Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 186



Chương 17: Sự Ghen Tuông Đáng Sợ

Sự lạnh lẽo toát ra từ người Lãnh Thiên Dục như đóng băng cả căn phòng vốn đang ngập tràn bầu không khí ấm áp. Đôi mắt sắc bén như lưỡi dao hừng hực lửa giận tràn đầy sự nguy hiểm…

“Tuyền!”

Lãnh Thiên Dục cất giọng đầy lạnh lùng, kết hợp với vẻ mặt lạnh lẽo như băng ngàn năm sinh ra một loại cường thế.

“Dục?”

Thượng Quan Tuyền thấy âm thanh quen thuộc liền quay đầu lúc. Khi cô thấy bóng hình cao lớn đang đứng trước cửa phòng ăn, đôi mắt tĩnh lặng của cô lập tức xao động như có những tia sáng trong suốt chiếu rọi vào.

“Anh về rồi, sao hôm nay về sớm thế?”. Cô vui vẻ đi đến trước mặt Lãnh Thiên Dục, bên môi nở nụ cười tươi mê người, nhẹ giọng hỏi.

Niếp Ngân cũng xoay người lại, khuôn mặt anh tuấn tao nhã không nhìn ra biểu cảm gì, hắn hơi nhếch môi lên, dựa người vào ghế, đôi mắt thâm thúy không chút hoảng loạn chống lại đôi mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm vào mình.

“Niếp Ngân, sao anh lại tới biệt thự Lãnh gia?”

Lãnh Thiên Dục không nghĩ ra mục đích thật sự của người đàn ông này khi đến đây. Chẳng lẽ hắn ta công khai khiêu khích hay quá mức tự tin rồi hả?

Niếp Ngân nhếch đôi môi mỏng, không nhanh không chậm mở miệng: “Tôi chỉ lo lắng cho tình hình của Tuyền mà thôi, hơn nữa, tôi cũng muốn đến thăm “người bạn tốt” của mình một chút”. Giọng điệu nhàn nhã cùng dáng vẻ tao nhã càng toát lên sức hấp dẫn của hắn.

“Nơi này không chào đón anh, tôi thấy hôm nay anh cũng không định biến nơi này thành chiến trường”. Lãnh Thiên Dục không chút khách khí hạ lệnh đuổi khách, giọng nói hết sức lạnh lẽo đầy mạnh mẽ.

“Dục…”.

Ánh mắt Thượng Quan Tuyền đang nghi hoặc nhìn hai người đàn ông. Cô hơi bất an vươn tay nắm lấy một góc áo của Lãnh Thiên Dục, giọng nói nhẹ nhàng như dòng nước chảy: “Sao anh lại nói như vậy với Niếp Ngân? Hai người không phải bạn tốt à?”

Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền cúi đầu nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Thượng Quan Tuyền, đôi mắt sắc bén của hắn nhìn thấu sự khó hiểu trong mắt cô.

“Em thay anh ta lên tiếng đấy à?”

Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên lộ ra sự tàn nhẫn khiến người khác không rét mà run, biểu cảm cũng trở nên cực kì nghiêm túc: “Vừa rồi dì Trần gọi điện thoại nói em không ở biệt thự, em đi đâu vậy? Nói mau!”

Hai chữ cuối cùng dường như là đang phát tiết cơn giận dữ trong lòng!

Vì tiếng gầm giận dữ của Lãnh Thiên Dục nên Thượng Quan Tuyền giật mình, đôi mắt to tròn ngập nước như đang nhìn một người xa lạ. Dần dần, khuôn mặt nhỏ nhắn mới vừa rồi còn tươi cười lộ lúm đồng tiền hai bên má giờ thay đổi hẳn…

Cô vừa định nói gì thì Niếp Ngân đã tao nhã đứng lên, trầm thấp mở miệng nói: “Tuyền chỉ muốn ăn đậu đỏ ướp lạnh, đây là món ăn cô ấy thích ăn nhất trước kia. Nếu trong tiềm thức cô ấy nhớ rõ hương vị của món đó thì rõ ràng là rất có lợi cho việc khôi phục trí nhớ!”

Lãnh Thiên Dục cười lạnh một tiếng nói: “Vậy nên anh mới tránh được dì Trần, đưa cô ấy ra ngoài?”

Niếp Ngân nghe vậy chỉ cười lắc đầu: “Anh là người rõ năng lực của tôi nhất, thoải mái bước vào một biệt thự đối với tôi mà nói chỉ là trò trẻ con!”

“Rốt cuộc mục đích tới đây của anh là gì?”. Lãnh Thiên Dục bình tĩnh, giọng điệu trở nên cực kì lạnh lùng.

“Lãnh Thiên Dục, anh đừng quên thỏa thuận của chúng ta. Trước mắt dù tôi có làm gì thì cũng đều là vì muốn Tuyền mau chóng khôi phục lại trí nhớ mà thôi”. Giọng điệu Niếp Ngân tuy nhẹ nhàng nhưng không khó nghe ra hắn đang cực kì kiên quyết.

Lãnh Thiên Dục lạnh lùng mím môi lại: “Tôi không cho rằng cách này của anh thích hợp với Tuyền, ngược lại còn khiến trí nhớ của cô ấy trở nên lẫn lộn”.

Niếp Ngân nghe vậy, đưa hai tay lên xoa cằm rồi nói: “Tùy anh muốn nói thế nào thì nói, tôi chỉ đang thực hiện thỏa thuận giữa hai chúng ta mà thôi”.

“Tôi thấy tư tâm của anh còn lớn hơn thỏa thuận của chúng ta đấy. Tôi cũng không ngờ Niếp tiên sinh lại giỏi chuyện bếp núc như vậy”.

Lãnh Thiên Dục đưa mắt nhìn bát canh đang bốc khói nghi ngút do Niếp Ngân mang đến, cũng chính là bát canh vừa rồi Thượng Quan Tuyền bưng lên uống.

Niếp Ngân không khó để nghe ra sự châm chọc trong lời nói của Lãnh Thiên Dục, giận quá hóa cười: “Người ta gọi đó là ‘Chẳng có việc gì khó – Chỉ sợ lòng không bền’. Bát canh này là thứ Tuyền thích uống nhất, nhìn thấy hoặc ăn thứ mình quen thuộc rõ ràng là có tác động tích cực đến trí nhớ của cô ấy, hơn nữa…”. Hắn cười, giọng điệu hết sức thản nhiên: “Bát canh này đúng là do chính tay tôi nấu”.

“Đúng đấy, Dục, tay nghề của Niếp Ngân không tồi đâu. Anh ấy tới đây cũng vì muốn giúp em mà, anh đừng chưa nghe đầu đuôi đã giận đến tím mặt như thế có được không”.

Thượng Quan Tuyền nhíu mày, sự bá đạo và cường ngạnh của Lãnh Thiên Dục khiến cô thấy không thoải mái.

Cô không hiểu nổi, chẳng phải hai người này là bạn tốt của nhau sao? Nhưng nhìn phản ứng của Lãnh Thiên Dục thì hai người lại giống như kẻ thù của nhau vậy?

“Xem ra em nói chuyện cùng anh ta rất vui nhỉ?”. Lãnh Thiên Dục nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi mắt hung ác khẽ chớp lóe lên tia sáng khiến người khác khiếp sợ.

Thượng Quan Tuyền lại không hề cảm nhận được sự lạnh lẽo đang ngày càng dày đặc xung quanh Lãnh Thiên Dục, cô ngây ngô gật đầu nói: “Vâng, vừa rồi Niếp Ngân có kể mấy chuyện trước kia cho em nghe!”

Sắc mặt Lãnh Thiên Dục như đanh lại…

“Thượng Quan Tuyền, em đừng quên, em là vị hôn thê của anh, dù em có muốn biết những chuyện trước kia thì cũng phải là do anh kể em nghe. Sao em lại vội vàng nghe chuyện của người đàn ông khác ở sau lưng anh?”

Đôi mắt chim ưng sắc bén của hắn nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Tuyền, thanh âm lộ rõ sự tức giận, một cảm giác bức bách đánh thẳng về phía Thượng Quan Tuyền.

Hắn không biết bản thân đang bị làm sao nữa. Chỉ biết khi hắn thấy Thượng Quan Tuyền đang cười nói vui vẻ với Niếp Ngân thì một cảm giác phẫn nộ và ghen tuông bừng bừng trong lòng hắn.

“Anh đang nói gì vậy? Niếp Ngân không phải người đàn ông khác, anh ấy là người đã nuôi em từ nhỏ đến lớn, cũng là người thân cận nhất với em”.

Đôi mắt to trong veo của Thượng Quan Tuyền không hề sợ hãi đón nhận ánh mắt sắc bén của Lãnh Thiên Dục, giọng nói của cô cũng đầy bất mãn.

“Em nói lại một lần nữa xem nào”. Lãnh Thiên Dục tiến sát lại gần cô, sự lạnh lẽo bén nhọn dường như muốn đâm thủng cả người cô…

Lãnh Thiên Dục không thể ngờ Thượng Quan Tuyền lại có thể nói như vậy, những lời nói đó của cô như đang đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang bừng bừng trong lòng hắn.

Người thân cận? Chẳng lẽ từ trong tiềm thức của cô… người quan trọng kia chính là Niếp Ngân?

Không có khả năng đó, mà hắn cũng sẽ không cho chuyện đó xảy ra. Người phụ nữ của hắn chỉ có thể nghĩ đến hắn, dù cô yêu người đàn ông khác thì hắn cũng sẽ không từ một thủ đoạn nào để giữ cô lại bên người.

Lúc này, Niếp Ngân cũng không nhịn được nữa, hắn đứng dậy, vẻ mặt vốn tao nhã ung dung dần trở nên nặng nề…

“Lãnh Thiên Dục, anh đừng dọa đến cô ấy như vậy! Nếu không tôi sẽ đưa Tuyền đi!”. Ngữ khí của hắn đầy uy hiếp nhưng vẫn nồng đậm tình cảm tha thiết với Thượng Quan Tuyền.

Lúc này, Niếp Ngân hoàn toàn bộc lộ ra sự quan tâm và tình yêu của mình đối với Thượng Quan Tuyền trước mặt Lãnh Thiên Dục. Cùng là đàn ông, Lãnh Thiên Dục sao có thể không biết suy nghĩ trong lòng Niếp Ngân, còn Niếp Ngân cũng có thể thấy rõ sự thương yêu của Lãnh Thiên Dục với Thượng Quan Tuyền.

Nhưng… hai người dù thế nào cũng như nước với lửa, lại đều có một điểm chung duy nhất, đó chính là để đạt được mục đích thì sẽ không từ một thủ đoạn nào!

“Anh muốn đưa cô ấy đi? Mơ tưởng!”. Lãnh Thiên Dục nghe vậy lại càng thêm tức giận. Giờ phút này trong mắt hắn, lòng đố kị như đang thiêu đốt tất cả. Hắn giơ tay lên ôm chặt lấy Thượng Quan Tuyền vào lòng, trong mắt toát lên sự chiếm hữu…

“Lãnh Thiên Dục, anh muốn làm gì?”. Niếp Ngân cũng trở nên lạnh lẽo khác thường, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao phóng thẳng về phía Lãnh Thiên Dục.

Lãnh Thiên Dục không để ý đến câu hỏi của Niếp Ngân, hắn cúi đầu nhìn vào đôi mắt đang kinh ngạc của Thượng Quan Tuyền, gằn từng tiếng ra lệnh: “Theo anh về phòng!”

Nói xong, hắn quay đầu gọi ra ngoài: “Dì Trần, thay tôi tiễn Niếp tiên sinh về”.

“Lãnh Thiên Dục, anh đừng quá đáng”. Niếp Ngân bước nhanh lên vài bước, bàn tay duỗi ra như muốn kéo Thượng Quan Tuyền về phía mình. Lãnh Thiên Dục chẳng nề hà gì, kéo Thượng Quan Tuyền về phía sau, hoàn toàn che khuất người cô…

“Dục, bỏ tay ra, em đau quá”. Thượng Quan Tuyền không biết tại sao Lãnh Thiên Dục lại như vậy, cô chỉ cảm thấy lúc này hắn khiến cô rất sợ hãi.

Lãnh Thiên Dục đã sớm bị ngọn lửa ghen tuông thiêu đốt lý trí, hắn cảm thấy trong lòng ngực đang bừng bừng lửa giận, khiến tất cả sự bình tĩnh và tự chủ của hắn tiêu tan hết…

Niếp Ngân cũng nhận ra sự nguy hiểm tản ra từ người Lãnh Thiên Dục, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Hắn sợ lúc hai người tranh chấp với nhau sẽ làm Thượng Quan Tuyền bị thương.

“Lãnh Thiên Dục, anh buông cô ấy ra đã, anh không thấy cô ấy kêu đau sao? Mau buông cô ấy ra”. Hắn chỉ có thể đứng đó cảnh cáo Lãnh Thiên Dục.

Niếp Ngân đang trong trạng thái lo lắng rõ ràng đã phạm phải một sai lầm chí mạng. Đó chính là… sự quan tâm của hắn đối với Thượng Quan Tuyền càng khiến Lãnh Thiên Dục giận sôi trào.

“Buông cô ấy ra?”. Quả nhiên, đáy mắt Lãnh Thiên Dục càng lóe lên những tia sáng khiếp người, giống như Diêm La đang đóng băng toàn bộ căn phòng.

“Niếp Ngân, tôi nói cho anh biết, Thượng Quan Tuyền là người của Lãnh Thiên Dục tôi, cũng là vợ sắp cưới của tôi, cả đời này tôi sẽ không buông cô ấy ra”.

Niếp Ngân nghe vậy, bàn tay đột ngột thu về. Nếu có thể thì hắn nhất định sẽ vung tay lên đấm Lãnh Thiên Dục rồi. Nhưng… chết tiệt thật, hắn sợ sẽ làm tổn thương đến Thượng Quan Tuyền!

“Lãnh Thiên Dục, anh nói những lời này vẫn còn quá sớm đấy, anh cho rằng có được thân thể của Tuyền là có được cô ấy một cách trọn vẹn sao? Tôi ngược lại muốn xem anh có thể nói dối bao lâu nữa đấy”.

“Nói dối? Nói dối cái gì?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy cuộc đối thoại giữa hai người càng ngày càng kì lạ, cô lập tức cảnh giác hỏi lại.

Nhưng Lãnh Thiên Dục không cho Niếp Ngân cơ hội nói tiếp, hắn không nói gì nhiều, lập tức lôi Thượng Quan Tuyền ra khỏi phòng ăn.

“Dục, anh muốn làm gì?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy cổ tay đau rát, bàn tay hắn như một kìm sắt nắm chặt lấy cổ tay cô, bước chân của cô cũng không theo kịp bước chân của hắn.

“Theo anh về phòng, chẳng lẽ còn muốn cười đùa với người đàn ông khác trước mặt anh à?”. Lãnh Thiên Dục lạnh mặt, lý trí đã mất đi khiến hắn gào to lên, dường như vang vọng khắp cả căn biệt thự.

“Không… em không muốn…”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy lúc này từng luồng khí nguy hiểm đang vây lấy cô. Cô sợ hãi mở to hai mắt, vừa lắc đầu vừa nhìn về phía Niếp Ngân.

Niếp Ngân cảm thấy tim mình như đang vỡ ra, hắn không do dự tiến nhanh về phía trước, nhưng lại bất đắc dĩ bị sắc mặt khó chịu của Lãnh Thiên Dục và dáng người cao lớn của hắn chặn trước mặt…

Rầm… Một tiếng động lớn vang lên, Lãnh Thiên Dục đá cửa phòng ngủ rồi đẩy mạnh Thượng Quan Tuyền vào trong…

“Lãnh Thiên Dục, thả em ra ngoài”. Cô rất sợ hãi, lập tức hét lên…

“Mơ tưởng, em ngoan ngoãn ở đây cho anh, nếu anh không cho phép thì em đừng mong ra khỏi đây”. Nói xong, hắn lập tức đóng cửa lại, sau đó quát xuống dưới tầng…

“Dì Trần, Dì Trần! Lập tức khóa cánh cửa này bằng mật mã cho tôi!”

Dì Trần nơm nớp lo sợ làm theo mệnh lệnh.

Thượng Quan Tuyền nghe xong, chỉ có bất lực đập vào cửa…

“Lãnh Thiên Dục, thả em ra, em hận anh!”. Giọng nói nức nở của cô đầy phẫn nộ.

“Hận anh? Được, cửa cũng đã khóa rồi, anh sẽ khóa em lại bên cạnh anh cả đời này”. Lãnh Thiên Dục gần như điên cuồng gầm thét lên.

Niếp Ngân chạy lên tầng nghe vậy, sắc mặt xanh mét… hắn không nói gì nhiều, lập tức tiến lên vung tay đánh Lãnh Thiên Dục…

“Lãnh Thiên Dục, anh điên rồi. Cô ấy là con người, không phải thứ đồ chơi của anh, không phải là tượng gỗ anh muốn nhốt thì nhốt”.

Lãnh Thiên Dục đang lên cơn thịnh nộ không đề phòng nên nhận một đấm của Niếp Ngân. Ai ngờ, hắn giận quá hóa cười, ánh mắt cực kì lạnh lẽo…

“Đúng, tôi muốn nhốt cô ấy lại. Tôi nói rồi, cô ấy là người phụ nữ của tôi, tôi thích làm thế nào thì sẽ làm như thế. Một đấm vừa rồi của anh tôi không trả lại, coi như là đáp lại công lao anh nuôi Tuyền từ nhỏ. Nhưng… tôi cảnh cáo anh, lần sau còn để tôi nhìn thấy anh ở đây thì đừng trách tôi không khách khí!”

Ánh mắt Niếp Ngân lúc này dường như có thể giết người, hắn muốn nói điều gì đó nhưng dì Trần đang vô cùng lo lắng liền tiến lên phía trước nói: “Niếp tiên sinh, tôi biết anh rất quan tâm đến cô Tuyền, nhưng hai người cứ tranh cãi ầm ĩ như vậy thì chẳng có ý nghĩa gì, chỉ càng khiến cô Tuyền thêm mờ mịt và bất lực mà thôi! Cho nên Niếp tiên sinh à, cậu về trước đi. Cậu yên tâm, đại thiếu gia sẽ không làm cô Tuyền tổn thương đâu, thật ra thì cậu ấy cũng giống như cậu mà thôi!”

Dì Trần nói một câu đã làm rõ suy nghĩ trong lòng hai người đàn ông.

Niếp Ngân cố gắng áp chế lửa giận trong lòng, lạnh lẽo nhìn Lãnh Thiên Dục, giọng điệu cũng bình thản: “Lãnh Thiên Dục, nếu không phải vì em trai anh đã cứu Tuyền thì tôi tuyệt đối không để cô ấy ở đây. Cho nên tôi hi vọng cô ấy được vui vẻ khi ở đây. Còn nữa, tôi sẽ còn đến biệt thự của Lãnh gia để giúp Tuyền khôi phục trí nhớ, nếu anh không muốn thấy Tuyền đau khổ thì tốt nhất là tạm đem ân oán giữa hai chúng ta ra sau đi”.

Nói xong, hắn hướng ánh mắt phức tạp về phía phòng ngủ rồi rời khỏi biệt thự Lãnh gia.

Tất cả đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn loáng thoáng tiếng khóc nức nở của Thượng Quan Tuyền.

Dì Trần thầm thở dài, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Lãnh Thiên Dục, nhìn phòng ngủ rồi lại nhìn hắn, nói: “Đại thiếu gia, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, hành động vừa rồi của cậu thật sự rất quá đáng với cô Tuyền rồi”.

Lãnh Thiên Dục không nói gì, vẻ mặt âm trầm đấm mạnh vào bức tường trên hành lang.

Ánh đèn thủy tinh xa hoa chiếu xuống khiến gương mặt hắn lúc sáng lúc tối, không khó để nhìn ra sự ảo não trong ánh mắt hắn.

“Dì Trần, dì cứ đi ra ngoài trước đi”. Lát sau, hắn nhàn nhạt nói, sự lạnh lẽo dần tản đi, chỉ còn lại vẻ đăm chiêu.

Dì Trần nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Lãnh Thiên Dục, lòng bà cũng rất đau. Bà nhẹ nhàng vỗ lên bả vai rắn chắc của hắn, nhẹ giọng nói: “Đại thiếu gia, tôi đã chăm sóc cậu từ nhỏ, nhưng hôm nay cậu như vậy tôi chưa từng thấy bao giờ. Thật ra yêu một người không khó, khó ở chỗ làm thế nào để biểu đạt tình yêu của mình!”

Nói xong, bà lắc đầu rời đi.

Yêu?

Câu nói của dì Trần như một quả bom nổ đùng bên tai Lãnh Thiên Dục. Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía phòng ngủ.

Đúng vậy, hôm nay hắn bị làm sao vậy? Trước kia dù đối mặt với Niếp Ngân hắn cũng chưa bao giờ mất hết lý trí như vậy…

Hắn lắc đầu, suy nghĩ trong đầu cũng không rõ ràng, bên tai là tiếng khóc trầm thấp của Thượng Quan Tuyền, trái tim hắn nhói lên.

Lãnh Thiên Dục đứng thẳng người lên, vẻ mặt khôi phục lại sự bình tĩnh.

Hắn mở mật mã, thong thả đi vào phòng. Khi hắn thấy Thượng Quan Tuyền đang cuộn người bên cạnh cửa sổ, trái tim đau đớn như bị mũi dao đâm xuyên, nhất là khi thấy trên mặt cô còn vương những giọt nước mắt như những viên thủy tinh long lanh…

“Tuyền…”. Lãnh Thiên Dục thấp giọng khẽ gọi, sau đó nhẹ nhàng bước lên phía trước, đi tới gần cô. Hắn cúi người xuống, đối mặt với cô..

Thượng Quan Tuyền giận dỗi không nhìn hắn. Đôi mắt to ngập nước cũng vì những hành động vừa rồi của Lãnh Thiên Dục mà vằn những tia máu đỏ… Cô không muốn nhìn thấy người đàn ông này, hắn rất đáng giận, cũng rất đáng sợ!

Lãnh Thiên Dục hơi buồn cười nhìn hành động trẻ con của Thượng Quan Tuyền, hắn giơ tay ra nắm lấy cằm cô: “Đừng khóc nữa, nghe lời…”. Hắn than nhẹ một tiếng, giọng nói trầm ổn và gợi cảm vang lên. Giọng nói trầm thấp ấy như một loại rượu thượng hạng vừa an ủi vừa làm say lòng người.

Thượng Quan Tuyền đang giận dỗi không thèm nhìn mặt hắn, cô đưa mắt nhìn sang chỗ khác, không nói chuyện với hắn, những giọt nước mắt cũng không chảy ra nữa…

Nhìn dáng vẻ này của cô, trái tim Lãnh Thiên Dục càng thêm trầm xuống, cảm giác gấp gáp sợ mất đi dâng lên trong lòng hắn. Hận hắn sao? Vậy thì cứ hận đi, dù cô hận hắn thì hắn vẫn sẽ giữ cô lại bên cạnh!

Nghĩ tới đây, hắn hơi mím môi lại, cánh tay duỗi ra kéo Thượng Quan Tuyền ôm vào lòng.

Xem ra vừa rồi đã dọa cô sợ rồi, lúc này hắn rất để ý đến phản ứng của cô…

“Tuyền…”. Lãnh Thiên Dục ôm chặt lấy Thượng Quan Tuyền, bàn tay dịu dàng vỗ lên mái tóc mềm mại của cô, động tác như đang an ủi người yêu: “Vừa rồi anh hung dữ quá đã dọa đến em rồi, tha thứ cho anh được không?”

Đây là lần đầu tiên hắn cam tâm tình nguyện nói chuyện với một cô gái như vậy!

“Không…”. Thanh âm của Thượng Quan Tuyền nghẹn ngào, cô nức nở đáp lại.

“Anh đang nghĩ xem phải làm thế nào mới khiến vị hôn thê của anh vui vẻ lại đây…”. Lãnh Thiên Dục mỉm cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang rất tủi thân của Thượng Quan Tuyền.

Hắn nhẹ nhàng nâng cổ tay cô lên, nhìn thấy vệt ửng đỏ do hắn gây ra, đáy mắt tràn ngập sự thương tiếc và đau lòng.

Hắn đưa bàn tay trắng nõn của Thượng Quan Tuyền lên môi, nhẹ nhàng tinh tế hôn lên da thịt mềm mại của cô. Mỗi động tác đều giống như biểu hiện của những người yêu nhau.

Thượng Quan Tuyền dần nín khóc, cô hơi sững sờ nhìn hành động của Lãnh Thiên Dục. Từ cổ tay truyền đến cảm giác tê ngứa khiến cô sinh ra một loại ảo giác, hắn rốt cuộc là người đàn ông như thế nào? Lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi, tàn nhẫn khiến người ta phải hận, bá đạo khiến người ta muốn chạy trốn, lại dịu dàng khiến người ta… phải yêu thương…

Lãnh Thiên Dục ngẩng đầu, đôi mắt thâm thúy nhìn vào đôi mắt trong veo rưng rưng của cô. Vẻ bất lực và yếu ớt của cô như đang buộc chặt lấy trái tim hắn. Hắn không kìm lòng được liền cúi đầu xuống, hôn lên hàng mi còn đọng nước mắt của cô, thì thầm nói bên tai cô:

“Tuyền, trong lòng em, người quan trọng kia rốt cuộc là ai?”

Câu nói của hắn rất nhẹ nhàng, như một câu hỏi cũng như một tiếng thì thầm thở dài, lại cũng giống như lời thủ thỉ dịu dàng của những đôi yêu nhau. Hơi thở đàn ông quanh quẩn bên cô… khiến cô ngẩn người ra…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.