Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 77



CHƯƠNG 77: NẾM MÙI PHẢN BỘI

Edit: BB[o]

———-

– Anh!

Lãnh Thiên Hi đột nhiên đứng lên, bàn tay nắm chặt lại buông ra… Đến hôm nay rốt cuộc anh cũng đã hiểu câu nói “kẻ trong cuộc mơ hồ, người đứng xem sáng suốt” là thế nào. Vừa rồi anh đã thấy rất rõ ràng ánh mắt anh cả nhìn Thượng Quan Tuyền. Mà anh cả cũng chưa từng vì một cô gái mà phải cố chấp như vậy. Nếu như anh cả đã không hiểu tâm tình của mình, vậy thì cứ kích anh ấy cũng tốt!

Nghĩ tới đây, Lãnh Thiên Hi lại mở miệng nói: “Ý của em cũng rất rõ ràng, nếu anh đau lòng vì em, vậy thì đừng làm khó em, cũng đừng làm khó… em dâu tương lai của anh”.

Nói xong, anh không đợi Lãnh Thiên Dục phản ứng đã bước nhanh ra khỏi phòng… Vì muốn giữ được cô nhi viện, anh chỉ có thể nói dối như vậy!

Choang! Lãnh Thiên Dục ném mạnh ly thủy tinh vào thành kính cửa sổ.

Sự tức giận không thể khống chế thêm nữa mà bùng phát, đôi mắt lạnh như băng lóe lên, khuôn mặt như điêu khắc đã sớm lạnh lẽo đến thấu xương, mười ngón tay siết chặt lại nổi rõ gân xanh chứng tỏ quyết tâm đáng sợ của hắn…

Em dâu ư? Đừng mơ tưởng!

***

Thượng Quan Tuyền ngồi dưới gốc cây, ngơ ngẩn nhìn tán cây xanh um tươi tốt. Ánh mặt trời xuyên qua từng kẽ lá chiếu xuống mặt đất, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống người cô.

Vậy mà khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ đó lại đầy phiền muộn. Cơn gió mùa hạ thoáng qua thổi bay mái tóc đen, như một bàn tay dịu dàng khẽ vuốt đầu cô.

Cô giơ tay cánh tay trắng nõn ngọc ngà lên, nhẹ nhàng vuốt lại tóc, trong lúc lơ đãng lại nhớ tới người đàn ông dịu dàng.

Cô chưa bao giờ dám mơ về một cuộc sống sống vui vẻ, vì từ “vui vẻ” chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô. Chẳng lẽ không đúng sao, đến tính mạng của cô cũng phụ thuộc vào nhiệm vụ.

Nghĩ tới đây, ánh mắt cô dần mờ nhòa…

– Tiểu Tuyền… – Âm thanh nhẹ nhàng dễ nghe vang lên bên tai cô.

Nghe tiếng gọi, Thượng Quan Tuyền chợt cảm thấy sống lưng cứng đờ lại. Cô ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Hi đang đi tới trước mặt mình. Anh đứng lại, thân người cao lớn che khuất ánh mặt trời.

Thượng Quan Tuyền đột nhiên đứng thẳng dậy, cảnh giác nhìn anh: “Anh không nên tới đây”.

Ánh mắt Lãnh Thiên Hi tối sầm lại, anh thở dài: “Tiểu Tuyền, em giận anh à?”

Thượng Quan Tuyền châm chọc nói: “Tôi nào dám giận anh. Lãnh gia có quyền có thế, tôi tránh còn không kịp, tức giận làm gì chứ”.

Khuôn mặt anh tuấn của anh nhất thời nghiêm lại, đôi mắt thoáng qua một tia… chán nản.

– Tiểu Tuyền, anh cũng không muốn giấu diếm thân phận của mình đâu!

Hai hàng lông mày nhíu lại đầy buồn bã khiến người ta phải đau lòng… nhưng không có nghĩa Thượng Quan Tuyền cũng thấy đau lòng. Khi cô phát hiện người mình tin tưởng lại là người của Lãnh gia, lòng cô cũng theo đó mà chìm xuống.

– Nói vậy là anh cố ý? – Thượng Quan Tuyền lạnh lùng nói.

Cô tin tưởng muốn kết bạn với anh, vậy mà từ đầu đến cuối anh lại lừa gạt cô.

Anh chau mày lại, dịu dàng lên tiếng: “Tiểu Tuyền, thật ra nếu có thể, anh chỉ muốn giấu diếm cả đời này. Nhưng anh biết, sớm muốn gì em cũng biết chuyện nên anh không muốn để em hiểu lầm”.

– Giấu diếm cả đời? dieeendannnleq✥uydon

Đôi mắt trong veo và lạnh lùng của Thượng Quan Tuyền đầy vẻ châm chọc: “Dương Thiên Hi, à không phải, Lãnh Thiên Hi mới đúng, anh cho rằng tôi và Vận Nhi là con ngốc sao?”

Hôm qua, tình cảnh ở phòng tổng thống đã khiến cô không rét mà run. Sao anh lại có suy nghĩ giấu diếm thân phận của mình chứ? Khi anh cùng Lãnh Thiên Dục đứng cạnh nhau, dù không cần lên tiếng, Thượng Quan Tuyền cũng có thể nhìn ra nét giống nhau và khí thế tương đồng của hai người. Chuyện này tuyệt đối không lừa được người khác.

Khi cô nhạy bén nhận ra điều này cũng là lúc cô nghe thấy âm thanh vỡ vụn trong lòng mình. Cảm giác này đau xót này giống như bị người mình yêu quý phản bội. Trong lòng cô đã bất giác coi anh như người anh trai, người bạn tốt đáng tin cậy, cô không nghĩ rằng anh lại lừa gạt cô!

Lãnh Thiên Hi không khó để biết trong lòng cô đang suy nghĩ điều gì, anh khẽ thở dài rồi tha thiết nhìn Thượng Quan Tuyền: “Tiểu Tuyền, đúng, anh họ Lãnh, là em trai của Lãnh Thiên Dục, nhưng thời gian vừa qua em hẳn là đã rõ anh là người thế nào! Với chuyện giấu diếm em, đây chẳng qua là thói quen của anh. Anh ấy cũng biết, Lôi cũng biết cho nên mới không nói ra. Anh không muốn dựa vào ánh hào quang của Lãnh thị để sống, anh cũng không muốn dựa vào quyền thế của anh ấy để thành công!”

Thượng Quan Tuyền lúng túng không nói nên lời, cô chăm chú nhìn anh!

Lãnh Thiên Hi nhìn cô với ánh mắt đầy tha thiết chân thành. Đôi mắt thâm thúy của anh giờ như một hồ nước mùa xuân, cô có cảm giác mình sắp chìm vào trong đó.

Nhưng khi anh bước từng bước lại gần, cô lại bất giác lui về phía sau.

– Tiểu Tuyền, đừng trốn tránh anh, được không? Chẳng lẽ em coi anh là loài lang sói sao? – Lãnh Thiên Hi thấy phản ứng của cô thì chỉ biết cười khổ.

Đôi mắt Thượng Quan Tuyền thoáng qua tia suy tư, sau đó lại trở về vẻ trong veo và lạnh lùng. Cô trầm mặc không nói gì, chỉ thầm than một tiếng rồi quay người đi. Ánh mặt trời sáng rỡ chiếu xuống người cô như tạo thành một quầng sáng mờ ảo màu vàng kim càng khiến cô xinh đẹp động lòng người, nhưng cũng càng khiến Lãnh Thiên Hi thêm đau lòng.

Anh chưa từng cảm thấy căng thẳng như vậy!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.