Hào Môn Kinh Mộng

Q.3 – Chương 4: Chưa Hẳn Người Yêu Nhưng Quá Xa Bạn Bè



“Con thích không?” Đây là nước hoa cô làm riêng cho trẻ con, không có mùi thơm ngào ngạt như nước hoa của người lớn, cô chỉ dùng hương thơm thoang thoảng của hoa quả làm thành phần chính, mùi hương đa dạng sẽ khiến trẻ con tưởng tượng ra những giấc mơ thần tiên.

“Dạ thích, cám ơn mẹ Tô Nhiễm.” Cô bé ôm má Tô Nhiễm hôn một cái. Sau đó chạy đến khoe với Mộ Thừa: “Ba, ba xem nè. Đây là nước hoa của con, mẹ Tô Nhiễm không có cho ba đâu.”

Ánh mắt Mộ Thừa chan chứa ý cười, ngồi xổm xuống, “Đúng vậy. Ba rất đáng thương. Con đi chia sẻ niềm vui với mấy cô chú khác trong bệnh viện được không?”

Cô bé che miệng, “Ba muốn cầu hôn mẹ Tô Nhiễm ư?”

Tô Nhiễm đờ người.

Mộ Thừa nhéo nhẹ mặt cô bé, “Vậy con còn không ra ngoài?”

Cô bé le lưỡi, cao hứng chạy ra.

Trong phòng làm việc chỉ còn lại cô và Mộ Thừa.

Tô Nhiễm hiển nhiên cũng ngại ngùng, tiếp tục dựa vào ghế trường kỷ. Cô đứng dậy nhưng lại thoáng cảm thấy hoa mắt. Bàn tay đàn ông vội vàng đỡ lấy cô. Mùi nắng sớm trên áo blouse trắng nhẹ nhàng lấp đầy hô hấp của cô.

Cô ngẩng lên, anh cũng vừa vặn cúi xuống mải miết nhìn cô. Đôi mắt anh khiến cô không kịp né tránh, anh nhìn cô, từ trước đến giờ anh chưa bao giờ che giấu.

“Cám ơn anh. Em không sao.” Cô chợt tránh anh, khẽ cười, dịu dàng mà xa cách.

Xấu hổ chiếm lấy bầu không khí trong phòng.

Mộ Thừa cũng cảm giác được, nhưng chỉ thản nhiên cười, “Con bé Băng Nựu thế nào đêm nay cũng vui quá mà không chịu ngủ.”

“Chỉ cần con bé đừng xem thành kem để ăn là được rồi.” Tô Nhiễm dịu dàng nói.

Mộ Thừa đành cúi đầu cười, rồi ngẩng đầu lên, kéo nhẹ cô qua, ôn hòa nhìn cô, “Tiểu Nhiễm, sở dĩ Băng Nựu vui đến ngủ không được là vì con bé cho rằng anh sắp cầu hôn em.”

Ánh mắt Tô Nhiễm trống rỗng, sau vài giây mất tự nhiên, cô khẽ cất tiếng, “Suy nghĩ của trẻ con rất đơn giản. Anh nên giải thích một chút với con bé.”

“Vì sao phải giải thích?” Anh luôn hiền hậu như nước, bàn tay anh kéo cô không làm đau cô nhưng cũng không để cô dễ dàng trốn tránh, “Nếu như anh nói với em, anh cũng có ý này thì sao?”

Ánh mắt Tô Nhiễm ngây ra, “Mộ Thừa, em chưa bao giờ nghĩ đến việc này.”

“Anh biết.” Ngữ khí Mộ Thừa trở nên nghiêm túc, bàn tay anh chậm rãi hạ xuống đầu cô, ngón tay thon dài trắng nõn vuốt nhẹ vào tóc cô rồi dừng lại ngay ót, “Chính vì anh hiểu rõ em từng trải qua nổi đau thế nào, nên anh nguyện ý tiếp tục chờ đợi em.”

Tô Nhiễm nghẹn thở, đóng chặt hai mắt.

Từng cảnh từng cảnh đã qua lại xuất hiện trong đầu cô, khiến toàn thân cô lạnh run.

Chỉ có bản thân cô mới hiểu rõ, ác mộng dằn vặt cô suốt bốn năm qua không chỉ đơn thuần là một giấc mơ, nó là sự thật đã từng xảy ra. Đêm lễ Giáng sinh bốn năm trước, sau khi cô bất tỉnh không thể chống đỡ được nữa, nửa người dưới của cô băng huyết. May mắn có người đi ngang qua nhìn thấy rồi gọi xe cấp cứu. Đêm hôm đó, cô không chết vì lạnh nhưng cô cảm nhận được một chuyện còn rét cóng hơn cả việc rơi vào hồ nước lạnh buốt. Thiết bị sắc bén chui vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, xuyên qua màng trinh lấy đi đứa con của cô, đứa con mà cô đã sớm sanh non.

An Tiểu Đóa nói, xử nữ mang thai nên đi mua vé số, chắc chắn sẽ trúng giải nhất. Cô được giải nhất rồi, nhưng cuối cùng giải nhất lại bị hủy đi. Khi cô còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý làm mẹ, đứa bé liền mất đi. Tất cả mọi thứ đều như ảo ảnh, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Quãng thời gian đó, Tô Nhiễm lâm vào thời gian dài bất an và khủng hoảng. Còn An Tiểu Đóa thì đi chữa bệnh ở vùng khác nên chỗ dựa duy nhất của cô lúc đó chỉ có một mình Tô Ánh Vân. Trong vòng một đêm ngắn ngủi, Tô Ánh Vân già đi rất nhiều, nhưng từ đầu đến cuối khi ở trước mặt Tô Nhiễm, bà chưa từng rơi giọt nước mắt nào. Bà chỉ ôm cô, dịu dàng nói: “Đứa con này giống mẹ, giống mẹ…”

Sự can thiệp của bác sĩ tâm lý không làm tình huống của Tô Nhiễm giảm đi, trái lại càng thêm nghiêm trọng. Mỗi ngày cô đều hốt hoảng. Cuối cùng có một ngày cô đập mạnh đầu mình vào góc giường, máu chảy đầy mặt, các y tá sợ đến thét chói tai.

Khi tỉnh lại lần nữa, đầu cô đã quấn đầy băng gạc, bên người cô ngoại trừ Tô Ánh Vân còn có một người khác. Ánh mắt người đó ôn hòa điềm tĩnh nhưng lại tràn đầy an ủi. Thấy cô tỉnh lại, người đó cười, “Sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa.”

Về sau, cô mới biết người đó tên là Mộ Thừa. Anh là bác sĩ ngoại khoa não. Cô ngẫu nhiên gặp được anh, anh cũng vừa vặn là bác sĩ mà bệnh viện cô ở mới mời về để giao lưu học thuật. Nhưng không ngờ anh lại đồng ý tiếp nhận cô – người bệnh suýt nữa đã đập bể đầu của chính mình. Từ ngày đó, anh liền trở thành bác sĩ của cô.

Sau này nữa, công trình nghiên cứu học thuật của Mộ Thừa kết thúc, chuẩn bị quay lại Paris, anh mong muốn đưa cô đi cùng. Chỉ vì nguyên nhân rất đơn giản, anh là bác sĩ của cô, anh sợ ngày nào đó cô sẽ bế tắc lại đập đầu mình vào giường.

Lòng Tô Ánh Vân lo lắng còn Tô Nhiễm lại bị bức ảnh trẻ con trong ví tiền anh mê hoặc. Mộ Thừa cười nói với cô ảnh chụp là con gái của anh. Tên con gái anh rất có ý nghĩa, gọi là Cách Lạc Băng, tên con anh là do mẹ đặt cho nhưng cuối cùng cô ta lại bỏ rơi con gái của mình.

Tô Nhiễm khẽ vuốt ảnh chụp, cô không hiểu tại sao trên đời lại có một người mẹ nhẫn tâm như vậy.

Mộ Thừa bình thản nói, mẹ của con anh cho rằng đi theo bác sĩ thì không có tương lai, không có tiền đồ.

Khoảnh khắc đó Tô Nhiễm mới hiểu, hóa ra trên đời này không phải chỉ có một mình cô trải qua đau khổ.

Cứ như vậy, trong gần bốn năm thời gian, cô nhìn Mộ Thừa làm như thế nào từ bác sĩ ngoại khoa não đến chuyên gia ngoại khoa não quyền uy trong giới y học. Giá trị con người anh cũng thăng tiến theo con đường anh trải qua. Anh trở thành người đàn ông độc thân hoàng kim trẻ tuổi, có tiền đồ nhất.

Cách Lạc Băng hay là Mộ Cách Lạc Băng hầu như lớn lên bên cạnh cô. Vì cô mất đi con ruột của mình nên cô hết sức cưng chiều cô bé. Chỉ có điều tên cô bé nghe không xuôi tai, Tô Nhiễm gọi thẳng cô bé là Băng Nựu, hơn nữa cô bé lại giống như một nàng búp bê làm từ khối băng, tinh tế hoạt bát, trong sáng đáng yêu.

Tô Nhiễm hay nghĩ. Nếu mẹ Băng Nựu nhìn thấy cô bé nghe lời hiểu chuyện như vậy, cô ta sẽ không ân hận? Nếu mẹ Băng Nựu biết mình từng vứt bỏ một người đàn ông mà ngày hôm nay người đàn ông đó đã trở nên ưu tú đến nhường nào, cô ta sẽ không hối hận?

Cô không biết, chỉ biết từ khi nhìn thấy Băng Nựu, tâm lý và bệnh của cô dường như không cần thuốc cũng khỏi hẳn.

Tô Nhiễm tránh không được tình cảm chân thành anh dành ình. Nhiều năm trôi qua, cô rất hiểu sự thay đổi trong tâm tư của anh. Quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân lúc đầu dần dần thay đổi tính chất. “Mộ Thừa, thực ra bao nhiêu năm qua, em thật lòng rất biết ơn anh. Nhưng mà…”

“Anh biết em muốn nói gì. Anh nói rồi, anh nguyện ý chờ em.” Mộ Thừa hòa nhã cắt ngang cô, ánh mắt nuông chiều, “Em tỉnh rồi. Vậy nên đi ăn gì đó thôi.”

“Em không đói lắm…”

“Đừng quên, anh mới là bác sĩ của em. Nghe lời anh.” Anh vỗ nhẹ đầu cô, hệt như anh đang nuông chiều con gái, nói: “Ngày mai, em cần phải nội soi kiểm tra dạ dày.” Thấy cô nhíu mày, anh cười nói, “Lần này phải làm kiểm tra.”

Tô Nhiễm cười, không thể làm gì khác ngoài gật đầu.

Trên đời luôn có một người như vậy. Nụ cười của anh sưởi ấm bạn, lời nói của anh khiến bạn không thể chống cự, đề nghị của anh làm bạn không đành lòng từ chối. Dù không phải tình nhân nhưng cũng không nỡ đối xử khác với anh. Có lẽ, đây chính là quan hệ giữa cô và Mộ Thừa…chưa hẳn người yêu nhưng quá xa bạn bè.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.