Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 55



CHƯƠNG 55: HÀNH HẠ Ở SUỐI ÔN TUYỀN (1) [H]

Edit: BB[o]

—————–

Suối nước nóng ấm áp lập tức bao vây lấy cô, một cảm giác ấm áp dường như muốn làm tan đi cảm giác bất an của Thượng Quan Tuyền, nhưng…

Thân hình cao lớn của Lãnh Thiên Dục đứng dựa vào cửa, khóe môi cong lên, đôi mắt mang theo sức hấp dẫn như muốn đem cả linh hồn của cô hút vào trong đó.

Cô gái này quả thật rất thú vị, Lãnh Thiên Dục không thể không thừa nhận cô gái này tạo cho hắn cảm giác rất hứng thú. Dù cô tỉnh táo hay hoảng sợ cũng khiến hắn nảy sinh ra một loại cảm giác chân thực khó tả, hai mươi tám năm nay dường như chưa hề có một cô gái nào khiến hắn cảm thấy như vậy.

Lãnh Thiên Dục tự tìm ình một lời giải thích hợp lý nhất, dù bên cạnh hắn không thiếu đủ loại phụ nữ, nhưng tất cả đều không giống Thượng Quan Tuyền dám cả gan đặt cược với hắn, thậm chí ngay cả lần đầu gặp mặt cũng rất đặc biệt.

– Này, Lãnh Thiên Dục, anh có phải là đàn ông không đấy? Ở đó hả hê cái gì?

Bàn tay nhỏ bé vô lực của Thượng Quan Tuyền chống lên một hòn đá nhỏ bên suối Ôn Tuyền, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy lửa giận nhìn về phía Lãnh Thiên Dục rồi quát lên.

Chết tiệt thật! Đúng lúc này cô lại bị… chuột rút!

Mà tên đàn ông tự đại đó lại còn như đang đứng xem trò vui vậy!

Cô nhíu đôi mày thanh tú, cố gắng xóa tan cảm giác lúng túng này đi.

Dòng suối ấm áp như một bàn tay dịu dàng ôm lấy cô, khiến cảm xúc của cô không còn bất an như trước.

Lãnh Thiên Dục khoanh hai tay trước ngực, không hề chớp mắt thưởng thức cảnh đẹp trước mắt.

Bộ quần áo mỏng trên người Thượng Quan Tuyền đã ướt nhẹp càng làm nổi bật dáng người của cô, làn da trắng nõn giờ ửng hồng, đẹp đến mê người, mái tóc dài và đen xõa xuống, bầu ngực căng tròn như ẩn như hiện càng làm người ta thêm khát khao…

Hắn đứng thẳng người dậy!

– Hình như cô cần tôi giúp!

Lãnh Thiên Dục thong thả đi đến bên suối Ôn Tuyền, vừa nói vừa ung dung cởi quần áo trên người ra.

– Anh, tôi… tôi không cần anh giúp!

Thượng Quan Tuyền trợn to mắt, khi cô thấy ánh mắt đầy vẻ chiếm đoạt của Lãnh Thiên Dục, vẻ tỉnh táo vất vả lắm mới có trong nháy mắt lại tan rã.

Lồng ngực rộng lớn, cơ thể nhanh nhẹn mà săn chắc, vòng eo tinh tráng, nhìn xuống dưới nữa…

Thân thể Thượng Quan Tuyền vô lực run rẩy, cô không dám nhìn tiếp nữa.

Bên môi Lãnh Thiên Dục cong lên tia hứng thú, hắn không nói gì, chỉ chậm rãi đi về phía cô.

– Anh… anh đừng tới đây, anh định làm gì?

Thượng Quan Tuyền cố tỏ ra tỉnh táo nhưng giọng nói lại tràn đầy sự kinh hãi. Sau lưng cô là hòn đá trơn bóng, cô không còn đường lui nữa.

Lãnh Thiên Dục liếc nhìn cô, sau đó bàn tay bá đạo vòng chặt qua vòng eo nhỏ nhắn của cô, bàn tay khác đặt ở bắp đùi thon dài của cô, cố gắng khống chế lực, chậm rãi xoa bóp chân đang bị chuột rút của Thượng Quan Tuyền.

– Đỡ hơn một chút rồi! – Cô cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói nhưng ánh mắt vẫn hết sức đề phòng.

Thượng Quan Tuyền không thể không thừa nhận, khi bàn tay hắn xoa bóp cho cô, cảm giác bị chuột rút không thoải mái cũng dần biến mất, nhưng mà…

Tư thế của hai người lúc này cũng quá là mờ ám.

– Đỡ hơn nhiều rồi… Cám ơn!

Cô cụp mắt xuống, giọng nói nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, cô cắn răng vào đôi môi đỏ mọng, khó khăn cất lời.

– Chân thành cám ơn thì phải nhìn vào mắt đối phương chứ!

Lãnh Thiên Dục ngẩng đầu nhìn cô, môi mím lại, ánh mắt sâu thẳm, vậy mà bàn tay lại thuận thế trượt xuống…

Thượng Quan Tuyền hít một hơi, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lãnh Thiên Dục.

– Anh, anh muốn làm gì?

– Làm chuyện mà cô đang nghĩ tới! – Hắn ngả ngớn trả lời.

Hắn thừa nhận lúc đối mặt với Thượng Quan Tuyền, khả năng kiềm chế trở nên rất kém, cho nên hôm nay Lãnh Thiên Dục không có ý định bỏ qua cho cô. Nếu như cơ thể của hắn đã mãnh liệt muốn cô thì hắn sẽ không tự làm khổ mình nữa.

Sự tiếp xúc của hắn hết sức mãnh liệt, Thượng Quan Tuyền cảm thấy mình đang bị cưỡng chế, tình cảnh đêm đó lập tức hiện ra trong đầu cô.

Cô sợ!

Nhận thức này làm cô càng thêm hốt hoảng và tức giận!

Một Thượng Quan Tuyền giết người không chớp mắt giờ lại cảm thấy tuyệt vọng. Cô lại lần nữa cố gắng giãy giụa, muốn thoát khỏi bàn tay hắn, nhưng dù cô có dùng hết sức thì cũng không thể so với sức lực của hắn được.

– Tôi sẽ dạy cô cách trở thành người phụ nữ của tôi.

Dứt lời, hắn thô bạo áp sát vào thân hình mềm mại đang ướt nhẹp của cô, hắn nắm chặt cằm cô, cưỡng hãn hôn lên đôi môi anh đào đang run rẩy.

– A…

Thượng Quan Tuyền ở dưới nước quẫy chân muốn đẩy hắn ra. Hơi thở nóng bỏng mùi đàn hương tràn ngập trong miệng khiến cô không cách nào hít thở.

CHƯƠNG 55: HÀNH HẠ Ở SUỐI ÔN TUYỀN (2) [H]

Edit: BB[o]

——————-

Cả người Lãnh Thiên Dục căng lên, ánh mắt trở nên sắc bén mà lạnh lẽo, vẻ quỷ quyệt ẩn núp trong con mắt sâu thẳm.

– Nếu như cô yêu tôi thì sao nhỉ?

– Tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó! – Thượng Quan Tuyền theo phản xạ có điều kiện cất giọng đầy kiên định.

Trong lòng cô đã có Niếp Ngân, làm sao có thể yêu người đàn ông khác nữa? Hơn nữa còn là kẻ thù của tổ chức – Lãnh Thiên Dục!

Thượng Quan Tuyền không hề biết, ánh mắt và giọng điệu của cô như vậy càng khiến Lãnh Thiên Dục tức giận thêm!

Hắn không biết tại sao mình lại tức giận, chẳng qua là…

Trên thế giới này chỉ cần Lãnh Thiên Dục muốn, không ai có thể từ chối.

Sự phẫn nộ của hắn giống như ngọn núi lửa đang bùng phát, nhanh chóng nổ tung lên, hắn lại cúi xuống hôn cô.

Đôi môi nóng bỏng hung hăng giày xéo lên môi cô…

Đang lúc điên cuồng, một tiếng “xoạt” vang lên…

Quần áo trên người Thượng Quan Tuyền bị hắn xé ra.

Cơ thể không mảnh vải che thân vì sợ hãi mà run rẩy, hoàn toàn hiện rõ lên trong ánh mắt của người đàn ông.

Lãnh Thiên Dục nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt dần biến đổi…

Dục vọng tràn đầy tính chiếm hữu không chút nào che giấu, giống như đêm đó, cuồng dã chiếm lấy cô…

– Không…

Trong giây lát, Thượng Quan Tuyền đã hoàn hồn trở lại, ý thức được sự nguy hiểm đang tiến đến gần…

Lãnh Thiên Dục dừng lại, nhìn cô ở dưới thân mình, cất giọng cao ngạo: “Được làm người phụ nữ của tôi là vinh hạnh của cô”.

Nói xong, hắn cúi xuống, điên cuồng hôn lên chiếc cổ trắng, bàn tay phủ lên nơi căng tròn của cô, nhanh chóng giày vò, rồi hài lòng cảm nhận được nụ hoa thẹn thùng dưới bàn tay đang cứng lại.

Cảm giác tuyệt vọng dội đến, cô sợ cảm giác này, nó khiến cô vừa kinh hãi lại vừa đắm chìm vào đó.

Thân thể trắng nõn mềm mại dưới dòng suối Ôn Tuyền càng tăng thêm vẻ mê người.

– Không hổ là tuyệt phẩm Niếp Ngân tìm được, thật đáng tiếc, cô chỉ có thể thuộc về một người là Lãnh Thiên Dục tôi!

Đôi mắt Lãnh Thiên Dục vì tràn đầy dục vọng càng trở nên thâm sâu, bàn tay chạy dọc xuống dưới.

– Anh… dừng tay lại!

Hai gò má nóng lên, Thượng Quan Tuyền kinh hãi kêu lên một tiếng. Cô muốn thoát ra ngoài, tên đàn ông đáng ghét này, cô không muốn ở cùng một chỗ với hắn.

– Đừng giãy giụa! – Hai cánh tay rắn chắc của hắn càng ôm chặt cô hơn khiến cô không thể động đậy.

– Cô bé, thả lỏng chút đi, như đêm đó ấy, bởi vì…trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu thôi! – Hắn hôn lên chiếc cổ trắng của cô rồi tàn nhẫn tuyên bố.

Cô cảm thấy trong cơ thể đang dâng lên một luồng nhiệt, nhưng cô không thể cứ bị hắn chiếm như vậy, hắn thật tàn nhẫn, tàn nhẫn đến mức muốn cướp đi cả linh hồn cô.

– Đừng, đừng như vậy… Lãnh Thiên Dục… cầu xin anh…

Thượng Quan Tuyền nhìn hắn, đôi mắt trong veo tràn đầy vẻ van xin.

Cô chưa từng tuyệt vọng mà cầu xin như vậy, nhất là khi cô cảm thấy lý trí đang dần mất đi, quan trọng hơn là, cô hoàn toàn có thể cảm nhận được thứ kiêu ngạo to lớn kia.

Ánh mắt đáng thương như vậy hoàn toàn có thể khiến nhiều người động lòng.

Nhưng, Lãnh Thiên Dục tuyệt đối không nằm trong số “nhiều người” đó.

Hắn muốn cô, ngay lúc này!

– Cầu xin tôi? Nếu tôi muốn, dĩ nhiên cô phải đáp ứng tôi!

Lãnh Thiên Dục tàn nhẫn lên tiếng, đồng thời, đôi chân thon dài của cô cũng bị cưỡng chế quấn lấy hông hắn.

– Tôi, tôi sợ…

Lúc này, Thượng Quan Tuyền đã không còn là một sát thủ đặc công khiến người khác nghe tên thôi đã sợ đến mất mật, ánh mắt cầu khẩn cùng giọng nói nức nở của cô giống như của một cô gái nhỏ hiền lành.

Đúng vậy, Thượng Quan Tuyền sợ loại cảm giác này, cảm giác khiến người ta vừa ngơ ngẩn vừa run sợ, quan trọng hơn là, cô nghĩ tới cảm giác đau đớn kia.

Thấy vẻ mặt cô như vậy, đáy lòng Lãnh Thiên Dục sinh ra cảm giác thương tiếc không nỡ, cảm giác này hắn chưa từng có với bất kì cô gái nào, nhưng hắn lại cố tình không để ý đến.

– Ngoan, ôm chặt lấy tôi!

Lãnh Thiên Dục cũng không hề phát hiện giọng nói của mình có bao phần dịu dàng, hắn biết cô sợ, dù sao cô cũng chỉ là một cô gái mới mười tám tuổi.

Nhưng… hắn không định bỏ qua cho cô! Nếu còn nhịn nữa, hắn sợ mình sẽ điên mất.

Ngay sau đó, vật to lớn kiêu ngạo thẳng một đường tiến sâu vào, chiếm lấy cô!

– A…

Thượng Quan Tuyền thiếu chút nữa ngạt thở mà ngất đi, khoái cảm cùng đau đớn đan xen nhau, thân thể trắng như tuyết khẽ vặn vẹo.

Hai chân cũng không tự giác mà quấn chặt lấy hông hắn, cô hoàn toàn không còn biết mình đang làm gì nữa, chỉ biết bụng dưới đang sôi trào, mà chỉ có hắn mới thể giúp cô.

– Anh… đồ chết tiệt…

Đầu óc Thượng Quan Tuyền hoàn toàn trống rỗng, cô nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thỏa hiệp như vậy, ở suối nước Ôn Tuyền này, mặc hắn chiếm lấy cô.

– Ngoan lắm! – Đáy mắt hắn đầy vẻ thỏa mãn, động tác càng thêm điên cuồng.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.