Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 156



HỒI 10 – CHƯƠNG 9: TÔI KHÔNG BIẾT ANH

Sáng sớm, những giọt nước long lanh vẫn đọng trên từng kẽ lá, vườn hoa trong bệnh viện tỏa ra hương thơm ngát nhẹ nhàng, trên những bông hoa vẫn còn đọng lại những giọt nước mưa càng tăng thêm vẻ kiều diễm. Bên cạnh vườn hoa là một chiếc hồ nhỏ, mặt nước xanh biếc như được bao phủ bởi một làn khói mỏng mờ mịt tựa như ảo ảnh, trong hồ, những con cá đang tung tăng bơi lội.

Tiếng hót líu lo của những chú chim như đánh thức Thượng Quan Tuyền đang hôn mê bất tỉnh. Đầu ngón tay cô khẽ run lên, sau đó trên màn hình đo điện tâm đồ bắt đầu xuất hiện những đường cong lên xuống, phát ra âm thanh báo tít tít.

Lãnh Thiên Dục đột nhiên mở hai mắt. Hắn vẫn luôn túc trực bên giường bệnh của cô, mệt thì lại nhắm mắt dưỡng thần một lúc. Khi hắn thấy âm báo tít tít của máy móc, đôi mắt vốn lạnh lùng đột nhiên sáng lên!Diễn☆đànLêQuýĐôn

“Tuyền!”. Giọng nói trầm thấp tràn đầy từ tính của hắn nhẹ nhàng gọi tên Thượng Quan Tuyền. Hắn không hề biết rằng ngữ điệu của mình lúc này tràn đầy sự khẩn trương và thân thiết.

Ánh mặt trời dần xuyên qua những đám mây, chiếu những tia nắng vàng nhè nhẹ…

Lúc này, giữa trán Thượng Quan Tuyền hơi động đậy, mí mắt cũng nhẹ nhàng run lên.

“Tuyền, tỉnh lại đi!”

Lãnh Thiên Dục tràn đầy hy vọng, cảm giác này trước nay hắn chưa từng có. Bàn tay hắn khẽ vỗ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền gọi cô.

“Ưm…”

Hàng lông mi dài như cánh ve nhẹ nhàng run run lên, Thượng Quan Tuyền chậm rãi mở mắt ra. Đôi mắt mông lung dường như mới từ thế giới bên kia trở về.

Thân thể cao to của Lãnh Thiên Dục đột nhiên bật dậy!

“Tuyền, rốt cuộc em cũng tỉnh rồi!”

Giọng nói khàn khàn của hắn vang lên, giọng điệu giống như lời của người yêu đang nói với nhau. Sau đó hắn ấn nút trên đầu giường.

Thượng Quan Tuyền ngơ ngẩn mở tròn mắt, đôi mắt to trong veo, lúc này cô giống như một đứa trẻ ngây thơ. Cô hơi cựa quậy, quay đầu nhìn bốn phía, vừa tò mò và khó hiểu quan sát mọi thứ.

“Nơi này… là ở đâu?”. Cô vô lực mở miệng hỏi, thanh âm tràn ngập sự sợ hãi và bất an.

Khuôn mặt vốn cương nghị của Lãnh Thiên Dục trong lúc lơ đãng liền mỉm cười, hắn ấn nút trên chiếc điều khiển, đầu giường từ từ được nâng lên, đến độ vừa phải thì dừng lại.

“Đây là bệnh viện, em đã ngủ mê man mấy ngày rồi”. Hắn trả lời câu hỏi của cô.

Thượng Quan Tuyền nhíu chặt mày. Sau đó cô nhắm mắt lại như muốn nhớ lại điều gì. Lát sau cô mở mắt ra, đôi mắt hoàn toàn mờ mịt.

“Ưm…”. Thượng Quan Tuyền giơ tay vỗ vỗ vào đầu mình!

Đau quá!

Lãnh Thiên Dục kéo tay cô lại, nắm chặt trong lòng bàn tay mình.

“Đầu bị đau à? Vết thương của em chưa hoàn toàn khôi phục nên đau cũng là chuyện bình thường thôi. Đừng chạm vào đó”. Hắn cẩn thận dặn dò, giọng nói vốn lạnh lùng giờ tràn ngập tình cảm.Diễnđàn✪LêQuýĐôn

“Vết thương?”. Ánh mắt Thượng Quan Tuyền càng thêm mờ mịt: “Sao tôi lại ở đây? Còn nữa, sao tôi lại bị thương?”

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục dần trở nên ảm đạm. Nghĩ đến cảnh mấy hôm trước cô rơi xuống biển, đến giờ trái tim hắn vẫn còn đau xót!

Một cô gái nhỏ nhắn như vậy sao phải trải qua tình huống kinh khủng đến thế chứ?

“Xe của em bị rơi xuống biển nên đầu em bị thương, phải vào viện”.

Thượng Quan Tuyền nửa hiểu nửa không gật gật đầu. Lúc cô còn muốn hỏi gì thêm thì cửa phòng bệnh lập tức được mở ra.

“Tiểu Tuyền!”

Lãnh Thiên Hi sải bước đi vào. Khi anh thấy Thượng Quan Tuyền mở to mắt tò mò nhìn mình, nét mặt biểu lộ sự vui mừng: “Rốt cuộc em cũng tỉnh rồi!”

Nói xong, anh kéo ghế qua, ngồi xuống chuẩn bị kiểm tra cho cô.

Ai ngờ, lúc Lãnh Thiên Hi kéo tay Thượng Quan Tuyền…

“A!”. Thượng Quan Tuyền đột nhiên kêu lên một tiếng đầy sợ hãi rồi nhìn Lãnh Thiên Hi đầy cảnh giác.

“Tiểu Tuyền?”

Ánh mắt Lãnh Thiên Hi hết sức ngạc nhiên, phản ứng khác thường của Thượng Quan Tuyền lập tức như hồi chuông cảnh báo vang lên trong lòng anh.

Lãnh Thiên Dục đứng ở bên cạnh cũng phát hiện có điều khác lạ, khuôn mặt anh tuấn cũng hiện lên sự kinh ngạc. Nhưng hắn không nghĩ nhiều, chỉ nhẹ nhàng tiến lên, đưa tay cẩn thận vuốt ve má Thượng Quan Tuyền.

“Tuyền, Thiên Hi chỉ muốn kiểm tra cho em một chút thôi, đừng sợ, ngoan!”. Giọng nói vừa mạnh mẽ và tràn ngập sự yêu chiều vang lên.

Thượng Quan Tuyền nhíu mày, câu nói trấn an của Lãnh Thiên Dục không khiến cô có cảm giác an toàn, ngược lại càng thêm mờ mịt!

“Đừng động vào tôi! Anh là ai?”

Thượng Quan Tuyền lập tức tránh né bàn tay của Lãnh Thiên Dục, đôi mắt trong trẻo cũng vì sợ hãi mà trừng lớn, giọng nói cực kì bất lực và kinh hãi, bàn tay cũng nắm chặt ga trải giường.

Cái gì?Diễn๖ۣĐànLê๖ۣۜQuýĐôn

Lãnh Thiên Dục và Lãnh Thiên Hi như bị sét đánh ngang tai. Bàn tay của Lãnh Thiên Dục lơ lửng trong không trung..

“Chết tiệt, em nói lại cho tôi xem!”. Lát sau, Lãnh Thiên Dục phẫn nộ gào lên. Sắc mặt hắn trở nên cực kì khó coi, đôi mắt chim ưng tràn đầy sự nguy hiểm.

Thượng Quan Tuyền bị vẻ sắc bén và lạnh lẽo của người đàn ông này dọa, cả người cô run lên, lùi về phía đầu giường!

“Anh! Anh bình tĩnh đi!”. Lãnh Thiên Hi cố gắng trấn an cơn giận của anh trai, đồng thời cũng buộc bản thân phải tỉnh táo lại.

“Tiểu Tuyền…”. Lãnh Thiên Hi cẩn thận tiến đến gần Thượng Quan Tuyền, giọng nói mềm nhẹ và dịu dàng: “Em nhìn kỹ lại xem, anh là ai?”

Thượng Quan Tuyền cố gắng nuốt nước miếng, cô sợ hãi nhìn thoáng qua Lãnh Thiên Dục ở phía sau rồi quay sang nhìn Lãnh Thiên Hi. Thật lâu sau, hai đầu mày cô nhíu chặt vào nhau: “Tôi không biết anh. Các anh… rốt cuộc là ai?”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.