Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 120



CHƯƠNG 120: LƯU LUYẾN (1)

Thượng Quan Tuyền cười khổ!

Sao cô lại nghĩ nhiều như vậy chứ? Chẳng qua chỉ là bốn ngày giao dịch mà thôi, hết bốn ngày thì hắn chính là hắn, cô vẫn là cô, hai người dù có xuất hiện cùng nhau thì cũng là quan hệ đối địch.

Không biết vì sao, khi cô nghĩ đến điều này thì trong lòng lại dâng lên cảm giác chua xót!

Từng tia nước ấm áp nhẹ nhàng phun lên da thịt cô, như những hạt trân châu lóng lánh ngưng trên da thịt rồi lăn xuống. Cô ngẩng đầu lên, để cho nước xối lên mặt nhằm xua đi những lo lắng trong đầu.

Dần dần, Thượng Quan Tuyền đột nhiên cảm thấy hơi lạ…

Căn phòng rất yên tĩnh, ngoài tiếng nước chảy thì dường như không nghe thấy bất kì âm thanh nào khác.

Cảm giác này được rèn luyện từ khi cô được huấn luyến, cũng là một loại dự cảm!

Cô tắt vòi nước đi, sau đó rón rén đi đến gần cửa phòng tắm, muốn nghe ngóng chút âm thanh nhưng kết quả khiến cô cực kì thất vọng!

Nhanh chóng mặc quần áo vào người, Thượng Quan Tuyền đi ra ngoài, nhìn quanh nhưng phát hiện trong phòng ngủ không có người!

Lãnh Thiên Dục?

Không biết vì sao trong lòng cô lại dâng lên dự cảm không lành.

– Lãnh Thiên Dục… – Cô nhẹ giọng gọi hắn rồi cảnh giác đi đến phòng khách…

Trong lúc đó, Lãnh Thiên Dục ở trong phòng sách đang nghe điện thoại, vẻ mặt lạnh như băng!

– Lão đại, chúng tôi nghi ngờ sát thủ đặc công của BABY-M đã trà trộn vào đoàn du khách tới Hy Lạp. Theo phân tích, anh ta chính là một trong những sát thủ xuất sắc nhất.

Phong ở đầu kia điện thoại trầm ổn báo cáo.

Lãnh Thiên Dục đứng yên, đôi mắt lạnh lùng không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì. Hắn mở miệng nói: “Nhớ kỹ, tôi chỉ muốn Niếp Ngân”.

– Vâng, lão đại, tôi rõ rồi! – Phong cung kính đáp.

Lãnh Thiên Dục còn định nói thêm gì nữa nhưng đột nhiên ánh mắt trầm xuống. Hắn liếc về phía cửa, nhàn nhạt nói: “Hôm nay tới đây thôi”.

Nói xong hắn ngắt máy luôn. Sau đó, Thượng Quan Tuyền đẩy cửa vào…

– Thì ra anh ở đây, trong phòng yên lặng quá, đúng là dọa người mà.

Cô hít sâu một hơi, giơ tay vỗ vỗ ngực.

Vì Lãnh Thiên Dục đã nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng nên cúp máy ngay, vậy nên lúc Thượng Quan Tuyền đẩy cửa vào cũng không nghe được thông tin gì.

– Sao vậy, em sợ thế à? – Lãnh Thiên Dục đi tới trước mặt cô, tay ôm lấy eo cô.

– Hả, không có gì, chỉ là vừa rồi mới xảy ra chuyện nên tôi quá mẫn cảm thôi.

Thượng Quan Tuyền hơi xấu hổ, vừa cười trừ vừa nói. Thật là kì lạ, sao cô lại có dự cảm chẳng lành chứ?

Cô vừa định thoát ra khỏi vòng tay của Lãnh Thiên Dục thì hắn lại nhanh chóng bế cô lên…

– A… – Thượng Quan Tuyền không ngờ đến chuyện này, động tác nhanh chóng của hắn khiến cô kinh ngạc.

– Buông ra! – Cô đấm vào lồng ngực của Lãnh Thiên Dục, kháng nghị nói.

Nhưng Lãnh Thiên Dục lại ngoảnh mặt làm ngơ, không để ý đến hành động của cô, chỉ bế cô đi thẳng đến phòng ngủ.

– Lãnh Thiên Dục…

Thượng Quan Tuyền rất căng thẳng, không biết vì sao cô cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh. Hai người gần nhau như vậy, chắc chắn Lãnh Thiên Dục cũng cảm nhận được sự bất an của cô.

Nhẹ nhàng đặt cô lên giường, Lãnh Thiên Dục mỉm cười cúi đầu xuống, hôn lên đôi môi non mềm của cô, dịu dàng nhấm nháp vị ngọt ngào trong đó.

– Ưm… đừng…

Thượng Quan Tuyền sợ hãi, trong lòng vừa bất an vừa xao động khiến cô liên tục lắc đầu kháng cự. Rốt cuộc cô cũng ý thức được… đêm dài đã quá mức mờ ám rồi.

Mà lúc này…

Lãnh Thiên Dục bá đạo giữ chặt đầu cô, nhân lúc cô mở miệng kháng cự, đầu lưỡi ấm áp của hắn xâm nhập vào khoang miệng anh đào nhỏ nhắn của cô, tùy tiện quấn lấy trêu đùa cái lưỡi thơm tho của cô, hút hết hương thơm ngọt ngào trong miệng cô. Môi lưỡi dây dưa, cô chỉ có thể bất lực vang lên những tiếng rên rỉ nhỏ.

Thượng Quan Tuyền cố gắng mở miệng: “Anh… đừng như vậy…”

Sự cầu xin của cô lại càng khiến Lãnh Thiên Dục càng thêm mãnh liệt.

– Tôi nói rồi, tối hôm qua đã là cực hạn của tôi rồi. Chúng ta đã đánh cược với nhau, không phải nên thực hiện sao?

Đôi môi mỏng của hắn khẽ cong lên nụ cười đầy mờ ám, hắn hôn lên vành tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô.

Bàn tay to chậm rãi lướt khắp thân thể cô, lướt đến đâu, quần áo trên người cô lần lượt bị gỡ bỏ ra đến đó.

Cả người cô run rẩy, vặn vẹo, ý thức còn sót lại khiến Thượng Quan Tuyền không ngừng né tránh.

Nhận thấy phản ứng của cô, Lãnh Thiên Dục lại cong môi lên cười. Hắn phát hiện bản thân rất có hứng thú với cô gái đang nằm dưới thân.

Dù hắn chỉ muốn cô một lần nhưng rốt cuộc thì cũng không thể kìm chế được mà muốn cô nhiều hơn nữa!

Thân thể cô tuyệt mỹ như vậy, làn da vừa trắng lại vừa hồng, nụ hoa đã sớm cứng lại, chiếc eo thon không chút mỡ, nhìn xuống dưới nữa…

Bụng dưới của Lãnh Thiên Dục bỗng nhiên như căng lên, hắn quyết định không áp chế dục vọng của mình nữa. Hắn cúi đầu xuống hôn cô, triền miên và khiêu khích.

Hắn thậm chí còn cảm nhận được mình chưa bao giờ kiên nhẫn đến vậy!

Dần dần, thân thể cứng nhắc của Thượng Quan Tuyền đã mềm nhũn, cánh tay trắng nõn vốn muốn đẩy Lãnh Thiên Dục ra lại không tự chủ mà ôm cổ hắn, ý loạn tình mê đáp lại hắn.

Rốt cuộc cô cũng không kháng cự được nữa. Khoái cảm xa lạ và tê dại kéo đến, từ tận đáy lòng cô lại muốn trầm luân trong lòng hắn.

CHƯƠNG 120: LƯU LUYẾN (2) [H]

– Mở mắt ra nhìn tôi.

Giọng nói thô cát mà thâm sâu của Lãnh Thiên Dục vang lên. Đầu mũi hắn chạm nhẹ vào chóp mũi cô, hành động cực kì thân thiết, hơi thở nóng bỏng mà ma mị lan tỏa khắp mặt cô.

Thượng Quan Tuyền thở hổn hển, đôi mắt trong như nước như mờ đi nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của Lãnh Thiên Dục.

Mặt cô hơi ửng đỏ càng toát lên sự hấp dẫn mê người, toàn thân hơi run rẩy, thân thể mềm mại cũng hơi ửng hồng.

Đôi mắt u ám và thâm trầm của Lãnh Thiên Dục lóe lên tia tán thưởng, hắn ôm lấy cô, giọng nói hết sức dịu dàng và quyến rũ vang lên: “Tuyền, em đẹp quá…”

Hắn không khống chế được tình cảm mà nói lên những lời trong lòng, cũng không nhận ra bản thân vừa gọi tên cô.

Dứt lời, hắn không kìm chế được nữa, vùi đầu vào khe rãnh trên bầu ngực của cô, nặng nề thở dốc…

Hắn há mồm ngậm lấy nơi căng tròn cao vút, đầu lưỡi vừa liếm láp vừa trêu đùa…

– Anh…

Cảm giác ngứa ngáy tê dại này khiến Thượng Quan Tuyền không nhịn được cất tiếng nghẹn ngào. Cô không hề phát hiện ra Lãnh Thiên Dục đã gọi tên cô.

Lãnh Thiên Dục cảm thấy rất ngứa ngáy. Sau đó, đôi mắt lại càng thêm thâm trầm, hắn lấn người lên, vòng hai chân cô quấn lấy hông hắn…

Thượng Quan Tuyền vô thức muốn thoát khỏi hắn, đôi chân thon dài lắc lư trong không trung, vạch lên từng đường cong mê tình…

Sự vùng vẫy của cô đối với hắn mà nói là chẳng hề gì.

Chỉ khống chế một chút, hai chân cô đã bị tách ra, vòng sau gáy hắn…

U cốc thần bí mê người như ẩn như hiện chiếu vào đáy mắt hắn…

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục trầm xuống, dường như không thể chịu đựng thêm nữa, hắn cúi người xuống hôn lên đó…

Thượng Quan Tuyền trừng to đôi mắt trong như nước mùa thu, thân thể non nớt mẫn cảm đột nhiên như bị sét đánh trúng, run rẩy cả lên…

Hắn sao có thể như vậy chứ?

Thượng Quan Tuyền muốn kêu lên nhưng lại phát hiện tiếng bật ra lại là tiếng rên rỉ mê tình.

Phát hiện này khiến cô xấu hổ muốn chết.

Hành vi tà ác của hắn như muốn triệt để xâm nhập vào tận linh hồn cô…

– Tuyền, em nhất định là của tôi!

Lãnh Thiên Dục thì thầm, đôi mắt hoàn toàn bị dục vọng nhuộm đỏ, hoàn toàn áp chế cô.

Lời hắn vừa dứt đã như một quả bom nổ bên tai cô!

Tuyền?

Cô lại nhớ tới Niếp Ngân!

– Không…

Thượng Quan Tuyền chấn động toàn thân, lập tức đẩy mạnh Lãnh Thiên Dục ra xa, chạy trốn xuống giường!

Thượng Quan Tuyền còn chưa thoát khỏi bầu không khí mờ ám đó đã bị Lãnh Thiên Dục nhanh chóng kéo lại, áp cô lên tường.

Cánh tay rắn chắc siết chặt eo cô, hơi thở nguy hiểm quẩn quanh bên tai…

Thượng Quan Tuyền ưỡn thẳng người lên, cảm giác run rẩy càng lan ra…

– Em trốn tránh cái gì? – Giọng nói thô cát tràn đầy tức giận của Lãnh Thiên Dục vang lên.

Hắn nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm tản ra những tia sắc lạnh…

– Anh, anh buông… – Cô nói nhỏ, cố tránh bàn tay hắn đang nắm cằm mình.

– Mơ tưởng!

– Em đang nghĩ tới Niếp Ngân?

Như có sấm vang chớp giật bên tai, Thượng Quan Tuyền kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Dục, đôi mắt trong veo mở to… lát sau, hàng lông mi dài cụp xuống lập tức che giấu sự bối rối trong ánh mắt.

– Không liên quan đến anh… – Cô quật cường nói.

Làm sao hắn có thể nhìn thấu tâm tư của cô chứ?

Nghe vậy, sắc mặt Lãnh Thiên Dục càng thêm khó coi, đôi mắt tối tăm bỗng trầm xuống…

– Quên người đàn ông đó đi! – Giọng nói bá đạo của hắn vang lên cho thấy hắn đang rất tức giận.

Đêm đầu tiên, hắn biết trong lòng Thượng Quan Tuyền có người đàn ông đó! Nghĩ đến đây, bàn tay to của hắn lại mạnh mẽ siết chặt thân thể cô.

Cô chỉ có thể là của hắn!

Vẻ mặt của Lãnh Thiên Dục lúc này như một con dã thú, hắn vùi đầu vào nơi mẫn cảm của cô, tùy ý trêu đùa khơi lên dục vọng trong cô…

Thượng Quan Tuyền kinh hãi thở gấp nhưng cánh tay rắn chắc của hắn khiến cô không thể thoát khỏi, chỉ có thể chịu đựng sự hành hạ của hắn. Dần dần, cô nhận ra một vấn đề rất đáng sợ…

Thân thể của cô lại ngày càng nóng lên, trong cơ thể cũng dâng lên cảm giác tê dại quen thuộc… cô không cách nào chống cự lại rung động hắn mang đến cho bản thân!

– Đừng như vậy… – Thượng Quan Tuyền thở hổn hển, vô lực mở miệng.

– Đừng như vậy? Chẳng lẽ em quên bốn ngày giao dịch của chúng ta rồi sao? – Lãnh Thiên Dục lạnh lùng lên tiếng.

– Hay là… – Hắn hơi ngẩng đầu lên nhìn cô – Anh ta đã chạm vào em rồi?

Nghĩ đến khả năng này, hắn nheo đôi mắt đầy nguy hiểm lại, ánh mắt khiến người ta sợ hãi đâm thẳng vào đáy mắt cô.

– Không có…

Thượng Quan Tuyền run rẩy nhắm mắt, hàng lông mi dài như cánh ve run lên: “Anh ấy rất tôn trọng tôi…”

Nghe vậy, sự sắc bén trên gương mặt Lãnh Thiên Dục dần giảm đi.

CHƯƠNG 120: LƯU LUYẾN (3) [H]

– Tôn trọng? – Lãnh Thiên Dục cười đầy mỉa mai, bàn tay thô ráp lướt trên thân thể như ngọc khiến cả người cô run lên.

– Niếp Ngân nhịn tốt thật đấy! Đối mặt với cô gái mê người thế này mà lại có thể nhịn được nhiều năm như vậy!

Lời vừa dứt, Lãnh Thiên Dục bỗng cúi đầu xuống ngậm lấy vành tai cô. Sau đó, giọng điệu vô cùng lạnh lẽo và chậm rãi khẽ vang lên: “Anh ta dày công bồi dưỡng em như vậy chẳng phải là dâng cho tôi hưởng sao?”

– Anh… – Thượng Quan Tuyền ra sức vùng vẫy, giọng nói tức giận – Anh đúng là đồ cầm thú.

– Em đừng quên, tôi là thương nhân, để đạt được mục đích sẽ không từ thủ đoạn nào, còn về tình cảm của em với Niếp Ngân thì tôi không có hứng muốn biết…

Sắc mặt Lãnh Thiên Dục càng thêm âm trầm lạnh lẽo, cơ thể cường tráng đè cô vào tường, ngón tay tà ác di chuyển xuống dưới: “Tôi chỉ muốn… có được em là đủ rồi”.

Hắn thấy tâm trạng ngày càng xấu đi, dường như còn có ý muốn giết người nữa!

Thượng Quan Tuyền ngay lập tức cảm nhận được rõ ràng cơ thể cường tráng và đầy dục vọng của Lãnh Thiên Dục, cô hiểu hắn muốn làm gì, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt càng trở nên trắng xanh…

Cô… tại sao lại luôn nghe lời hắn như vậy?

Cô biết chọc giận hắn là chuyện cực kì bất lợi với mình, nên tránh không để tình huống đối chọi gay gắt phát sinh!

– Anh không thể ép buộc tôi!

Thanh âm Thượng Quan Tuyền càng ngày càng vô lực, trong cơ thể đang dâng lên cảm giác nóng bỏng quen thuộc, ngay cả cô nghe lời nói của mình cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.

– Tôi càng muốn!

Lãnh Thiên Dục lạnh lẽo tuyên bố một câu. Sau đó, hắn càng hành hạ cô thêm, đôi môi mỏng cong lên nụ cười mờ ám: “Thân thể của em so với cái miệng của em còn thành thực hơn nhiều, nó đang cần tôi!”

– Nói bậy… – Thượng Quan Tuyền không nhịn được hơi vặn vẹo cơ thể, giọng nói có chút tội nghiệp.

– Đừng bao giờ ở trước mặt tôi mà bày ra vẻ mặt khổ sở động lòng người như thế. Nếu không… chỉ càng làm tôi thấy hưng phấn hơn, càng muốn điên cuồng chiếm hữu em hơn…

Lãnh Thiên Dục vừa nói xong, hắn nâng eo cô lên: “Như thế này…”

Thượng Quan Tuyền không phản ứng kịp…

– Lãnh Thiên Dục, anh quá đáng rồi đấy, buông ra! – Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng trắng xanh hơn!

– Nói cho em biết, đừng mơ tưởng nữa, tôi không buông em ra đâu, vĩnh viễn cũng không có chuyện đó.

Hắn ra vẻ nuối tiếc tuyên bố, hơi thở nóng bỏng của đàn ông phả vào mặt cô. Vừa dứt lời, hắn thúc mạnh eo lưng, xâm chiếm lấy cơ thể cô…

Ánh trăng men theo cửa sổ vào phòng, chiếu lên đôi nam nữ đang triền miên bên tường.

Cơ thể cường tráng màu lúa mạch đầy mạnh mẽ…

Đôi chân thon dài ngọc ngà trắng như tuyết của Thượng Quan Tuyền quấn chặt bên hông hắn, hòa cùng tiếng thở thô suyễn, cô như một đóa hoa đang dần dần nở rộ trong vòng tay người đàn ông.

Cô dựa vào bức tường, ánh mắt mê ly mà bất lực, giấy dán tường màu vàng đại diện cho cung đình xa hoa càng làm nổi bật thân thể mềm mại tinh tế của cô.

Bức tường lạnh kết hợp với dục vọng nóng bỏng khiến cô cảm nhận được sự mâu thuẫn trong cơ thể mình.

Thượng Quan Tuyền cắn chặt môi dưới, đè nén cảm giác khoái lạc trong cơ thể mình…

Cô buộc mình không được đắm chìm trong cảm giác đó, cô không muốn trầm luân cùng hắn, nhưng…

Lãnh Thiên Dục đang điên cuồng chiếm hữu cô, đột nhiên dừng lại…

Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, một bàn tay hắn dò đến nơi mẫn cảm của cô. Hôm nay hắn quyết tâm khiến cô phải phục tùng.

Hắn muốn cô hiểu rõ hắn mới là chúa tể của cô!

Hắn ích kỷ muốn nắm giữ cả lý trí của cô, cả dục vọng của cô, hắn không cho phép cô được tự do!

– Không… – Bàn tay cô để trước ngực hắn muốn đẩy hắn ra, hắn là đồ xấu xa, sao lại muốn hành hạ cô như vậy chứ?

Lãnh Thiên Dục ngoảnh mặt làm ngơ, hắn giữ chặt hai tay cô lại khiến cô không thể vùng vẫy được nữa.

– Tuyền, người phụ nữ của tôi!

Hắn gầm nhẹ, tiếng nói thô cát vang lên, mồ hôi ướt đẫm mái tóc, đôi mắt động tình, hắn dũng mãnh xâm chiếm lấy cô, hơi thở đàn ông đầy nguy hiểm nhưng cũng rất gợi cảm.

Hắn cố ý giảm tốc độ, tàn nhẫn kéo dài dã thú như sắp nổ tung trong cơ thể cô.

– Đừng như vậy… – Thượng Quan Tuyền yếu đuối khóc nức nở, cô cảm thấy mình sắp điên rồi.

Dần dần, lý trí như đã rời bỏ cô, cô cảm thấy cơ thể mình đang không ngừng trầm luân, từng đợt sóng dâng lên khiến cô chìm nổi trong đó.

Khoái cảm như một bàn tay vô hình bóp chặt lấy chiếc cổ mảnh khảnh của cô.

Cô vùng vẫy, muốn tìm cái gì đó để nắm lấy nhưng không được. Dường như cả thế giới đã ruồng bỏ cô, chỉ để lại một người giống như ma quỷ này…

– Ưm… – Thượng Quan Tuyền rốt cuộc cũng không nhịn được, khẽ rên lên một tiếng kiều mị.

Nghe thấy tiếng rên rỉ của cô, hắn dường như được cổ vũ thêm, càng ra sức xâm nhập vào cơ thể cô, đầu hắn vùi vào ngực cô, không ngừng cuồng dã xâm chiếm…

– Đừng…

Cô thì thào nói nhỏ, cảm giác khoái cảm mãnh liệt đang không ngừng lan tràn khắp toàn thân. Cánh tay trắng như tuyết vô thức bám chặt lấy cổ hắn.

– Gì cơ?

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục tràn đầy dục vọng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngây thơ của cô.

CHƯƠNG 120: LƯU LUYẾN (4) [H]

Hơi thở dồn dập và ấm áp phả bên tai hắn…

Thượng Quan Tuyền cảm thấy như không thở nổi, cô không nhịn được cất lời đứt quãng: “Dục… anh… đồ xấu xa”.

– Nói, em cần tôi.

Lãnh Thiên Dục yêu cầu, khuôn mặt anh tuấn tràn ngập dục vọng khiến người ta sợ hãi, đôi mắt đỏ như lửa như muốn ăn thịt người!

Thượng Quan Tuyền cảm thấy mình đang rơi vào địa ngục, không thể thoát ra được! Tại sao hắn lại tàn nhẫn với cô như vậy? Hắn biết rõ lúc này cô khó chịu đến mức nào mà…

Cơ thể cô là do một tay hắn khai phá…

– Ưm!

Hàm răng trắng cắn chặt lên đôi môi đỏ mọng, Thượng Quan Tuyền không chịu được nữa, khẽ thì thầm: “Tôi… cần anh…”.

Thanh âm yếu ớt khiến người ta phải nghẹn ngào.

Lãnh Thiên Dục hơi mím môi, không làm khó cô thêm nữa…

– Tuyền, Tuyền của tôi…

Hắn gầm một tiếng, không kìm nén nữa, mạnh mẽ tấn công cơ thể yếu ớt của cô, để cô thốt lên những tiếng rên rỉ mê người…

Nhưng đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại lại đột nhiên vang lên…

Từng tiếng từng tiếng chuông không dứt!

Đang đắm chìm trong khoái cảm, Thượng Quan Tuyền đột nhiên bị tiếng chuông thức tỉnh. Nghe thấy âm thanh quen thuộc, khuôn mặt vốn đang đỏ ửng trong nháy mắt trở nên tái mét!

Tiếng chuông này rất đặc biệt, người gọi tới không phải ai khác, chính là… Niếp Ngân!

Điện thoại ở trên bàn vang lên từng hồi chuông, nhấp nháy ánh sáng khiến đôi mắt Lãnh Thiên Dục càng thêm lạnh lẽo…

Khi hắn nhìn vào đôi mắt kinh hãi của Thượng Quan Tuyền, trong lòng cũng hiểu được bảy tám phần.

– Buông ra! – Thượng Quan Tuyền thấp giọng nói.

– Không dám nghe điện thoại sao?

Lãnh Thiên Dục không hề muốn buông cô ra, đôi mắt sắc bén như lưỡi kiếm nhìn xuyên thấu tâm tư cô!

Chết tiệt, quả nhiên là cô để ý đến người đàn ông đó!

Nghĩ đến đây, cảm giác đố kị dấy lên thiêu đốt toàn thân Lãnh Thiên Dục!

Thượng Quan Tuyền phẫn nộ nhìn Lãnh Thiên Dục…

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên lần nữa, rất cố chấp!

Cô không thể nghe điện thoại, không được nghe, nếu để cho Niếp Ngân biết cô đang cùng Lãnh Thiên Dục… hơn nữa còn là lúc này…

Thượng Quan Tuyền không dám nghĩ tiếp nữa.

– Định để tôi nghe điện sao?

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt tràn đầy phẫn hận. Lát sau, cô hung hăng trừng mắt với hắn, nhấc điện thoại lên…

– Alo… – Thanh âm của cô rất dè dặt.

– Tuyền, sao bây giờ mới nghe điện thoại? – Âm thanh nho nhã tràn đầy từ tính của Niếp Ngân vang lên từ đầu kia điện thoại.

– Em… em… – Thượng Quan Tuyền chưa từng trải qua chuyện này, ấp úng không biết phải nói gì.

Nhất là hiện tại, cô không thể có được sự bình tĩnh để đối mặt với Niếp Ngân!

– Tuyền, em sao vậy? Không thoải mái sao? – Dường như đã cảm thấy sự bất thường của cô, Niếp Ngân lập tức quan tâm hỏi han.

– Không… em không sao! – Thượng Quan Tuyền theo phản xạ có điều kiện lập tức phủ nhận.

Phản ứng của cô khiến Niếp Ngân cảm thấy nghi ngờ…

– Tuyền, nói cho tôi biết em đang ở đâu, còn nữa, em đang ở cùng với ai?

Thanh âm của anh ta tràn đầy cảnh giác và cũng có sự lo lắng không dễ phát hiện. Vì Thượng Quan Tuyền mấy ngày nay không hề cầm theo thiết bị theo dõi nên Niếp Ngân cực kì lo lắng cho an nguy của cô.

– Em… trước mắt đang ở Hy Lạp, chỉ có một mình…

Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền nhíu mày lại, đôi mắt đen lập tức lườm cô.

– Một mình? Hả?

Hắn cúi đầu ngậm lấy vành tai cô, nói nhỏ. Sau đó, dã thú vẫn ở trong cơ thể cô mạnh mẽ xông lên…

– Ưm! – Thượng Quan Tuyền không nhịn được khẽ rên lên.

Đôi mắt đen thuần khiết như một chú nai con vô tội nhìn hắn như đang năn nỉ. Nhưng khi cô phát hiện vẻ trêu tức trên khuôn mặt hắn, đôi mắt đột nhiên đầy tuyệt vọng và lạnh lẽo.

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục hiện lên tia tàn độc, đôi môi mỏng cong lên, hắn không buông cô ra, ngược lại càng thêm ôm ấp như muốn mặn nồng cùng cô!

Ngón tay dài tà ác vuốt ve cơ thể mềm mại của cô, vừa mờ ám lại vừa như đang hành hạ cô.

Cả người Thượng Quan Tuyền như chiếc lá mùa thu run rẩy không ngừng, cảm giác khoái cảm lại lan tràn toàn thân, cô cố gắng nhịn xuống tiếng hét chói tai…

– Tuyền, em sao vậy? – Niếp Ngân cảm thấy ngày càng kì lạ, anh ta không định cúp điện thoại.

Làm sao vậy?

Thượng Quan Tuyền chua xót… chẳng lẽ cô phải nói thật sao?

Chẳng lẽ nói cho anh biết cô đang khuất nhục như thế nào, để mặc cho người đàn ông ma quỷ kia muốn làm gì thì làm ư?

Cảm giác tủi thân và thấp kém dâng lên trong lòng Thượng Quan Tuyền, Niếp Ngân đã nuôi cô từ nhỏ đến lớn, làm sao cô có thể nói cho anh biết được?

– Tình cảm thật đúng là cảm động quá! – Lãnh Thiên Dục nhỏ giọng nói, âm thanh đầy lạnh lẽo.

Nói xong, hắn cúi đầu xuống, mang theo sự tức giận, như muốn trừng phạt ngậm chặt lấy đôi môi thơm tho của cô.

Chiếc lưỡi bá đạo thăm dò trong miệng cô như muốn hút hết sự ngọt ngào đó.

Cơ thể đã sớm căng cứng, giờ hắn lại không ngừng xâm chiếm cơ thể cô… Mỗi sự va chạm lại càng khiến cô cảm thấy thấp kém…

– Đừng… – Thượng Quan Tuyền hít một hơi lạnh, thấp giọng cầu xin – Đừng như vậy…

– Sao lại phải thế? – Lãnh Thiên Dục vẫn ung dung cười, bá đạo nói nhỏ – Tôi càng muốn…

Ngay sau đó, hắn tàn nhẫn xông lên…

CHƯƠNG 120: LƯU LUYẾN (5) [H]

– Ưm… A… – Sự hưng phấn của Lãnh Thiên Dục đã vượt qua sức chịu đựng của cô. Thượng Quan Tuyền bất chấp điện thoại vẫn còn để mở, rên rỉ một tiếng.

Mà hắn lại bá đạo nuốt lấy âm thanh yêu kiều của cô…

Âm thanh tuyệt mỹ đó của cô chỉ có hắn mới được nghe! Cái tên Niếp Ngân chết tiệt đó không được phép nghe âm thanh động tình của cô!

– Không cúp điện thoại thì tôi không thể bảo đảm liệu anh ta có nghe được gì không đâu.

Lãnh Thiên Dục uy hiếp, ngón tay thon dài không ngừng đùa giỡn nụ hoa trước ngực cô.

Thượng Quan Tuyền thở hổn hển, suýt nữa rên lên một tiếng, cô lập tức nói với Niếp Ngân: “Em thật sự không sao, anh… cứ yên tâm”.

– Nhưng… – Niếp Ngân vẫn do dự.

Lãnh Thiên Dục nhướn mày, bắt đầu chôn vùi dã thú của hắn trong cơ thể cô, mạnh mẽ cắn lên da thịt non mịn của cô, lưu lại trên đó những vết hôn đỏ hồng, sau đó lại dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp.

Khoái cảm cùng đau khổ đan xen trong cơ thể Thượng Quan Tuyền, thân thể trắng như tuyết của cô hơi vặn vẹo…

– Em… em muốn nghỉ ngơi… anh cúp máy đi!

Thượng Quan Tuyền nức nở cầu xin, đây là lần đầu tiên cô chủ động yêu cầu Niếp Ngân cúp điện thoại. Cô muốn giữ một chút tự tôn ình.

– Tuyền… – Thanh âm Niếp Ngân như không thể tin nổi vang lên.

Thượng Quan Tuyền vừa định nói gì đó thì thấy Lãnh Thiên Dục duỗi tay ra, đoạt lấy di động trong tay cô…

– Anh… anh muốn làm gì? – Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đầy sợ hãi, giọng nói ép xuống cực thấp mà vẫn đầy tức giận.

– Niếp Ngân… – Giọng nói âm trầm và lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục vang lên.

Đầu kia điện thoại ngẩn ra, lát sau…

– Lãnh Thiên Dục!

Lãnh Thiên Dục hừ lạnh một tiếng, đôi mắt càng thêm ngoan độc, hắn nói từng câu từng chữ: “Nếu muốn biết Thượng Quan Tuyền bị làm sao thì tới Hy Lạp đi, tôi chờ anh!”

Ngay sau đó hắn quăng điện thoại đi, làn khói mờ bay lên, chiếc điện thoại bị đập vào thành cửa sổ, linh kiện rơi khắp sàn.

Mặt Thượng Quan Tuyền hoàn toàn trắng bệch.

– Ngoan!

Lãnh Thiên Dục nhìn bộ dạng Thượng Quan Tuyền, đôi môi mỏng nhếch lên, tán thưởng hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của cô.

– Em nói xem nên thưởng em thế nào đây?

– Lãnh Thiên Dục, anh là đồ ma quỷ… Anh… anh không có nhân tính à? – Thượng Quan Tuyền không nhịn được, gào to lên.

Hắn như không nghe thấy, bày ra vẻ mặt như đã hiểu ra: “Nhân tính phải không? Tốt lắm, tôi sẽ nói cho em biết, nhân tính của tôi là… ăn no em”.

– Lãnh Thiên Dục… anh… A…

Trong phòng ngủ lại truyền đến tiếng rên rỉ yêu kiều…

Hai cơ thể triền miên cùng nhau, giai điệu vang lên lặp đi lặp lại như bất biến…

Bình minh lên…

Sáng sớm trên biển Aegean thật đẹp. Từng tia nắng ấm áp như len lỏi vào từng ngóc ngách, lưu lại những vệt sáng mỹ lệ trong căn phòng.

Ánh mặt trời quét lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Thượng Quan Tuyền. Hàng lông mi dài như cánh ve hơi run, cô đã tỉnh…

Đôi mắt trong như nước lúc này tản ra sự mờ ảo vừa mới ngủ dậy càng thêm mê ly.

– Ưm… – Cô tự động rên một tiếng, chỉ hơi động đậy cơ thể đã cảm thấy cả người rã rời.

Đây đều là do Lãnh Thiên Dục ban tặng, hắn như một tên bạo quân bất mãn điên cuồng chiếm lấy cô hết lần này tới lần khác, sự mạnh mẽ của hắn khiến mỗi lần cô nghĩ tới lại cảm thấy sợ hãi!

Thượng Quan Tuyền vừa muốn xoay người lại lập tức cảm thấy rõ ràng sức mạnh ở bên hông…

Cô ngoái đầu nhìn lại, nằm bên cạnh cô lúc này là người đàn ông đã triền miên cả đêm cùng cô, mãi đến khi thỏa mãn mới chìm vào giấc ngủ…

Cô nhẹ nhàng trở mình, nhìn Lãnh Thiên Dục đang ngủ say.

Đôi môi mỏng vì thỏa mãn hơi cong lên.

Hàng lông mày rậm mà đẹp cũng giãn ra, không khí phách như bình thường nhưng lại rất quyến rũ.

Cánh tay hắn ôm lấy eo cô, hoàn toàn là tư thế chiếm hữu…

Đôi mắt như làn nước mùa thu của Thượng Quan Tuyền hơi nghi ngờ…

Cô nên hận hắn mới đúng chứ, phải hận hắn chứ?

Hận hắn tối qua, còn cả… những thủ đoạn uy hiếp cô của hắn?

Niếp Ngân liệu có tới Hy Lạp không? Nếu anh ta đến thật thì Lãnh Thiên Dục đã đạt được mục đích rồi, không phải sao? Nhưng cho dù là thế thì tại sao chính cô lại không hận được hắn?

Khẽ thở dài một hơi, cô vươn ngón tay thon dài ra, dịu dàng vuốt nhẹ khuôn mặt như điêu khắc ấy, vẽ lại bộ dạng của hắn, trong lòng lại dâng lên cảm giác lo lắng.

Rốt cuộc tình cảm của cô với hắn là gì? Lạnh lùng như hắn, tàn nhẫn như hắn, không chút lưu tình cướp đi đêm đầu tiên của cô, lại lấy cô nhi viện Mary và Bùi Vận Nhi ra để uy hiếp cô, cuối cùng lại bắt buộc cô ở lại bên cạnh hắn.

Nhưng sự dịu dàng thoáng qua của hắn lại khiến cô cảm thấy tim đập nhanh. Thượng Quan Tuyền không phủ nhận, mỗi khi nhìn thấy bóng hình cao lớn của Lãnh Thiên Dục, trong lòng cô lại có cảm giác an toàn.

– Rốt cuộc anh là người như thế nào?

Dường như bị sự lo lắng luẩn quẩn trong đầu, Thượng Quan Tuyền thở dài, như chiếc lá mùa thu khẽ rụng xuống.

Cô nhẹ nhàng chống người lên, nghiêng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục đang ngủ say…

Đầu ngón tay cô khẽ xoa xoa giữa hai hàng lông mày của hắn. Hắn thường hay nhíu mày khiến toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn, không giống như lúc này, bình thản như nước.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.