Hào Môn Kinh Mộng

Q.2 – Chương 3: Con Nhỏ Xấu Xa



Tiêu Diệp Lỗi nghe xong liền cười nhạt, đẩy anh ra, cầm lấy một cục gạch…

“Lệ Minh Vũ anh muốn đánh tôi đúng không? Qua đây, cầm cái này đập đầu tôi đi.” Nói rồi đem cục gạch nhét vào tay Lệ Minh Vũ. “Anh đập đi, trừ khi tôi bể đầu, nếu không thì không xong với tôi đâu.”

Lệ Minh Vũ nhìn hành động và cố chấp của anh mà bật cười, tóm lấy anh lần nữa, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười như có như không, “Thằng nhóc này, còn chưa chịu thôi. Được, để tôi xem không xong thì cậu tính thế nào.”

Rất ít người có can đảm đối đầu và tranh luận trực tiếp cùng anh. Trong giới chính trị, ai cũng ngoài mặt thì hài hòa nhưng sau lưng lại ngấm ngầm giở trò. Tiêu Diệp Lỗi dám thẳng thắn đôi co với anh như vậy khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác.

“Lệ Minh Vũ, tôi nói cho anh biết, vĩnh viễn tôi cũng không gọi anh là anh rể. Tô Nhiễm…”

Tiêu Diệp Lỗi còn chưa nói xong, liền nghe cách đó không xa tiếng kêu sợ hãi của Tô Nhiễm. Hai người đàn ông vô thức buông lõng tay, nhìn theo hướng phát ra tiếng. Dưới tuyết rơi, Tiêu Quốc Hào say khướt, chân đăm đá chân chiêu chạy tới, nét mặt ông hừng hực lửa giận, trong tay ông cầm theo một cái xẻng.

Xa hơn chút nữa chính là Tô Ánh Vân, bà thở hổn ha hổn hển đuổi theo, thấy Tô Nhiễm liền la to, “Tiểu Nhiễm, cản chú Tiêu con lại, đừng để tới gần Diệp Lỗi.”

Ánh mắt Lệ Minh Vũ tối sầm, còn Tiêu Diệp Lỗi thì ngây ra tại chỗ.

Tô Nhiễm theo bản năng tiến lên cản Tiêu Quốc Hào, vội hỏi: “Chú Tiêu, chú muốn làm gì?”

“Cô tránh ra cho tôi. Hay lắm, các người đều gạt tôi phải không? Coi tôi là đồ bỏ đi, cái gì cũng không biết?” Tiêu Quốc Hào xô mạnh Tô Nhiễm, hướng về Tiêu Diệp Lỗi đang đứng cách đó không xa, điên cuồng hét to, “Thằng nhóc này, lúc trước anh hứa với tôi ra nước ngoài học kinh tế, tôi mới đồng ý để anh gặp mẹ anh. Kết quả anh lại đi học nông nghiêp gì đó. Lẽ nào đời ba anh làm nông dân còn chưa đủ, anh còn muốn tiếp tục làm ư? Hôm nay tôi không đánh chết anh không được!”

“Chú Tiêu, chú khoan nóng đã.” Tô Nhiễm cũng hiểu được chút ít, nhưng hiện tại không phải lúc để giải thích. Tiêu Quốc Hào chỉ cần vừa uống rượu thì liền giống như người điên, cô quay đầu gọi to Tiêu Diệp Lỗi, “Diệp Lỗi, cậu đi trước, đi nhanh lên đi.”

Khi cô còn nhỏ đã từng chứng kiến Tiêu Quốc Hào đánh Tiêu Diệp Lỗi, nghĩ tới là cô đã thấy sợ. Tiêu Quốc Hào mỗi lần uống rượu đều đánh thẳng tay. Lần đó, vì Tiêu Diệp Lỗi nhớ mẹ mình mà suýt nữa đã bị ông đánh chết. Đừng nghĩ hiện tại Tiêu Quốc Hào đã già nhưng thật sự khi ông ra tay, Tiêu Diệp Lỗi phải cố gắng hết sức mới có thể chống đỡ.

Tô Ánh Vân cũng đuổi theo, dốc sức kéo Tiêu Quốc Hào, tình cảnh hỗn loạn cực kỳ.

“Ba, ba đang làm gì? Con học nông nghiệp thì sao?” Tiêu Diệp Lỗi đương nhiên không dám lại gần, nhưng cũng không đành lòng rời đi, trong lòng anh cảm thấy oan ức vô cùng.

“Anh là đồ cặn bã, tôi coi như không có đứa con như anh. Hôm nay tôi thà đánh chết anh, cũng không để anh bước theo vết xe đổ của mình. Các người tránh ra cho tôi.” Tiêu Quốc Hào vừa nghe càng thêm tức giận, đẩy mạnh Tô Ánh Vân sang một bên.

“Chú Tiêu, chú bình tĩnh một chút. Diệp Lỗi…”

Tô Nhiễm còn chưa nói hết liền bị tát mạnh một cái vào má, đau đớn dữ dội thấm thoát lan rộng. Cô đứng chết sững, đôi môi đỏ mọng run rẩy hứng lấy bạt tai của Tiêu Quốc Hào.

Tô Ánh Vân nhìn thấy liền phát rồ, tiến lên khóc to đấm vào Tiêu Quốc Hào.

Tiêu Diệp Lỗi cũng bước nhanh lại, nóng nảy la to: “Ba, ba điên rồi?”

“Tôi chỉ biết con nhỏ xấu xa này khuyên anh đi học nông nghiệp. Từ nhỏ đến lớn, anh chỉ nghe một mình lời nó nói. Con nhỏ xấu xa, cô từ nhỏ ăn của tôi uống của tôi, đã không biết đền ân thì thôi, cô còn muốn hủy cả đời Diệp Lỗi, tôi đánh chết con nhỏ xấu xa này…” Tiêu Quốc Hào uống rượu vào thì khỏe vô cùng, dốc sức đẩy Tô Ánh Vân và Tiêu Diệp Lỗi sang bên, giơ cái xẻng trong tay về phía Tô Nhiễm…

“A…”

“Ba, đừng mà…”

Trong chốc lát, tiếng kêu sợ hãi của Tô Nhiễm cùng thanh âm cuồng loạn của Tô Ánh Vân và Tiêu Diệp Lỗi trộn lẫn vào nhau, nhưng lại nhanh chóng im bặt.

Tô Nhiễm không kịp tránh, chuẩn bị nhận lấy đau đớn thì cảm thấy mình được một người đàn ông ôm vào lòng. Sau đó, liền nghe thấy người đó rên lên một tiếng…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.