Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 149



HỒI 10 – CHƯƠNG 2: BÁC SĨ MỔ CHÍNH

“Mấy người còn đứng đó làm gì? Anh ấy bị thương nghiêm trọng như vậy mà sao lại để anh ấy ở đây?”

Lãnh Thiên Hi tức giận, quay sang gầm lên với mấy y tá ở xung quanh, sự phẫn nộ dường như muốn nổ tung cả bệnh viện.

Đây là lần đầu tiên trong đời anh tức giận đến vậy!

“Xin lỗi, chúng tôi đã…”.

“Đủ rồi, mau lấy viên đạn trên người bệnh nhân ra, xử lý vết thương”. Lãnh Thiên Hi lớn tiếng cắt ngang lời y tá, quyết đoán ra mệnh lệnh.

“Vâng, vâng”. Nhân viên y tá lập tức tiến lên.

Lúc này bọn họ mới biết hóa ra người đàn ông đó chính là anh trai của bác sĩ Thiên Hi.

Nhưng Lãnh Thiên Dục lại lấy một tay gạt hết mấy nhân viên y tá DĐLQĐđang định tiến lên giúp mình…

“Anh…”. Lãnh Thiên Hi gấp gáp đến mức từng giọt mồ hôi trên trán đã chảy xuống.

“Anh muốn tận mắt thấy cô ấy không sao…”. Tuy cơ thể Lãnh Thiên Dục suy yếu nhưng giọng nói vẫn đầy quyền uy, không cho phép người khác cự tuyệt.

“Anh…”

Lãnh Thiên Hi vừa định nói gì thêm thì cửa phòng cấp cứu được đẩy ra.

Tất cả mọi người đều hướng về phía đó.

Lãnh Thiên Dục lập tức loạng choạng đứng dậy…

“Bác sĩ, sao rồi?”

Lãnh Thiên Hi và Bùi Vận Nhi cũng lập tức tiến lên.

Trên mặt người bác sĩ kia lộ ra tia khó xử. Anh ta nhìn Lãnh Thiên Dục rồi lại nhìn sang Lãnh Thiên Hi, thầm thở dài một hơi nói: “Người bệnh tạm thời đã ổn, nhưng mà…”.

“Nhưng cái gì, nói mau”. Lãnh Thiên Dục không kiên nhẫn quát lên.

“Anh, bình tĩnh đã…”. Lãnh Thiên Hi lập tức ngăn lời Lãnh Thiên Dục, sau đó nhìn về phía bác sĩ nói: “Adam, anh nói cụ thể hơn đi”.

“Được rồi”. Vị bác sĩ cũng bị vẻ lạnh lẽo trên người Lãnh Thiên Dục dọa cho sợ. Anh ta hắng giọng một cái rồi nói:

“Do xe rơi xuống biển nên não trái của người bệnh có hiện tượng xuất huyết máu, nghiêm trọng hơn là não còn bị tổn thương. Tôi lo não sẽ bị tụ huyết nên người bệnh cần phải được phẫu thuật để làm giảm sức ép cho não, cũng giải quyết tình trạng xuất huyết não”.

Bùi Vận Nhi nghe vậy liền lấy tay che miệng lại. Cô cố nén cảm giác muốn òa khóc, thân thể nhỏ nhắn không ngừng run rẩy. Tiểu Tuyền, Tiểu Tuyền của cô sao có thể lại bị như vậy chứ? Là ai đã khiến Tiểu Tuyền bị như vậy? Tại sao lại rơi xuống biển?

Cô càng nghĩ càng thấy đau lòng.

“Tỷ lệ thành công của cuộc phẫu thuật là bao nhiêu?”. Lãnh Thiên Dục buộc mình phải tỉnh táo lại, bàn tay nắm chặt lại như muốn chống đỡ cú sốc.

Vị bác sĩ lắc đầu: “Nếu cục máu đông trong não bệnh nhân chỉ tụ lại ở một điểm thì tỷ lệ thành công là rất lớn. Nhưng… qua kiểm tra ban đầu thì thấy máu lại chảy rất nhiều, tản ra nhiều nơi, lại thêm não bị chịu tổn thương nghiêm trọng, tỷ lệ thành công là rất nhỏ”.

“Sao có thể vậy chứ?”. Thân thể cao lớn của Lãnh Thiên Dục hơi run lên, bàn tay chống lên tường.

Bùi Vận Nhi cũng ngồi xụp xuống ghế, hô hấp trở nên dồn dập, vẻ mặt trắng nhợt.

Sắc mặt Lãnh Thiên Hi cũng hết sức nặng nề. Anh cũng là bác sĩ, anh hiểu rất rõ tình hình của Thượng Quan Tuyền. Nhưng ngay lập tức, anh nói với vị bác sĩ kia: “Adam, đưa bản chụp CT não của bệnh nhân cho tôi xem”.Diễn๖ĐànLê๖ۣۜQuýĐôn

“Đây”. Vị bác sĩ đưa báo cáo cho Lãnh Thiên Hi.

Lãnh Thiên Hi chăm chú nhìn bản báo cáo. Một lúc lâu sau, anh đóng tài liệu lại, nhìn trợ lý của mình rồi nói: “Lập tức chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật cho tôi. Tôi muốn làm bác sĩ mổ chính. Adam…”. Lãnh Thiên Hi đưa mắt nhìn sang vị bác sĩ kia: “Lập tức đưa người bệnh đến phòng mổ, chuẩn bị phẫu thuật”.

“Nhưng… tỷ lệ thành công rất nhỏ…”. Vị bác sĩ kia hơi lo lắng.

“Tôi biết”.

Lãnh Thiên Hi bình tĩnh đáp lời, hi anh xem bản báo cáo đã biết điều này. Nhưng… anh vẫn muốn cố gắng hết sức, vì nếu lùi lại ngày phẫu thuật thì khả năng Thượng Quan Tuyền tỉnh lại sẽ càng nhỏ hơn!

“Thiên Hi…”. Lãnh Thiên Dục lên tiếng.

“Anh!”. Lãnh Thiên Hi lập tức tiến lên đỡ lấy Lãnh Thiên Dục.

“Nhất định phải cứu sống cô ấy, nhất định phải làm được”. Lãnh Thiên Dục biết em trai mình là chuyên gia trong lĩnh vực này nên cũng cực kì tin tưởng giao Thượng Quan Tuyền cho Lãnh Thiên Hi.

“Anh cứ yên tâm đi”.

Lãnh Thiên Hi hứa, sau đó lại nói tiếp: “Em sẽ bảo bác sĩ xử lý vết thương cho anh. Anh, em nghĩ Thượng Quan Tuyền sau khi tỉnh lại sẽ không muốn thấy bộ dạng này của anh đâu”.

Rốt cuộc Lãnh Thiên Dục cũng gật gật đầu.

“Vận Nhi…”. Lãnh Thiên Hi quay sang nhìn Bùi Vận Nhi.Diễn☆đànLêQuýĐôn

“Anh Thiên Hi, anh nhất định phải giúp Thượng Quan Tuyền, em có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu ấy”. Rốt cuộc nước mắt của Bùi Vận Nhi cũng chảy xuống, cô lắc lắc tay Lãnh Thiên Hi nói.

“Yên tâm, cứ giao cho anh”. Lãnh Thiên Hi vỗ bả vai Bùi Vận Nhi: “Thay anh để ý đến anh ấy”.

Bùi Vận Nhi gật đầu. Qua ngày hôm nay cô không còn sợ người đàn ông lạnh lùng kia nữa, bởi vì dù là ai đi nữa cũng đều có thể nhìn ra hắn quan tâm lo lắng cho Tiểu Tuyền đến mức nào.

Cô rất mừng cho Tiểu Tuyền, lúc này cô chỉ cầu trời khấn phật cho Tiểu Tuyền bình an qua cuộc phẫu thuật.

Lãnh Thiên Hi thay quần áo phẫu thuật, đi vào phòng mổ. Vẻ tự tin và kiên cường mới vừa rồi còn trên mặt giờ đã chuyển sang nặng nề.

Não bị xuất huyết không nói, lại còn thêm bị tổn thương, nghiêm trọng hơn nữa là có hiện tượng máu đông lại thành từng cục. Anh biết rất rõ trong quá trình phẫu thuật, dù chỉ một sai sót rất nhỏ thôi cũng sẽ khiến não của Thượng Quan Tuyền gặp vấn đề, có thể dẫn đến chảy máu toàn não, tồi tệ hơn thế là… chết não!

Lãnh Thiên Hi hít sâu một hơi, ca phẫu thuật này… chỉ có thể thành công, không được phép thất bại.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.