Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 108



CHƯƠNG 108: VẺ ĐÁNG YÊU

Lúc này Thượng Quan Tuyền đang ôm con gấu bông to đùng trước ngực, kết hợp cùng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tạo nên một hình ảnh cực kì mê người.

– Dù đang ôm con gấu bông mà trông em vẫn rất xinh đẹp.

Lãnh Thiên Dục đứng cạnh cô, ra vẻ không để tâm đến thắc mắc vừa rồi của cô. Hắn nói một câu chẳng hề liên quan.

Thượng Quan Tuyền bất mãn nhíu mày, kháng nghị nói: “Lãnh Thiên Dục, tôi đang hỏi anh đấy”.

Lãnh Thiên Dục nhíu mày: “Tài phi tiêu của tôi cũng bình thường thôi. Nếu đổi lại hôm nay là Hoàng Phủ Ngạc Tước thì cái bia ngắm đó đã sớm bị nứt toác ra rồi”. Hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu.

Thượng Quan Tuyền nghe xong liền ngẩn ra.

– Sao lại thế? – Cô thì thầm hỏi lại, giọng nói lộ ra vẻ kinh ngạc không thể tin được.

Hoàng Phủ Ngạn Tước mà Lãnh Thiên Dục vừa nhắc đến hẳn là tổng giám đốc Hoàng Phủ Ngạn Tước của tập đoàn Hoàng Phủ. Nếu đúng như hắn nói thì năng lực của người này thật là xuất sắc.

Cô không tin trên đời này có người lại có thể chỉ dùng một chiếc phi tiêu mà lại khiến bia ngắm bị vỡ ra được.

Lãnh Thiên Dục không khó để nhận ra nghi ngờ trong lòng cô. Hắn cong môi lên cười, nhẫn nại giải thích thắc mắc của Thượng Quan Tuyền: “Bởi vì sở trường của cậu ta là phi đao”.

Thượng Quan Tuyền dừng bước, tần ngẩn tần ngần nhìn Lãnh Thiên Dục. Lúc này cô chính thức cảm nhận được rõ ràng rằng bốn người này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Có lẽ cũng chính vì như vậy nên bọn họ mới có thể yên ổn ngồi trên vị trí cao cao tại thượng như thế.

– Đang nghĩ gì thế? Cô bé, nghe nói phía trước vẫn còn nhiều trò chơi lắm, có dám chơi tiếp không? – Lãnh Thiên Dục thấp giọng hỏi.

– Ai nói tôi không dám chứ, đừng coi thường người khác.

Thượng Quan Tuyền sao có thể để hắn nói mình như vậy được. Cô nhếch môi lên, nhất quyết không chịu thua.

Nói xong, cô tiện tay đem con gấu bông đang ôm nhét vào tay Lãnh Thiên Dục.

– Cái này… làm gì đấy?

Lãnh Thiên Dục nhìn con gấu bông hết sức kì quái. Trời ạ, cả đời này hắn chưa từng chạm vào thứ gì đáng sợ như vậy.

– Anh cũng nói rồi đấy, bốn ngày này chúng ta là người yêu của nhau. Nếu đã là người yêu, vậy thì anh là bạn trai đương nhiên phải cầm giúp bạn gái mấy thứ này. Sao? Không được à? – Thượng Quan Tuyền nghiêng đầu, cố ý kích hắn.

Nhìn vẻ mặt biến đổi của hắn, cô cảm thấy cực kì buồn cười.

– Hả?

Lãnh Thiên Dục hơi run sợ, nhìn con gấu bông trong lòng, cố nén cảm giác muốn vứt nó ngay xuống đất, cực kì gian nan nhả ra mấy chữ: “Tất nhiên là được”.

Thượng Quan Tuyền che miệng lại nhưng ý cười lấp lánh trong ánh mắt: “Vậy thì đi thôi”.

Nói xong, cô nhàn nhã đi về phía trước.

Ôm con gấu bông trong lòng khiến Lãnh Thiên Dục cảm thấy không được tự nhiên. Hắn đi theo sau Thượng Quan Tuyền, sắc mặt xám xịt cả lại. Nhưng cho dù là thế thì bộ dạng này của hắn vẫn hấp dẫn được rất nhiều ánh mắt của các cô gái xung quanh.

– Oa, đẹp trai quá!

Mau nhìn kìa, đẹp trai vậy mà còn ôm cả gấu bông nữa, đúng là đáng yêu quá…

Lãnh Thiên Dục chỉ muốn vứt cái thứ chướng mắt này xuống ngay lập tức!

Nhưng Thượng Quan Tuyền nghe những lời này lại thấy hết sức chói tai. Cô dừng bước, hung dữ nhìn lướt qua những cô gái đứng xung quanh. Rồi cô tiến đến giật lấy con gấu bông trong ngực Lãnh Thiên Dục, ném sang một bên, giữ chặt tay Lãnh Thiên Dục, nói: “Này, Lãnh Thiên Dục, anh hơn tôi những mười tuổi nên sức khỏe cũng suy giảm hả? Đi gì mà chậm như rùa thế! Đúng là đồ đáng ghét!”

Khuôn mặt cô đầy vẻ không vui, bất mãn lên tiếng. Cô vừa nói vừa tức giận lôi hắn đi.

Trước sự tùy hứng của cô, Lãnh Thiên Dục hết sức ngạc nhiên khi phát hiện ra mình không hề thấy chán ghét, ngược lại còn có cảm giác thích thú nữa.

Đi tới đi lui, Thượng Quan Tuyền dường như nhớ ra điều gì, lập tức dừng lại, hung dữ quay đầu nhìn Lãnh Thiên Dục.

– Cô bé, sao vậy? – Giọng nói Lãnh Thiên Dục có chút lười biếng, đôi mắt thâm thúy hứng thú nhìn cô.

Nhìn vào đôi mắt hắn, Thượng Quan Tuyền lại cảm thấy hơi hoảng hốt. Lát sau, cô mới định thần lại, lập tức nói: “Tôi cảnh cáo anh… không cho phép liếc mắt đưa tình với mấy cô gái khác”.

– Liếc mắt đưa tình?

Lãnh Thiên Dục nhíu mày, dùng từ này để nói về hắn quả là quá oan uổng rồi. Cô cho rằng hắn là Cung Quý Dương hay sao?

– Em đang ghen à? – Hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu.

Hả?

Đôi mắt trong như hồ nước thoáng kinh ngạc…

– Tôi ghen sao?

Cô lập tức cất cao giọng phản bác lại. Sau đó, cô cười lạnh một tiếng: “Anh đúng là đồ ngạo mạn, sao tôi phải ghen chứ? Chẳng qua tôi sợ dáng vẻ anh như vậy lại gây phiền phức cho tôi”.

Nói xong, cô hung hăng trợn mắt nhìn hắn nhưng trái tim lại đang đập liên hồi.

– Được, tôi nghe em.

Lãnh Thiên Dục có lòng tốt phối hợp với lý do thoái thác của cô, âm thanh trầm thấp vang lên, lại có chút yêu chiều khó phát hiện. Sau đó, hắn duỗi tay ra ôm lấy cô, nhanh chóng đi đến khu trò chơi phía trước.

Cô quay mặt nhìn Lãnh Thiên Dục. Dáng vẻ hoàn mỹ như được điêu khắc của hắn tuy vẫn toát ra vẻ lạnh lùng như trước nhưng cô lại cảm thấy mình và người đàn ông này ngày càng thân mật với nhau hơn. Tuy nhiên nhiều lúc cô chẳng thể đoán nổi tâm tư của hắn.

Gò má trắng nõn lại hơi ửng hồng!

Vì sao sau khi gặp hắn cô lại nhiều lần đỏ mặt đến thế, thật là kì quái mà!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.