Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 37



CHƯƠNG 37: LÒNG DẠ THÂM SÂU (1)

Edit: BB[o]

——

Thượng Quan Tuyền hờ hững nhìn xung quanh, phát hiện ra mấy người vệ sĩ vẫn còn đứng đó. Cô cất giọng lạnh lẽo về phía Lãnh Thiên Dục: “Bảo thuộc hạ của anh ra ngoài hết đi, mau lên”.

Lãnh Thiên Dục nhìn Thượng Quan Tuyền. Một lát sau, hắn lớn tiếng quát: “Tất cả mau lui ra”.

– Lão đại!

– Lui ra!

Mọi người đành nghe theo mệnh lệnh, đi ra ngoài.

– Giờ ở đây chỉ còn tôi và cô, cô muốn thế nào đây? – Đối với khẩu súng đang dí thẳng vào thái dương mình, Lãnh Thiên Dục không hề sợ hãi, ngược lại còn nhàn nhã khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt chim ưng nhìn thẳng vào mắt Thượng Quan Tuyền.

Thượng Quan Tuyền khẽ mỉm cười, sau đó từ từ hạ súng xuống, khinh miệt nói: “Thật không ngờ Lãnh Thiên Dục tiên sinh tiếng tăm lẫy lừng lại là hạng người ham sống sợ chết.

Lãnh Thiên Dục không giận mà còn cười, lên tiếng: “Nếu như không phải vậy, cô cho rằng một mình cô có cơ hội đấu lại tôi?”

– Lãnh Thiên Dục, anh… – Đôi mắt xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền tràn đầy lửa giận.

Nhưng lời còn chưa kịp nói xong, cô thấy đôi mắt thâm trầm của Lãnh Thiên Dục ánh lên tia chiếm đoạt, hắn duỗi tay, ôm chặt cô vào lòng.

– Anh… tên khốn kiếp này! – Thượng Quan Tuyền không nghĩ Lãnh Thiên Dục sẽ hành động như vậy, nhất thời cảm thấy xấu hổ, hai gò má ửng đỏ nhưng đôi mắt lại đầy lửa giận.

– Thượng Quan Tuyền… – Bàn tay của Lãnh Thiên Dục như chiếc kìm sắt siết chặt eo cô khiến cô không cách nào thoát ra được.

Hắn cúi người xuống, đôi môi mỏng khêu gợi cúi xuống bên tai cô, âm thanh nhẹ nhàng mà mờ ám vang lên: “Có biết tại sao lần nào cô cải trang cũng đều bị tôi phát hiện không?”

Thượng Quan Tuyền chấn động, người đàn ông khốn kiếp này quả nhiên lần nào cũng nhận ra cô.

Loại cảm giác bị người khác đùa giỡn thế này càng làm lửa giận trong cô bùng lên.

Sau khi nói xong, Lãnh Thiên Dục ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt vì lửa giận kia mà trở nên xinh đẹp đến dị thường, trong lòng thầm cảm thán. Hắn chưa từng thấy người nào ngay cả khi tức giận cũng mê người đến vậy.

– Tại sao? – Thượng Quan Tuyền rõ ràng không biết Lãnh Thiên Dục đang nghĩ gì. Vào giờ phút này cô chỉ thấy hận người đàn ông trước mặt, cô muốn biết nguyên nhân. Cô luôn tự tin vào tài cải trang của mình, tất nhiên không thể chịu nổi đả kích như vậy.

Đôi mắt của Lãnh Thiên Dục ánh lên tia mờ ám khó hiểu, hắn đưa tay ra vỗ vỗ vào lưng cô, như là đang dỗ dành, hoặc là đang đe dọa. Giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi cất lên: “Bởi vì… tôi nhớ rất rõ mùi hương trên cơ thể cô”.

Thượng Quan Tuyền thấy đầu mình như nổ tung. Cái gì? Đây là nguyên nhân kiểu gì vậy? Mùi hương cơ thể cái quái gì chứ?

Nhìn vào đôi mắt đang tràn đầy hứng thú kia, Thượng Quan Tuyền biết mình lại bị hắn đùa giỡn.

– Buông tôi ra, anh đúng là đồ chết tiệt! – Một tay cô nắm chặt súng, tay kia ra sức đánh vào lồng ngực hắn.

Nếu như có thể, cô chỉ muốn bắn một phát súng giết chết hắn luôn, nhưng cổ tay lại bị hắn nắm chặt, không thể động đậy.

– Đồ chết tiệt? – Gương mặt luôn vô cảm của Lãnh Thiên Dục toát lên vẻ lạnh lẽo, đôi mắt dần biến chuyển, ánh lên tia khiến người khác sợ hãi, cả người toát ra vẻ tàn độc.

– Thượng Quan Tuyền, cô đừng quên, tôi là người đã mua đêm đầu tiên của cô, mùi vị của cô tất nhiên là tôi nhớ rồi.

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn hắn, đôi mắt đầy lửa giận dường như có thể giết người: “Lãnh Thiên Dục, anh đừng có mà quá đắc ý, giữa tôi và anh chẳng qua là một cuộc giao dịch mà thôi”.

Lãnh Thiên Dục vừa nghe những lời này, đôi mắt càng thêm âm trầm, thanh âm lạnh lẽo giống như đến từ địa ngục vang lên: “Nếu chỉ là giao dịch, như vậy phải có qua có lại mới đúng, hôm nay cô muốn bao nhiêu tiền?”

– Lãnh Thiên Dục, anh nói đủ chưa? – Thượng Quan Tuyền tức giận đến mức cả người run lên.

Lãnh Thiên Dục cười lạnh: “Xem ra cô vẫn còn nhớ, dù gì cô cũng thành phụ nữ rồi”.

Nói xong, không đợi Thượng Quan Tuyền hiểu hết hàm ý, Lãnh Thiên Dục cúi người xuống, mang theo nụ hôn mạnh mẽ đầy chiếm đoạt, điên cuồng cắn môi cô, ép cô hé mở đôi môi đang mím chặt.

Thân thể cao lớn của hắn như một ngọn lửa cháy bừng bừng cưỡng ép cô.

Không! Thượng Quan Tuyền cảm thấy mình sắp điên rồi, cô bị buộc phải tiếp nhận hơi thở của hắn, cũng giống như đêm hôm đó.

Cảm giác nhục nhã dội đến, thấy cổ tay có thể cử động, chỉ một lát sau, khẩu súng trực tiếp dí vào người Lãnh Thiên Dục.

– Cô muốn giết tôi? – Lãnh Thiên Dục hài lòng nhìn đôi môi đỏ vừa bị hắn hôn, thanh âm lạnh như băng lại có phần khinh thường.

– Lãnh Thiên Dục, anh đừng quên, nhiệm vụ của tôi chính là giết anh, nếu anh không chết, vậy người chết sẽ là tôi, anh cho rằng tôi sẽ bỏ qua cho anh sao? – Thượng Quan Tuyền vừa cố gắng điều hòa hơi thở vừa nói.

Nụ hôn khi nãy của người đàn ông này khiến tim cô đập nhanh, cô ép buộc bản thân phải bài trừ cảm giác này.

– Tốt lắm, muốn hoàn thành nhiệm vụ à, vậy nổ súng đi! – Lãnh Thiên Dục đứng đó, thân hình cao lớn không hề động đậy, ngay cả tránh cũng không có ý tránh.

Thượng Quan Tuyền cười lạnh một cái, sau đó chậm rãi di chuyển ngón tay đến cò súng, nói: “Lãnh Thiên Dục, có ân oán gì kiếp sau sẽ báo”.

Nói xong, cô bóp cò.

Vậy mà…

– Gì vậy… sao có thể? – Thượng Quan Tuyền sững sờ và hoảng sợ khi phát hiện trong súng không có đạn.

– Cô đang tìm cái này? – Bàn tay Lãnh Thiên Dục chậm rãi mở ra, lòng bàn tay hơi nghiêng, năm viên đạn lần lượt rơi xuống đất tạo ra âm thanh chói tai.

– Không thể nào! – Thượng Quan Tuyền lắc đầu, không thể tin vào điều mình vừa thấy. Làm thế nào mà ở ngay trước mặt cô hắn lại có thể lấy đạn ra? Hơn nữa chính cô cũng không hề biết.

Lãnh Thiên Dục lạnh lùng nói: “Thượng Quan Tuyền, trong khi tôi đang lăn lộn ngoài xã hội thì cô mới chỉ là một cô bé con mà thôi, cô cho rằng tôi có thể ngồi lên vị trí này là vì cái gì?”

Nói xong, hắn bước nhanh tới, nhanh như chớp giơ tay đánh vào sau gáy Thượng Quan Tuyền.

– A… – Thượng Quan Tuyền không hề phòng bị, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, cả người ngã xuống liền bị Lãnh Thiên Dục vững vàng ôm lấy.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.