Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 95



CHƯƠNG 95: CẢNH TƯỢNG KINH HÃI TRONG PHÒNG ĂN

Edit: BB[o]

———-

Mặt mày Lãnh Thiên Dục vốn đang xanh mét giờ bắt đầu biến thành xám xịt…

– Cung Quý Dương, chán sống rồi hả?

Mặc dù âm điệu không cao nhưng rõ ràng có thể nghe ra hắn đang rất tức giận.

Thượng Quan Tuyền cũng liếc nhìn Cung Quý Dương, sau đó lại cúi xuống nhìn Tiểu Lăng Triệt trong lòng mình.

Thật chả hiểu người đàn ông này đang nói cái quái gì, mà Thượng Quan Tuyền cũng chẳng muốn để ý tới anh ta.

Ánh mắt trong veo và đen láy của Tiểu Lăng Triệt tròn xoe lên nhìn Thượng Quan Tuyền. Cô thấy hình ảnh trìu mến của mình trong đôi mắt trong veo như hồ nước ấy.

Đứa bé nhìn Thượng Quan Tuyền một lúc, sau đó lại nhìn sang Lãnh Thiên Dục đang ngồi cạnh, bàn tay nhỏ bé giơ giơ lên với hắn, miệng lại bi ba bi bô. diღenღdanlღequydღn

Cung Quý Dương vừa thấy vậy, vẻ mặt đang giương lên nụ cười xấu xa lập tức thay đổi hẳn…

– Này, cô gái, đưa Triệt nhi cho tôi, thằng bé… à, thằng bé đói bụng rồi!

Thượng Quan Tuyền ngẩn ra, không biết tại sao Cung Quý Dương lại có phản ứng mạnh như vậy.

Ngay lúc Cung Quý Dương vội vã muốn bế lấy đứa bé thì Tiểu Lăng Triệt lại bị Lãnh Thiên Dục ôm vào lòng…

– Này, Thiên Dục, đưa Triệt nhi cho tớ! – Cung Quý Dương vừa thấy đứa bé bị Lãnh Thiên Dục bế, vội vàng gào lên.

Lãnh Thiên Dục không chút hoảng hốt cũng chẳng vội vã gì ôm Tiểu Lăng Triệt trong ngực. Hắn biết tại sao Cung Quý Dương lại gấp gáp như vậy. Mọi người đều biết anh ta rất yêu quý Lăng Triệt và Lăng Lạc, hai đứa bé vừa được sinh ra đã tranh làm bố nuôi của chúng, trừ bố mẹ ruột ra thì anh ta không muốn cho Tiểu Lăng Triệt và Tiểu Lăng Lạc gần gũi với bất cứ ai khác.

Kể từ khi hai đứa bé này ra đời, ba người bọn họ mới phát hiện ra một mặt khác của Cung Quý Dương.

– Đúng là kì lạ, đây là con của Thiếu Đường, sao lại trả cho cậu chứ? – Trong mắt Lãnh Thiên Dục lóe lên tia chế nhạo, không nhanh không chậm hỏi lại.

Nói xong, Lãnh Thiên Dục cúi đầu nhìn Tiểu Lăng Triệt trong ngực. Thằng nhóc này chẳng hề sợ hãi hơi thở lạnh như băng của hắn mà dường như rất thích được hắn bế. Thấy Lãnh Thiên Dục nhìn mình, Tiểu Lăng Triệt cười khanh khách, bàn tay nhỏ bé nắm lấy vạt áo hắn dường như đang rất thích thú.

Cung Quý Dương càng cảm thấy khẩn trương…

Chẳng nhẽ Triệt nhi lại thích cái tên đó?

– Tớ nói này Thiên Dục, cậu xem cậu đang mặc vest, đi giày da thế này, lại đi bế một đứa bé, không cẩn thận lại bị đám báo chí bắt gặp đấy. Nhanh lên, đưa Triệt nhi cho tớ đi! dienღღdanleღღquydon

Cung Quý Dương cố nặn ra nụ cười làm lành, anh ta tuyệt đối không bao giờ nghĩ mình lại có ngày vì một đứa bé mà đi năn nỉ người khác.

– Bắt gặp được thì sao chứ? Cậu nói xem, hình như Triệt nhi thích tớ hơn thì phải. Tớ muốn thử xem áo vest giày da với cái áo sơ mi in hình mỹ nhân kia của cậu, thằng bé thích ai hơn.

– Nói nhảm! Triệt nhi thích nhất bộ quần áo này của tớ! – Lúc này Cung Quý Dương hết sức cố chấp giống như một đứa trẻ.

Lãnh Thiên Dục nhướn mày, bên môi nở nụ cười đầy hứng thú nhưng cũng chẳng muốn tranh cãi cùng anh ta làm gì, chuyện này hắn đã quá quen rồi.

Hắn khẽ nâng ngón tay thon dài lên…

– Lãnh Thiên Dục, cậu định làm gì đấy? – Cung Quý Dương vừa thấy động tác của Lãnh Thiên Dục liền bị dọa cho cực kì hoảng sợ.

Lãnh Thiên Dục cũng hết sức kiên nhẫn, đáy mắt hàm chứa nụ cười nhàn nhạt. Không để ý đến câu hỏi của Cung Quý Dương, hắn giơ tay lên khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Tiểu Lăng Triệt, động tác hết sức thoải mái và dịu dàng.

Thượng Quan Tuyền ở bên cạnh ngây ngẩn cả người, đây là Lãnh Thiên Dục mà cô biết sao?

Tuy không được như Cung Quý Dương nhưng giữa hai hàng lông mày của hắn tản ra sự dịu dàng mà cô chưa từng thấy. Một người đàn ông mạnh mẽ và cứng rắn như hắn có vẻ như không biết trong ánh mắt mình đang có bao nhiêu phần tình cảm.

– A… – Cung Quý Dương khàn giọng gào lên. Ngay sau đó, anh ta không nói gì nữa, thân người cao lớn lập tức đứng bật dậy, trực tiếp đi đến trước mặt Lãnh Thiên Dục, duỗi tay ra muốn bế Tiểu Lăng Triệt đi! diღendaღnlequydoღn

– Làm gì vậy? – Lãnh Thiên Dục dùng tay phải ôm lấy đứa bé, tay trái giơ lên ngăn cản động tác của Cung Quý Dương.

– Trả Triệt nhi đây! – Cung Quý Dương dường như muốn cướp người.

Lãnh Thiên Dục khéo léo quay người lại, cố gắng che chắn cho đứa bé, không để Cung Quý Dương lại gần.

Thượng Quan Tuyền lại sợ đến ngây người, không chỉ riêng cô mà tất cả phục vụ trong phòng ăn cũng đều kinh ngạc. Hai người đàn ông siêu đẹp trai lại ngồi trong một nhà hàng hạng sang… tranh giành một đứa bé!

Trời ạ!

– Cậu còn cố làm ra vẻ tốt đẹp lắm sao, đã đi ăn ké lại còn muốn để Triệt nhi theo cậu chịu khổ à? – Lãnh Thiên Dục cố ý lớn tiếng nói.

– Này! Lãnh Thiên Dục…

Cung Quý Dương căng thẳng nhìn xung quanh, sau đó khẽ nói với Lãnh Thiên Dục: “Cậu cố tình muốn để mọi người biết phải không? Lớn tiếng cái gì chứ”.

– Được, vậy tớ hỏi cậu…

Lãnh Thiên Dục hài lòng nhìn vẻ mặt lo lắng của Cung Quý Dương, giọng nói bình thản vang lên: “Sao Triệt nhi lại ở đây với cậu?”

Hắn không tin Kỳ Hinh tốt đến mức giao con của mình cho Cung Quý Dương.

– Câu hỏi của cậu kì quái quá đấy, sao Triệt nhi lại không thể ở đây với tớ? Tớ là bố nuôi của thằng bé đấy! – Cung Quý Dương nhướn mày đáp lời. diღendღanlequღydon

– Quên đi, để tớ gọi cho Thiếu Đường bảo cậu ấy đến Hy Lạp! – Lãnh Thiên Dục vừa nói vừa cầm điện thoại lên…

– Đừng… – Cung Quý Dương cố gắng ngăn cản.

– Được rồi, tớ nói, cậu cũng thật là… kiểu gì cũng bắt ép người khác bằng được! – Anh ta bày ra vẻ uất ức, ngồi xuống ghế, cầm cốc thủy tinh trên bàn lên uống.

– Đợt trước tớ có ghé qua nhà Thiếu Đường, sau đó tiện tay đưa Triệt nhi đi cùng. Cậu cũng biết đấy, nếu chỉ đi có một mình thì sẽ buồn chết mất!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.