Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Chương 96



CHƯƠNG 96: TÊN BẮT CÓC

Edit: BB[o]

———-

Cung Quý Dương vừa dứt lời, Thượng Quan Tuyền đang ở một bên xem náo nhiệt hết sức kinh ngạc, lập tức dùng tay che cái miệng nhỏ nhắn lại, đôi mắt đầy vẻ khó tin nhìn Cung Quý Dương… Người đàn ông này thật quá là kì quặc!

Người này thật sự là tổng giám đốc Cung Quý Dương của Cung thị sao?

Không chỉ ăn mặc như thế này, lại còn phải đi ăn ké khắp nơi, hơn nữa còn nhân lúc bố mẹ đứa bé không để ý, “tiện tay” đưa đứa bé đi…

Người này thật sự là Cung Quý Dương ư?

Bốn người bọn họ sao lại kì quái vậy?

Lãnh Thiên Dục nghe Cung Quý Dương nói vậy thì không hề tỏ ra kinh ngạc, rõ ràng chuyện này đã thành thói quen rồi.

– Trả đứa bé cho Thiếu Đường đi, nếu thích trẻ con thì tự tìm phụ nữ rồi sinh lấy mấy đứa!

Lãnh Thiên Dục sợ Cung Quý Dương sẽ “không từ thủ đoạn nào” để giành lại đứa bé nên đưa Triệt nhi cho Thượng Quan Tuyền bế. d»ienda»nlequ»ydon

– Nói như vậy là cậu đã chuẩn bị xong rồi?

Cung Quý Dương không khó để nhìn ra sự ăn ý của hai người phía đối diện, nhất là khi thấy vết hôn mơ hồ trên người Thượng Quan Tuyền, bên môi anh ta lộ ra nụ cười tà, ánh mắt cũng thay đổi, đầy vẻ chế nhạo.

– Thiên Dục, tớ biết “năng lực” của cậu rất khỏe, nhưng mà không phải là sẽ hành hạ cô bé này đấy chứ!

Lãnh Thiên Dục hiểu ý tứ của anh ta, chỉ nhàn nhã thưởng thức một hớp rượu rồi nói: “Tớ phát hiện ra dạo này cậu lắm điều thật đấy”.

Thượng Quan Tuyền không hiểu hàm ý của Cung Quý Dương, đôi mắt đầy vẻ nghi ngờ dưới ánh đèn thủy tinh càng thêm xinh đẹp.

Cung Quý Dương không nhịn được phá lên cười. “Cô bé, không hiểu ý của tôi à? Tôi thấy cô gầy yếu vậy, chắc là không chịu nỗi thú tính của cái tên Thiên Dục này đâu nhỉ? Đúng rồi, hai người cũng phải… áp dụng biện pháp an toàn đi”. Anh ta xấu xa lên tiếng.

Hả…

Thượng Quan Tuyền ngơ ngác, nhưng ngay sau đó cô đã lập tức hiểu ý tứ của Cung Quý Dương. Nhất là khi thấy anh ta nhìn mình bằng ánh mắt mập mờ, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ lập tức đỏ bừng lên, cô nắm chặt lấy vạt áo rồi đứng lên… die»ndanl»equyd»n

– Chính vì có người đàn ông như anh nên thế giới này mới bị vẩn đục! – Đôi mắt cô tràn đầy lửa giận, dường như muốn thiêu đốt luôn cả Cung Quý Dương.

Vừa dứt lời, Thượng Quan Tuyền trả đứa bé lại cho Lãnh Thiên Dục ôm, cô tức giận đi về phòng vệ sinh.

– Tớ thấy hôm nay cậu mồm mép quá đấy! – Sau khi Thượng Quan Tuyền đi khỏi, Lãnh Thiên Dục nhếch đôi môi mỏng lên, một tay ôm đứa bé, một tay cầm ly rượu lên.

Tình huống này đúng là cực kì quái dị!

Cung Quý Dương uể oải dựa người vào ghế, nhàn nhã lắc ly rượu trong tay, nói: “Thiên Dục, cô gái này… là Thượng Quan Tuyền?”

Lãnh Thiên Dục không trả lời, chỉ trầm mặc thưởng thức một hớp rượu. Tuy dáng vẻ ung dung nhưng lại toát ra vẻ cứng rắn và mạnh mẽ.

– Động lòng với cô ấy rồi à? – Cung Quý Dương không nhanh không chậm lên tiếng. Dù lời nói có vẻ tùy tiện nhưng vẻ mặt khá nghiêm túc. diendan»

– Cô gái đó chẳng qua cũng chỉ là phiền phức mà thôi! – Lãnh Thiên Dục lạnh nhạt mở miệng.

Động lòng?

Làm sao có thể?

Mặc dù hắn thừa nhận lời nói vừa rồi của Cung Quý Dương khiến hắn có chút chấn động trong lòng, nhưng hắn thấy hắn chẳng qua chỉ là có hứng thú với Thượng Quan Tuyền nhiều hơn những người phụ nữ khác, sao có thể động lòng chứ? Tình yêu ư? Hắn chẳng bao giờ quan tâm đến thứ đó.

Cung Quý Dương nghe Lãnh Thiên Dục nói vậy, cười ha hả: “Nếu như vừa thấy phiền phức vừa thấy ngọt ngào thì cũng chẳng sao”.

Anh ta rất hiểu con người Lãnh Thiên Dục, dù là hắc đạo hay bạch đạo thì cũng là người rất oai phong lẫm liệt, nhưng nếu nói đến chuyện tình cảm thì cậu ta tuyệt đối là đứa trẻ con! À, không đúng, trẻ con cũng chẳng bằng.

– Đừng nói lung tung! – Lãnh Thiên Dục lạnh lùng lên tiếng.

– Quên đi, giờ tớ không có thời gian, chờ tớ hoàn thành vụ đánh cược xong sẽ từ từ chỉ giáo chuyện tình cảm cho cậu! – Cung Quý Dương cố ý nhấn mạnh.

– Cậu rảnh rỗi quá nhỉ, gần đây cổ phiếu của Cung thị tăng mạnh lắm sao? – Giọng nói của Lãnh Thiên Dục có chút nhạo báng.

Cung Quý Dương cong môi lên: “Nếu muốn thì cho cậu mượn ít may mắn vậy, tớ đây chẳng liều mạng được như cậu, ai bảo ông trời sinh ra tớ đã thông minh hơn các cậu rồi chứ”.

Lãnh Thiên Dục bất đắc dĩ lắc đầu… đưa mắt nhìn Tiểu Lăng Triệt trong ngực, đôi mắt dần trở nên ấm áp.

– Triệt nhi ở lại với tớ, cậu đi đi!

– Đùa gì thế… – Cung Quý Dương vừa muốn phản bác thì tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên cắt đứt lời anh ta.

Lãnh Thiên Dục nhìn một chút, sau đó giơ giơ điện thoại lên…

– Xem ra nguyện vọng đưa Triệt nhi đi chu du cùng của cậu đã hoàn toàn tan vỡ rồi! –Hắn nhếch đôi môi mỏng lên, ấn nút nghe điện thoại.

– Thiếu Đường! – Trong giọng nói không khó để nghe ra tình bạn thân thiết.

Lãnh Thiên Dục vừa dứt lời, ở đầu bên kia truyền đến giọng nói cuồng ngạo không kìm chế được của Lăng Thiếu Đường.

– Nghe nói cậu đến Hy Lạp, có thấy tên chết tiệt Quý Dương ở đó không?

Lãnh Thiên Dục đưa mắt nhìn sang Cung Quý Dương, khóe miệng vốn kiên nghị nhếch lên đầy vui vẻ. Nhìn vẻ mặt ngày càng khó coi của Cung Quý Dương, hắn cố ý nói: “Tên chết tiệt đó đang ở cạnh tớ”.

Vừa dứt lời, hắn đưa điện thoại cho Cung Quý Dương.

– Cậu là quản gia đấy à, sao lại quan tâm đến nhau thế! – Cung Quý Dương không tình nguyện nhận điện thoại, uể oải lên tiếng.

– Cung Quý Dương!

Một tiếng gầm thét từ đầu kia điện thoại truyền đến, dường như to đến mức có thể làm vỡ cả điện thoại.

Cùng lúc đó, Cung Quý Dương đưa điện thoại ra xa tai mình.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.