Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 131



HỒI 9 – CHƯƠNG 2: LÒNG ĐỐ KỴ (1)

Biệt thự LATIKOU tọa lạc ở ngoại ô thành phố Athen, là một biệt thự cực kì sang trọng, cây cối xanh tốt bao bọc lấy tòa biệt thự trắng.

Một chiếc xe thương vụ màu đen dừng trước cổng biệt thự, hệ thống kiểm tra tự động quét một lượt rồi cổng được mở ra, chiếc xe đi thẳng vào trong…

Đêm, càng ngày càng tối, như một bàn tay to lớn bao phủ lấy tất cả, bao trùm lên mọi vật.

Tâm trạng Thượng Quan Tuyền dường như cũng bị bóng đêm che kín, mỗi bước đi về phía trước là mỗi lần lòng cô thêm nặng nề.

Lãnh Thiên Dục như ma như quỷ, không lúc nào không hiện lên trong đầu cô. Tuy hắn không nói ra hung thủ giết chết Bùi Tùng nhưng cũng không khó để có thể đoán ra, người đó chính là Niếp Ngân!

Niếp Ngân… đã giết người cha nuôi mà cô rất kính trọng!

Trái tim cô như bị một bàn tay bóp nghẹn lại, cô phải làm như thế nào bây giờ?

Thượng Quan Tuyền theo chân người đàn ông đi đến trước một căn phòng, sau đó dừng lại, anh ta cung kính gõ vài cái lên cửa…

“Vào đi”. Giọng nói trầm thấp tao nhã của Niếp Ngân trong phòng vang lên.

Người đàn ông mở cửa ra, sau đó nghiêng người nhường đường cho Thượng Quan Tuyền: “Chủ thượng ở trong phòng, cô vào đi”.

Thượng Quan Tuyền hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc đi vào trong.

Cửa…

Chậm rãi đóng lại sau lưng cô!

Bầu không khí vốn an tĩnh trong nháy mặt lại càng thêm tịch mịch!

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu, nhìn Niếp Ngân đang ngồi trên sofa, hơi cúi người xuống nói: “Chủ thượng”.

“Ừ!”

Niếp Ngân đứng dậy, chiếc áo sơ mi làm tôn lên thân hình hoàn mỹ của hắn ta. Hắn tao nhã bước đến trước mặt Thượng Quan Tuyền, bên môi cong lên nụ cười…

“Mấy ngày phải ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục… vất vả cho em rồi!”

Giọng nói trầm thấp nhưng chứa đầy hàm ý…

Thượng Quan Tuyền tất nhiên hiểu hàm ý trong lời nói của Niếp Ngân, ánh mắt cô hơi mất tự nhiên, đôi môi anh đào mấp máy nhưng không nói gì.

Bởi vì mấy ngày nay cô vẫn ở bên Lãnh Thiên Dục, bị hắn bắt phải mặc mấy bộ quần áo bằng lụa mỏng đầy nữ tính. Vậy nên lúc này, cô đang mặc một bộ quần áo bằng lụa đơn giản, tính chất mềm nhẹ của lụa càng làm nổi bật dáng người tuyệt mỹ của cô. Những hàng đá quý được gắn bên eo càng cho thấy giá trị xa xỉ của nó.

“Xem ra em đã lấy được tín nhiệm của Lãnh Thiên Dục”. Niếp Ngân nhìn cô, trong lòng nổi lên sự ghen tuông.

“Thuộc hạ làm việc bất cẩn, Lãnh Thiên Dục vẫn luôn cẩn thận, muốn lấy được tín nhiệm của anh ta không phải là chuyện dễ dàng”. Thượng Quan Tuyền né tránh ánh mắt của Niếp Ngân, cô nhẹ giọng nói.

“Nếu đã như vậy thì em cũng không cần phải cố gắng nữa”. Niếp Ngân nói.

Thượng Quan Tuyền đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghi hoặc…

“Tại sao?”

Niếp Ngân có vẻ đăm chiêu nói: “Mục đích tôi gọi em là muốn em tạm dừng nhiệm vụ. Về chuyện con chip, tôi sẽ tự mình xử lý”.

“Em không hiểu”. Thượng Quan Tuyền lập tức lên tiếng.

“Em không cần hiểu, chỉ cần biết mình phải làm gì là được”. Niếp Ngân khoát tay.

“Chủ thượng, anh chưa từng như vậy…”

“Con người, khi hoàn cảnh thay đổi thì cũng sẽ thay đổi theo, không phải em cũng như vậy sao?”. Niếp Ngân cắt ngang lời Thượng Quan Tuyền, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo…

Thượng Quan Tuyền cảm thấy tim đập thình thịch, hôm nay Niếp Ngân có vẻ hơi kì lạ.

“Em không rõ ý tứ của chủ thượng”.

Lời vừa dứt, Niếp Ngân đã túm lấy tay cô, ôm cô vào trong lòng hắn.

“Chủ thượng”. Thượng Quan Tuyền thất thanh kêu lên, trong lòng hơi bối rối.

Không biết vì sao, hơi thở trước nay đầy quen thuộc với cô lúc này đây lại khiến cô cảm thấy cực kì bất an.

Niếp Ngân mím đôi môi mỏng, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com bàn tay men theo từng đường cong duyên dáng trên người cô, mọi biến hóa của tâm tư đều được giấu kín trong đôi mắt sâu thẳm…

“Tuyền, em muốn rời khỏi tôi, không phải sao?”

“Không, em không…”. Đôi mắt đẹp của Thượng Quan Tuyền mở to…

“Biết kết cục của việc phản bội tôi thì sẽ thế nào rồi chứ?”. Niếp Ngân lạnh lùng cắt ngang lời cô, tàn nhẫn hỏi.

“Em không phản bội, không…”

Thượng Quan Tuyền vừa vùng vẫy vừa đáp lời. Tuy cô thật sự rất muốn biết liệu có phải Niếp Ngân đã giết cha nuôi không nhưng cô chưa hề có ý nghĩ muốn phản bội.

Sắc mặt Niếp Ngân càng thêm xanh mét, nhất là khi nhìn thấy sự kinh hoàng trong đôi mắt Thượng Quan Tuyền. Hắn không khống chế được nữa, quét toàn bộ tài liệu trên bàn xuống đất, sau đó dồn Thượng Quan Tuyền lên mặt bàn…

“Chủ thượng… anh… anh muốn làm gì?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy máu trong người đang chảy ngược, cô kinh hoảng nhìn Niếp Ngân như đang nhìn một con dã thú đang bộc phát thú tính.

Trong ấn tượng của cô, Niếp Ngân chưa bao giờ hành động lỗ mãng như vậy, sự khác thường này của hắn rất xa lạ với cô.

Cơ thể cường tráng của Niếp Ngân đè chặt Thượng Quan Tuyền, hắn vươn tay giữ chặt hai tay đang vùng vẫy của cô, trong mắt bùng lên những ngọn lửa tức giận…

“Tại sao? Tại sao em lại yêu Lãnh Thiên Dục?”. Thanh âm của hắn khiến người khác cực kì sợ hãi, lửa giận trong mắt như muốn thiêu đốt cô luôn…

Thượng Quan Tuyền giật mình, sau đó cô nhanh chóng lắc đầu…

“Không, em không thích anh ta, không yêu anh ta”.

Niếp Ngân không thể nghe nổi lời cô nói nữa, hắn sắp bị lửa giận trong lòng thiêu đốt rồi. Ngay từ lúc nói chuyện qua điện thoại với Lãnh Thiên Dục, hắn đã hiểu rõ mọi chuyện…

Tuyền của hắn, người con gái hắn yêu nhất lại ở bên Lãnh Thiên Dục…

“Chủ thượng, anh sao vậy? Tại sao lại như vậy?”. Thượng Quan Tuyền không hiểu tại sao một Niếp Ngân luôn dịu dàng với cô lại biến thành như thế này.

HỒI 9 – CHƯƠNG 2: LÒNG ĐỐ KỴ (2)

Sự phản kháng của Thượng Quan Tuyền càng châm lên ngọn lửa tức giận của Niếp Ngân hơn…

“Tôi làm sao ư?”

Ánh mắt Niếp Ngân lóe lên tia đau xót nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự lạnh lẽo.

“Em đang thử thách tính nhẫn nại của tôi phải không? Chẳng lẽ em thật sự cho rằng chuyện Lãnh Thiên Dục làm với em thì tôi không dám làm sao?”

Thanh âm lạnh lẽo của hắn vang lên bên tai cô, hơi thở đàn ông nóng bỏng bao vây lấy Thượng Quan Tuyền.

Cô hít vào từng hơi lạnh lẽo, bầu ngực cao vút cũng lên xuống phập phồng theo từng hơi thở dồn dập. Anh có ý gì?

“Tôi đã ra lệnh cho em phải giết người đàn ông kia, vậy mà… em lại một lần nữa dâng cơ thể mình cho hắn hưởng thủ, lại còn dám nói dối tôi”. Thanh âm của Niếp Ngân ngày càng trở nên sắc bén.๖ۣۜDiễn – đàn – Lê – ๖ۣۜQuý – Đôn

Hắn là đàn ông, hôm đó những âm thanh mờ ám bay vào lỗ tai hắn, tuy hắn đã cố gắng huyễn hoặc bản thân rằng đó chỉ là do sóng điện thoại chập chờn nhưng hắn không lừa được trái tim mình. Hắn biết rõ hai người lúc đó đang làm gì, hắn có thể tưởng tượng được cảnh người phụ nữ mình yêu nhất nằm dưới thân Lãnh Thiên Dục thở gấp…

Sắc mặt Thượng Quan Tuyền đột nhiên trở nên trắng xanh…

Hắn đã biết rõ, mọi chuyện hắn đều biết!

Cô cảm thấy mọi thứ trước mắt như tối đi, dường như có một bóng ma đang ra sức gào thét muốn xé nát cơ thể cô ra.

Lát sau, Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Niếp Ngân, hắn đang trút giận lên người cô sao? Chẳng phải cô ở hiện tại đều là do hắn tạo ra sao?

“Lúc trước là anh đã đẩy em cho anh ta, chẳng phải anh đã quyết định để em dùng thân thể của mình để hoàn thành nhiệm vụ sao? Đáng lẽ anh phải sớm chuẩn bị tâm lý chứ?”

Niếp Ngân nghe lời phản bác của Thượng Quan Tuyền, đôi mắt càng hừng hực lửa giận. Bàn tay to nắm chặt lấy cằm cô, thanh âm trầm thấp ma mị vang lên bên tai cô: “Thì ra em đã sớm biết người đàn ông đêm đó là Lãnh Thiên Dục!”

Thượng Quan Tuyền ngẩn người nhìn Niếp Ngân. Lát sau, cô mới hiểu được mọi chuyện, lập tức cười lạnh: “Giờ thì em đã hiểu tại sao anh nhất định muốn em giết chết Lãnh Thiên Dục. Thật ra anh cũng đã sớm biết người đêm đó là anh ta, cho nên anh muốn để anh ta chết trong tay em”.

“Đúng, tôi nói rồi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho người chạm vào em, em là của tôi, không phải của Lãnh Thiên Dục, cũng không phải của bất kì người đàn ông nào khác, cả đời này em đều là người của tôi”. Niếp Ngân hung dữ nói, sự nóng nảy lúc này của Niếp Ngân Thượng Quan Tuyền chưa bao giờ thấy.

“Anh… thật ích kỉ”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy trái tim mình đã đóng băng lại rồi.

“Đúng, tôi ích kỉ, cho dù là như vậy thì cũng không thể thay đổi được sự thật em là của tôi”. Ánh mắt Niếp Ngân càng trở nên lạnh lùng.

“Thuộc về anh?”

Thượng Quan Tuyền nghe vậy chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo đầy bi thương nhìn Niếp Ngân: “Trong lòng anh em cũng chỉ là một thứ công cụ mà thôi, anh không cho phép em phản bội vì anh sợ cảm giác thất bại trong lòng mình”.

“Ngậm miệng lại”. Niếp Ngân siết chặt tay, lạnh lùng nói.

“Em muốn nói”.

Thượng Quan Tuyền quật cường, ánh mắt cũng đầy sắc bén: “Anh thật sự là rất ích kỉ, ích kỉ đến mức chỉ muốn làm theo ý mình, không hề nghĩ đến cảm nhận của em. Cho nên, ngài chủ thượng đáng kính à, cho dù em có thật sự phản bội anh thì cũng là do bị anh dồn ép”.

Lúc này, rốt cuộc cô cũng không còn quá để tâm đến chuyện người đàn ông đứng trước mặt cô có phải hung thủ đã giết cha nuôi hay không. Thật ra cô muốn trực tiếp hỏi anh, nhưng cô biết… lúc này chưa phải thời điểm thích hợp.

“Được, tốt lắm!”

Thấy Thượng Quan Tuyền nói vậy, Niếp Ngân chậm rãi cong môi cười, đáy mắt đầy yên tĩnh khiến người ta không thể nhìn ra tâm tư của hắn. Hắn từ từ đứng lên, cả người toát lên vẻ lạnh lẽo.

“Tuyền, em là đặc công tôi rất coi trọng, tôi thà hủy diệt em cũng không cho phép em phản bội tôi”.

Thượng Quan Tuyền cũng đứng dậy, đôi mắt đầy bình tĩnh nhìn vào đôi mắt tối đen của Niếp Ngân!

“Anh không cảm thấy tiếc khi từ nhỏ đã nuôi dạy em, huấn luyện em thành một đặc công sao…”

Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng vang lên, cô cảm thấy trái tim đang rất đau đớn. Sau đó, cô đưa khẩu súng lục mang theo bên người ra…

“Chủ thượng, xin anh giết em đi!”

Lời vừa dứt, ánh mắt của Niếp Ngân đột nhiên tối lại. Hắn nhìn vẻ mặt của Thượng Quan Tuyền, sắc mặt đã trở nên xanh mét…

Hắn tao nhã cất khẩu súng đi, cảm giác tàn độc lặng lẽ nhuốm đầy gương mặt.

“Yên tâm, tôi sẽ không giết em”. Giọng điệu bình tĩnh như đang ẩn giấu sự nguy hiểm: “Em là người tôi đã dày công huấn luyện, sao có thể giết em dễ dàng như vậy được chứ!”

Thượng Quan Tuyền còn chưa kịp hiểu hàm nghĩa trong lời nói của Niếp Ngân đã thấy hắn ta ra tay. Hắn mạnh mẽ rút cà vạt ra, lập tức trói tay cô lại…

“Đừng…”. Tuy Thượng Quan Tuyền không biết hắn muốn làm gì nhưng lúc này sự khác thường của Niếp Ngân khiến cô rất sợ hãi.

Sau đó, cô bị Niếp Ngân bế lên…

Thượng Quan Tuyền đột nhiên cảm thấy choáng váng, cô bất lực vùng vẫy nhưng không hiệu quả chút nào.

Rầm…

Cửa phòng ngủ bị Niếp Ngân đá bật ra… mang theo sức mạnh bá đạo…

Cả người Thượng Quan Tuyền bị ném xuống giường như một chiếc bao tải, không hề thương tiếc chút nào…

Cơ thể Thượng Quan Tuyền va đập mạnh lên giường, cảm giác đau đớn lan tràn khắp toàn thân cô…

“Anh…”. Cô khó khăn hít thở.

Niếp Ngân không nói gì, chỉ lạnh lẽo nhìn Thượng Quan Tuyền, sau đó xoay người lại…

Rầm… Tiếng đóng cửa vang lên, sau đó cô nghe được loáng thoáng tiếng của Niếp Ngân ở bên ngoài…

“Phái thêm người lại đây, canh chừng Thượng Quan Tuyền cho tôi. Nếu cô ấy chạy thoát thì các anh không cần sống để gặp tôi nữa”.

“Vâng, thuộc hạ tuân lệnh!”Diễn –

Thượng Quan Tuyền ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng xanh giờ càng thêm nhợt nhạt, trắng bệch…

Dần dần, ánh mắt cô trở nên trống rỗng, cảm giác bi thương lan tràn khiến đôi mắt cô dần tràn ngập hơi nước…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.