Hào Môn Kinh Mộng

Q.2 – Chương 9: Em Đóng Kịch Giỏi Hơn Chị Mình



Ánh đèn vàng nhạt hắc sáng lên cửa sổ vòm cung, bông tuyết rơi dày lây nhuộm mềm mại cho bóng đêm. Ngọn đèn trong nhà loáng thoáng như đàn đom đóm bay lượn nơi chân trời.

Ngọn đèn nơi phòng ngủ tuy mông lung nhưng Tô Nhiễm trước sau vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Lệ Minh Vũ, cô chỉ cảm thấy sau lưng mình mềm mại, anh ôm cô đặt lên giường.

Những giọt nước trên cơ thể anh thấm ướt quần áo Tô Nhiễm. Cô nhắm chặt hai mắt, như một chú thỏ sa lưới, rồi không cảm thấy bất kỳ sức nặng nào ép xuống người mình, cô e dè mở mắt. Phút chốc, trái tim cô liền đập nhanh một nhịp.

Lệ Minh Vũ ngồi bên giường, anh không như hổ đói gấp gáp vồ vập con mồi, ánh mắt tối tăm dán chặt vào cô, giữa mênh mông sâu xa lộ ra tà khí cùng biếng nhác. Thấy dáng vẻ bất an của cô, anh vươn tay ra, ngón tay thon dài khẽ đan vào mái tóc mềm mại của cô, dễ như trở bàn tay anh làm Tô Nhiễm run rẩy.

Cô hốt hoảng không biết nên làm gì, ánh mắt của anh như muốn nuốt chửng cô. Tô Nhiễm vô thức cắn đôi môi đỏ mọng, nhưng đường nhìn lại lơ đãng rơi vào vị trí tượng trưng cho nam giới, cô bỗng trợn to hai mắt, cô nóng rực toàn thân, gương mặt cô đỏ ửng như cà chua, trống ngực đập mạnh rộn ràng, cô vội vàng nhìn lảng sang chỗ khác.

Nhưng kỳ lạ chính là dù cô có dời ánh nhìn thì trước mắt cô vẫn cứ thấp thoáng một hình ảnh. Hình ảnh của vật tượng trưng cho nam giới không e dè mà càng cao lớn hùng tráng. Cô hít thở khó khăn, cô, cô sẽ chết sao?

Đang suy nghĩ, thì cả người Lệ Minh Vũ đè xuống. Tô Nhiễm vốn đang khẩn trương bèn theo bản năng né tránh, cô lén thấy anh cau mày không vui. Tô Nhiễm còn chưa kịp định thần, anh liền bắt lấy tóc cô, sau đó, cô cảm thấy môi anh mạnh mẽ đè xuống.

Bờ môi cô đau đớn.

Nụ hôn của anh cuồng nhiệt mà hung hãn, mất hết sự dịu dàng như vừa nãy. Tô Nhiễm không hiểu lý do gì làm anh bỗng thô bạo như vậy, lực đạo bất ngờ khiến cô khó thở, bàn tay anh sau lưng cô càng tăng thêm sức mạnh, cô đau đến muốn thét lên nhưng lại gọi không ra tiếng.

Tai họa khủng khiếp như đang bắt đầu.

Hồi lâu sau, Lệ Minh Vũ hơi buông cô ra.

“Sợ?” Hơi thở của anh khẽ gấp gáp, ấm nóng phớt bên tai cô, giọng nói trầm thấp của anh đầy kiềm chế, cơ thể Tô Nhiễm lại không tự chủ được phát run.

Lệ Minh Vũ ngẩng đầu, lần này anh dịu dàng hôn lên cánh môi run rẩy của cô, khóe miệng anh khẽ nhếch. “Sợ tôi hay là sợ nó, hở?” Anh vừa nói vừa kéo tay cô thẳng xuống phía dưới.

Tô Nhiễm sợ hãi bật thành tiếng, lòng bàn tay bị vật nóng đang trướng to làm bỏng, tựa như bàn ủi là qua khiến cô run lẩy bẩy. Tô Nhiễm muốn rút tay về nhưng lại bị anh nắm chặt hơn, theo sau là nụ hôn của anh rơi xuống. Lần này, nụ hôn của anh không còn thô bạo, môi lưỡi nồng cháy trêu đùa bên gáy cô, nồng nhiệt rực cháy mơ trớn cô tan chảy.

Tô nhiễm xụi lơ trong lòng anh, nghe được tiếng hít thở khàn đục, cô không thể không rên thành tiếng.

Ngón tay cô khẽ run làm vật nam tính của anh càng thâm phồng trướng. Anh bắt lấy gương mặt cô, giọng nói tràn đầy dục vọng, “Em đóng kịch giỏi hơn chị mình.”

Tô Nhiễm chấn động, đau đớn đột nhiên lan rộng.

“Tuy nhiên, chị gái em thì nhiệt tình như lửa, còn em thì giả bộ ngây thơ thuần khiết lại càng làm tôi thêm ham muốn.” Nụ cười trên môi Lệ Minh Vũ tàn nhẫn và khinh thường. Anh giơ tay cởi hết quần áo trên người cô.

Cô mềm mại, trắng nõn như tuyết rơi ngoài cửa sổ, làn da cô mịn màng sáng bóng vì ngượng ngùng mà ửng hồng mê người, khuôn ngực đẫy đà hít thở phập phồng, gắt gao khóa chặt tầm mắt của Lệ Minh Vũ, khiến đôi mắt anh càng thêm sa sầm, yết hầu anh giật cục.

Chết tiệt, anh chưa bao giờ nghĩ cô lại đẹp như vậy…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.