Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 160



Chương 13: Vị Hôn Phu

Bùi Vận Nhi thấy Thượng Quan Tuyền hỏi vậy, ánh mắt hơi do dợ, cô ấp úng trả lời: “Anh ấy… là…”

Nói thật thì cô cũng không biết lý giải quan hệ của hai người như thế nào cho phải!

“Anh là vị hôn phu của em”. Lãnh Thiên Dục khoanh hai tay lại, thoải mái đáp lời.

Hả???

Không chỉ Bùi Vận Nhi mà ngay cả Lãnh Thiên Hi cũng sững sờ!

Đây là chuyện gì vậy?

Thượng Quan Tuyền cũng sững sờ, ánh mắt cực kì hoang mang nhìn Lãnh Thiên Dục, dường như muốn kiểm nghiệm lại những lời này.

Lãnh Thiên Dục đi lên phía trước, ngồi xuống cạnh Thượng Quan Tuyền, đôi môi mỏng tà mị nhếch lên nụ cười, hết sức quyến rũ.

“Nói cách khác, em là vợ chưa cưới của anh”.

Nói xong, hắn giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt tóc cô an ủi, mỗi động tác đều tràn ngập sự mến yêu.

Thượng Quan Tuyền vẫn ngơ ngẩn, đôi mắt mở to nhìn Lãnh Thiên Dục đang tươi cười. Ánh mặt trời đang chiếu vào phòng, chiếu lên khuôn mặt không chút son phấn của cô, những tia nắng vàng chiếu lên làn da trắng mịn như ngọc của cô.

Sau một lúc lâu, cô nhìn Bùi Vận Nhi: “Vận Nhi, cậu là bạn tốt của tớ, anh ấy thật sự là vị hôn phu của tớ sao?”

Sao cô lại có hôn ước với người đàn ông này?

Bùi Vận Nhi cắn cắn môi, cô không biết phải trả lời như nào. Cô vốn là người đơn thuần, không quen nói dối, rõ ràng những lời nói và cử chỉ ngoài ý muốn của Lãnh Thiên Dục khiến cô rất bối rối, không biết phải làm sao.

Lúc này, Lãnh Thiên Hi mới phản ứng lại, lập tức cười cười đáp: “Đúng vậy, trước khi em gặp chuyện không may, hai người là một đôi rất đẹp. Tháng trước hai người đã đính hôn với nhau rồi”.

Vì hạnh phúc của anh trai, anh bất chấp tất cả!

Anh nói dối không chớp mắt, chẳng e ngại gì!

“Thật không?”. Thượng Quan Tuyền lại hỏi Bùi Vận Nhi.

“Hả… đương nhiên rồi, hai người đính hôn rồi”. Bùi Vận Nhi cũng lập tức đáp lời.

Người đàn ông này muốn Tiểu Tuyền ở lại bên cạnh anh ta sao? Nhìn dáng vẻ khẩn trương của hắn, cô cũng yên tâm lấp liếm cho hắn.

“Giờ đã tin chưa?”

Lãnh Thiên Dục dù hơi buồn khi cô không tin hắn nhưng… hắn đã muốn có thứ gì thì nhất định sẽ phải có được, dù có phải dùng thủ đoạn gì đi nữa!

Dù sau khi cô nhớ lại có hận hắn thì hắn cũng mặc kệ!

Thượng Quan Tuyền nhíu mày lại, đôi mắt to tròn không hề chớp nhìn Lãnh Thiên Dục: “Chúng ta thật sự yêu nhau rất sâu đậm sao?”

Lãnh Thiên Dục không ngờ cô sẽ hỏi vậy, đôi mắt đen thoáng giật mình rồi kiên định nói: “Đương nhiên rồi, nếu không chúng ta đã chẳng đính hôn với nhau”.

Lời giải thích của hắn không đủ để dập tắt nghi vấn của Thượng Quan Tuyền, cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu đúng là như vậy thì tôi phải nhớ rõ anh mới đúng, tại sao lại quên anh được? Tôi nghĩ tình cảm của hai chúng ta không sâu đậm như lời anh nói”.

Lời của cô vừa nói ra đã khiến sắc mặt Lãnh Thiên Dục đột nhiên lạnh đi, hai hàng lông mày cũng hơi nhíu lại.

Thượng Quan Tuyền không khó để cảm nhận được hơi thở ngang tàng và nguy hiểm trên người hắn, thân thể nhỏ xinh lập tức lùi lại: “Tôi nói không sai mà, nếu anh là vị hôn phu của tôi thật, vậy thì ảnh chụp chung của chúng ta đâu?”. Cô cứng đầu lên tiếng.

Thượng Quan Tuyền co rụt người lại, cô đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Bùi Vận Nhi và Lãnh Thiên Hi.

“À… Tiểu Tuyền à, là thế này, bình thường anh ấy rất bận bịu nên hai người chưa có thời gian chụp ảnh. Đúng rồi, anh với Vận Nhi còn có việc phải giải quyết, hai người cứ từ từ nói chuyện”.

Lãnh Thiên Hi vội vàng lên tiếng rồi cũng nhân cơ hội tạo không gian riêng cho hai người.

Bùi Vận Nhi hơi khó hiểu nhìn Lãnh Thiên Hi, nhưng ngay sau đó đã bị anh kéo ra khỏi phòng bệnh.

“Vận Nhi, Vận Nhi…”. Thượng Quan Tuyền bất lực gọi Bùi Vận Nhi. Nhưng cửa phòng đã bị Lãnh Thiên Hi đóng lại…

Cô cắn cắn môi, lưu lại trên cánh môi dấu rằng mờ mờ…

Phòng bệnh cực kì yên tĩnh. Cô hơi mất tự nhiên nhìn sang phía khác, không dám nhìn Lãnh Thiên Dục.

“Tuyền…”

Thân thể to lớn của Lãnh Thiên Dục dướn lên phía trước, bàn tay dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cô: “Em sắp làm vợ anh, đừng sợ anh”.

Giọng điệu của hắn tuy hơi lạnh lùng và đầy cảm giác ra lệnh nhưng vẫn có tia tình cảm và sự dè dặt trong đó.

“Tôi, tôi không biết có nên tin không…”

Thượng Quan Tuyền khẽ nơi, bàn tay to của người đàn ông lưu lại sự ấm áp trên khuôn mặt cô khiến trái tim cô đập rộn lên.

Người đàn ông này… thật sự rất bá đạo.

Đôi môi mỏng của Lãnh Thiên Dục khẽ cong lên cười. Dường như hắn đang nuông chiều hoặc đang trân quý khẽ vuốt lưng cô. Đôi môi mỏng dán vào tai cô, lời tuyên bố trầm thấp vang lên.

“Đương nhiên là em phải tin rồi. Em là người của anh, trước kia là như vậy, bây giờ cũng thế, tương lai cũng không thay đổi. Cả đời này em chỉ có thể thuộc về anh”.

Thượng Quan Tuyền hơi ngẩn ra, nhìn vào đôi mắt thâm trầm của Lãnh Thiên Dục, đôi mắt sâu thẳm khiến cô cảm giác như mình đang đi lạc trong đó.

Nhìn bộ dạng sững sờ của cô, Lãnh Thiên Dục từ từ cúi người xuống: “Nhớ chưa?”. Hắn mở miệng thấp giọng hỏi, lời nói trầm thấp nhưng tảng đá nặng nề đè vào lòng người.

Môi hắn càng tiến sát gần mặt cô, chỉ còn cách vài cm, hơi thở mãnh liệt và ám muội mơn trớn lên đôi môi cô, như gần như xa…

“Ừm”. Đôi môi anh đào của Thượng Quan Tuyền chậm rãi hé ra, giọng điệu hoàn toàn phục tùng khiến người khác phải yêu thương. Đôi mắt to đen tròn của cô đẹp như một hồ nước hơi né tránh hắn.

“Ngoan…”

Lãnh Thiên Dục thỏa mãn hơi cong môi lên cười. Giọng nói khàn khàn của hắn khẽ cất lên, như vang vào lòng người. Lời nói nhẹ nhàng như lời thủ thỉ của người yêu, nhẹ nhàng quét qua người cô. Những ngón tay của hắn dịu dàng vuốt ve gò má ửng hồng như đóa sen của cô, như đang tuyên cáo quyền sở hữu.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.