Hào Môn Kinh Mộng

Q.3 – Chương 1: Buổi Ký Tặng



Trên đời này, không có tình yêu nào đòi hỏi bạn phải buông tha tôn nghiêm hay lãng phí bản thân mình. Tình yêu, có thể khiến tâm hồn bạn không còn đúng màu sắc vốn dĩ của nó, khiến bạn bi thương vô bờ, khiến bạn thương tâm rơi lệ, hay có lẽ khiến bạn điên cuồng đố kỵ. Nhưng tình yêu, trước sau vẫn là thứ tình cảm ấm áp nhất, có thể cho bạn hy vọng, có thể cho bạn niềm vui, có thể để tâm tư bạn từ bất an đến an toàn. Nếu bạn không cảm giác được những điều này, nếu không phải như thế này, vậy có nghĩa là bạn đã dùng sai cách để yêu, hoặc là, bạn yêu nhầm người rồi. Thà rằng như vậy, chi bằng bản thân mình hãy tự rút lui.

____________

Bốn năm sau, Đài Bắc.

Xe từ sân bay quốc tế Đào Viên chạy nhanh về trung tâm thành phố. Tháng ba mùa xuân, không khí Đài Bắc thoang thoảng hương thơm từ muôn vàn loài hoa khác nhau.

Nhân viên làm việc tại khu văn học của nhà sách Đài Bắc đang luống ca luống cuống. Quản lý phụ trách quan hệ đối ngoại sốt ruột đốc thúc, “Nhanh lên một chút! Nhanh lên một chút! Người sắp tới rồi. Giờ này mà mấy anh mấy chị còn lúng túng vụng về thì làm được cái gì hả? Trời ơi, cậu…” Một nữ quản lý, nóng như đang ngồi trên đống lửa chỉ trích, rồi chỉ vào một nhân viên lớn tiếng nói: “Poster của cô Riva sao đặt ở đó? Che hết tầm nhìn của giới truyền thông rồi kìa.”

Nhân viên vội vàng thay đổi vị trí thích hợp.

“Helen, tới rồi tới rồi.” Một nhân viên chạy đến trước mặt quản lý, hổn hển nói.

Helen sửng sốt, “Cái gì? Cô Riva đến rồi?”

Ơ…

Nhân viên há hốc, chỉ bên ngoài, “Không phải, ý em nói mấy người bên truyền thông đến làm phỏng vấn, còn độc giả đến xin chữ ký đã tới hết rồi. Bây giờ đều đang chen chúc ngoài cửa nhà sách.”

“Trời ơi.” Helen vỗ trán một cái, giơ tay nhìn đồng hồ, “Mới giờ này thôi mà. Mấy người này đến sớm quá vậy. Mau mau sắp xếp ổn thỏa cho giới truyền thông đi. Còn độc giả thì cứ theo thứ tự mà vào, đừng để ảnh hưởng đến những khách hàng khác trong nhà sách.”

“Dạ, em biết rồi. Tiểu Vũ vừa gọi điện nói đón cô Riva ở sân bay rồi. Khoảng bốn mươi phút nữa sẽ tới. Còn nữa, người đại diện của cô Riva nói, tối nay cô Riva phải bay đi Paris nên muốn chúng ta sắp xếp bên truyền thông đừng phỏng vấn nhiều quá. Bằng không thời gian sợ…”

“Được rồi! Được rồi! Tôi biết rồi.” Helen bị làm cho nhức đầu, vội vàng ngắt lời nhân viên, lần này nghìn vạn lần đừng xảy ra rắc rối gì nha.

Riva không phải ngôi sao gì đó, nhưng dựa vào quyển “Hào Môn Kinh Mộng, cô trở thành tác giả có sách bán chạy, ngôi sao sáng chói trong giới văn học. Tiểu thuyết “Hào môn kinh mộng” là một quyển tiểu thuyết tình yêu gây cấn lấy bối cảnh cạnh tranh trong giới kinh doanh giàu sang quyền thế, dựa theo quan điểm của nữ chính để phơi bày ra tầng tầng lớp lớp chuyện xưa của gia đình điều chế hương quyền thế đã lập nghiệp như thế nào giữa âm mưu và toan tính. Tình tiết hồi hộp hấp dẫn, được người đọc gọi là tiểu thuyết thách thức khả năng chịu đựng tâm lý đến cực hạn của con người.

Trước khi xuất bản “Hào môn kinh mộng” đã xảy ra một cuộc chiến quy mô lớn giữa các quốc gia tranh giành bản quyền. Vừa phát hành liền đứng đầu vị trí sách bán chạy nhất ở ba mươi lăm quốc gia, mạnh mẽ bứt phá các kỷ lục về sách bán chạy nhất. Số kiệu thống kê ghi nhận: Ở Anh, top 5 của “The Sunday Times”; ở Mỹ, top 6 “The New York Times”; ở Pháp, top 3 tiểu thuyết trinh thám; nhà sách trực tuyến Amazon, top 1 tiểu thuyết tâm lý hồi hộp; ở Úc, top 2 sách bán chạy sau tuần đầu tiên xuất bản; ở Canada, sau hai ngày xuất bản giành được quán quân tiểu thuyết trinh thám; ở Hà Lan chưa xuất bản nhưng trước mắt đã được xếp vào “Tiểu thuyết bán chạy nhất năm”; ở Bungari, top 1 bảng xếp hạng sách toàn quốc; còn ở Đài Loan, quyển sách này dễ dàng giành top 1 trên cửa hàng sách văn học trực tuyến.

Cho nên, buổi ký tên hôm nay của tác giả là nhờ Helen bỏ không biết bao nhiêu công sức đi tranh thủ giành quyền tổ chức. Vì vậy, không thể có bất cứ sai lầm gì. Song trước đó, cô cũng tìm hiểu về tác giả sách bán chạy này, mới phát hiện hồ sơ cá nhân của cô Riva hầu như trống không, không tra được tên họ thật, không tra được tuổi thật, cũng không tra được từng làm nghề gì. Tóm lại, người này y như “Hào môn kinh mộng”, vô duyên vô cớ từ trên trời rớt xuống lọt vào vòng tròn văn học, để người khác không kịp trở tay.

*

Xe chạy vào nội thành Đài Bắc, tốc độ chậm lại. Nhà cao tầng san sát nhau ngoài cửa xe như tô điểm thêm phồn hoa cho thành phố. Xuân về hoa nở, càng nhìn càng ấm áp dễ chịu.

“Riva, em nghĩ gì vậy?” Trong xe MPV, một người phụ nữ nhẹ giọng hỏi, nhìn qua người phụ nữ này chưa tới bốn mươi, người châu Á, khi nói chuyện vẻ ngoài dịu dàng.

Tô Nhiễm dời tầm mắt từ ngoài cửa sổ về, tháo mắt kính đang đeo xuống rồi dựa người vào ghế xe. Cô quay đầu nhìn người phụ nữ ngồi cạnh, khẽ mỉm cười, “Không có gì. Em chỉ đang nghĩ lát phải ứng phó thế nào với giới truyền thông mới đúng.”

“Em vẫn chưa thích ứng được sao? Việc liên tiếp đi ký tên sách này sớm nên thành thói quen làm sao để đối phó với giới truyền thông.” Người phụ nữ đùa nghịch nói.

Tô Nhiễm nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, “Em có thích ứng hay không cũng chẳng sao. Chỉ cần có chị Guerlain, vấn đề gì cũng được giải quyết, không đúng ư?”

Guerlain là người đại diện trên danh nghĩa của cô, cũng là tên gọi của một nhãn hiệu nước hoa thuộc tập đoàn Louis Vuitton. Người cũng như tên, Guerlain có sự nhạy cảm với thị trường không giống như nhiều người khác. Vì lẽ đó, vào đêm “Hào môn kinh mộng” được hoan nghênh, người đầu tiên Tô Nhiễm nghĩ có thể giúp cô giao tiếp xử lý công việc chính là Guerlain.

Guerlain nghe cô nói vậy, đành cười, “Rõ là hết cách với em rồi. Em cứ yên tâm đi, chị sao nỡ lòng để nước bọt của giới truyền thông nhấn chìm em được?” Nói xong câu đó, lại tỉ mỉ quan sát cô.

“Sao vậy chị?” Tô Nhiễm ngờ vực.

Guerlain bóp mặt cô, hỏi nghiêm túc: “Riva, em kể chị nghe đi. Tình tiết trong ‘Hào môn kinh mộng’ của em là hư cấu hay có thật?”

“Vấn đề này giới truyền thông hỏi qua không biết bao nhiêu lần. Đương nhiên là hư cấu rồi, làm sao ngay cả chị cũng nảy sinh nghi ngờ? Chị giỡn với em à?”

Guerlain trợn mắt nhìn cô, “Ai kêu em viết chân thật như vậy chứ? Từ lúc chị coi xong cuốn tiểu thuyết này của em, chị cứ thấy ám ảnh mãi. Nhưng mà ngẫm lại, hiện thực làm sao có khả năng xảy ra một màn kịch hóa như vậy chứ? Phải công nhận, em đắp nặn nam chính quả thực rất vô lại. Kết hôn thôi mà, cần gì phải âm mưu toan tính. Rút cuộc chẳng những lợi dụng suôn sẻ nữ chính để đạt được mục đích, rồi còn chiếm cổ phần công ty của gia đình giàu có đó ình, hoàn toàn đảo khách thành chủ. Nếu chuyện này có thật, chị không bóp chết người chồng đó là không được..

Tô Nhiễm nghe Guerlain nói liến thoắng, không nói gì, chỉ cười nhạt.

Nhân viên Tiểu Vũ ngồi trước nghe vậy, tâm tư cũng bắt đầu ngứa ngáy, quay đầu nhìn Tô Nhiễm, niềm nở nói: “Kỳ thực tình tiết em thích nhất trong “Hào môn kinh mộng” chính là khi nữ chính biết được sự thật thì quay về gia đình giàu có đó lần nữa đoạt lại quyền lợi của mình. Chị Riva, nếu chị là nữ chính trong truyện, chị cũng sẽ làm như vậy sao?”

Nụ cười trên môi dần cứng lại, ánh mắt Tô Nhiễm thoáng hồi tưởng quá khứ, một dãy ngân hà hồi ức nhanh chóng hiện lên trong đầu cô. Mãi lâu sau, cô mới mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng, “Truyện vẫn mãi là truyện. Vấn đề mang tính giả thuyết này, tôi chưa bao giờ nghĩ đến.”

Tiểu Vũ sững sờ, thè lưỡi không dám hỏi thêm. Ai cũng nói tính cách cô Riva rất quái lạ, hôm nay cuối cùng anh cũng được lĩnh giáo, giây trước vừa nói vừa cười, giây sau liền trở mặt giở giọng.

Guerlain cũng nhận thấy sắc mặt cô thay đổi, khẽ cười nói: “Chắc em mệt rồi. Nghỉ ngơi tí đi, chúng ta gần tới rồi đó.”

Tô Nhiễm gật đầu, ngả đầu rồi nhìn ra ngoài cửa xe.

Đã bốn năm, cô nỗ lực để quên đi loại cảm giác này. Thế nhưng mùa xuân vẫn cứ tới và mỗi khi đến mùa này, cô lại mơ hồ ngửi thấy mùi hổ phách dịu nhẹ, mùi hương khiến người khác ngạt thở, khiến cô nỗ lực dùng lớp lớp năm tháng che đậy khả năng bị vạch trần quá khứ đã qua.

Trên cửa sổ ánh lên đường nét gương mặt cô, thanh thuần ngây thơ sớm đã không còn, bốn năm sau cô đã cắt đi mái tóc dài dịu dàng mơ mộng của mình. Tóc ngắn ngang gáy khiến cô nhìn qua càng thêm phong thái của một người phụ nữ trưởng thành. Nhiều năm trôi qua, cô cho rằng khi tỉnh lại lần nữa, cô sẽ đau khổ, thậm chí thống hận, nhưng không có, cái gì cũng chưa từng có.

Cô chỉ muốn tịnh tâm cảm nhận thời gian qua đi, dụng tâm trải nghiệm thời gian đẹp đẽ mà trước đây cô chưa từng có cơ hội va chạm. Chỉ là cô muốn tưởng niệm cho phần dĩ vãng đã qua của mình. Vì vậy, mới có ý tưởng về “Hào môn kinh mộng” này, đương nhiên đa phần câu chuyện đều là cảm nhận chân thực của cô, còn phần sau đề cập đến việc thay đổi tính cách và hành vi của nữ chính đều là cô hư cấu. Hiện thực vẫn là hiện thực, tàn nhẫn quá sao còn cơ hội?

Cô thích trạng thái và cuộc sống hiện tại của mình. Rất nhiều thời điểm, văn chương mượt mà có thể lay động đến tâm hồn của con người. Vì thế, cô tình nguyện dùng văn chương để quên hết mọi thứ, làm lại từ đầu. Coi như là thay đổi hoa lệ cũng tốt, nói là trở về bình thường cũng không sao. Sự thực đã chứng mình cô có thể dùng cách này để tưởng niệm cho đoạn tình yêu đã qua của mình. Nhờ phản ứng của người đọc mà cô cảm nhận bản thân mình vẫn còn sống.

———————————— hoa lệ phân cách tuyến ————————————

Buổi ký tặng sôi động hơn bao giờ hết. Người đọc đợi ký tên nối đuôi nhau thành hàng dài. Nụ cười dịu dàng luôn hiện trên môi Tô Nhiễm, cô kiên nhẫn ký tên mình lên từng cuốn, chụp hình chung với từng người đọc rồi gửi lời cám ơn đến họ.

“Chị Riva, quyển sách này chị viết rất hay. Bạn em ai đọc xong cũng mê hết. Chị, chị có thể viết cho em vài câu được không, thật sự em rất thích chị.” Một cậu thanh niên nhìn qua khoảng hai mươi tuổi gãi gãi đầu, đỏ mặt nhìn Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm mỉm cười, hỏi tên cậu ta, viết vài lời chúc, nụ cười chân thành vô cùng, “Cám ơn em và bạn của mình. Hy vọng các em mỗi ngày đều vui vẻ nha.”

Cô nào có tài đức gì mà có thể nhận được nhiều tình cảm của người đọc như vậy? Cô tự thấy mình không có bản lĩnh lớn đến thế nên mỗi lần ký tên cô đều cảm thấy được khích lệ và ấm áp vô cùng. Nếu như cô không được nhìn thấy gương mặt vui cười của họ, cô không biết cuộc sống của mình sẽ thế nào, có phải vẫn là đám mây mù mịt của quá khứ hay không?

Cô không biết, vì lẽ đó cô quý trọng mỗi một cơ hội được gặp mặt người đọc.

Người thanh niên hưng phấn cầm lấy sách, suýt chút nữa đã nhảy cẫng lên. Sau đó, cậu ta mạnh dạn ôm chầm Tô Nhiễm chụp vài bức hình. Nhưng rồi bị người đọc xếp hàng phía sau thúc giục, cuối cùng cậu ta cũng lưu luyến rời đi.

Buổi ký tặng kéo dài hơn bốn tiếng đồng hồ, Tô Nhiễm đổi bút hết cây này đến cây khác, cô rất chu đáo không tùy tiện ném lung tung mà cẩn thận xếp ngay ngắn sang một bên. Quản lý Helen đứng bên ngoài thấy vậy cũng cảm động, rất ít tác giả nào nghĩ đến vất vả của nhân viên như vậy. Nhiều tác giả sau khi ký xong, hiện trường cứ như bị người ngoài hành tinh tập kích, nhân viên phải dọn dẹp cả buổi mới xong.

Guerlain đứng cạnh thấy cũng xót xa vô cùng. Hơn bốn tiếng đồng hồ ký tên không ngừng nghỉ, nụ cười của cô từ đầu đến luôn tự nhiên thoải mái như vậy, không chút nào là giả vờ đóng kịch. Song gần đây Guerlain cũng quen dần với tác phong làm việc của cô. Là một tác giả có sách bán chạy toàn cầu, cũng có nghĩa cô phải đi khắp mọi nơi, đến từng quốc gia để ký tên. Mấy ngày này, cô ngủ rất ít, hầu như chỉ nghĩ được khoảng ba bốn giờ. Hết thành phố này đến thành phố khác, người thường đã sớm chịu không nổi nhưng quãng thời gian dài như vậy, Guerlain chưa từng nghe Tô Nhiễm than mệt. Trước mặt người đọc, cô luôn nhã nhặn như thế này, tựa như hoa cúc dại nở rộ nơi đồng quê, tỏa ra mùi thơm đạm nhạt như gió.

Sau khi kết thúc buổi ký tặng, giới truyền thông luôn chờ chực bên cạnh cũng bắt đầu phỏng vấn. Cuộc phỏng vấn này vốn sẽ diễn ra trước khi ký tên, nhưng Tô Nhiễm khăng khăng ký tên tặng người đọc xong, mới tiếp nhận phỏng vấn. Chỉ vỉ một nguyên nhân rất đơn giản, cả một đại đội người đọc xếp hàng dài chờ ký tên, còn giới truyền thông khi bắt đầu phỏng vấn sẽ hỏi đông hỏi tây lan man, thường làm trễ thời gian.

Guerlain cũng hết cách, hành động xếp giới truyền thông sau cùng này không phải lần một lần hai nữa rồi. Hầu như mỗi lần ký tên, cô đều sẽ kiên trì làm vậy. Kể từ đó, giới truyền thông liền đóng cho cô cái mác “Tính tình lập dị”, lấy người đọc làm đầu, trái lại thành đắc tội với giới truyền thông.

“Riva, nghe nói “Hào môn kinh mộng” của cô là cải biên dựa trên một câu chuyện có thật, chuyện này có đúng không?” Quả nhiên, một phóng viên vì chờ đợi mà mất hứng, bắt đầu gây khó dễ.

Guerlain nghe thấy liền nhức đầu, trả lời phỏng vấn giới truyền thông là như vậy. Nếu phóng viên này mở đầu đầy hào hứng thì những phóng viên khác tự nhiên cũng vui vẻ hùa theo. Đám người này cũng không phải loại người dễ đối phó.

Tô Nhiễm xoa nhẹ cổ tay mỏi nhừ, cười, “Vị phóng viên này, tôi là tác giả ‘Hào môn kinh mộng’, sao ngay cả tôi cũng không biết tiểu thuyết này cải biên từ câu chuyện có thật vậy ạ? Tôi phải lĩnh giáo anh rồi.”

Cô không chút nào ngại ngùng giúp nhân viên thu dọn khăn trải bàn trước mặt truyền thông, nhân viên vừa mừng lại vừa lo nhận lấy.

Guerlain bất đắc dĩ thở dài, con bé này lại giở tính rồi.

Các phóng viên xì xầm với nhau, có lẽ không ngờ cô trước mặt người đọc thì như làn gió xuân tươi mát nhưng thoáng cái lại không chút khách khi với giới truyền thông. Phóng viên đặt câu hỏi có vẻ lúng túng, hắng giọng: “Cô có nhắc tới gia đình điều chế hương trong sách của mình, làm tôi chợt nhớ đến già đình quyền thế Hòa Thị vì họ cũng lập nghiệp từ nghề điều chế hương.”

Khóe miệng Tô Nhiễm khẽ trĩu xuống, nửa giây sau, khẽ nói: “Vậy ạ? Nếu có cơ hội tôi phải ghé thăm nhà họ Hòa mới được, coi như thu thập thêm tư liệu sống.”

Thái độ không hợp tác của cô khiến giới truyền thông thấy khó chịu. Một phóng viên khác lập tức hỏi tiếp: “Riva, trong ‘Hào môn kinh mộng’, nữ chính cô đắp nặn là một nhà điều chế hương có khứu giác nhạy. Hơn nữa, những kiến thức về điều chế hương được viết đến khiến mọi người mở mang hiểu biết. Rất nhiều người đều suy đoán ngoài sáng tác cô còn làm thêm gì đó, chẳng hạn như nghiên cứu điều chế hương?”

“Giỏi tích lũy tư liệu sống để sáng tác là yêu cầu cơ bản đối với khả năng của tác giả. Tác giả sáng tác không phải là trò đùa, thứ gì đó viết ra không phải để cho có, hơn nữa cũng không thể phóng đại ảo tưởng. Chung quy, chức năng của tác giả là phải dẫn dắt người đọc, để họ hiểu thêm những lĩnh vực mà họ chưa từng biết đến. Bất kể tôi có làm nghề điều chế hương hay không, tôi cũng sẽ không liều lĩnh phỏng đoán cùng bịa đặt bản chất thực sự của nghề điều chế hương.” Tô Nhiễm nói nghiêm túc.

“Cô Riva, trạm tiếp theo cô muốn đi đâu?”

Ánh mắt Tô Nhiễm trở nên trầm tĩnh, nhẹ giọng nói hai chữ, “Paris.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.