Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 122



CHƯƠNG 122: LẶNG YÊN THAY ĐỔI

Hơi thở đàn ông cương nghị bao trùm lấy Thượng Quan Tuyền khiến cô không thể lẩn trốn.

– Anh… buông ra! – Cô hít sâu một hơi, cảm thấy mình sắp không thở nổi rồi.

– Không cho nói, không cho nhìn, vậy… chỉ có thể làm thôi! – Lãnh Thiên Dục chỉ dùng một tay đã chế ngự được hai tay Thượng Quan Tuyền, siết chặt trên đỉnh đầu cô.

– Làm? – Thượng Quan Tuyền kinh ngạc, lập tức dè dặt hỏi – Làm, làm gì?

Hắn nhất định là đang có ý đồ xấu xa nào đó, ánh mắt của hắn khiến cô cảm thấy rất sợ.

Nhìn đôi mắt vô tội như một chú nai con đang ngước nhìn mình, Lãnh Thiên Dục cong môi cười, đôi mắt đen cực kì thâm trầm nhìn cô, dường như chỉ liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu mọi thứ. Hắn nói từng câu từng chữ: “Làm… cái việc muốn làm”.

Thượng Quan Tuyền nghe thấy trái tim mình đang run lên, sau đó Lãnh Thiên Dục cúi xuống, nhẹ nhàng tinh tế hôn lên môi cô.

– Đừng như vậy… – Cô cố né tránh nhưng lại bị hắn khống chế lại.

– Đừng gì cơ? – Hắn đã biết rõ nhưng còn cố ý hỏi, đôi mày rậm nhướn lên, hắn nhìn chăm chú cô, ánh mắt đầy nguy hiểm khiến cô kinh hãi…

Ngay sau đó, hắn cúi người xuống, tiếp tục hôn lên chiếc cổ trắng nõn của cô: “Em vừa mới đốt lửa…”

– Dục… – Thượng Quan Tuyền vô thức thì thầm cầu xin – Anh đừng như vậy. Tôi, tôi mệt muốn chết rồi…

Hôm nay đúng là cô mệt muốn chết rồi.

Dù là về sinh lý hay là tâm lý…

Cô rất nghi ngờ cấu tạo cơ thể của người đàn ông này.

Cơ thể hắn là do sắt thép luyện thành à ?

Mỗi ngày phải giải quyết nhiều công việc như vậy mà vẫn có nhiều tinh lực trên giường như thế ?!

– Ngoan, thói quen đó của em không tốt đâu! – Đôi mắt đen thâm sâu của Lãnh Thiên Dục mang theo tia đói khát, cháy lên một ngọn lửa đầy mê hoặc…

– Tôi thích nghe tiếng rên rỉ của em! – Giọng nói của hắn đầy bá đạo nhưng cũng có chút uy hiếp.

Thượng Quan Tuyền cứng đờ người lại…

– Nhưng tôi thật sự rất mệt rồi! Hơn nữa, tối qua anh… – Thanh âm của cô càng ngày càng nhỏ dần, hai má đỏ như hai quả cà chua – Một mực bắt nạt tôi…

– Em nghi ngờ năng lực của tôi sao? – Lãnh Thiên Dục cong môi cười đầy quyến rũ – Tin tôi đi, tôi muốn em, dù thế nào cũng thấy không đủ! – Đầu ngón tay hắn như đang trêu đùa thân thể cô.

Nghe cô than mệt, hắn hơi nhượng bộ, tỉ mỉ thực hiện bước dạo đầu thật chu đáo.

Thượng Quan Tuyền khẽ rên lên, cô ngoan ngoãn quay người nương vào hơi thở ấm áp đó.

Khi Lãnh Thiên Dục yêu cầu, cô cam tâm tình nguyện muốn say đắm cùng hắn.

Cam tâm tình nguyện sao? Đây là lần đầu tiên cô tự hỏi mình.

Theo từng đợt va chạm mãnh liệt của hắn, cơ thể của cô như dâng lên từng đợt sóng… Cuối cùng, Lãnh Thiên Dục gầm nhẹ một tiếng, hắn chôn sâu vào cơ thể cô dục vọng nóng bỏng của mình…

Thượng Quan Tuyền mê man ngủ thiếp đi…

***

Không biết đã ngủ bao lâu, khi Thượng Quan Tuyền tỉnh lại, Lãnh Thiên Dục đã không nằm bên cạnh nữa nhưng hơi thở của hắn vẫn vương vấn quanh mũi cô.

Hắn… thật sự là đồ xấu xa!

Thượng Quan Tuyền nhớ tới những lần Lãnh Thiên Dục chiếm đoạt mình, mặt đỏ bừng lên.

Đôi mắt đen nhìn một vòng quanh phòng, khi nhìn thấy một vật đặt trên đầu giường, cô rất ngạc nhiên…

Là một chiếc điện thoại hoàn toàn mới! Lãnh Thiên Dục chuẩn bị cho cô sao? À… điện thoại cũ của cô đã bị hắn ném hỏng mất rồi!

Cầm điện thoại lên xem, cô phát hiện có tin nhắn thoại để lại…

“Thấy em ngủ say nên tôi không nỡ đánh thức, khi nào tỉnh lại thì ở yên đấy chờ tôi về”. Giọng nói ngắn gọn của Lãnh Thiên Dục vang lên bên tai Thượng Quan Tuyền. Cô khẽ thở dài một hơi, mở danh bạ điện thoại ra mới ngạc nhiên phát hiện…

Cả danh bạ điện thoại trắng trơn, chỉ có mỗi số của Lãnh Thiên Dục!

Hẳn là do hắn làm mà!

Không biết vì sao nhưng Thượng Quan Tuyền lại cảm thấy ấm áp, sự tinh tế của Lãnh Thiên Dục khiến cô hơi cảm động.

Thượng Quan Tuyền không biết vì sao lúc này cô lại rất muốn… được nghe giọng hắn!

Không suy nghĩ nhiều nữa, cô gọi cho Lãnh Thiên Dục…

Quá trình chờ đợi thật là dai dẳng!

– Dậy rồi à? – Điện thoại chỉ mới chờ có một hai giây đã truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông.

– Ừm! – Tim Thượng Quan Tuyền đập thình thịch. Thật ra cô cũng không biết mình gọi điện cho Lãnh Thiên Dục để làm gì, chỉ là vừa rồi cô rất muốn nghe giọng của hắn mà thôi.

– Ở trong phòng ngoan ngoãn chờ tôi về! – Giọng nói Lãnh Thiên Dục bớt đi vẻ lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là sự dịu dàng.

– À, anh đang ở đâu? – Thượng Quan Tuyền nhẹ giọng hỏi.

– Ở khu uống cafe trong khách sạn, có chút việc phải xử lý, lát nữa tôi về.

– Ừ, được rồi.

Thượng Quan Tuyền đỏ mặt cúp điện thoại. Vừa rồi tại sao lại hỏi mấy chuyện như thế chứ, giống như vợ của hắn vậy, cảm giác vô cùng thân thiết, giống như đôi vợ chồng mới cưới đang đi hưởng tuần trăng mật vậy!

Trời ạ, cô đang nghĩ cái quái gì vậy chứ?

Cô lắc lắc đầu, nhanh chóng đi rửa mặt cho tỉnh táo lại, đột nhiên đôi mắt lóe sáng…

Nếu Lãnh Thiên Dục đang ở trong khách sạn, vậy thì đi tìm hắn cũng được, nhân tiện xem hắn đang xử lý chuyện gì.

Nghĩ tới đây, Thượng Quan Tuyền lập tức hứng trí trở lại, cô mặc quần áo, đi ra khỏi phòng!

Đã giữa trưa, cả khách sạn bên bờ biển Aegean được bao phủ bởi ánh mặt trời rực rỡ. Thượng Quan Tuyền rất vui vẻ thoải mái, cô đi tới khu uống cafe của khách sạn, liếc mắt một cái đã nhìn thấy bóng lưng của Lãnh Thiên Dục.

Trong mắt Thượng Quan Tuyền hiện lên tia vui mừng, cô vừa định đi về hướng đó lại phát hiện Lãnh Thiên Dục đang ngồi đối diện với một cô gái rất xinh đẹp…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.