Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 166



Chương 19: Niếp Ngân Tới Chơi

Thấy vẻ mặt vốn đang bình tĩnh lại đột nhiên tràn đầy lạnh lẽo và nguy hiểm của Lãnh Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất kì lạ. Cô nhìn Phong rồi lại nhìn Lãnh Thiên Dục, hỏi: “Dục, là ai vậy?”

Lãnh Thiên Dục thấy Thượng Quan Tuyền tò mò, không biết nên trả lời thế nào. Từ sâu trong tiềm thức hắn đã cực kì ghét việc hai người gặp nhau rồi.

“Lão đại, có cho phép anh ta…”. Phong lại hỏi.

“Nói với anh ta Tuyền không muốn gặp”. Lãnh Thiên Dục lạnh lùng dứt khoát ra lệnh.

“Vâng”. Phong xoay người ra ngoài.

Nhưng những lời này lại khiến Thượng Quan Tuyền bất mãn. Cô hơi nhíu mày, khó hiểu hỏi: “Dục, sao anh không hỏi ý kiến em? Tại sao lại thay em ra lệnh như vậy?”

Cô thật sự không rõ tại sao chỉ trong nháy mắt mà sắc mặt hắn lại khó coi đến vậy, càng không lý giải nổi hành vi độc tài chuyên chế vừa rồi.

Lãnh Thiên Dục nghe vậy, cong môi cười, đôi mắt càng thêm sâu thẳm, khóe miệng ẩn chứa nụ cười lạnh: “Tuyền, em là người của anh nên phải nghe lời anh. Một cô gái ngoan mới được đàn ông yêu thương, hiểu chưa?”

Thượng Quan Tuyền nhíu mày nhìn Lãnh Thiên Dục, ánh mắt càng thêm bất mãn. Lát sau, cô xoay đầu ra chỗ khác, không thèm nhìn hắn nữa…

“Sao vậy?”

Lãnh Thiên Dục thấy cô như vậy, sắc mặt lại càng thêm lạnh lẽo hơn. Ngón tay hắn giơ lên xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại…

Cho dù cô có bị mất trí nhớ thì Niếp Ngân vẫn xen giữa hai người sao?

Chết tiệt!

Nghĩ vậy, một tay của Lãnh Thiên Dục nắm chặt lại!

Có lẽ là từ người hắn tỏa ra hơi lạnh khiến Thượng Quan Tuyền không thoải mái. Cô hơi co người lại, lập tức rầu rĩ lên tiếng: “Em muốn tìm Vận Nhi, Vận Nhi ở đâu?”

Cô theo bản năng muốn tìm kiếm một cảm giác an toàn!

“Em…”

Lãnh Thiên Dục hận không thể bóp nát khuôn mặt tuyệt mỹ như con búp bê bằng thủy tinh của cô. Tại sao? Tại sao hắn cố gắng như vậy mà cô vẫn e ngại hắn?

“Em sợ anh à?”. Hắn lạnh giọng hỏi, bàn tay đang nắm cằm cô không khống chế được, tăng thêm lực.

“A, đau quá…”

Thượng Quan Tuyền thất thanh kêu lên. Ngay sau đó, đôi mắt trong suốt như thủy tinh rưng rưng nước mắt, hàng lông mi dài run lên như chiếc lá mùa thu bất lực run rẩy trước cơn gió. Sau đó từng giọt nước mắt như hạt trân châu rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp…

“Không cho phép khóc”. Lãnh Thiên Dục đột nhiên buông tay ra, tuy hắn hơi hối hận vừa rồi đã làm cô đau nhưng…

Khi hắn thấy Thượng Quan Tuyền dùng ánh mắt cự tuyệt để nhìn hắn, lửa giận trong lòng hắn lại bùng lên.

“Em không thích anh, em ghét anh, em không muốn gặp anh!”

Thượng Quan Tuyền lấy hết dũng khí hét lên, vừa hét vừa lấy gối trên giường bệnh hung hăng ném vào người hắn. Đôi mắt ngấn nước nhìn thẳng vào mắt hắn.

Cô thật sự rất ghét người đàn ông này, tại sao cứ không cho phép làm cái này, không được quyền làm cái kia, chẳng lẽ hắn là Thượng Đế sao? Dù là Thượng Đế cũng chẳng chuyên chế đến vậy!

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục đột nhiên trở nên vô cùng đáng sợ và lạnh lẽo…

“Tuyền, rút lại những lời em vừa nói ngay”. Hắn ra lệnh, giọng nói trầm thấp như đá tảng, nặng nề áp bức vào lòng người.

“Không!”

Thượng Quan Tuyền khăng khăng không làm theo ý hắn, ánh mắt càng trở nên nghiêm nghị. Tuy trong lòng cô đang sợ muốn chết nhưng những lời ra lệnh của hắn khiến cô buộc mình phải kiên định hơn.

Lãnh Thiên Dục không nói gì nữa, vừa định giữ tay cô thì…

Ngoài cửa truyền đến tiếng cười trầm thấp, không khó để phát hiện ra tiếng cười này tràn đầy lạnh lẽo và trào phúng.

Lãnh Thiên Dục và Thượng Quan Tuyền quay đầu nhìn…

Thân hình cao lớn của Niếp Ngân đứng dựa vào cửa không nhúc nhích, bày ra vẻ mặt đang xem kịch vui nhìn hai người.

Lãnh Thiên Dục ngạo nghễ đứng thẳng lưng lên, đôi mắt lạnh lẽo như lưỡi dao sắc bén quét lên người khách không mời mà đến này. Toàn thân toát ra vẻ kiêu ngạo và nguy hiểm, trên môi hắn cong lên nụ cười lạnh…

“Không hổ là thủ lĩnh của đặc công, dù ở ngoài có bao nhiêu vệ sĩ thì cũng chẳng giữ được chân anh”.

Niếp Ngân chậm rãi bước lên phía trước, dường như không hề quan tâm đến sự lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục. Hắn cười một cách tao nhã, mỗi động tác đều tràn đầy sức hấp dẫn.

“Thật xin lỗi, khiến anh phải thất vọng rồi”. Đáy mắt hắn lướt qua tia thâm thúy rồi nói tiếp: “Nhưng tôi muốn nhắc anh, đây là bệnh viện, anh cần gì phải sắp xếp nhiều vệ sĩ vậy chứ. Tôi chỉ dùng danh nghĩa người nhà tới thăm bệnh nhân, dù kẻ nào cũng không được phép cản tôi”.

Nói xong, hắn quay sang nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi mắt vốn lạnh lẽo đột nhiên trở nên ôn nhu…

“Tuyền, giờ em thấy thế nào rồi? Vết thương còn đau không?”

Thượng Quan Tuyền nghe vậy, cả người như cứng đờ ra. Cô ngơ ngẩn nhìn người đàn ông mới đến, lúc thì nhíu mày suy nghĩ sâu xa, khi lại mờ mờ mịt mịt. Một lát sau, cô chẳng biết phải làm thế nào.

Không biết tại sao, khi thấy phản ứng của Thượng Quan Tuyền như vậy, trong lòng Lãnh Thiên Dục lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Hắn không nghĩ ngợi gì nữa, lập tức tiến lên…

“Niếp Ngân, rốt cuộc anh có ý gì?”. Thân thể to lớn của hắn đột nhiên đi lên, cản trở sự trao đổi ánh mặt giữa hai người.

“Tôi cảnh cáo anh, đây là bệnh viện, tôi không muốn đánh nhau với anh ở đây”.

“Ý của anh vừa hay cũng là ý của tôi”.

Niếp Ngân yên lặng cười lạnh, khuôn mặt không nhìn ra hắn đang nghĩ gì, chỉ lạnh lùng nhíu mày nhìn Lãnh Thiên Dục, trong nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo: “Tôi ngược lại muốn biết ý của anh là gì đấy? Anh đừng quên, Tuyền là thuộc hạ của tôi, từ nhỏ đến lớn đã là vậy rồi, cô ấy không thể chối bỏ thân phận của mình được”.

“Thuộc hạ của anh?”. Lãnh Thiên Dục lạnh giọng hỏi lại, ánh mắt trầm xuống, hiện lên sát ý: “Anh muốn nói như vậy thì phải xem Tuyền có nhớ không đã”.

Ngụ ý của Lãnh Thiên Dục cực kì rõ ràng, đó chính là Thượng Quan Tuyền căn bản không nhớ rõ hắn ta thì hắn ta có làm gì cũng chỉ là uổng phí sức lực mà thôi.

Niếp Ngân nhếch môi cười: “Lãnh tiên sinh lo nhiều quá rồi, tôi thấy, đối xử với bệnh nhân thì tính nhẫn nại của tôi tuyệt đối lớn hơn anh”.

Nói xong, hắn đi vòng qua người Lãnh Thiên Dục, tới gần bên Thượng Quan Tuyền, thấy cô đang dùng ánh mắt tò mò nhìn hắn liền ngồi xuống bên giường.

Dường như Thượng Quan Tuyền không hề có cảm giác bài xích hay e ngại với Niếp Ngân, từ đầu đến cuối chỉ dùng ánh mắt tò mò nhìn hắn.

Niếp Ngân nở nụ cười dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Tuyền, khiến em chịu khổ rồi”.

Giọng điệu ôn hòa và nhẹ nhàng của hắn khiến Thượng Quan Tuyền khẽ run lên, cô nhẹ giọng hỏi: “Chúng ta… từng gặp nhau chưa? Sao tôi thấy anh quen thế nhỉ”.

Nói xong, cô dùng ánh mắt như đã suy nghĩ mà mãi không ra nhìn Niếp Ngân!

Niếp Ngân mỉm cười, xoa đầu Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng nói: “Tuyền, đương nhiên là em thấy quen rồi. Chúng ta ở cùng với nhau mười hai năm… không ai có thể thay đổi được điều đó”. Lời nói của hắn cũng đầy ngụ ý.

Lãnh Thiên Dục đứng bên cạnh trong nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo hơn… hắn có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của Niếp Ngân!

Bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, nếu như có thể thì hắn chỉ muốn vung tay lên đấm vào mặt của Niếp Ngân một cái. Nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng, hai người đánh nhau thì chẳng ai có lợi, nhất là Thượng Quan Tuyền đang ở đây!

Thượng Quan Tuyền nghe Niếp Ngân nói vậy, cái miệng nhỏ nhắn cũng há to vì kinh ngạc…

“Mười hai năm sao? Tôi và anh ở cùng nhau những mười hai năm sao?”. Có hơi khó tin hỏi lại.

“Lâu sao? Tuyền, em là người quan trọng nhất với tôi, vậy nên em phải nhanh chóng nhớ lại mọi chuyện trước kia”. Trong lời nói của Niếp Ngân hàm chứa sự đau lòng và tình cảm bao dung đối với cô.

Lúc này Niếp Ngân không hề giống như một thủ lĩnh của tổ chức giết người, chỉ là một người đàn ông cực kì tao nhã và dịu dàng!

Thượng Quan Tuyền đăm chiêu nhìn Niếp Ngân, khi thấy vẻ mặt tươi cười của hắn, dường như có điều gì lóe lên trong đầu cô nhưng lại biến đi rất nhanh…

“Trước kia tôi là người thế nào? Còn nữa, tại sao tôi lại ở cùng anh những mười hai năm? Vận Nhi nói tôi lớn lên ở cô nhi viện mà”. Cô liên tiếp đặt ra rất nhiều câu hỏi.

Niếp Ngân cười, vừa định trả lời…

“Tuyền, không phải vừa rồi em nói muốn nghỉ ngơi sao? Ngoan, ngủ đi, được không?”. Lãnh Thiên Dục đột nhiên cắt ngang lời Niếp Ngân, ánh mắt nhìn thẳng vào Thượng Quan Tuyền, vừa cưỡng chế nhưng lại dịu dàng.

Hắn không muốn cho Tuyền tiếp xúc với người đàn ông này, dù chỉ một lúc thôi cũng không muốn!

Niếp Ngân dường như cũng nhận ra tâm tư này của Lãnh Thiên Dục, khóe môi hắn cong lên nụ cười đầy thâm ý.

“Hiện tại em không muốn ngủ chút nào, mà bạn em còn đang đến thăm em nữa”. Đáy mắt Thượng Quan Tuyền hiện lên tia không vui, cô tức giận trừng mắt với Lãnh Thiên Dục, kháng cự nói.

“Anh ta không phải bạn em”. Lãnh Thiên Dục nhìn Thượng Quan Tuyền, nói từng câu từng chữ.

Thượng Quan Tuyền không nói nữa, thở mạnh nhìn Lãnh Thiên Dục không hề chớp mắt, dường như muốn đối kháng với hắn.

“Hừ! Đồ tự đại, em ghét nhất là đồ tự đại!”. Lát sau, cô không nhịn được nữa, tức giận đi xuống giường, chạy ra khỏi phòng bệnh…

“Tuyền!”

Cả Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân đều kinh hãi. Sau đó hai người cùng đuổi theo cô…

“Niếp Ngân”.

Hai người đang chạy ra phía cửa thì Lãnh Thiên Dục không nhịn được nữa, túm lấy áo Niếp Ngân rồi ấn hắn vào tường…

“Anh tới đây làm gì? Chết tiệt, anh tới đây làm cái gì? Tôi cảnh cáo anh, không cho phép tiếp cận Tuyền, nếu không tôi sẽ không để tâm đến chuyện đánh anh ở ngay trong bệnh viện đâu”.

Giọng nói của hắn cực kì lạnh lẽo, đôi mắt toát ra lửa giận dường như có thể giết chết đối phương.

Nhưng Niếp Ngân chẳng hề tức giận, vẫn cười rất tao nhã, ánh mắt rất bình tĩnh và ung dung. Hắn nhìn bàn tay to đang nắm áo mình, mở miệng nói: “Lãnh Thiên Dục, tôi phát hiện… anh chẳng bình tĩnh được như trước nữa”.

Nói xong, ánh mắt hắn lóe lên tia sắc bén, bàn tay đẩy tay Lãnh Thiên Dục ra, gằn từng tiếng lạnh lẽo: “Anh… vẫn là Lãnh Thiên Dục sao?”

Nói xong, hắn cất tiếng cười ha hả đầy trào phúng.

“Anh… câm mồm cho tôi”. Lãnh Thiên Dục giơ tay lên định đấm.

“Anh…”

Đúng lúc này, Lãnh Thiên Hi đẩy cửa đi vào, lập tức ngăn cản hành vi điên cuồng của Lãnh Thiên Dục sau đó tách hai người ra.

Phía sau anh là Bùi Vận Nhi, cô đang cầm tay Thượng Quan Tuyền, khiếp đảm nhìn cảnh tượng trong phòng, nhất là khi cô nhìn thấy Niếp Ngân!

“Các anh đang làm gì vậy? Đây là bệnh viện đó!”

Lãnh Thiên Hi quát lên. Tuy anh biết người trước mặt mình là Niếp Ngân, chính là người năm đó đã bắt cha mẹ anh, nhưng…

Anh vẫn muốn bảo vệ hình tượng của một bác sĩ! Tuy đây là việc anh không hề muốn làm lúc này một chút nào!

Lãnh Thiên Dục hung hăng trừng mắt với Niếp Ngân một cái rồi đi đến bên cạnh Thượng Quan Tuyền, lập tức áp chế lửa giận trong lòng…

“Tuyền, vừa rồi em chạy đi như vậy rất nguy hiểm có biết không, về sau không cho phép như vậy nữa”. Hắn đột nhiên nhớ tới tình cảnh nguy hiểm của Thượng Quan Tuyền hôm đó.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.