Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 19



Q.2 – Chương 7: Loại Người Khó Đối Phó

Lưu ý : Yaelle – bên tiếng Trung phiên âm là Nhã Nhĩ. Nhưng mà chương trước giới thiệu Nhã Nhĩ là người Mỹ, thế nên từ chương này mình đổi xưng hô là Yaelle nhé ) Đêm, mưa như thác đổ, Niếp Ngân ưu nhã ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, mỉm cười nhìn hai cô gái trước mặt.

Một người tựa như tiên giáng trần, một người đẹp như đóa anh túc.

Một người trong đó là Thượng Quan Tuyền, người còn lại là bạn cùng huấn luyện với cô – Yaelle!

Một lát sau, Niếp Ngân mở miệng nhàn nhạt nói :”Trước mặt hai người đều là những vũ khí giết người tối tân mới được nghiên cứu, hai người cầm lấy! Còn nữa, tôi đã chuyển vào tài khoản mỗi người năm ngàn vạn đô-la, để các người có thể dễ dàng hành động.

Thượng Quan Tuyền nhìn Nhã Nhĩ cạnh bên, nét mặt không thay đổi nói :”Tôi muốn một lời giải thích từ anh!”

“Sao? Em muốn giải thích gì?” Niếp Ngân nhướng mày rậm, nhìn Thượng Quan Tuyền nói.

Mắt Thượng Quan Tuyền sáng như đuối :”Vụ ám sát Crow lần này vốn là Yaelle sẽ không tham gia!”

Đây là sao? Chẳng lẽ hắn cho là cô không thể thực hiện nổi nhiệm vụ này sao? Cho dù như vậy cũng không bao giờ có tình huống hai đặc công cùng thực hiện chung một nhiệm vụ.

Niếp Ngân hiểu bất mãn trong lòng Thượng Quan Tuyền, hắn khẽ mỉm cười, đứng dậy, chậm rãi đi tới bên người Thượng Quan Tuyền, bàn tay vỗ vỗ bả vai của cô nói :

“Tuyền, Yaelle muốn hợp tác cùng em, nhưng không phải trong phi vụ của Crow!”

“Nghĩa là sao?” Thượng Quan Tuyền hỏi ngắn gọn, trong con ngươi dần dần nâng lên một tia nghi ngờ.

Yaelle đứng bên cạnh nghe nghi vấn của Thượng Quan Tuyền, yêu mị cười một tiếng:

“Tuyền, Chủ Thượng có ý là, chờ sau khi cô hoàn thành phi vụ Crow, tôi muốn cùng cô làm phi vụ tiếp theo, địa điểm vẫn là một!”

Bọn họ luôn luôn gọi Niếp Ngân là “Chủ Thượng”! (chủ thượng là người trên cao, bề trên, thường gọi trong phong kiến)

Thượng Quan Tuyền nhíu chặt mày, một đôi thủy mâu chợt dừng lại trước con ngươi thâm thúy của Niếp Ngân :”Vì sao tôi không biết chuyện này?”

“Tuyền, tôi gọi hai người đến đây cũng vì chuyện này!” Niếp Ngân ép buộc tay mình rời khỏi da thịt mềm mại của cô, tránh đi đôi mắt trong trẻo ấy mà nói.

“Chưa tới ba ngày nữa, Crow sẽ tham gia tiệc sinh nhật của Phỉ Tô, Tuyền, em nhớ, nhất định phải giết hắn trước sinh nhật một ngày, vì nếu em giết hắn vào ngày sinh nhật sẽ làm bứt dây động rừng, gây nên tình huống rất bất lợi!”

Thượng Quan Tuyền suy nghĩ một chút, chậm rãi gật đầu một cái :”Có thể!”

Niếp Ngân tiếp tục nói :”Sau khi phi vụ đó xong, em sẽ tham gia vào một vụ khác, em phải theo dõi một người, sau đó tìm cơ hội mà giết hắn!”

“Người đó là ai?” Thượng Quan Tuyền lạnh giọng hỏi.

Niếp Ngân nhìn ánh mắt của Thượng Quan Tuyền, nói từng câu từng chữ :”Người này chính là lão đại của tổ chức Mafia lớn nhất thế giới — Lãnh Thiên Dục!”

“Lãnh Thiên Dục?”

Thượng Quan Tuyền nhíu mày, cái tên này xuất hiện trong đầu cô, rất quen, giống như là —

“Tuyền, đây là thông tin về Lãnh Thiên Dục!” Niếp Ngân nhìn bộ dáng nhíu chặt mày của Thượng Quan Tuyền, trong lòng đột nhiên căng thẳng.

Thượng Quan Tuyền theo bản năng nhận lấy tài liệu, liền bị hút vào đôi mắt lạnh lẽo sắc bén như lưỡi dao kia —

Cô chợt hít một hơi sâu!

Là hắn!!

Suy nghĩ của Thượng Quan Tuyền lập tức trở lại mùa thu năm tám tuổi. Những chuyện xảy ra trong đêm đó, tất cả cô vĩnh viễn không thể nào quên, nhất là đôi mắt băng nhọn (lạnh lùng + sắc nhọn), làm cô mỗi lần nhớ tới cũng đều sinh ra cảm giác khác thường.

“Tuyền, tên Lãnh Thiên Dục này rất khó đổi phó, nên tôi cố ý phái Yaelle đến hiệp trợ em!” Niếp Ngân nhìn nét mặt không hề chớp mắt của Thượng Quan Tuyền, như có điều suy nghĩ nói.

Sau một lúc lâu Thượng Quan Tuyền mới ngẩng đầu lên, lại hỏi một câu mà sát thủ đặc công vốn dĩ không nên hỏi :”Tôi muốn biết — vì sao phải giết hắn?”

Những lời này của cô vừa mới nói ra, không khí trong căn phòng đột nhiên bị đông lạnh, chỉ thấy nụ cười trên mặt ưu nhã của Niếp Ngân thu lai, thay vào đó là sự âm ulạnh lẽo.

“Tuyền, em có biết là em vừa mới phạm húy* hay không?” Giọng nói trầm thấm hàm chứa một tia tức giận.

{*Phạm húy : Phạm vào điều đại kỵ}

Nhưng mà Niếp Ngân cũng biết cơn giận trong lòng mình xuất phát từ đâu. Thượng Quan Tuyền luôn không bao giờ hỏi những chuyện như vậy, nhưng mà hôm nay cô lại đả động đến nó, việc này không khỏi khiến lòng Niếp Ngân vang lên những hồi chuông báo động!

Chẳng lẽ Thượng Quan Tuyền biết người đàn ông đêm đó là Lãnh Thiên Dục sao? Chắc không đâu, Thượng Quan Tuyền chưa bao giờ nói dối.

Lúc này Thượng Quan Tuyền cũng ý thức được mình vừa phạm sai lầm, cô vội vã ngậm miệng không hỏi thêm câu nào nữa, chỉ kinh ngạc nhìn gương mặt người đàn ông trong hình trong xấp tài liệu.

Vì sao cô có chút quen thuộc đối với hắn?

Chỉ bởi vì đã gặp mặt một lần sao?

Niếp Ngân cũng cảm thấy hình như mình vừa mới nghiêm khắc quá mức, dần dần, khóe môi hắn bắt đầu nở rộ một nụ cười nhẹ nhàng :”Tuyền, hy vọng em sẽ phối hợp tốt với Yaelle, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ!”

Thượng Quan Tuyền cùng Yaelle không hẹn mà cùng gật đầu.

Đêm, trong không khí lan tỏa mùi hương, lại có một tia tâm tình bất an.

“Thượng Quan Tuyền, cô đứng lại!”

Khi hai người bước ra khỏi tổ chức thì Yaelle cao ngạo gọi.

Thượng Quan Tuyền sững sờ đứng lại, ngay sau đó, sắc mặt lạnh nhạt quay đầu nhìn Yaelle.

Bọn họ tuy từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nhưng cũng sẽ không bao giờ có cái gọi là tình bạn gì gì đó!

“Chuyện gì?” Thượng Quan Tuyền lạnh nhạt hỏi.

Yaelle cao ngạo bước đi tới trước mặt Thượng Quan Tuyền, nói :”Cô đúng là người không biết trời cao đất rộng. Nét mặt vừa nãy của cô nói cho tôi biết, cô có thể một mình ứng phó Lãnh Thiên Dục, đúng không?”

Thượng Quan Tuyền giương mắt lên, lạnh lùng cười một tiếng :”Nói về năng lực, dĩ nhiên cô không bằng tôi!”

“Hừ!”

Yaelle hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi nụ cười trào phúng lạnh lẽo của cô, cô ta cầm một lọn tóc nói :

“Chẳng lẽ cô quên rằng, tôi đã giao thủ cùng Lãnh Thiên Dục một lần, năng lực của hắn như thế nào tôi hoàn toàn biết rõ. Cho nên, với một kẻ như cô đòi giết hắn, quả thực là vọng tưởng, tôi nghĩ là cô đang sốt ruột muốn tranh công trước mặt Chủ Thượng chứ gì!”

“Cô nói sao cũng được, đến lúc đó để xem ai nhanh tay hơn ai!” Thượng Quan Tuyền lười phải tranh cãi cùng cô ta, từ nhỏ đến lớn, cô ta lúc nào cũng làm phiền cô.

Vậy mà, Yaelle lập tức kéo lấy tay của Thượng Quan Tuyền, nói:

“Thượng Quan Tuyền, tôi chính thức nói cho cô biết, người đàn ông Lãnh Thiên Dục này là của tôi, cho nên hắn chết cũng phải chết trong tay tôi. Tôi mặc kệ cô có quan hệ gì với hắn vào năm tám tuổi. Tóm lại, cô dám tranh giành cùng tôi, đến lúc đó đừng có trách tôi trở mặt vô tình.”

Thượng Quan Tuyền vừa nghe cô ta nói như vậy, trong lòng lập tức giận dữ, “pằng” một tiếng, cô đánh cánh tay Yaelle đang nắm lấy tay mình, cất giọng nói :

“Yaelle, cô không phải đã quên, Chủ Thượng bảo là tôi và cô cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Cô cũng biết quy củ của sát thủ đặc công, hy vọng cô không muốn chơi trò tự thiêu*!” (trò tự thiêu : ý chỉ tự gây sự rồi tự chết vì việc mình gây ra)

Sau khi nói xong, cô hung hăng lườm cô ta một cái, cắm đầu cắm cổ đi đến xe của mình.

Yaelle cực kì tức giận nhìn Thượng Quan Tuyền nghênh ngang rời đi, trong lòng dĩ nhiên là rất hận.

Chỉ là, thật ra thì Thượng Quan Tuyền nói không sai chút nào, quy củ của sát thủ đặc công chính là : sau khi nhiệm vụ thất bại lần thứ nhất, nhẹ thì tự động rút lui, nặng thì mất tính mạng, mà nhiệm vụ trong tay phải giao lại cho vị đặc công kế tiếp.

Cô nhất định sẽ không thua bởi Thương Quan Tuyền đó! Chờ coi đi!

Không biết rằng, một màn cãi vả của hai người hoàn toàn rơi vào mắt Niếp Ngân đang đứng sát cửa sổ trên cao. Hắn ngưng mắt nhìn bóng dáng Thượng Quan Tuyền, trên gương mặt anh tuấn thoáng qua một tia đau đớn.

Trong đầu của hắn quanh quẩn đoạn đối thoại với thuộc hạ cách đây không lâu.

“Tra ra người đàn ông đêm đó rồi sao?”

“Đã tra ra được, thưa Chủ Thượng!”

“Là ai?” Trong giọng nói trầm thấp còn đan xen cuồng nộ ghen tức.

“Người đàn ông mang Thượng Quan Tuyền đi trong đêm đó, là lão đại của Mafia — Lãnh Thiên Dục!”

“Bốp —” Nghĩ tới đây, Niếp Ngân ném mạnh ly rượu trên tay về phía cửa sổ. Ly thủy tinh sáng long lanh tạo thành một tiếng vang thảm thiết, ngay sau đó, vỡ tan tành.

Rượu đỏ đẹp đẽ tựa như máu người con gái dính đầy lên cửa sổ.

Niếp Ngân không nghĩ tới, người đàn ông mà buổi tối đó Thượng Quan Tuyền tìm được lại là Lãnh Thiên Dục!! Nếu là như vậy, hắn nhất định phải tìm cách giết chết người này.

Thứ nhất là vì muốn nguôi đi nỗi phẫn hận trong lòng. Hai là bởi vì cho dù hắn không giết Lãnh Thiên Dục, thì Lãnh Thiên Dục cũng sẽ động thủ với hắn.

Mười năm trước, cha mẹ hắn là do chính hắn bắt, sau đó giao cho Lão đại gia tộc Lô Thiết Tư – Triết Luân Nạp. Chỉ là không ngờ Triết Luân Nạp sẽ hung ác như vậy, trước mắt mình và Thượng Quan Tuyền, dùng hai phát đạn giải quyết Lãnh Diệc Thiên và Tạ Dĩ Vân.

Khi đó Niếp Ngân hai mươi hai tuổi, hắn còn nhớ rõ ánh mắt phẫn hận của Lãnh Thiên Dục năm mười tám tuổi ấy.

Chỉ là hắn không thể ngờ tới, Lãnh Thiên Dục thế nhưng có thể sống đến bây giờ, dưới sự giúp đỡ của tập đoàn tài phiệt Lăng thị, tiếp quản tài phiệt Lãnh thị, trở thành một trong số những đại tài phiệt thế giới. Không chỉ như vậy, làm Niếp Ngân lo lắng nhất, chính là Lãnh Thiên Dục có thể đứng tại vị trí lão đại!

Nhất định phải trừ khử người này, đây là vấn đề sớm hay muộn, nhưng bây giờ có thể dễ dàng nhận ra, thời điểm đó đã đến!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.