Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 132



HỒI 9 – CHƯƠNG 3: NIẾP NGÂN SAY RƯỢU

Thượng Quan Tuyền lẳng lặng ngồi ở mép giường, không biết đã qua bao lâu nhưng cô vẫn ngồi yên như vậy.

Cánh tay thon dài ôm lấy đôi chân, mái tóc dài mềm mại như nước xõa xuống đầu vai, thân thể cô cực kì mỏi mệt nhưng lại không hề buồn ngủ, cô dựa người vào đầu giường nhìn ánh trăng ảm đạm ngoài cửa sổ.

Trăng trên đỉnh đầu tản ra ánh sáng mờ mờ, dường như bầu không khí xung quanh được bao phủ bởi một vầng sáng mờ mờ ảo ảo.

Tòa biệt thự có thiết kế xa hoa mỹ lệ càng nổi bật dưới ánh trắng, chiếc giường lớn được làm bằng gỗ quý, trên thành giường và chân giường đều được điêu khắc những đóa hoa nở rộ.

Đài sen tượng trưng cho sự sung túc, long phượng bay lượn, kỳ lân cưỡi mây, những con kỳ lân được điêu khắc hết sức tỉ mỉ…Tất cả những hoa văn trên đó tạo nên cảm giác hòa thuận vui vẻ, an tĩnh.

Thượng Quan Tuyền không khó để đoán ra bên ngoài cửa có rất nhiều người theo dõi cô. Niếp Ngân đã nuôi cô từ nhỏ, vậy nên hắn biết rất rõ bản lĩnh chạy trốn của cô, cũng vì lý do này nên cô mới có thể kìm chế không chạy trốn.

Nhưng dù cô có thể chạy cũng sẽ không chạy, vì cô muốn biết rất nhiều điều, có rất nhiều nghi vấn cần được giải đáp, cô cần một câu trả lời chân thật.

Vẻ mặt của Niếp Ngân hôm nay cô chưa từng được thấy qua, vẻ mặt đó đã khiến cô rất sợ hãi. Tuy ngoài mặt cô vẫn có vẻ ung dung nhưng thật ra trong lòng đang nổi từng cơn sóng lớn đến cỡ nào chỉ có mình cô biết.

Cô nhắm mắt lại cũng có thể thấy được đôi mắt lạ lùng của Niếp Ngân, đôi mắt như nhuốm đầy màu tươi, hơi thở lạnh lẽo đó hoàn toàn bao vây lấy cô.

Cô đang mơ mơ màng màng nhớ lại thì chợt nghe thấy “Rầm” một tiếng…

Cửa bị đẩy mạnh ra, sau đó thân hình cao lớn của Niếp Ngân bước vào…

Hơi thở nồng nặc mùi rượu, Niếp Ngân lạnh lùng nhìn bóng hình nhỏ xinh ngồi bên giường, đôi mắt lại càng tối xuống.

Cô rất biết cách ẩn giấu chính mình, cô chỉ ngồi yên lặng ở đó, xung quanh như bị một màn sương mù bao phủ khiến người ta khó chú ý được sự tồn tại của cô.

Khóe miệng hắn nhếch lên ý cười cợt, Niếp Ngân loạng choạng đi đến bên giường.

Tiếng bước chân mạnh mẽ trong đêm vắng lặng lại càng rõ ràng, như đánh thức tâm tư đang trầm xuống của Thượng Quan Tuyền.

Cô hoàn hồn, nhìn Niếp Ngân đang chếnh choáng say rượu. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt sắc bén kia, cô không rõ lúc này Niếp Ngân say thật hay vẫn tỉnh.

“Chủ thượng, anh…”

Thượng Quan Tuyền theo bản năng rụt người lại, cô có thể cảm nhận được áp lực từ trên đỉnh đầu mình.

Trong trí nhớ của cô, Niếp Ngân chưa từng say rượu như vậy. Hắn là một người cực kì cẩn thận, dù có uống rượu cũng biết điểm dừng, nhưng hôm nay…

Không biết tại sao nhưng trong lòng Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất căng thẳng.

Chiếc áo sơ mi tôn lên dáng vẻ hoàn mỹ của Niếp Ngân. Không biết có phải do say rượu không mà cổ áo hơi mở ra làm lộ ra lồng ngực khêu gợi càng khiến hắn cực kì gợi cảm và quyến rũ.

“Tuyền…”. Ngón tay thon dài của hắn nắm lấy cằm cô, thanh âm của Niếp Ngân dịu dàng đến kì lạ.

Thượng Quan Tuyền hơi nhíu mày, Niếp Ngân như vậy hoàn toàn xa lạ với cô, cô cũng không thích anh như vậy.

Lúc này, trong bầu không khí quanh quẩn cảm giác ái muội như tơ nhện giăng khắp nơi khiến Thượng Quan Tuyền có ý nghĩ muốn bỏ trốn.

“Chủ thượng, anh say rồi”. Thượng Quan Tuyền đè nén giọng nói của mình, buộc mình phải bình tĩnh đối mặt với Niếp Ngân.

“Sao, không thích à?”

Niếp Ngân nghe vậy, đôi mắt càng trầm xuống, như một xoáy nước sâu thẳm, nhưng người quen thuộc với hắn đều biết đây là dấu hiệu hắn đang tức giận.

Bàn tay to lớn của hắn càng nắm chặt cằm cô, Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất đau đớn, dường như cô cảm thấy chiếc cằm không phải là của mình nữa…

Khuôn mặt xinh đẹp trước mặt hơi nhăn nhó, biểu cảm ngơ ngác vô tội của cô như đóa hoa mùa xuân, trong sáng và thuần khiết.

Lửa giận trong lòng Niếp Ngân dần tắt đi, bàn tay kia của hắn khẽ vuốt gò má cô như muốn thay đổi biểu cảm vô tội đó.

Những vết chai trên tay hắn lướt trên da mặt cô, lướt tới đâu đều khiến Thượng Quan Tuyền run rẩy. Cô theo bản năng muốn chống cự nhưng lại bị hắn giữ chặt, không thể động đậy.

“Chủ thượng…”. Thanh âm Thượng Quan Tuyền hơi run run.

Cô không biết Niếp Ngân có làm hại mình không, nhưng không biết tại sao khi thấy Niếp Ngân như vậy, cô cảm thấy hắn rất xa lạ với mình.

Khi cô còn đang căng thẳng…

“Tuyền, em đang sợ tôi?”. Niếp Ngân thấp giọng hỏi.

Bàn tay tà ác của hắn trượt xuống chỗ cổ áo cô, từng cúc áo được mở ra, lộ ra xương quai xanh khêu gợi, đến đầu vai trắng mịn quyến rũ, tay hắn vuốt ve phần cổ trắng như ngọc của cô.

“Chủ thượng, anh muốn làm gì?”

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Thượng Quan Tuyền đã tái xanh cả lại, giọng nói cô run rẩy đầy sợ hãi, tình huống như vậy cô chưa từng trải qua bao giờ.

“Em nói thử xem”.

Âm thanh tà ác vang lên trầm thấp bên tai cô, hơi thở nóng bỏng đầy mùi rượu phả vào vành tai cô.

“Buông…”. Thượng Quan Tuyền như một chú thỏ nhỏ đang sợ hãi, ra sức tránh thoát khỏi hắn.

“Tuyền, xem ra tôi đã xem nhẹ em rồi, em muốn lạt mềm buộc chặt để dụ dỗ Lãnh Thiên Dục à?”

Thanh âm lạnh lùng mang theo sự khinh thường vang lên, Niếp Ngân cười càng sâu nhưng trong mắt lại đầy lạnh lẽo.

“Không… em không có…”

Thượng Quan Tuyền há hốc mồm, cô muốn giải thích nhưng khi nhìn vào đôi mắt đầy tức giận và khinh thường của Niếp Ngân, cô chỉ có thể hít vào từng hơi lạnh.

Rốt cuộc tại sao Niếp Ngân lại mất hết lý trí như vậy?

Đêm nay hắn lại gắn cho cô một tội danh, cô thật sự muốn biết anh còn định làm gì nữa.

Còn nữa, trước cảm giác sợ hãi của chính mình, Thượng Quan Tuyền cũng phải cảm thấy hoảng sợ. Chẳng phải cô vẫn luôn thích Niếp Ngân sao? Tại sao khi hắn động vào cô cô lại kháng cự?

Chẳng phải cô là người của hắn sao?

Từ nhỏ hắn đã nuôi cô lớn, chỉ cần hắn muốn cô nhất định sẽ thực hiện mà không oán hận chút nào… tại sao hiện tại lại không như vậy nữa?

Thượng Quan Tuyền chưa từng cảm thấy mâu thuẫn như vậy.

“Còn muốn nói dối nữa sao?”. Niếp Ngân cất giọng đầy lạnh lẽo.

Thượng Quan Tuyền có thể nhìn thấy rất rõ ràng sự tức giận và tàn nhẫn trên mặt hắn.

Hắn tiếp tục nói: “Em chỉ có thể là của tôi, cả đời này người em phải hầu hạ cũng chỉ có một mình tôi, em muốn làm ấm giường Lãnh Thiên Dục ư? Đừng mơ tưởng!”

“Chủ thượng…”. Thượng Quan Tuyền hoảng sợ lùi người về sau.

Lúc này ánh mắt của Niếp Ngân thật quá đáng sợ, vừa ngông cuồng vừa tràn đầy ý cười khinh thường nhưng cũng rất lạnh lẽo, dường như là đang cười nhạo cô vậy. Trái tim cô như vỡ vụn…

“Sao? Em nên gọi tôi là Niếp Ngân mới đúng, bởi vì… từ nhỏ trong lòng em đã có tôi rồi, không phải sao?

Trong lòng Niếp Ngân lúc này hoàn toàn bị lòng đố kỵ chi phối. Lúc này hắn chỉ có một ý nghĩ, đó là… không từ thủ đoạn nào để giữ cô gái này bên cạnh mình!

Một câu nói đã làm sáng tỏ bí mật được giấu kín trong lòng Thượng Quan Tuyền bấy lâu nay!

Cô kinh ngạc, giật mình nhìn lại, quên cả vùng vẫy!

Hắn biết, hắn biết rất rõ tâm ý của cô, nhưng tại sao… hắn đã biết rõ mà lúc trước lại giao cô cho Lãnh Thiên Dục? Cũng vì sự nhẫn tâm của hắn mà cô mới gặp phải người đàn ông ma quỷ đã cướp đi đêm đầu tiên kia.

“Không phản đối nữa sao?”

Niếp Ngân nhìn vào đôi mắt đẹp đầy mờ mịt của cô, trong lòng dâng lên từng hồi sóng. Hắn ấn cô nằm xuống dưới, ôm lấy người cô.

Hắn hôn cô như đang trừng phạt, đầy mạnh mẽ và hung ác, một tay siết tay cô ngày càng chặt hơn…

Cô không hề giống với những người phụ nữ mặt trát đầy phấn khác, đôi môi cô có mùi hương thơm ngát, như mùi hương nhẹ nhàng tươi mát sau cơn mưa khiến người ta phải lưu luyến.

“Đừng… ưm…”

Đột nhiên bị hắn cuồng dã hôn, hơi thở nóng bỏng tràn ngập khoang miệng khiến Thượng Quan Tuyền như bị sét đánh. Cô cố gắng tránh thoát nhưng cánh tay như kìm sắt của Niếp Ngân càng siết chặt cô hơn.

Đầu lưỡi hắn xâm nhập vào khoang miệng cô, khuấy đảo điên cuồng trong đó…

Đôi môi nóng bỏng của hắn như tàn phá những cánh hoa đẹp, hắn khao khát muốn hút hết mọi thứ. Thật lâu sau, Niếp Ngân mới khắc chế được cảm xúc nóng bỏng, đẩy cô ra.

Bất ngờ bị đẩy ra khiến Thượng Quan Tuyền hơi choáng váng, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trong như nước lúc này tràn đầy sợ hãi.

“Chủ thượng… xin anh… đừng như vậy!”

Thượng Quan Tuyền tha thiết cầu xin, sự kiên cường và bình tĩnh của cô chỉ có thể bày ra cho người khác xem, dù sao hắn cũng nuôi cô từ nhỏ, hắn hiểu rõ cô hơn ai hết.

Bụng dưới truyền đến cảm giác nóng bỏng, xuyên thẳng lên đỉnh đầu.

“Chết tiệt”. Niếp Ngân thấp giọng chửi thầm một tiếng.

Không nghĩ tới cô gái này lại có thể dễ dàng khơi lên dục vọng của hắn như vậy. Hơn nữa, đôi môi thơm ngọt của cô như mật ngọt khiến hắn không nhịn được lại cúi xuống hôn, rốt cuộc hắn đã hoàn toàn quên đi ước nguyện ban đầu của mình, muốn trừng phạt cô nhưng sau cùng lại xuất phát từ chính nhu cầu sinh lý của mình.

Sự việc biến chuyển không theo dự tính của hắn, trên mặt Niếp Ngân như được phủ một lớp sương mù, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại đầy lạnh lẽo, hắn từng bước lại gần cô.

“Chủ thượng, anh muốn làm gì?”

Thượng Quan Tuyền muốn lùi lại phía sau nhưng lúc này chân cô như mềm nhũn cả ra, không nghe theo sự sai khiến của đầu óc, thân thể nhỏ xinh như chiếc lá trong cơn gió mạnh, khẽ đong đưa không thể phản kháng.

Cô rất sợ, người đàn ông trước mặt này hoàn toàn toát ra khí phách và tà khí. Trong tiềm thức của cô, Niếp Ngân khác Lãnh Thiên Dục. Lãnh Thiên Dục tuy lạnh lẽo khiến tim cô đập nhanh nhưng lúc này, Niếp Ngân lại càng khiến cô thêm sợ hãi! Lần đầu tiên cô thấy một Niếp Ngân như vậy, lần đầu tiên cô không nhìn ra được suy nghĩ trong đầu hắn!

Bầu không khí trong phòng càng thêm nồng đậm, ánh đèn trên cao tản ra ánh sáng mờ mờ càng tăng thêm sự ái muội.

“Em nói xem tôi muốn làm gì?”

Đôi mắt sắc bén của hắn càng thêm thâm trầm trong bóng đêm, lạnh lẽo như băng, cánh tay to lớn mạnh mẽ xé rách quần áo cô, lúc này hắn như ma quỷ vậy…

Thượng Quan Tuyền cảm thấy lành lạnh ở đầu vai, bộ váy trắng như những cánh bướm bay tán loạn, rơi xuống mặt đất.

“Không… chủ thượng…”. Do không thể tránh đi nên cô chỉ có thể quay khuôn mặt đang hết sức kinh hoàng ra chỗ khác, ánh mắt dần dâng lên hơi nước mông lung.

“Em cho rằng loại chuyện đó chỉ có Lãnh Thiên Dục mới có thể làm ra sao? Hôm nay tôi muốn biến em thành người phụ nữ của tôi, tôi phải giữ em lại bên cạnh, trở thành người phụ nữ của tôi. Hiểu không?”. Niếp Ngân càng ngày càng mất đi lý trí, gầm to lên.

Khuôn mặt cô giờ đầy bi thương và bất lực lại càng kích thích lửa giận trong lòng hắn. Lửa giận như thủy triều dâng lên, chỉ trong nháy mắt đã ngập tràn trái tim hắn, mùi hương thơm ngát trên người cô lại càng khiến hắn khao khát muốn lập tức chiếm giữ lấy cô.

Lúc này hắn dường như biến thành một tên lưu manh! Cô gái chết tiệt, không ngờ lại có thể ảnh hưởng lớn đến hắn như vậy, hắn nhất quyết không cho phép…

Bàn tay tà ác bắt lấy mắt cá chân của cô, lúc này trong mắt hắn, Thượng Quan Tuyền như một chú kiến nhỏ không còn đường thoát.

Không tránh thoát được, Thượng Quan Tuyền bị Niếp Ngân khóa chặt dưới thân, hơi thở nam tính của hắn bao vây lấy cô, sức nặng của toàn thân cũng đè lên người cô. Cô nhíu mày, ngẩng đầu chống lại ánh mắt hắn, đôi mắt lạnh lẽo như thiêu đốt dục vọng đang hừng hực…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.