Hào Môn Kinh Mộng

Q.2 – Chương 5: Chị Em Bất Hòa



Khi màn đêm buông xuống, nhà họ Hòa cũng trở nên náo nhiệt, quản gia chỉ huy người làm bưng đủ mọi món ăn lên để khai tiệc.

Hòa Tấn Bằng ở vị trí chủ tiệc, ngồi lần lượt bên tay trái ông là Lệ Minh Vũ và Tô Nhiễm, bên tay phải là Bạch Sơ Điệp và Bạch Lâm. Bạch Lâm là em trai của Bạch Sơ Điệp, là cậu trên danh nghĩa của Tô Nhiễm và Hòa Vy. Dựa vào quan hệ chị em, ông ta cũng vào làm ở công ty nhà họ Hòa, giúp quản lý một số công việc kinh doanh. Hòa Vy không biết đã đi đâu, mãi đến buổi tối vẫn chưa thấy xuất đầu lộ diện.

“Nào, chúng ta vì Lệ Minh Vũ dành được thế thượng phong trong đợt tranh cử chức bộ trưởng, có thể chiến thắng ngay ở trận đầu mà cạn ly này.” Hòa Tấn Bằng nâng ly đầu tiên, thần sắc vô cùng vui mừng.

Lệ Minh Vũ vừa muốn nâng ly, Tô Nhiễm ngồi cạnh bên khẽ nói: “Ba, cánh tay Minh Vũ bị thương, hay để anh ấy lấy trà thay rượu đi ba.”

Hòa Tấn Bằng vừa nghe, liền cười ra tiếng, “Nhìn con bé này xem, mới lấy chồng chưa bao lâu, tâm tư chỉ biết nghĩ đến chồng mình thôi. Minh Vũ à, con nhất định không được phụ cô con gái này của ba, nó quả là một lòng một dạ với con.”

“Ba…” Tô Nhiễm chẳng qua là lo lắng vết thương của anh, không có ý gì khác.

Lệ Minh Vũ ra lệnh cho tài xế chạy thẳng từ thị trấn Hoa Điền đến nhà họ Hòa. Suốt dọc đường đi, anh chẳng nói tiếng nào. Tô Nhiễm đoán không ra rốt cuộc anh đang suy nghĩ điều gì, nên tự nhiên cũng không dám hỏi. Kỳ thực, cô rất muốn biết ý nghĩ của anh, thí dụ như làm sao gặp anh ở thị trấn Hoa Điền, hay như vì sao khi mẹ thấy anh lại có phản ứng khác thường? Còn nữa chính là, cô từng đề nghị qua việc về nhà họ Hòa, nhưng lần trước anh đã nói rõ mình rất bận, hôm nay làm thế nào có thời gian dẫn cô về nhà họ Hòa?

Rõ ràng ba cô hết sức vui khi gặp anh, hai người ở phòng sách nói chuyện rất lâu, mãi đến giờ ăn mới ra ngoài. Tô Nhiễm biết hai người không nói gì ngoài chuyện liên quan đến tuyển cử.

Lần này về nhà, dù ít dù nhiều cô cũng thấy lo lắng, nghe ba nói chị cô đã từ Milan trở về, cô chỉ lo giáp mặt chị mình. Nhưng may thay, vì tuần lễ thời trang ở Milan vừa kết thúc, chị cô còn bận rộn lựa chọn chuyên đề cho tạp chí, có lẽ đêm nay sẽ không về.

Lệ Minh Vũ thản nhiên cười, nâng ly rượu, rồi nghiêng đầu nói với Tô Nhiễm: “Hiếm khi có được ngày như hôm nay cùng sum họp với mọi người trong gia đình, vết thương anh không sao, em yên tâm.”

Tô Nhiễm ngây ngẩn nhìn anh, thoáng chốc lạc lối trong đôi mắt đen láy đang mỉm cười, phải anh đang cười không? Nhưng trên xe rõ ràng anh rất tức giận mà, thậm chí còn không cho phép cô đến gần.

Bạch Sơ Điệp ngồi đối diện nhìn cảnh này, cười mỉm chi, “Tấn Bằng, em thấy Minh Vũ cưng Tiểu Nhiễm vô cùng. Anh nhìn coi, đây không phải phu xướng phụ tùy thì là gì?”

Đôi má Tô Nhiễm ửng hồng, cũng vội vàng nâng ly, “Thôi mà dì Điệp, ly này con kính dì được không ạ?

“Con bé này.” Đôi mắt Hòa Tấn Bằng tràn đầy yêu thương, cười to, rồi uống cạn sạch ly rượu.

Đặt ly rượu xuống, Hòa Tấn Bằng nhìn Lệ Minh Vũ, “Vết thương của con có vẻ rất sâu.” Rồi quay qua nhìn Tô Nhiễm, sắc mặt ông đột nhiên không vui, “Con là con gái của Hòa Tấn Bằng, Tiêu Quốc Hào lại cả gan đánh con?”

“Ba, ba hiểu lầm rồi, thực ra không phải…”

“Chú Tiêu chỉ nhất thời say rượu thôi ạ.” Lệ Minh Vũ bình thản cắt ngang Tô Nhiễm, nhìn Hòa Tấn Bằng nói.

“Phải nói ấy mà, thằng cha đó đúng là con ma men, suốt ngày chả làm được việc gì đứng đắn.” Bạch Lâm ngồi bên lên tiếng, nụ cười chứa đầy giễu cợt, “Tiểu Nhiễm, con có thể tìm đâu ra một người chồng tốt như Lệ Minh Vũ chứ? Vì con mà bị thương, con sau này phải tốt với Minh Vũ. Đàn ông làm việc ở bên ngoài, con phải làm vợ hiền mới được. Phụ nữ phải nũng nịu mới khiến đàn ông thương yêu. Điểm ấy con phải học hỏi chị con rồi. Con xem lúc chị con ở cùng Minh Vũ, chị con thật…”

“Nhiều đồ ăn như vậy mà không lấp đầy miệng cậu sao?” Hòa Tấn Bàng đặt mạnh ly rượu lên bàn, không vui nhìn Bạch Lâm, “Ở đâu ra mà lắm lời vậy?”

Bạch Sơ Điệp vội vàng huých Bạch Lâm, ý bảo ông ta đừng nói lung tung nữa. Bạch Lâm nhún vai, không nói thêm gì.

“Tiểu Nhiễm, ăn nhiều một chút đi con! Dì Điệp biết con thích ăn đồ ngọt nên có làm riêng mấy món ngọt tráng miệng cho con nữa.” Bạch Sơ Điệp cười phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

“Cám ơn dì Điệp.” Tô Nhiễm thầm hít sâu một hơi, nén nổi đau trong lòng, cười gượng.

Đúng lúc này…

“Làm đồ ngọt tráng miệng? Có Minh Vũ, nó còn cần đồ ngọt à?” Một giọng nữ biếng nhác truyền đến, ngay sau đó là tiếng lanh lảnh của giầy cao gót.

Tô Nhiễm sửng sốt, đúng là Hòa Vy đã về.

Hòa Vy là tài năng xuất chúng trong làng thời trang. Hôm nay, trang phục cô mặc rất nổi bật, vừa nhìn liền có thể nhận ra cô mới tham gia xong một hoạt động quảng bá hình ảnh của nhãn hiệu nào đó. Hiện nay, cô đang là chủ biên của tạp chí “LaDurée”, là tạp chí sang trọng của Pháp mà tập đoàn Hòa thị thu mua từ ba năm trước. Hòa Tấn Bằng không hiểu về tạp chí nhưng lại muốn tiến quân vào lĩnh vực giải trí, nên sau này khi tạp chí đi vào hoạt động liền giao quyền cho Hòa Vy.

Hòa Vy cũng không phụ kỳ vọng của Hòa Tấn Bằng, vốn cô rất nhạy bén với những sản phẩm sang trọng nên chỉ sau vài năm ngắn ngủi cô tiếp nhận tạp chí “LaDurée” liền đưa nó thành tạp chí thời trang hàng đầu, cùng chia sẻ thị trường với tạp chí “Elle”, “L’OfficieL” dưới quyền của “MUTEEN”, sức ảnh hưởng của nó khiến người trong nghề không ngớt khen ngợi.

Vì vậy, phàm là người trong làng thời trang ai cũng biết đến cái tên Hòa Vy, cũng biết nơi nào có cô nơi đó có thời trang.

Hòa Tấn Bằng rất tự hào về hai người con gái này cùa mình. Một Hòa Vy có thể dẫn đầu xu hướng thời trang, một Tô Nhiễm trời sinh có khứu giác nhạy. Nói đúng hơn, hai người này đều có duyên với mặt hàng sang trọng.

Nhưng mà tối nay Hòa Vy đột nhiên về nhà sớm, thật sự khiến Hòa Tấn Bằng sửng sốt. Ông biết cô tối nay có hoạt động phải tham gia nên mới sắp xếp tụ họp gia đình, không ngờ vẫn không tránh được.

Trái tim Tô Nhiễm thoáng cái treo lơ lửng. Trước khi biết Lệ Minh Vũ, cô và chị gái Hòa Vy hầu như không giấu nhau chuyện gì, nhưng bây giờ hai người dường như đã không thể trở lại như trước được nữa. Cô bất giác đứng dậy, so sánh với vẻ mỹ lệ của Hòa Vy, Tô Nhiễm hôm nay ăn mặc giản dị đến không thể giản dị hơn. Đôi môi đỏ mọng hơi bối rối nói, “Chị, chị về rồi.”

Vừa nói xong, cô ý thức nhìn qua Lệ Minh Vũ đang ngồi cạnh bên, vốn tưởng rằng anh đang nhìn chằm chằm Hòa Vy nhưng không ngờ anh xem như không có việc gì xảy ra, vẫn ngồi yên như cũ, sắc mặt anh không chút thay đổi, giống như Hòa Vy chưa từng liên quan đến anh.

Hòa Vy tự nhận thấy bầu không khí phòng ăn xấu hổ, ánh mắt cô lia nhanh qua Tô Nhiễm, cười khẩy một tiếng, “Thế nào? Chị về, em rất thất vọng phải không?” Sau đó, ánh mắt cô cực kỳ tự nhiên lướt xuống Lệ Minh Vũ, dịu dàng thế chỗ cho lạnh lùng.

Tô Nhiễm bị những lời này làm nghẹn ngào, nhất thời cô ngây người không biết làm sao cho phải, đối mặt với sắc sảo của Hòa Vy, cô vô lực chống đỡ. Đã lâu như vậy, cô chưa gặp lại Hòa Vy, vì cô không có mặt mũi để gặp chị gái mình, dù nói thế nào thì cô vẫn là người đoạt đi người đàn ông mà Hòa Vy yêu nhất.

Bàn tay hơi run rẩy được bàn tay đàn ông ấm áp nắm chặt, cô kinh ngạc cúi đầu, lại thấy Lệ Minh Vũ khẽ nhếch miệng cười, giọng nói trầm thấp cất lên, “Được rồi, em ngồi xuống ăn đi.”

Lòng Tô Nhiễm như được sưởi ấm, mỉm cười ngồi xuống.

Hòa Vy vô thức siết chặt tay, cau mày lại. Bạch Sơ Điệp ngồi đối diện vội vàng chen vào, “Tiểu Vy, con qua đây ngồi bên dì Điệp này.”

“Cám ơn, nhưng con không thích ngồi kế hồ ly tinh dùng cơm. Con ngồi ở đây.” Hòa Vy không chút khách khí châm chọc, kéo ghế bên tay phải Lệ Minh Vũ ngồi xuống.

Bạch Sơ Điệp bối rối mở to miệng, không nói gì.

Hòa Tấn Bằng thấy vậy, liền không vui cau mày, “Nhiều ghế như vậy, làm sao con cứ một mực phải ngồi ghế đó?”

“Ba, con quen ngồi bên tay phải Minh Vũ khi ăn cơm rồi.” Hòa Vy thoáng cười, nụ cười lộ ra ý muốn trả thù.

Hòa Tấn Bằng đè nén lửa giận.

Bạch Lâm ngồi cạnh bày ra bộ dạng xem kịch vui, “Thú vị thật, bên cạnh cậu bây giờ là hai cô con gái nhà họ Hòa, người ngoài nhìn vào thấy rõ cậu hưởng hết hạnh phúc rồi còn gì. Ây, tôi lại thấy rất hiếu kỳ. Nếu bây giờ để cậu chọn lựa lần nữa, cậu sẽ chọn Tiểu Nhiễm hay Tiểu Vy?”

“Bạch Lâm, cậu ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì lên lầu cho tôi!” Hòa Tấn Bằng thấy vậy càng thêm không vui.

Bạch Sơ Điệp ngồi cạnh cũng vội vàng khuyên: “Em bớt nói lại đi, còn sợ chưa đủ loạn sao?” Nói xong, nhìn Tô Nhiễm cười, “Đừng trách cậu con nha. Cậu con hay ăn nói thiếu suy nghĩ…”

“Không đâu, con thấy vấn đề này của cậu rất có ý nghĩa.” Hòa Vy chợt cười, hiếm khi cô phối hợp với Bạch Lâm được một lần, thân thể vô cùng tự nhiên ghé sát vào cánh tay Lệ Minh Vũ, giọng điệu trở nên dịu dàng, “Minh Vũ, anh không ngại nói một chút chứ.”

“Tiểu Vy, con đang quậy gì vậy? Hôm nay là em gái và em rể con về thăm nhà mình sau ngày cưới [1] . Con đừng ở đây gây sự nữa.” Hòa Tấn Bằng hắng giọng, đè nén lửa giận, rồi cố ý nhấn mạnh sự thực là Lệ Minh Vũ và Tô Nhiễm đã kết hôn.

[1] Ở đây Ân Tầm dùng “回門” (hồi môn). Từ này để chỉ người con gái sau khi lấy chồng, cùng chồng về nhà cha mẹ mình để bái kiến.

Hòa Vy chẳng những không ngừng, trái lại càng táo tợn hơn, “Ba, con làm gì mà gây sự? Con nói đùa không được sao?” Nói rồi cô nhìn Tô Nhiễm, hơi nheo mắt, “Tiểu Nhiễm, trước đây chị em mình không phải hay nói đùa với nhau sao? Lúc em biết chị cặp bồ còn chọc chị là mê trai, rồi nói cái gì mà ít hôm nữa gặp anh rể, đem bộ dạng nhớ nhung của chị kể hết cho anh rể nghe. A đúng rồi, vậy bây giờ em có nói cho Minh Vũ biết chị đã từng nhớ anh ấy biết bao chưa?”

“Chị…” Tô Nhiễm biết Hòa Vy cố tình làm khó mình, sống mũi cô cay cay. Cô cũng không ngờ lại yêu phải người đàn ông của chị mình, nhưng mà, ai có thể kiểm soát được phần tình cảm sai trái này?

Hòa Vy thấy thế thì cười nhạt, cả người càng dán sát anh hơn, “Minh Vũ, Tiểu Nhiễm bình thường vẫn hay mau nước mắt trước mặt anh ư? Nhưng em biết anh ghét nhất chính là loại phụ nữ hễ động một tí thì khóc.”

“Tiểu Vy, con về phòng mình đi!” Hòa Tấn Bằng ra lệnh.

“Ba, ba không thể bất công với con như vậy, con…”

“Thực ra, vấn đề này cũng không có gì khó trả lời.” Lệ Minh Vũ lên tiếng cắt ngang Hòa Vy. Anh buông cốc thủy tinh trong tay xuống, khẽ cười, “Lời nói vừa rồi của cậu hơi quá, con Lệ Minh Vũ cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, không có bản lĩnh để hưởng hết phúc như vậy, cho nên nếu chọn một lần nữa, con nghĩ con vẫn chọn Tô Nhiễm.”

Tô Nhiễm sửng sốt nhìn Lệ Minh Vũ, anh lại khẽ mỉm cười, đặt một miếng bò bít tết vừa cắt tỉ mỉ vào dĩa của cô, động tác lưu loát liền mạch tỏ ra tự nhiên như vậy, hiển nhiên làm Hòa Vy ngồi cạnh sắp phát điên.

“Minh Vũ, anh…”

“Cậu, người một nhà hiếm có dịp sum vầy, lời nói không hại đến bữa ăn nhưng ảnh hưởng đến tình cảm trong nhà thì không tốt. Vấn đề này cháu chỉ trả lời một lần để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cậu.” Lệ Minh Vũ không để ý đến ánh mắt kinh hoàng của Hòa Vy ngồi cạnh, mà thản nhiên cười nói với Bạch Lâm ở đối diện, nhưng trong lời nói nụ cười lại mang theo hàm ý cảnh cáo.

Bạch Lâm dường như hiểu ra, nhún vai không nói gì nữa.

“Được rồi được rồi, dùng cơm thôi.” Bạch Sơ Điệp vội vàng xoa dịu.

Trên bàn cơm lại khôi phục không khí hòa hợp vừa rồi, phải nói còn hòa hợp hơn cả lúc nãy. Suốt quá trình, Lệ Minh Vũ nói cười rôm rả cùng Hòa Tấn Bằng, nhưng cũng không quên gấp đồ ăn cho Tô Nhiễm. Hòa Tấn Bằng nhìn mà vui mừng.

Hòa Vy dường như cũng kìm nén, vài lần Tô Nhiễm thử nói chuyện cùng cô nhưng đều bị bộ dạng lạnh như băng của cô dập tắt. Tô Nhiễm bất giác cầm cốc thủy tinh, đầu óc nhanh chóng nghĩ cách xoa dịu quan hệ với Hòa Vy, càng tự hỏi biến hóa bất thình lình của Lệ Minh Vũ.

Đang nghĩ ngợi, bên tai vang lên tiếng nói tràn đầy từ tính của Lệ Minh Vũ…

“Dạ dày em không khỏe. Anh không phải đã nói không cho em uống rượu rồi sao?”

Tô Nhiễm theo bản năng quay đầu nhìn Lệ Minh Vũ, rồi lại chìm đắm vào đôi mắt sâu thẳm như đáy đại dương của anh, tùy ý anh giành cốc thủy tinh đặt sang một bên. Lệ Minh Vũ tràn trề cưng chiều khẽ nhéo mũi cô, hệt như đang dung túng một bé con không nghe lời.

Khuôn mặt cô bỗng dưng đỏ bừng, hương hổ phách dịu nhẹ khiến lòng cô rối bời.

Hòa Vy ngoài dự đoán không hề tỏ ra tức giận, chỉ hừ lạnh một tiếng.

Tô Nhiễm bị dịu dàng chưa bao giờ có của Lệ Minh Vũ quấy nhiễu cả lòng, tay cô run rẩy, bộ đồ ăn thoáng cái rơi xuống đất.

“Coi em kìa, không cẩn thận gì hết.” Lệ Minh Vũ cười cưng chiều, vừa muốn khom người…

“Để em tự làm.” Tô Nhiễm nhu hòa nói, cười dịu dàng nhìn anh rồi khom người nhặt bộ đồ ăn.

Nụ cười hạnh phúc lan tràn từ môi đến lông mày, nhưng khi nhìn đến cảnh dưới bàn thì đột nhiên ngưng trệ.

Dưới bàn ăn, đôi chân thon dài gợi cảm của Hòa Vy đang quyến rũ quấn chéo lên đùi Lệ Minh Vũ, nhẹ nhàng cọ sát vào quần tây thẳng thớm của anh, dường như không chút nào sợ Tô Nhiễm nhìn thấy, ngược lại càng như rắn quấn chặt hơn.

Một đạo sấm sét tàn nhẫn nện thẳng vào đầu cô, Tô Nhiễm chỉ cảm thấy choáng váng, ngay cả đường nhìn cũng trở nên mơ hồ không rõ, hít thở thoáng chốc dồn dập. Trong mắt cô lúc này chỉ còn lại hình ảnh Hòa Vy mạnh dạn quyến rũ quấn lấy chân Lệ Minh Vũ.

Như đang cố ý diễn cho cô xem, Hòa Vy càng táo tợn hơn nữa. Bàn tay Hòa Vy thoáng duỗi ra, lướt dọc theo bên phải xuống hạ thân giữa hai chân Lệ Minh Vũ, vô cùng chính xác phủ lên, vuốt ve, trêu đùa…

Tô Nhiễm đứng phắt dậy, sắc mặt cô trắng bệch, cả người cô phát run.

Tuy cô chưa bao giờ trải qua chuyện nam nữ, nhưng cũng biết Hòa Vy đang làm gì. Hòa Vy, họ làm sao có thể…

“Sao vậy em?” Thần sắc Tô Nhiễm tái nhợt bị Lệ Minh Vũ cười vặn lại, bàn tay thon dài dịu dàng vỗ về hoang mang của cô, nụ cười trên môi anh luôn ung dung như vậy, hệt như anh đứng ngoài sự việc.

Tô Nhiễm nhìn anh chăm chú, nụ cười của anh cùng với độ ấm từ bàn tay anh chẳng những không làm cô cảm động mà trái lại càng làm cô phát run.

Hồi lâu sau, cô mới tìm lại được giọng nói của mình, như động vật thân mềm bị rút sống lưng, cô run rẩy vô lực, “Bộ, bộ đồ ăn dơ…” Nếu không phải sợ ba hoài nghi, cô đã rời khỏi bàn ăn từ lâu.

Trái tim cô sớm đã tan vỡ, máu chảy cạn khô để lại đau đớn vô bờ.

Lệ Minh Vũ bất giác cong môi.

Hòa Tấn Bằng không biết, nghe xong liền cười to, “Con bé này, bộ đồ ăn dơ thì có gì mà khẩn trương vậy. Người đâu, đổi bộ đồ ăn mới cho cô ba.”

Tô Nhiễm cắn chặt răng…

*

“Tiểu Nhiễm à, con nói thật với ba đi, Minh Vũ có tốt với con không?” Ăn tối xong, Hòa Tấn Bằng trò chuyện với Lệ Minh Vũ rồi sau đó gọi Tô Nhiễm vào phòng sách.

Tô Nhiễm mở miệng, hồi lâu sau cô gật đầu, đè nén nỗi đau trong lòng, khẽ nói, “Dạ, rất tốt.”

Hòa Tấn Bằng nghe vậy, lúc này mới thở dài một hơi, “Xem ra Lệ Minh Vũ rất quan tâm con, nếu không sẽ không vì con mà bị thương, lại càng không thể ở trên bàn ăn mà bảo vệ con như vậy. Tiểu Nhiễm à, chỉ cần Minh Vũ thật lòng thật dạ đối với con là ba an tâm rồi, có thể giúp con tìm được nơi tốt để nượng tựa, áy náy của ba cũng bớt phần nào. Con không cần lo lắng chị con. Sau này, ba sẽ khuyên nó bớt phóng túng tùy ý lại, nhưng con cũng phải thông cảm cho nó, dù sao nó thật sự rất yêu Minh Vũ.”

“Ba, ba yên tâm đi ạ. Là con có lỗi với chị, con làm sao có thể trách chị được.” Tô Nhiễm run rẩy đáp. Tất cả đều do cô chọn lựa, dù là thống khổ cũng phải chịu đựng. Cô nhớ rõ khi đó ông hỏi cô muốn gì, cô hết sức khẳng định nói với ông rằng cái gì cô cũng không muốn, cô chỉ muốn Lệ Minh Vũ.

Không ngờ ông thật sự chắp nối nhân duyên cho cô, càng không ngờ Lệ Minh Vũ sẽ chủ động đến nhà cầu hôn, có lẽ mọi thứ đều nhờ vào ông. Khi hai người kết hôn, ông mới biết quá khứ của Lệ Minh Vũ cùng Hòa Vy, nhưng tất cả đều đã chậm.

Cô vẫn nhớ thần sắc của ông lúc đó, cũng nhớ kỹ Hòa Vy vô cùng vui vẻ khi nghe cô sắp kết hôn, chuẩn bị quà tặng cho cô, nhưng trong khoảng khắc nhìn thấy Lệ Minh Vũ ở nơi tổ chức lễ cưới, Hòa Vy hoàn toàn sụp đổ.

Tô Nhiễm biết bản thân mình là người xấu, là người xấu cướp đi bạn trai của chị mình. Tới tận bây giờ, cô vẫn không rõ khi đó mình nghĩ thế nào, là bị tình yêu làm ụ mị đầu óc, hay là lòng cô thật sự mất cân bằng? Cô không biết, có lẽ cô đúng là một người không đáng để được tha thứ, cho nên, cô cần bị nghiêm phạt.

Hòa Tấn Bằng không biết suy nghĩ trong lòng cô, vỗ nhẹ tay cô, nói: “Chỉ cần con hạnh phúc, ba mới vui vẻ, mọi chuyện đều đã là quá khứ. Nhưng phụ nữ vẫn phải vì bản thân mình mà suy tính mới được. Minh Vũ là một người đàn ông phụ nữ khó nắm bắt, con phải chừa lại chút tâm tư ình.”

Nước mắt của Tô Nhiễm chực trào ra, nhưng vẫn nén lại, khẽ gật đầu cười.

*

Từ phòng sách đi ra, Tô Nhiễm hít sâu. Thật lòng mà nói, cô bây giờ không biết nên đối mặt với Lệ Minh Vũ thế nào, anh rốt cuộc muốn làm gì? Vừa định xuống lầu, cô lại nghe phòng trong cùng có tiếng động, cô vịn lan can bước nhẹ lên phía trước. Cửa phòng khép hờ, âm thanh từ bên trong truyền tới.

Tô Nhiễm chỉ cảm thấy kỳ lạ, nghe kỹ hơn mới biết là tiếng động của Hòa Vy, trái tim cô kinh hoàng, ánh mắt chăm chú nhìn vào kẽ hở nơi cánh cửa.

Qua kẽ hở, Hòa Vy ôm chặt Lệ Minh Vũ, như một đứa trẻ bất lực khóc nức nở trong lòng anh, vừa khóc vừa đánh vào người anh, “Vì sao? Vì sao anh muốn nó mà không phải em?”

Lệ Minh Vũ quay lưng về cửa, anh không ôm Hòa Vy nhưng cũng không đẩy cô ra, bóng lưng cao lớn của anh hờ hững đập vào mắt Tô Nhiễm.

Hòa Vy lau nước mắt, hai tay ôm chặt lấy anh, phút chốc đôi môi đỏ mọng chạm vào bờ môi mỏng của anh, như một con cá đói khát…

Tô Nhiễm đột nhiên run rẩy, cô trốn vào góc cửa, che miệng mình lại, độ lạnh từ vách tường sau lưng chui vào lòng cô. Nước mắt lăn dài, từng giọt từng giọt rơi xuống sàn đá cẩm thạch màu đen…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.