Hào Môn Kinh Mộng

Q.1 – Chương 16: Người Đàn Ông Dưới Nắng Sớm



Tia nắng sớm đầu tiên rọi vào rèm cửa, ánh sáng chiếu loang lổ lên tấm thảm màu tùng lam. Trên giường, một cơ thể đáng yêu khẽ động đậy, bờ môi đỏ mọng phát ra tiếng rên như có như không.

Khi Tô Nhiễm tỉnh dậy thì phát hiện cửa sổ đã mở toang từ lâu.

Đôi mắt đẹp mơ màng nhìn xung quanh, cô bất chợt tỉnh hẳn. Tô Nhiễm vội vàng ngồi dậy, từng cơn đau đầu ập đến làm cô khẽ rên một tiếng, giơ tay xoa chán, đợi đã…

Cô về nhà từ lúc nào?

Đầu óc cô tựa như keo sữa, mơ hồ không rõ ràng. Bàn tay ấn vào điều khiển bên cạnh, rèm cửa sổ chậm rãi kéo ra. Hiếm khi thời tiết đẹp như hôm nay, bầu trời đầy mây cũng dần trong xanh, ánh nắng ngày đông ấm áp chiếu vào đôi má cô càng thêm trắng sáng, mái tóc xoăn dài dịu dàng xõa rơi như một nàng tiên cá dễ mến vừa tỉnh dậy ngoài biển khơi.

Nhưng gương mặt Tô Nhiễm nhanh chóng trắng bệch, hệt như lá rụng trên cây cao ngoài cửa sổ, vô lực mà hoảng loạn.

Là ai thay váy ngủ cho cô?

Tô Nhiễm vỗ mạnh đầu nghĩ lại từng chuyện xảy ra hôm qua. Cô nhớ mình thấp thỏm khoác tay Lệ Minh Vũ vào câu lạc bộ, sau đó một số người lại gần, Lệ Minh Vũ giới thiệu cô với nhiều nhân vật trong giới chính trị và kinh doanh, cô thấy Lệ Minh Vũ và Hạ Đồng rời khỏi câu lạc bộ, Giả Ny đi đến nói chuyện một lúc với cô, về sau nữa khi tiệc bắt đầu cô vẫn không thấy bóng dáng Lệ Minh Vũ….

Tô Nhiễm liều mạng nhớ lại, trong đầu hiện lên vài cảnh hoàn chỉnh….

Ở tiệc rượu, cô như một người không nơi nương tựa, lại bị vợ của vài quan chức quấn quýt mời rượu. Cô uống một ít rượu vang, sau đó cô càng uống càng nhiều, vì chỉ như vậy cô mới có thể gây tê dạ dày liên tục quặn đau của mình. Tô Nhiễm nhắm mắt lại, hàng mi dài như cánh bướm khẽ run rẩy. Cuối cùng, cô cũng có chút ấn tượng. Hình như có một người đàn ông đi đến, thay cô uống những ly rượu mời đó rồi ôm cô vào trong xe.

Hóa ra không phải cô nằm mơ, dọc đường về cô thật sự xụi vào lòng người đàn ông đó, ổn trọng mà ấm áp, người đàn ông này là ai? Là Lệ Minh Vũ sao?

Dường như nghĩ tới điều gì, Tô Nhiễm vội kéo mái tóc dài lên chóp mũi. Sau một thoáng tỉ mỉ ngửi, đôi mắt cô ngẩn ra. Mái tóc cô vẫn còn thoang thoảng mùi hổ phách dịu nhẹ như tơ nhện, nhưng cô vẫn có thể ngửi ra được.

Trời ạ!

Cô uống say mà không ngờ còn say trước mặt Lệ Minh Vũ? Quan trọng hơn anh còn thay quần áo cho cô?

Khuôn mặt Tô Nhiễm bỗng chốc ửng đỏ, cái này có nghĩa là cô bị anh thấy hết?

Vậy bây giờ anh đâu?

Bàn chân trần giẫm trên mặt thảm bất an ra khỏi phòng ngủ, rồi đi thẳng một mạch xuống lầu, mọi thứ đều yên lặng dị thường, giống như mọi khi.

Có lẽ anh đã đi rồi.

Cũng như lần trước anh về nhà, hôm sau khi thức dậy anh liền biến mất không dấu vết. Cách duy nhất cô có thể thấy được anh chính là trên ti vi và báo chí.

Trái tim Tô Nhiễm vốn đang lửng lơ thoáng chốc trượt dốc, vốn đang chờ mong cũng thành thất vọng.

Nhưng không ngờ vừa đi tới phòng ăn thì thấy bóng dáng đàn ông đang ngồi bên bàn ăn xem báo. Anh ngồi ở đó, vóc người cao lớn đổ bóng dài trên sàn nhà, khuôn mặt anh tuấn tập trung, yên tĩnh dị thường.

Tô Nhiễm không ngờ sẽ nhìn thấy anh ở phòng ăn. Cô bỗng chôn chân tại chỗ, ngây người ở cửa phòng ăn nhìn Lệ Minh Vũ như nhìn người ngoài hành tinh. Rung động bất ngờ thoáng chốc thành kinh hoàng, khẩn trương vô cớ lại lần nữa cuốn lấy cô.

Con người luôn mâu thuẫn, nhất là phụ nữ.

Tâm tình Tô Nhiễm lúc này chỉ có thể dùng hai chữ “mâu thuẫn” để diễn tả.

Trong nắng sớm bình yên này, cô mong muốn được thấy Lệ Minh Vũ, mong muốn anh chưa rời khỏi nhà. Nhưng song song lại không hy vọng gặp anh, bởi vì cô sợ xấu hổ, sợ không biết phải nói gì.

Cô và Lệ Minh Vũ kết hôn gần ba tháng nhưng số lần nói chuyện với nhau chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh trong phòng ăn, cũng có thể coi là lần đầu tiên anh thật sự sống chung với cô sau khi kết hôn.

Thân ảnh nhỏ nhắn của cô thu hút sự chú ý của Lệ Minh Vũ. Anh quay đầu lại, ánh mắt sâu thẫm nhìn cô hơi u ám. Tô Nhiễm đứng cách đó không xa như chú nai con hoảng loạn. Bàn tay cô khẽ đặt cạnh cửa, bàn tay còn lại luống cuống, hết nắm chặt lại buông ra. Cô mặc trên mình một chiếc váy ngủ hai dây, vẻ mặt cô lim dim mơ màng, còn lộ ra chút biếng nhác, dè dặt.

Bàn chân trần của cô dừng ở đó. Đôi chân trắng nõn như trám dính lên thảm trải sàn lông dài.

Tô Nhiễm bị anh nhìn càng thêm khẩn trương, vô thức ôm vai, lắp bắp nói, “Em… em tưởng anh không ở nhà…em..em lên lầu thay đồ…”

“Ngồi xuống ăn sáng.” Lệ Minh Vũ lên tiếng cắt ngang, giọng nói trầm trầm đầy từ tính nhưng lộ ra quyền uy.

“Dạ? À.” Tô Nhiễm sửng sốt, một lúc sau mới định thần lại, cô cắn môi, đi lên trước ngồi đối diện anh.

Bữa sáng, ăn sáng sao.

“Ah, Minh Vũ, em đi làm bữa sáng.” Tô Nhiễm nhớ trong nhà chưa có điểm tâm, vội vàng đứng dậy.

“Em không cần làm việc này.” Lệ Minh Vũ lật báo, hờ hững nói, thậm chí không màng ngẩng đầu. Sau khi nhìn thấy tiêu đề trên một trang đặc biệt của báo, anh hơi nhíu mày.

Tô Nhiễm nghe lời, ngồi xuống lần nữa. Cô thấy anh nhíu mày, cũng không dám nói thêm gì.

Ngay khi không biết làm sao, có một người đột nhiên đi tới, nhìn qua người phụ nữ này tầm bốn mươi năm mươi tuổi, cung kính đặt từng phần ăn thơm ngon lên bàn, nói, “Cậu Lệ, cô Lệ, mời dùng bữa.”

Bất thình lình xuất hiện thêm một người phụ nữ với vai trò giúp việc trong nhà lại càng làm Tô Nhiễm hoảng sợ. Cô ngẩng đầu, trợn to mắt nhìn người phụ nữ đó. Người phụ nữ này cũng biết Tô Nhiễm đang nhìn mình, thần sắc vẫn kính cẩn bình tĩnh như cũ, ánh mắt không chút nào dời đi.

“Đây là chị Hoa, người giúp việc tôi mới mời về. Sau này, chị ấy sẽ lo việc ăn uống hằng ngày cho em.” Lệ Minh Vũ điềm tĩnh như thường, vô cùng tự nhiên khép báo lại, trầm thấp nói.

Tô Nhiễm lúc này mới hiểu ra. Cô nhìn người đàn ông ngồi đối diện tao nhã cầm tách trà lên uống, nói nhỏ: “Minh Vũ, thực ra em có thể tự chăm sóc tốt bản thân.”

Lệ Minh Vũ không trả lời. Anh chỉ vô cùng yên lặng dùng bữa, tác phong anh thâm trầm đến khó hiểu. Tô Nhiễm cũng không nói gì nữa, cúi đầu, lẳng lặng ngồi ăn.

Chị Hoa rời khỏi phòng ăn đi làm việc khác. Phòng ăn lại sa vào yên tĩnh, rõ ràng có hai người đang dùng bữa, nhưng một chút tiếng động cũng không có.

Khi Tô Nhiễm ăn được phân nửa, cô giương mắt, lặng lẽ nhìn Lệ Minh Vũ đang ngồi đối diện rồi lại nhìn váy ngủ trên người, muốn nói lại thôi. Kỳ thực, cô rất muốn hỏi anh chuyện liên quan đến tối qua, còn nữa chính là…váy ngủ của cô có phải được anh thay cho hay không.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.