Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 133



HỒI 9 – CHƯƠNG 4: CẢ ĐỜI XIỀNG XÍCH

Thượng Quan Tuyền chưa bao giờ cảm thấy kinh hãi như lúc này, cô rất hi vọng đây chỉ là một cơn ác mộng, chỉ tiếc đây lại là sự thật…

Niếp Ngân đã sớm bị sự tức giận và dục vọng chi phối, bàn tay tà ác mơn trớn trên người cô, mang theo sự bá đạo không cho phép kháng cự.

Bàn tay Thượng Quan Tuyền nắm chặt lấy ga giường, cả người cô run lên, là đâu, là lạnh đến thấu xương, giống như thủy triều lúc chạng vạng không ngừng dâng lên trong lòng cô, đợt sóng này nối tiếp đợt sóng kia.

Nếu là trước kia cô cũng sẽ có cảm giác như thế này sao? Lúc này cô thật sự nghi ngờ liệu mình có yêu người đàn ông này không?

Vậy mà lúc này Niếp Ngân lại do dự, sự bất lực của cô như từng lớp sóng nối tiếp dâng lên trong lòng hắn, nhấn chìm hắn, làm sao có thể?

Hắn thô bạo hôn lên thân thể trắng trẻo của cô, da thịt cô trơn bóng nhẵn nhụi khiến hắn yêu thích không muốn buông tay, bụng dưới lại truyền đến từng đợt nóng bỏng, đôi mắt hắn càng thêm u ám…Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn

Từng giọt nước mắt chảy xuống, khuôn mặt anh tuấn của Niếp Ngân hiện lên tia ẩn nhẫn… bàn tay to của hắn đột nhiên siết chặt lại!

Tại sao?

Tuyền của hắn lại phản bội hắn, mà hắn lại không nhẫn tâm hành hạ cô?

“Tuyền…”

Thanh âm của Niếp Ngân đột nhiên tràn đầy đau buồn và vô lực, do say rượu nên hắn càng thêm khác thường.

Thượng Quan Tuyền ngơ ngẩn nhìn vào đôi mắt đầy đau khổ của Niếp Ngân, nghe thấy giọng điệu chua xót của hắn làm lòng cô cũng dâng lên cảm giác đau đớn, tùy ý để bàn tay hắn vuốt ve gương mặt cô.

“Tôi là một người lãnh đạo thất bại, lại đi yêu đặc công do một tay mình bồi dưỡng… thật sự là nực cười…”. Giọng điệu của hắn thấp đến mức không thể thấp hơn, men say khiến hắn nói ra những tâm sự trong lòng nhiều năm qua.

“Không…”

Lời nói của Niếp Ngân khiến Thượng Quan Tuyền hoảng sợ, dường như một trái bom đang nổ tung trong lòng cô. Hai mắt cô mở ta, đôi mắt trong trẻo hiện ra tia kinh ngạc.

Chủ thượng… Niếp Ngân yêu cô?

Chuyện này… làm sao có thể?

“Tuyền, trong lòng tôi, không ai có thể thay thế được em. Tôi yêu em, người nhỏ tuổi hơn tôi rất nhiều lần. Em nói tôi ích kỷ cũng được, bá đạo cũng được, đêm nay tôi buộc phải làm như vậy, tôi tuyệt đối không giao em cho Lãnh Thiên Dục một lần nữa…”. Ngón tay thon dài của hắn dịu dàng lau đi những giọt nước mắt của cô, đôi mắt tràn ngập sự ưu thương, hắn khẽ thở dài.

“Tại sao… tại sao lại như vậy?”

Thanh âm yếu ớt mong manh như tơ nhện của Thượng Quan Tuyền vang lên, cô cảm thấy mình đang lạc lối rồi, không thể tìm được đường về nữa…

Nếu là trước đây, khi nghe những lời này cô hẳn sẽ rất vui mừng, phải không?

Không phải cô vẫn luôn hy vọng Niếp Ngân yêu mình sao?

Nhưng ngay lúc này, khi Niếp Ngân thật sự thổ lộ với cô, trái tim cô vì sao lại bình tĩnh đến vậy?

Nhưng chỉ trong giây lát, sự bình tĩnh vốn đang chế ngự trái tim cô lại được thay thế bằng một thứ cảm giác khác…

Cảm giác bi thương chôn giấu nơi đáy lòng bỗng trào dâng lên, chẳng mấy chốc hóa thành nỗi căm hận, cảm giác đau đớn trong lòng dần lan tràn khắp toàn thân cô.

Cô quay mắt thoát khỏi bàn tay hắn, hai mắt đầy lửa giận nhưng khó có thể che giấu được sự đau thương. Cô nhìn thẳng vào hắn: die»ndٿanl«equ»yd«on“Tình yêu của anh… thật ích kỷ! Chỉ vì tổ chức và quyền uy của anh mà anh sẵn sàng dâng em cho người đàn ông khác”.

Cảm giác chua xót tràn ngập trong lòng Thượng Quan Tuyền, đôi mắt lúc này đã ướt đẫm nước mắt. Cô không giãy giụa nữa, chỉ yên lặng hưởng thụ vòng ôm không thuộc về mình. “Chỉ một chút thôi” – Cô tự nhủ với chính mình.

“Tuyền, do tình thế bắt buộc, tôi cũng không muốn thế, hãy tin tôi…”.

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, hắn vùi đầu vào mái tóc mềm mại của cô, hít thở hương thơm thoảng qua của cô.

Nhìn hắn đau khổ, trái tim Thượng Quan Tuyền như bị con dao đâm xuyên qua, cảm giác đau đớn như muốn xuyên thấu cả cơ thể cơ, rốt cuộc thì trái tim cô vẫn đau lắm…

“Tuyền…”. Niếp Ngân hướng ánh mắt thâm thúy nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi mắt đen thâm trầm như đắm chìm vào bóng đêm tĩnh lặng khiến người khác như bị xoáy vào, không thể thoát khỏi…

“Em yêu tôi sao?”. Hắn trực tiếp hỏi, giọng điệu có chút men say vang lên.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹn, cô dường như quên cả hít thở, đôi mắt trong trẻo giờ tràn ngập sự kinh ngạc và hoảng sợ.

Cô… yêu Niếp Ngân sao?

Chuyện này từ trước đến giờ cô chưa từng nghi hoặc, nhưng… hiện giờ, vì sao cô lại không dám khẳng định?

Cho tới nay, tình cảm của cô dành cho Niếp Ngân là tình yêu sao? Vì sau sau khi gặp Lãnh Thiên Dục, cô lại cho rằng tình cảm của mình đã thay đổi?

Vì sao? Tại sao lại như vậy?

Thấy Thượng Quan Tuyền kinh ngạc, đáy mắt Niếp Ngân đột nhiên lạnh đi… Hắn không cần câu trả lời nữa, vì giờ phút này vẻ mặt cùng sự do dự của của đã là câu trả lời rõ ràng nhất rồi.

“Quả nhiên là vậy”. Niếp Ngân đứng dậy, cười đầy đau khổ, tiếng cười đau buồn dường như vang lên khắp căn phòng.

“Tuyền của tôi, quả nhiên em đã yêu Lãnh Thiên Dục”.

“Chủ thượng…”

“Câm miệng!”. Nụ cười đau đớn bên môi Niếp Ngân chợt tắt, hắn lạnh lẽo nhìn Thượng Quan Tuyền, ngắt lời cô: “Em yêu hắn? Thậm chí còn muốn rời bỏ tôi?”

Hắn lại đến gần, nở nụ cười tà ác, nâng cằm cô lên, đem hơi thở nguy hiểm bao vây lấy cô.

“Tôi nói rồi, tôi rất ích kỷ…”. Lời còn chưa nói xong, tay hắn đã giơ lên…

Hai tiếng “Rắc rắc” vang lên, hai tay của Thượng Quan Tuyền bị một chiếc còng sắt khóa chặt trên đầu giường!

“Chủ thượng…”. Cô giật mình, còn chưa kịp kêu lên đã bị còng sắt khóa chặt lại.diendan

“Tuyền, vì yêu em, tôi không ngại làm trái quy tắc của tổ chức, còn muốn cho em tự do, đáng tiếc… em lại đem lòng yêu một người đàn ông khác”. Đáy mắt Niếp Ngân lộ ra tia tình yêu nồng đậm nhưng cũng đầy tuyệt vọng.

“Tuyền, em là người tôi yêu thương nhất, cho nên tôi không hủy diệt em, nhưng… tôi sẽ khiến em đeo trên lưng xiềng xích, cả đời chỉ có thể ở lại bên tôi”.

Niếp Ngân nói xong liền đứng dậy, nhìn Thượng Quan Tuyền một lát, Sau đó trong tay hắn cầm một thứ đồ… một ống tiêm có chứa dung dịch… dưới ánh đèn thủy tinh càng toát ra sự lạnh lẽo thấu xương.

“Không… chủ thượng, anh muốn làm gì?”

Thượng Quan Tuyền kinh hãi nhìn Niếp Ngân đang tiến lại gần mình, cô vặn vẹo thân thể nhưng chiếc còng sắt khiến cô không thể lui được.

Niếp Ngân chẳng nói chẳng rằng, lạnh lùng cầm ống tiêm, chậm rãi… đưa lại gần tay cô.

“Đừng…”. Thượng Quan Tuyền theo bản năng hét to phản kháng, tuy cô không hiểu hàm nghĩa trong lời nói vừa rồi của Niếp Ngân, cũng không biết thứ thuốc trong ống tiêm kia là gì, nhưng… trong lòng cô dâng lên cảm giác sợ hãi đến tột cùng!

Niếp Ngân đem ống tiêm châm vào tĩnh mạch chủ trên cánh tay Thượng Quan Tuyền, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô…

“Em… chỉ có thể thuộc về tôi”. Nói xong, hắn cắm sâu mũi tiêm vào tay cô…

“A…”

Cơn đau nhói qua đi, Thượng Quan Tuyền cảm thấy mí mắt ngày càng trĩu xuống, khuôn mặt anh tuấn của Niếp Ngân trước mắt cũng dần trở nên mơ hồ…

“Chủ thượng…”. Cô còn chưa nói hết câu đã mê man lịm đi…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.