước… – Giọng nói của đàn ông không nhanh không chậm vang lên, cố chấp lên tiếng.

Chẳng lẽ đúng là gọi cô sao?

Cười híp mắt? Vừa rồi có cười híp mắt sao? Chỉ là cười khổ thôi mà!

Ầy, quay lại xem một chút vậy!

Thượng Quan Tuyền vừa quay đầu lại đã nhìn thấy bộ dạng như yêu nghiệt của Cung Quý Dương, anh ta đang uể oải đứng trong khu uống rượu. Bên môi anh ta giương lên nụ cười không đứng đắn, cả người mặc một chiếc áo sơ mi trắng tôn lên dáng vẻ cao lớn và anh tuấn.

Ở phía sau là sau người vệ sĩ do Lãnh Thiên Dục yêu cầu.

– Anh gọi tôi?

Vẻ mặt đầy nghi ngờ, Thượng Quan Tuyền đi tới trước mặt Cung Quý Dương. Thân hình cao lớn của anh ta cũng giống Lãnh Thiên Dục vậy.

Cung Quý Dương đan hai tay vào nhau…

– Ở đây tôi chỉ quen mỗi cô, tất nhiên là gọi cô rồi.

Trên mặt anh ta là nụ cười “vô tội” nhưng ánh mắt có phần dò xét.

Người đàn ông này đúng là không đứng đắn chút nào, nhưng không biết tại sao Thượng Quan Tuyền lại cảm thấy anh ta không hề có ác ý.

– Lãnh Thiên Dục sẽ về ngay thôi ! – Thượng Quan Tuyền cho rằng Cung Quý Dương muốn hỏi đến Lãnh Thiên Dục, cô thản nhiên nói.

– Ai nói tôi muốn tìm cái tên vô tâm vô tính ấy chứ. Tôi tìm cô đó ! – Cung Quý Dương nhướn đôi mày rậm, ánh mắt đầy chế nhạo.

– Tìm tôi? Có chuyện gì không? – Thượng Quan Tuyền càng không hiểu.

Cung Quý Dương khua khua tay…

– Cô có ngại mời tôi uống cafe không? – Giọng điệu lười biếng nghe khá êm tai, anh ta lúc này giống như người hành khất đang xin cơm.

Nói xong, anh ta cũng không chờ Thượng Quan Tuyền gật đầu đồng ý, lập tức gọi người phục vụ.

Thượng Quan Tuyền không hề biết hóa ra trên đời này lại có người đàn ông mặt dày như vậy. Cô bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi xuống đối diện Cung Quý Dương.

– Này, sáu người kia, tôi không phải phạm nhân mà cứ nhìn chằm chằm tôi như vậy, đi ra ngoài đi ! – Cung Quý Dương cố bày ra vẻ mặt hung dữ nhìn sáu người vệ sĩ, cố ý lớn tiếng nói.

– Thật xin lỗi, Cung tiên sinh. Lãnh tiên sinh đã nói chúng tôi không được rời khỏi ngài nửa bước, nhất định phải đảm bảo an toàn cho ngài ! – Một trong sáu người lên tiếng.

CHƯƠNG 102: NÓI CHUYỆN CÙNG CUNG QUÝ DƯƠNG (2)

Edit: BB[o]

———-

Cung Quý Dương nghe xong, mặt xị xuống, ngón tay thon dài day nhẹ trán, đôi mắt đầy tà khí sáng lên, ngẩng đầu nói: “Các vị đại ca, xin các anh bỏ qua cho tôi đi. Giờ tôi không có đồng nào, ngay cả muốn uống cafe cũng phải mặt dày xin cô gái xinh đẹp, tóc dài, vừa nãy còn cười híp mắt Thượng Quan Tuyền này mời thì có thể đi đâu được nữa chứ. Nể mặt tôi, các anh tạm rời đi cho chúng tôi nói chuyện được không?”

Vẻ mặt Cung Quý Dương như đi đưa đám, giọng nói cũng điềm đạm đáng yêu, đôi mắt đen thâm thúy giờ long lanh như một chú nai tơ vô tội nhìn sáu người vệ sĩ, chỉ thiếu nước mắt nước mũi chảy ròng ròng thôi.

Mấy người vệ sĩ thấy vẻ mặt và giọng điệu Cung Quý Dương như vậy bị dọa cho sợ hãi, chỉ thiếu nước quỳ xuống chân Cung Quý Dương…

– Cung tiên sinh, ngài đừng nói đùa như vậy, chúng tôi đi đây, đi ngay đây.

Sáu người thất tha thất thểu rời khỏi khu uống cafe.

Ai mà không biết vị này chính là tổng giám đốc của Cung thị – Cung Quý Dương chứ. Phải để cho ngài ấy cầu xin như vậy khác nào muốn lấy mạng bọn họ, người như vậy bọn họ làm sao dám chọc vào chứ.

Cung Quý Dương nhìn dáng vẻ chạy trối chết của mấy người vệ sĩ, vẻ mặt vô tội lập tức tiêu tan không còn tăm hơi, cả người uể oải, khoa trương ngáp dài một cái, nói: “Thật là, vừa nhìn là biết ngay người của Lãnh Thiên Dục, cả ngày cứ như pho tượng, chả có gì thú vị cả”.

Thượng Quan Tuyền nhìn Cung Quý Dương kì quặc đang ngồi đối diện mình, người đàn ông này thật là…

– Anh thật sự là Cung Quý Dương à? – Cô nhẹ giọng hỏi. Một người đàn ông kì lạ như vậy sao có thể điều khiển cả một tập đoàn lớn như vậy chứ.

– Cô vừa nói gì? – Vì giọng của Thượng Quan Tuyền tương đối nhỏ nên Cung Quý Dương không nghe rõ.

– À, không có gì.

Thượng Quan Tuyền lập tức chuyển chủ đề: “Đúng rồi, anh tìm tôi có việc gì? Không phải anh muốn tôi giúp anh rời khỏi nơi này chứ?”

Cung Quý Dương cười, lắc đầu một cái, nhận ly cafe thượng hạng người phục vụ vừa đưa tới. Trên mặt anh ta lộ ra vẻ thỏa mãn, khẽ nhấp một hớp, sau đó nói:

– Cái tên Lăng Thiếu Đường đó làm trễ hết hành trình của tôi, khiến tôi chỉ có thể ở đây chờ cậu ta. Còn Thiên Dục cả ngày bận tới bận lui, cho nên tôi chỉ có thể tìm đến người rảnh rỗi là cô thôi.

Hả?

Thượng Quan Tuyền không nghĩ Cung Quý Dương tìm mình vì lý do này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

– Này, anh nói ai rảnh rỗi hả?

Việc Thượng Quan Tuyền tức giận dường như chẳng ảnh hưởng gì đến Cung Quý Dương. Anh ta vẫn bày ra vẻ mặt tươi cười, không lo lắng cất lời: “Cô gái nhỏ đừng tức giận thế chứ…”.

Anh ta dừng lại một chút, uống một hớp cafe, đôi mắt nhìn lướt qua Thượng Quan Tuyền đang ngồi phía đối diện, sau đó không nhanh không chậm nói một câu: “Cô ở lại bên cạnh Thiên Dục chỉ vì con chip?”

Giọng nói êm dịu mà nghe vào tai lại khiến người ta không thể xem nhẹ.

Bàn tay đang cầm tách cafe của Thượng Quan Tuyền khẽ run lên, ngay sau đó nhìn lên vẻ mặt ung dung của Cung Quý Dương. Khi cô nhìn thấy tia sắc bén trong ánh mắt anh ta, trong lòng rối tung lên, người đàn ông này quả nhiên không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Đối mặt với một người như vậy, Thượng Quan Tuyền có cảm giác mình cũng không cần vòng vo tam quốc làm gì. Chỉ trong nháy mắt cô đã thu hồi lại vẻ kinh ngạc trong ánh mắt…

– Đúng, nếu anh đã biết thì tôi cũng không có ý định giấu diếm ! – Cô dựa người vào ghế, đôi mắt không hề sợ hãi nhìn thẳng vào Cung Quý Dương.

Vẻ tán thưởng lướt qua đáy mắt Cung Quý Dương, đúng là một cô gái gan dạ sáng suốt.

Thật ra thì đối mặt với chuyện tình cảm, cả bốn người họ chưa bao giờ can thiệp vào hành động hay tư tưởng của nhau. Nhưng Cung Quý Dương hiện tại đang rất rảnh rỗi, hơn nữa cái tên Lãnh Thiên Dục đó đối với chuyện tình cảm thì hết sức chậm chạp trong khi chuyện trong thương trường thì rất nhạy bén. Mà Thượng Quan Tuyền nhìn qua thì đối với chuyện tình cảm cũng là siêu cấp non nớt, đúng là kẻ trong cuộc mơ hồ, người đứng xem sáng suốt mà, nhìn cũng biết cô rất mơ hồ với tình cảm của mình.

Lần đầu tiên Cung Quý Dương thấy Thượng Quan Tuyền, anh ta đã chẳng hề lo lắng đến sự an toàn của Lãnh Thiên Dục, bởi vì từ trong ánh mắt của cả hai người bọn họ đều có thể nhìn ra “tình ý” với nhau. Nhưng tiếc là hai người đó quá mức cứng rắn, thay vì để cho bọn họ tự mình nhận ra thì không bằng để anh ta làm Nguyệt lão một lần vậy.

Suy nghĩ mãi, Cung Quý Dương càng ngày càng có cảm giác mình giống như là một Đấng cứu thế vậy.

Vĩ đại, thật quá là vĩ đại! Loại cảm giác thành tựu này còn sung sướng hơn gấp mấy lần khi anh ta thu mua được mấy tập đoàn khác.

– Kể cho cô nghe chuyện này này ! – Cung Quý Dương ngoắc ngoắc ngón tay, cười tà một tiếng.

– Tôi không có hứng thú với chuyện của anh.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy ánh mắt của người đàn ông này quá mức sắc bén khiến cô thấy không thoải mái, cảm giác đứng ngồi không yên này làm cô có nảy sinh ý nghĩ muốn chạy trốn.

Ai ngờ Cung Quý Dương lại bí hiểm nói ra một câu: “Không phải chuyện của tôi, mà là… của Thiên Dục”.

Nói xong, anh ta ung dung nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi môi mỏng cong lên làm lộ lúm đồng tiền bên má.

Mà nụ cười này lại như hàm chứa ý tứ rất quỷ dị.

Thượng Quan Tuyền ngẩn ra: “Sao tôi lại phải biết chuyện của anh ta…”

– Con chip đó rất quan trọng với Thiên Dục ! – Cung Quý Dương không đợi Thượng Quan Tuyền nói xong đã ngắt lời cô.

Gì?

Chuyện này đúng là nhảm nhí quá đi! Con chip đó với ai mà chả quan trọng, chẳng lẽ chỉ quan trọng với mình Lãnh Thiên Dục chắc. Nếu như cô không lấy được con chip đó thì tương lai thế nào cũng khó có thể tưởng tượng nổi.

Cung Quý Dương nhìn thấu suy nghĩ trong đầu cô, anh ta mím môi cười.

– Thật ra thì… với Thiên Dục, con chip đó không phải là công cụ để kiếm tiền mà đó là tâm nguyện của cha cậu ấy.

– Cha anh ta? – Thượng Quan Tuyền ngạc nhiên.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.