Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 93



CHƯƠNG 93: ĂN KÉ

Edit: BB[o]

———-

Người đàn ông này rốt cuộc là thế nào vậy? Trong tứ đại tài phiệt cô đã được gặp ba người, cả ba đều khiến người ta khó có thể nắm bắt, Lãnh Thiên Dục khiến ta không rét mà run, Lăng Thiếu Đường thì cuồng ngạo, còn Cung Quý Dương đang ở trước mặt đây, cô thật không biết phải dùng từ gì để hình dung anh ta nữa. Quái dị? Phải là không đứng đắn mới đúng! Còn một người là Hoàng Phủ Ngạn Tước cô chưa gặp, nhưng nghe nói anh ta rất tao nhã lại có phần thâm trầm và bí hiểm.

Thấy Cung Quý Dương không hề chớp mắt nhìn Thượng Quan Tuyền, ánh mắt đầy vẻ không đàng hoàng, Lãnh Thiên Dục nhíu mày không vui. Hắn vô thức đưa tay kéo Thượng Quan Tuyền lại, để cô dựa vào vai hắn. Giọng nói lạnh như băng vang lên: “Nhìn đủ chưa?”

Cung Quý Dương không hề sợ hãi, đan hai tay vào nhau, sau đó dường như nhớ ra điều gì, anh ta hét to lên phá vỡ không khí tao nhã của phòng ăn: “À, tớ nhớ ra rồi, Thiên Dục, cô ấy không phải là người mà cậu tốn một tỷ đô la để mua đêm đầu tiên đấy chứ…”.

Ngay lập tức, thanh âm của Cung Quý Dương biến mất trong tay Lãnh Thiên Dục!

– Ngậm ngay miệng lại, cậu lắm chuyện quá đấy!

Lãnh Thiên Dục đứng lên bịt kín miệng Cung Quý Dương, giọng điệu đè nén đến mức thấp nhất: “Còn để tớ nghe được chuyện này lần nữa, cậu chết chắc!”

Bị bịt miệng nên Cung Quý Dương không thể nói được, chỉ có thể giơ hai tay lên đầu ra hiệu đầu hàng…

Không ngờ trong mắt Lãnh Thiên Dục lại ánh lên tia vui vẻ không dễ phát hiện, sau đó hắn buông tay ra.

Khụ, khụ…

Cung Quý Dương suýt nữa bị Lãnh Thiên Dục bịt miệng đến không thể thở, anh ta hít sâu mấy cái, bất mãn nói: “Tớ nói này Thiên Dục, chúng ta từ nhỏ đã là bạn của nhau, cậu định giết người diệt khẩu đấy hả?”

Lãnh Thiên Dục ngồi yên, hai tay khoanh trước ngực nhìn Cung Quý Dương, lạnh nhạt nói: “Nói đi, sao lại thành ra cái bộ dạng này? Còn nữa, sao Triệt nhi lại ở đây cùng cậu?”

– Cậu thắc mắc nhiều thế?

Cung Quý Dương vươn vai một cái, hắng giọng trả lời: “Ở Mỹ tớ gặp được một cô gái đáng ghét…”.

Anh ta dừng lại một chút, sau đó tao nhã nhấp một hớp rượu.

Lãnh Thiên Dục vẫn ngồi yên nhìn Cung Quý Dương, cực kì nhẫn nại chờ anh ta nói tiếp.

Để ly rượu xuống, Cung Quý Dương tiếp tục nói: “Cô ấy cho rằng tớ chỉ là dạng con ông cháu cha không có triển vọng gì cả, nếu chỉ có hai bàn tay trắng thì cũng chỉ là tên ngốc không làm nên trò trống gì, thậm chí còn không thể sinh tồn trong thế giới này. Cậu nói xem, làm sao tớ nhịn được?”

Nói xong, anh ta phiền não giơ tay lên vuốt vuốt tóc.

– Sau đó thì sao? – Lãnh Thiên Dục cầm ly rượu người phục vụ vừa đưa tới, nhẹ nhàng thưởng thức một hớp, thờ ơ hỏi.

– Thì đánh cược thôi! – Cung Quý Dương phun ra vài chữ như vậy.

– Cô ấy nói chỉ cần tớ có thể xuất phát từ Bắc Mỹ rồi đi vòng quanh châu Âu rồi trở về là thắng, đương nhiên là được mang theo tiền bên người. Tớ làm sao có thể để một cô gái coi thường mình được chứ! – Anh ta thản nhiên nói.

Thượng Quan Tuyền vừa nghe vậy, đôi mắt kinh ngạc mở to.

Mà đôi mắt hờ hững của Lãnh Thiên Dục cũng thoáng qua tia kinh ngạc…

– Thế mà đến giờ vẫn còn sống được, cậu đúng là vất vả không ít rồi!

Cung Quý Dương khẽ nhíu mày: “Thiên Dục, cậu cũng đừng coi thường tớ. Tớ có rất nhiều cách, nếu không làm sao mà đi đến Hy Lạp được chứ? Còn dám cho rằng tớ sẽ chết đói đầu đường à, chẳng qua là…”

Anh ta khịt mũi cười một tiếng: “Tớ không muốn chuyện này thành trò cười cho ba người các cậu sau này thôi”.

– Không mang theo tiền mà sao lại vào đây ăn? – Lãnh Thiên Dục cảm thấy dù bản thân đang rất tỉnh táo nhưng nghe những lời này của Cung Quý Dương cũng sẽ sớm điên mất.

Cung Quý Dương nhìn xung quanh, sau đó cười thần bí, thấp giọng nói: “Ăn ké”.

Hả?

Lãnh Thiên Dục cảm thấy như có sấm vang lên bên tai…

– Đây là lời mà một tổng giám đốc nói ra sao? Nếu như là tổng giám đốc khác thì không nói đến, nhưng đây là tổng giám đốc của Cung thị đấy…

– Dừng! Không sao đâu, yên tâm đi, tớ đã tính cả rồi, tớ đi vào bằng cửa sau! – Cung Quý Dương giơ giơ tay lên giống như không có chuyện gì, nụ cười trên mặt vẫn không tắt…

Thượng Quan Tuyền ngồi bên cạnh Lãnh Thiên Dục càng thêm sợ đến ngây ngẩn cả người…

Thế nào mà lại…?

Chẳng lẽ tứ đại tài phiệt đều như vậy sao…

Thật là đáng sợ! Ăn… ké sao?

Lãnh Thiên Dục bất đắc dĩ lấy tay day day trán, ấn ấn vào huyệt thái dương: “Xem ra có thời gian tớ phải đến thăm hai bác một chuyến, xem bọn họ có bị cậu làm tức chết không”.

Cung Quý Dương rất thích chơi đùa, chuyện này bọn họ đều biết, nhưng lần này cũng quá… khác thường mà!

Cung Quý Dương cười tà mị: “Thiên Dục, nhân tính của cậu càng ngày càng nhiều đấy!”

Lãnh Thiên Dục liếc anh ta một cái, sau đó tiện tay chỉ vào bộ quần áo quái dị trên người Cung Quý Dương…

– Không phải là cậu đem bộ vest để đổi lấy thứ này và tiền đấy chứ?

Rốt cuộc anh ta đang mặc cái thứ gì vậy? Cả đời này Lãnh Thiên Dục chưa từng thấy loại quần áo đáng sợ như vậy.

Lại còn in hình *** nữa chứ!

Chỉ liếc mắt nhìn qua thôi hắn đã thấy da đầu tê rần rần!

Cung Quý Dương cúi xuống nhìn bộ quần áo của mình, sau đó cười nói: “Đây là vì muốn thân thiết hơn với Triệt nhi thôi. Cậu cũng biết đấy, tớ là bố nuôi của Triệt nhi và Lạc nhi, muốn nhân cơ hội bồi dưỡng tình cảm cha con”.

– Dùng một bộ quần áo để bồi dưỡng tình cảm? – Lãnh Thiên Dục phản bác lại.

Đây là logic kiểu gì vậy? Lần đầu tiên hắn nghe thấy kiểu giải thích thế này. Biết Cung Quý Dương nhiều năm như vậy, lần đầu tiên hắn thấy vẻ mặt này của anh ta.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.