Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 130



HỒI 9: ÂM MƯU

CHƯƠNG 1: NIẾP NGÂN ĐẾN

Những mưu mô toan tính theo dòng thời gian sẽ dần hiện lên

Như đóa hoa anh túc kinh diễm

Sau khi mê đắm thì chỉ còn lại đau thương

Sau cơn mưa trời lại nắng, những mưu mô dần được hóa giải

Nhưng tại sao lại gặp người

Toàn bộ mọi chuyện vốn theo quỹ đạo giờ lại lặng lẽ thay đổi…

*****

Thượng Quan Tuyền có thể biết được rõ ràng là mình đang bị theo dõi, nhưng cô cảm nhận được người này không hề có ác ý gì.

Sân bay tấp nập người qua lại, cảnh tượng hết sức rộn ràng. Cô hơi nhíu mày, lúc này cặp kính râm trên mặt đã che đi đôi mắt xinh đẹp của cô… Đây không phải là cặp kính bình thường mà là một thứ đồ tinh vi có gắn tia hồng ngoại để quan sát.

Rất nhanh sau đó, tầm mắt của Thượng Quan Tuyền rơi vào một người… đôi môi đỏ khẽ cong lên. Sau đó, cô xoay người, nhanh chóng rẽ vào một góc có ít người qua lại.

Quả nhiên, người kia đi theo sát cô. Khi anh ta đi vào ngã rẽ liền bị đạp mạnh một cái, cả người ngã dúi về đằng trước…

Thượng Quan Tuyền từng bước từng bước đi lên trước, hai tay khoanh trước ngực, từ trên cao nhìn xuống anh ta: “Đi theo tôi làm gì?”

Rốt cuộc anh ta là ai?

Anh ta khá trẻ tuổi, nhưng dù như vậy nhưng trên mặt vẫn toát lên vẻ sành sỏi. Anh ta vẫn chưa hoàn hồn sau cú ngã, chỉ chậm rãi đứng dậy. Khi nhìn quanh thấy ít người qua lại, anh ta cong môi như cười như không.

Đang lúc Thượng Quan Tuyền nhìn vẻ mặt kì quái của anh ta thì anh ta đặt tay phải lên vai trái, sau đó ngẩng đầu lên. Cả quá trình anh ta đều nhìn chằm chằm Thượng Quan Tuyền, không hề chớp mắt.

Khi Thượng Quan Tuyền thấy anh ta làm động tác đó, ánh mắt hơi ngạc nhiên, hàng lông mày hơi chau lại… anh ta là người của tổ chức?

Người trẻ tuổi kia lên tiếng: “Chủ thượng muốn gặp cô”.

“Ngài ấy ở đâu?”. Thượng Quan Tuyền thấp giọng hỏi.

“Ở Hy Lạp”. Anh ta trả lời.

Thượng Quan Tuyền thoáng run lên, không ngờ Niếp Ngân đã tới Hy Lạp. Là vì câu nói kia của Lãnh Thiên Dục sao?

Vừa hay cô đang muốn đi tìm Niếp Ngân, vậy là đỡ mất công đi tìm rồi.

“Dẫn đường đi”. Đôi mắt cô khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có, giọng nói cũng nhàn nhạt vang lên.

Bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất ở sân bay

*****

Bên bờ biển Aegean

Lãnh Thiên Dục nhàn nhãn ngồi tựa lưng trên sofa, cả người mặc bộ vest sang trọng toát ra sự lạnh lùng, ly rượu thủy tinh trong tay hắn cũng bắn ra những tia băng hàn, vẻ lạnh lẽo cũng ngập tràn trong đôi mắt…

Phong đứng ở một bên, áo sơ mi chỗ đầu vai hơi đỏ, rõ ràng anh ta đã băng bó lại vết thương.

Lãnh Thiên Dục đặt ly rượu lên bàn, đôi mắt quét qua Phong, nói: “Bao nhiêu năm rồi chưa bị đả thương?”

Phong nghe xong, sắc mặt càng trở nên căng thẳng, vội quỳ một gối xuống…

“Thuộc hạ làm việc bất cẩn, mong lão đại thứ tội”.

Vẻ mặt lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục khiến người ta không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì. Hắn lạnh lùng nhìn sắc mặt hơi sợ hãi của Phong, lạnh nhạt lên tiếng: “Đứng lên đi”.

“Vâng, lão đại”.

Lãnh Thiên Dục chậm rãi đi đến bên cửa sổ sát đất, nhìn phong cảnh mỹ lệ bên dưới. Cảnh vật lúc này đẹp như trong mộng ảo nhưng cũng chẳng khiến hắn để tâm…

“Tra được chỗ của Thượng Quan Tuyền rồi hả?”. Đưa lưng về phía Phong, Lãnh Thiên Dục mở miệng hỏi.

“Vâng, lão đại, thuộc hạ đã tra được Thượng Quan Tuyền đã trở lại Athen, nhưng cô ấy không về khách sạn”. Phong cung kính nói.

Lãnh Thiên Dục không nói gì, chờ Phong nói tiếp.

“Lão đại… Niếp Ngân cũng đã tới Hy Lạp!”

“Tốt lắm”.

Giọng nói lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục vang lên. Hắn xoay người, ánh mắt cực kì sắc bén: “Rốt cuộc hắn ta cũng đến! Tôi đợi ngày này lâu rồi!”

Lời vừa dứt, hắn cong môi cười lạnh, ánh mắt thoáng qua tia nguy hiểm.

“Rõ ràng tổ chức BABY-M buộc phải lấy được con chip, lần này đến cả Niếp Ngân cũng tự mình ra tay rồi”. Ánh mắt Phong ánh lên tia lạnh lùng nhưng nhanh chóng được giấu đi…

Lãnh Thiên Dục cười lạnh: “Chuyện lấy lại con chip đối với người muốn cướp nó cũng không phải là bí mật gì, nhưng Niếp Ngân đúng là cao tay, nhanh như vậy đã biết chúng ta thay đổi thời gian giao dịch”.

Phong lên tiếng: “Lá gan em trai của Thượng Sư Đạt Lai cũng chẳng nhỏ, dám cò kè mặc cả với ngài, thuộc hạ cho rằng trong chuyện này nhất định có chuyện kì lạ khác”.

“Cũng bình thường thôi, chỉ cần có người muốn mua thì ông ta hoàn toàn có quyền đó”. Đáy mắt Lãnh Thiên Dục không hề gợn sóng, hắn chậm rãi lên tiếng.

“Nhưng, có một chuyện thuộc hạ vẫn chưa rõ…”. Phong hơi nghi ngờ.

Lãnh Thiên Dục nhìn Phong.

“Lão đại, ngài đã biết chỗ của ông ta, tại sao không để thuộc hạ trực tiếp giải quyết luôn cho nhanh, còn muốn giao dịch gì nữa?”

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục đầy lạnh lẽo, đôi mắt thâm trầm như biển cả không khó để nhận ra hắn là người có lòng dạ thâm sâu đến mức nào. Hắn nhàn nhạt lên tiếng: “Nếu có thể dùng tiền bạc để giải quyết thì cứ làm như vậy, không cần phức tạp hóa vấn đề”.

“Thuộc hạ rõ rồi”.

“Lập tức chuẩn bị máy bay về Athen, tăng số người phòng bị, khi chúng ta tiến hành giao dịch không cho phép xảy ra chuyện bất trắc”. Cửa kính phản chiếu vẻ mặt lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục.

“Vâng, thuộc hạ rõ rồi”. Phong đáp.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.