Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 73



CHƯƠNG 73: LỜI MỜI CỦA MA QUỶ (1)

Edit: BB[o]

———-

Lúc này, Thượng Quan Tuyền giơ bàn tay nhỏ bé lên, kéo tay Lãnh Thiên Hi lại…

– Tôi đồng ý! – Cô khẳng định chắc chắn.

– Tiểu Tuyền? – Lãnh Thiên Hi kêu lên, muốn ngăn cản cô.

Thượng Quan Tuyền hít sâu một hơi, thái độ rất kiên quyết: “Anh Thiên Hi, em không muốn làm khó anh, em tình nguyện đi. Dù sao đó cũng là bạn tốt của anh, anh ấy cũng đã đáp ứng nguyện vọng rồi, không phải sao?” diendaۜnleqۜuydon

– Nhưng… nhưng mà… – Lãnh Thiên Hi ấp úng.

Có trời mới biết, anh không muốn lừa gạt cô chút nào!

Thượng Quan Tuyền khẽ nở nụ cười, hai bên má lộ ra lúm đồng tiền, cô nhẹ giọng nói: “Cho nên, anh cứ yên tâm đi, ở đây chờ em, nếu không lát nữa lại không có tài xế đưa em về”. Cô cố làm cho tâm trạng mình thoải mái hơn.

Lãnh Thiên Hi gật đầu không được mà không gật đầu cũng không xong, chỉ đứng yên một chỗ.

– Anh dẫn đường đi! – Thượng Quan Tuyền nói với Lôi.

Lôi và Thượng Quan Tuyền đi về phía thang máy.

– Tiểu Tuyền… – Lãnh Thiên Hi cất cao giọng.

Lúc này một bàn tay vỗ vào bả vai Lãnh Thiên Hi…

– Thiên Hi! – Âm thanh trầm thấp vang lên bên tai anh.

Lãnh Thiên Hi nhìn lại, khi anh thấy rõ người ở đằng sau liền vui vẻ cười: “Anh Thiếu Đường, anh cũng tới tham gia bữa tiệc này à? Xem ra quy mô cũng lớn quá nhỉ”.

Lăng Thiếu Đường nhếch đôi môi mỏng lên: “Cậu hiểu lầm rồi, anh, Quý Dương và anh cậu có chút chuyện, vừa mới bàn xong”.

Lãnh Thiên Hi nhìn quanh một vòng…

– Không cần tìm làm gì, anh bị Quý Dương cho leo cây rồi, hôm nay anh chỉ đến một mình thôi! – Lăng Thiếu Đường tốt bụng giải thích.

– Hả? Anh Quý Dương… – Lãnh Thiên Hi không hiểu nổi.

– Cậu ta đang phong lưu bên người đẹp ở California rồi! – Lăng Thiếu Đường nghĩ tới chuyện này lại không kìm được giận, tên Cung Quý Dương đáng chết đó lại dám cho anh ta leo cây. diۜendanۜleqۜuydۜon

Lãnh Thiên Hi cười to, không nói gì nữa. Tình cảm của bốn người này rất tốt, đều cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, đồng sinh cộng tử bao nhiêu năm nay, điểm này anh ta hiểu rất rõ.

Lăng Thiếu Đường thấy Lãnh Thiên Hi như vậy liền hết giận, sau đó nói: “Thiên Hi, anh biết cậu lo cho cô gái kia, nhưng mọi việc cứ giao cho anh cậu xử lý đi”.

– Anh Thiếu Đường, sao anh lại nói vậy? – Lãnh Thiên Hi cảm thấy hết sức kì quái hỏi lại.

Lăng Thiếu Đường khẽ mỉm cười, nụ cười rất hấp dẫn, nhưng chỉ hời hợt nói một câu: “Tóm lại cậu nên nhớ, Thượng Quan Tuyền… không phải là một cô gái đơn giản”.

Nói xong, anh ta vỗ vỗ vai Lãnh Thiên Hi, cùng vệ sĩ đi ra ngoài.

Lãnh Thiên Hi giật mình, đôi mắt nhíu lại tràn ngập tia phức tạp.

– Cô Thượng Quan, ngài ấy đang ở trong phòng chờ cô, xin đi theo tôi! – Lôi đưa tay mới, ý bảo cô đi vào thang máy.

– Phòng? – Thượng Quan Tuyền vô thức hỏi lại, lại thấy mình không được lịch sự, vội giải thích – Ý tôi là…

Lôi cười một tiếng, sau đó nói: “Cô Thượng Quan cứ yên tâm, ngài ấy cảm thấy nội dung nói chuyện của hai người không thích hợp bàn trong phòng làm việc nên đã đặc biệt chuẩn bị thêm một phòng khác. Chắc giờ ngài ấy đã ở bên trong rồi. Căn phòng đó rất đẹp, có thể nhìn được toàn bộ cảnh thành phố về đêm, rất tuyệt. Cô Thượng Quan, mời.”.

– À! Được rồi!

Qua những gì anh ta vừa nói, Thượng Quan Tuyền cũng bớt thấy bất an, cô dần tỉnh táo trở lại. Nhưng khi sắp đối mặt với vị tổng giám đốc này, cô có một dự cảm rất xấu.

– Cô Thượng Quan, mời vào, tôi không quấy rầy nữa, hai người cứ từ từ nói chuyện.

Khi Lôi đưa Thượng Quan Tuyền đến trước cửa phòng tổng thống, anh ta khiêm nhường nói, làm động tác cúi mời.

Thượng Quan Tuyền hít sâu một hơi, gật đầu, sau đó mở cửa đi vào.

Cô vừa đi vào, Lôi liền đóng cửa lại. Sau đó, Thượng Quan Tuyền nghe một tiếng “cạch” vang lên.

Cửa bị khóa rồi!

Lòng của cô cũng theo đó mà run lên.

Điều này lập tức khơi dậy thói quen nghề nghiệp của Thượng Quan Tuyền, cô bất giác nhìn về phía cửa, trong mắt tràn đầy cảnh giác.

Phòng tổng thống xa hoa rộng lớn như của vua chúa. Đập vào mắt cô là đèn treo thủy tinh cực lớn trên trần nhà, ánh đèn huyền ảo khiến cả căn phòng càng thêm rực rỡ và giàu sang.

Nhưng không biết tại sao, khi dẫm chân lên tấm thảm trắng mềm mại, cô lại nghĩ tới tình cảnh buổi chiều hôm đó với Lãnh Thiên Dục.

Người này thật sự là bạn tốt của anh Thiên Hi sao? dieۜndanlۜequydۜon

Tại sao lại làm việc kì lạ như vậy, khác biệt rất lớn với con người đơn giản của Lãnh Thiên Hi.

Thượng Quan Tuyền tỉnh táo nhìn bốn phía, cô ghé đầu vào trong một phòng. Không gian hoàn toàn yên tĩnh, căn bản không thấy bóng dáng một ai. Cô nhìn vòng quanh một lượt, ánh mắt nhìn về phía ban công…

Rất nhanh, cô nhìn thấy một bàn đầy thức ăn ngon, còn có một bóng người cao lớn đưa lưng về phía cô, dựa vào lan can nhìn xa xăm.

CHƯƠNG 73: LỜI MỜI CỦA MA QUỶ (2)

Edit: BB[o]

———-

Người này đứng trên ban công đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cánh tay rắn chắc chống xuống thành lan can trông đầy khí thế, giống như chim ưng sải cánh bay khắp mọi nơi.

Vóc người cao lớn, bóng lưng thẳng tắp khiến người ta cảm thấy áp lực.

Thượng Quan Tuyền dường như nghe được cả tiếng tim đập của mình!

Bóng lưng này… sao lại quen đến vậy?

Thượng Quan Tuyền cố gắng đè ép dự cảm xấu trong lòng xuống, không thể nào lại là hắn được! Cô nghĩ thầm, sau đó hít sâu một hơi, bước lên, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh: “Tiên sinh, tôi là Thượng Quan Tuyền, bạn của Thiên Hi, ngài chính là người đã đứng ra giúp đỡ cô nhi viện Mary phải không?”

Thanh âm tuy nhẹ nhưng lại rất tỉnh táo và trầm ổn.

– Đúng vậy, chính là tôi!

Thanh âm trầm thấp tràn đầy từ tính truyền đến, người đàn ông cũng chậm rãi quay người lại nhìn Thượng Quan Tuyền..

Khuôn mặt tinh tế cùng đường nét góc cạnh như được tỉ mỉ điêu khắc, mỗi đường nét đều lộ ra vẻ tao nhã và quý tộc, đôi mắt lạnh băng tạo ra cảm giác uy nghiêm và khí thế.

Đôi mắt thâm thúy sắc bén của hắn đang nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Tuyền ở cách đó không xa, ánh mắt lộ ra sức hấp dẫn đặc biệt của đàn ông.

Thượng Quan Tuyền trợn mắt, gương mặt biểu lộ vẻ không thể tin…

Cô không bao giờ có thể nghĩ tới người hôm nay cô gặp lại chính là Lãnh Thiên Dục!

– Vì sao không thể là tôi?

Lãnh Thiên Dục cất giọng nói lạnh như băng hỏi cô, sau đó từng bước tiến lại gần Thượng Quan Tuyền.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy như có một lực mạnh mẽ đang đánh vào cô.

Những nghi vấn hiện lên trong đầu, tại sao lại như vậy?

– Nếu tôi biết người hôm nay tôi gặp là anh, có chết tôi cũng không tới! – Cô tức giận hét lên, sau đó xoay người chạy về phía cửa.

Thượng Quan Tuyền không muốn ở lại nơi này dù chỉ một chút, cô biết mình không thể dễ dàng giết hắn, nhiệm vụ đành phải trì hoãn lại. Vậy nên cô không thể mất đi lý trí nữa, Thượng Quan Tuyền không muốn nói chuyện với người đàn ông này.

– Sao? Không phải cô là một người rất nặng tình nặng nghĩa sao? Không quan tâm đến cô nhi viện Mary nữa à?

Lãnh Thiên Dục không nhanh không chậm lên tiếng, những lời này có sức mạnh cực kỳ lớn. Cả người Lãnh Thiên Dục như một con sư tử đang từng bước vồ mồi.

Hôm nay Thượng Quan Tuyền càng thêm tuyệt mỹ, bộ váy đen tinh xảo càng khiến cô hấp dẫn hơn bao giờ hết, mái tóc dài tùy ý xõa trên vai, vẻ mê người khiến người ta khó mà hít thở, nhưng…

Sao cô lại ăn mặc hở hang thế kia?

Ẩn hiện sau làn váy là cặp đùi thon dài trắng trẻo đầy quyến rũ khiến ánh mắt người khác không nỡ rời đi, còn chưa kể đến bầu ngực căng tròn hấp dẫn ẩn hiện kia nữa! dۜiendanۜlequydddon

Lãnh Thiên Dục không hề phát hiện ra tâm tình của mình đang ngày càng chìm xuống, càng ngày càng lạnh, sự bình tĩnh bấy lâu nay của hắn nhất thời đã bị lửa giận thiêu cháy không còn sót lại chút nào.

Hắn không khó để tưởng tượng ra những gã đàn ông ngoài kia đã dùng ánh mắt tham lam dò xét dáng người cô như thế nào!

Thượng Quan Tuyền đột nhiên dừng bước.

Hai tay cô bất giác nắm chặt lại rồi từ từ buông ra. Cô lạnh lùng quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy tức giận…

– Lãnh Thiên Dục, anh căn bản là không hề có thành ý muốn giúp đỡ cô nhi viện Mary chút nào, cho nên chúng ta không có gì để nói cả.

Lãnh Thiên Dục đứng yên, đôi mắt thâm thúy bắn ra tia sắc nhọn…

– Vậy thì nói về giao ước hai ngày của chúng ta đi, không biết cô định thế nào? Hả? – Hắn mở miệng nói, giọng nói trầm thấp bức người khiến người ta không rét mà run.

Nghe thấy giọng điệu nguy hiểm, Thượng Quan Tuyền cứng đờ cả người, dường như cô đang nghe thấy âm thanh đến từ địa ngục.

Cô sợ người đàn ông này, rất sợ! Người đàn ông này căn bản không phải là người, không có tình cảm của con người đã đành, lại còn muốn biến cô cũng phải trở thành ma quỷ giống hắn mới yên”.

– Tôi căn bản không hề chấp nhận cái giao ước hai ngày gì đó, tại sao còn phải suy nghĩ? Đúng là buồn cười!

Người đàn ông này… có ngốc không vậy? Chẳng lẽ hôm đó cô nói còn chưa rõ ràng sao?

Lãnh Thiên Dục không tức giận, từ khuôn mặt lạnh như băng của hắn, Thượng Quan Tuyền không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì. Cô chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn quá mức thâm trầm mà lạnh lẽo.

Lát sau, bàn tay hắn khẽ nâng lên, khéo léo nắm lấy cằm cô…

– Tôi nói rồi, nếu như quá hạn thì cô tự mình gánh lấy hậu quả. Rất rõ ràng là cô không hề để tâm đến lời nói của tôi, thật đáng tiếc! – Hắn cố làm ra vẻ tiếc nuối lắc đầu, đôi mắt lạnh lẽo chợt lóe lên.

– Lãnh Thiên Dục, đồ tiểu nhân, chính anh đã lừa gạt sự tín nhiệm của anh Thiên Hi, mục tiêu của anh chỉ có một mình tôi, sao lại phải lôi nhiều người vào như vậy nữa? – Thượng Quan Tuyền cực kì kích động, lạnh giọng hỏi.

– Anh Thiên Hi? – Lãnh Thiên Dục bất mãn nhíu đôi mày rậm, hơi thở nguy hiểm như muốn đem Thượng Quan Tuyền chôn vùi vào trong đó.

– Xem ra quan hệ của cô và cậu ta không hề đơn giản, khiến cho cậu ta phải suy đi tính lại đến mức đó! – Hắn nổi cáu, chất vấn cô.

Trong đầu Thượng Quan Tuyền đột nhiên lóe lên, sau đó ngẩng đầu cười lạnh: “Đúng vậy, anh ấy đối với tôi mà nói là người đàn ông quan trọng nhất. Cho nên muốn tôi thành người của anh ư? Hừ! Cứ ở đó mà mơ ngủ tiếp đi!” dienۜdanۜlequydoۜn

– Cô nói cái gì? Nói lại lần nữa cho tôi? – Lãnh Thiên Dục lạnh lùng lên tiếng.

Thượng Quan Tuyền thầm hít sâu một hơi, nhướn mắt lên, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào mắt hắn:

– Anh nghe kĩ cho tôi, anh ấy là… bạn – trai – tôi!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.