Hào Môn Kinh Mộng

Q.2 – Chương 4: Đừng Có Làm Bộ Làm Tịch



Tuyết rơi càng lúc càng dày, xung quanh đều là âm thanh ồn ào, nhưng trong lỗ tai Tô Nhiễm chỉ còn tiếng tim đập vững chãi của anh, từng nhịp từng nhịp tựa như cây búa giáng vào màng tai cô, hương hổ phách dễ chịu nhuộm đầy áo khoác anh, bàn tay anh chú ý che chở đầu cô. Mùi hương quen thuộc theo động tác của anh tiến sâu rồi lắp đầy phổi cô, thay thế giá lạnh của băng tuyết.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, nhanh đến nỗi khi đã kết thúc Tô Nhiễm mới định thần lại. Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, lại thấy vầng trán anh tuấn của Lệ Minh Vũ cau chặt.

“Minh Vũ…” Cô sợ đến độ hồn vía đều bay hết phân nửa. Cái xẻng trong tay Tiêu Quốc Hào tàn nhẫn đập vào cánh tay trái của anh, xem chừng lực đạo này không nhẹ. Cô bụm chặt miệng mình lại, còn hốc mắt đỏ hoe, trái tim cô đập mạnh như muốn rơi ra ngoài, cảm giác còn đau đớn hơn cả chính mình bị đánh.

“Ba…” Tiêu Diệp Lỗi xông lên trước liều mạng ôm ông. “Ba điên rồi, làm sao ngay cả anh rể ba cũng đánh chứ?” Không ngờ anh lại kêu Lệ Minh Vũ một tiếng anh rể.

“Buông ra, thằng nhóc này, anh bị con nhỏ xấu xa kia làm cho hư rồi!” Tiêu Quốc Hào nói xong còn muốn giơ tay đánh Tô Nhiễm.

Cái xẻng trong tay thoáng chốc bị Minh Vũ xoay người bắt lấy, lưỡi xẻng sắc bén cắt đứt lòng bàn tay của anh. Tô Nhiễm hoảng hốt kêu lên một tiếng, nước mắt cũng nhanh chóng tuôn rơi, “Minh Vũ, anh buông ra, anh mau buông ra đi.”

Hành động của anh không chỉ làm Tiêu Diệp Lỗi khiếp sợ mà cũng khiến Tiêu Quốc Hào hết sức kinh hãi, làm ông dần dần tỉnh táo lại, cổ ông ửng đỏ thở hổn hển nhìn Lệ Minh Vũ.

“Tô Nhiễm nếu gọi chú một tiếng chú, tôi liền kính chú một lần.” Đôi mắt Lệ Minh Vũ hầu như bốc hỏa, lạnh mặt nhìn xuống Tiêu Quốc Hào, “Tô Nhiễm gả cho tôi thì là người của tôi, muốn đánh cũng không đến lượt chú đánh.”

Đây là lần đầu tiên Tô Nhiễm nhìn thấy anh nổi giận, giọng nói tuy rằng vẫn trầm thấp như vậy nhưng rõ ràng anh đang phẫn nộ. Thoáng chốc, cô sững người.

Tiêu Quốc Hào dường như bị khí thế của anh dọa sợ, ông buông xẻng ra, xẻng rơi trên mặt tuyết, máu đỏ thấm ướt mặt tuyết trắng.

“Con, con không sao chứ?” Tô Ánh Vân vội vàng tới gần, nhưng khi nhìn thấy rõ ràng bề ngoài của Lệ Minh Vũ, bà lại càng hoảng sợ. Bất chợt, bà lui về sau hai bước, ánh mắt vốn đang lo lắng chứa đầy sợ hãi, “Con, con…”

“Mẹ, mẹ sao vậy ạ?” Tô Nhiễm sắp điên rồi, đầu tiên là cha dượng sau đó là mẹ, thế này là sao?

Lệ Minh Vũ nhìn Tô Ánh Vân, dường như đối với vẻ mặt như là thấy quỷ của bà, anh không cảm thấy có gì lạ. Ánh mắt anh chậm rãi khôi phục lại nhất quán trầm tĩnh, thản nhiên nói, “Con không sao, con dẫn Tô NHiễm về. Hôm nào sẽ về thăm hỏi sau ạ.” Nói xong, liền khẽ khom người lễ phép trước Tô Ánh Vân, nắm tay Tô Nhiễm rời khỏi.

“Dì Vân, dì sao vậy ạ?” Tiêu Diệp Lỗi tiến lên đỡ cơ thể đang run rẩy của bà, lo lắng hỏi.

Tô Ánh Vân nhìn chiếc xe MPV đang lăn bánh nhanh trên mặt tuyết trắng, hồi lâu không nói gì. Trong lòng bà vô cớ nghi hoặc và sợ hãi tăng cao. Quá giống, làm sao anh lại có thể giống như vậy chứ? Đây là lần đầu tiên bà nhìn gần anh, anh không phải họ Lệ sao?

*

Trong xe MPV, Tô Nhiễm cẩn thận băng bó vết thương cho Lệ Minh Vũ. Nước mắt giọt trước giọt sau rơi trên mu bàn tay anh.

Hôm nay anh làm sao vậy? Bỗng nhiên xuất hiện, rồi bỗng nhiên ngăn cản bố dượng đánh cô, không phải anh đã nói tình cảm của cô đối với anh một đồng cũng không đáng sao? Vậy hôm nay là chuyện gì xảy ra?

Nước mắt nóng bỏng làm Lệ Minh Vũ cau mày, thấy vết thương đã băng bó xong, anh liền rút tay về, rồi cởi áo khoác ra, động tác có vẻ hơi vụng về. Tô Nhiễm thấy vậy, vội vàng giơ tay lên lau nước mắt rồi giúp anh, cánh tay anh có lẽ cũng bị thương.

Nhưng không ngờ, Lệ Minh Vũ chẳng những không nhận lấy tình cảm của cô mà còn dốc sức đẩy mạnh cô ra.

“A…” Cả người Tô nhiễm va vào cửa xe, đau đến độ khẽ kêu một tiếng.

Tài xế phía trước qua kính xe kinh hoàng nhìn thoáng ra đằng sau.

“Minh Vũ…”

“Đừng có làm bộ làm tịch trước mặt tôi.” Lệ Minh Vũ cau mày lộ rõ chán ghét.

Tô Nhiễm cắn chặt môi. Cô không biết làm sao mình lại đắc tội với anh, nước mắt không ngừng tụ lại quanh khóe mắt, rồi nhanh chóng lăn dài…

Xin lỗi pà con, lag quá. Giờ mới post được >””<. ngày="" mai="" ho="" phải="" thi="" nên="" có="" thể="" không="" online="" được="" nhưng="" nếu="" mai="" mình="" thi="" tốt="" mình="" sẽ="" gửi="" đến="" mọi="" người="" nhiều="" chap="" hơn="" hôm="" nay.="">


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.